Anne thấy axit trong bụng mình bắt đầu nhộn nhạo và đang dần dâng lên tới họng. Đầu cô choáng váng. Cô đã uống quá nhiều. Cynthia đã tiếp rượu cho cô suốt từ tối. Anne cũng định từ chối, nhưng cuối cùng cô đành xuôi theo mọi chuyện, nếu không thì cô cũng không biết phải làm thế nào nữa mới trụ vững qua nổi tối nay. Giờ cô không biết mình đã uống bao nhiêu rượu trong cái bữa tiệc lê thê này. Sáng mai cô sẽ phải hút sữa ra và vứt hết đi mất thôi.
Anne mệt rũ cả người trong cái nóng mùa hè và nhíu mày nhìn nữ chủ nhân của bữa tiệc. Cynthia đang công khai tán tỉnh chồng cô, Marco. Tại sao Anne lại chịu đựng chuyện đó? Tại sao chồng của Cynthia, Graham, lại cho phép? Anne tức tối nhưng bất lực; cô không biết làm thế nào ngăn việc ấy lại mà không khiến mình trông thảm thương và lố bịch. Tất cả đều đã ngà ngà say. Cô chỉ đành lờ đi, nhấp rượu lạnh và ấm ức trong âm thầm. Bố mẹ dạy cô phải đoan trang chừng mực, mà cô cũng không phải kiểu người thu hút sự chú ý về mình.
Cynthia thì ngược lại…
Cả ba người bọn họ – Anne, Marco và người chồng hiền lành của Cynthia, Graham – đều đang nhìn cô ta chằm chằm như bị bỏ bùa mê, đặc biệt là Marco, anh gần như không rời mắt khỏi ả. Cô ta rướn sát vào Marco trong lúc cúi xuống và rót đầy ly rượu cho anh, cổ áo bó sát thì xẻ sâu tới mức khiến mũi của Marco thật sự chạm vào được khe ngực.
Anne tự nhủ ả Cynthia tán tỉnh chẳng chừa ai mà. Cynthia có vẻ ngoài nổi bật đến mức dường như cô ta không thể ngăn nổi mình. Nhưng càng quan sát họ lâu thì Anne càng nghi ngờ liệu giữa Marco và Cynthia có thực sự có gì đó hay không. Trước đây Anne chưa từng hoài nghi như vậy. Chắc tại chất cồn làm cô nghĩ lung tung mà thôi.
Không, cô nghĩ, nếu thực sự có gì phải giấu thì họ không thể trông như thế kia. Cynthia rõ ràng mới là kẻ lả lơi. Marco chỉ đang vui vẻ với những lời tán tỉnh của cô ta mà thôi. Bản thân Marco cũng là người rất đẹp trai – với mái tóc nâu sậm đánh rối, cặp mắt nâu và nụ cười quyến rũ, lúc nào anh cũng thu hút sự chú ý. Hai người họ tạo thành một đôi đẹp choáng ngợp. Anne tự nhủ mình phải thôi đi, tự nhủ rằng tất nhiên Marco vẫn chung thủy với cô. Cô biết anh toàn tâm toàn ý với gia đình. Cô và con là tất cả đối với anh. Anh sẽ ở bên cô dù có chuyện gì đi nữa – cô hớp thêm một ngụm rượu – dù chuyện có trở nên tồi tệ đến đâu.
Nhưng nhìn Cynthia quấn quýt bên Marco thế kia, càng lúc Anne càng thấy tức tối và buồn bực. Con đã được sáu tháng tuổi, thế mà cô vẫn còn thừa gần mười cân so với lúc trước khi sinh. Cô đã tưởng tới giờ này thì mình phải lấy lại được dáng rồi, nhưng rõ ràng là chuyện đó phải mất ít nhất một năm. Cô phải thôi nhìn vào những tờ báo lá cải ở quầy thu ngân của cửa hàng tạp hóa và so sánh mình với tất cả những bà mẹ ngôi sao kia, những người có đầy đủ huấn luyện viên riêng và trông đã hoàn hảo chỉ sau có vài tuần.
Nhưng ngay cả khi xinh đẹp nhất, Anne cũng không thể nào cạnh tranh với những người như cô ả hàng xóm Cynthia, với vóc dáng chuẩn hơn cô, cặp chân dài và vòng eo thon, bộ ngực đồ sộ, làn da trắng sứ và mái tóc đen nhánh bồng bềnh. Và Cynthia lúc nào cũng ăn mặc kiểu quyến rũ chết người, với những đôi giày cao gót và quần áo gợi cảm, kể cả trong bữa tiệc tối với vợ chồng nhà hàng xóm.
Anne không thể tập trung vào cuộc nói chuyện quanh mình. Cô bỏ mọi âm thanh ngoài tai và nhìn chằm chằm vào cái lò sưởi đá cẩm thạch giống hệt cái đang ở phòng khách nhà cô, phía bên kia bức tường chung mà Anne và Marco chia sẻ với Cynthia và Graham. Họ sống trong hai ngôi nhà liền nhau, loại điển hình ở khu thượng lưu của New York này. Chúng chắc chắn được xây từ cuối thế kỷ mười chín. Tất cả nhà cửa trong một dãy đều giống nhau – phong cách Ý, đã được tôn tạo, đắt đỏ – trừ việc nhà của Anne và Marco ở cuối dãy và mỗi ngôi nhà đều có chút khác biệt trong cách trang trí và thẩm mỹ. Mỗi ngôi nhà đều là một kiệt tác nho nhỏ.
Anne vụng về với lấy điện thoại đặt trên bàn ăn để xem giờ. Đã gần 1 giờ sáng. Cô đã kiểm tra con lúc 12 giờ. Marco cũng về kiểm tra con bé lúc 12 rưỡi. Rồi anh ra ngoài hút thuốc ở hiên sau cùng Cynthia, trong lúc Anne và Graham ngồi khá bối rối bên chiếc bàn ăn bừa bộn, nói chuyện bâng quơ. Đáng lẽ cô phải ra ngoài sân với họ, ở đó sẽ có chút gió. Nhưng cô không đi, bởi vì Graham không thích ở gần khói thuốc lá, và cô sẽ thành người thô lỗ, hay ít nhất là kém ý nhị, khi để mặc Graham một mình trong bữa tiệc của chính mình. Vậy là để cư xử cho phải phép, cô ở lại. Graham, cũng là người thuộc tầng lớp thượng lưu như cô, lịch sự không chê vào đâu được. Vì sao anh ta lại cưới kiểu người như Cynthia thì thật là chuyện bí ẩn. Cynthia và Marco vừa quay lại từ hiên sau, và Anne thì tha thiết muốn về nhà, kể cả nếu tất cả những người khách vẫn còn đang mải vui.
Cô liếc nhìn chiếc máy theo dõi em bé đặt ở cuối bàn, ngọn đèn nhỏ màu đỏ của nó sáng lên như đầu mẩu thuốc lá. Màn hình đã bị vỡ – cô làm rơi nó vài ngày trước và Marco còn chưa có thời gian đi thay – nhưng chế độ âm thanh vẫn còn tốt. Đột nhiên cô nghi ngại, cảm thấy có gì đó sai sai. Ai lại đi ăn tiệc ở nhà hàng xóm và bỏ mặc đứa con bé bỏng ở nhà một mình kia chứ? Loại mẹ nào mà lại làm thế? Cô cảm thấy nỗi khổ sở quen thuộc ùa tới – cô không phải là một người mẹ tốt .
Nếu cô trông trẻ không đến thì sao? Đáng lẽ họ phải mang Cora đi cùng, đặt con bé vào một chiếc xe đẩy. Nhưng Cynthia đã nói không được cho trẻ con tới. Đây là buổi tối dành cho người lớn, vì là sinh nhật Graham. Đây cũng là một lý do nữa khiến Anne thấy ghét Cynthia, dù lúc đầu hai người từng là bạn tốt – Cynthia không thích trẻ con. Ai lại dám nói một đứa bé sáu tháng tuổi không được đón chào trong một buổi tiệc chứ? Sao cô lại để cho Marco thuyết phục mình rằng mọi chuyện sẽ ổn nhỉ? Không thể hiểu nổi. Cô tự hỏi liệu những bà mẹ khác trong nhóm mẹ bỉm sữa của cô sẽ nghĩ gì nếu cô dám kể cho họ. Chúng tôi đã bỏ đứa con sáu tháng tuổi của mình ở nhà một mình rồi đi ăn tiệc ở nhà kế bên. Cô tưởng tượng tất cả bọn họ sẽ há hốc miệng vì sốc, và cả sự im lặng khó chịu nữa. Nhưng cô sẽ không bao giờ kể với họ. Cô sẽ bị cạch mặt mất.
Cô và Marco đã cãi nhau về chuyện này trước khi đi dự tiệc. Khi cô trông trẻ gọi điện đến báo hủy, Anne đã đề nghị ở lại nhà với con, vốn cô cũng không muốn đến bữa tối ấy. Nhưng Marco không chịu nghe.
“Em không thể cứ ở lì trong nhà,” anh khăng khăng khi họ tranh cãi về chuyện đó trong bếp.
“Em thấy ở nhà cũng có sao đâu,” cô nói, giọng nhỏ lại. Cô không muốn Cynthia nghe thấy tiếng họ qua bức tường chung, cãi nhau về việc tới dự tiệc của cô ta.
“Ra ngoài sẽ tốt cho em đấy,” Marco vặn lại, cũng hạ giọng xuống. Rồi anh nói thêm, “Em biết là bác sĩ đã nói gì mà.”
Suốt cả đêm cô đã cố quyết định xem liệu câu nói ấy là lời ác ý, hay lời vô tâm, hay anh chỉ đơn giản là đang cố giúp cô. Cuối cùng cô đành chịu thua. Marco đã thuyết phục cô rằng với chiếc máy giám sát và lại ở ngay nhà bên họ sẽ nghe tiếng con bất kể khi nào con ngọ nguậy hay thức giấc. Cứ ba mươi phút họ sẽ lại về nhà để kiểm tra tình hình của con. Sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.
Đã một giờ. Cô có nên kiểm tra Cora ngay không hay cố kéo Marco về nhỉ? Cô muốn về nhà để ngủ. Cô muốn đêm nay kết thúc.
Cô kéo tay chồng. “Marco, chúng ta nên về thôi. Đã 1 giờ rồi.”
“Ôi đừng về vội chứ,” Cynthia nói. “Đã muộn lắm đâu!” Rõ ràng cô ta không muốn buổi tiệc kết thúc. Cô ta không muốn Marco ra về, dù vậy cô ta sẽ chẳng phiền chút nào nếu Anne về, Anne khá chắc chắn chuyện đó.
“Có thể với chị thì không,” Anne nói, và gắng ra vẻ cứng cỏi, dù đã say, “nhưng tôi sẽ phải dậy sớm để cho em bé ăn.”
“Tội cưng quá,” Cynthia nói, và vì lý do nào đó, câu này càng làm Anne cáu tiết. Cynthia không có con, cũng chẳng bao giờ muốn có. Cô ta và Graham cố tình không sinh đẻ. Lôi kéo Marco rời bữa tiệc có vẻ khó khăn. Dường như anh đã quyết tâm ở lại. Anh đang quá là vui, còn Anne thì ngày càng tức tối.
“Chỉ một ly nữa thôi,” Marco nói với Cynthia, giơ ly của mình lên và tránh ánh mắt vợ.
Đêm nay anh tỏ ra đặc biệt huyên náo – gần như là khiên cưỡng. Anne thắc mắc tại sao. Gần đây anh rất trầm tính lúc ở nhà. Lơ đễnh, thậm chí là ủ rũ. Nhưng đêm nay, bên Cynthia, anh như linh hồn bữa tiệc. Và Anne đã mơ hồ cảm nhận được có gì đó sai sai một thời gian rồi, giá mà anh chịu kể cho cô nghe. Gần đây anh không nói chuyện gì nhiều với cô. Anh đang ngăn cô ở bên ngoài. Hay có lẽ là anh đang rời xa cô dần dần vì đợt trầm cảm của cô, vì “nỗi buồn sau sinh” của cô. Anh đang thất vọng vì cô. Ai lại không kia chứ? Đêm nay rõ ràng anh thích thú một Cynthia xinh đẹp, nở nang và lộng lẫy hơn.
Anne lại xem giờ và mất hết bình tĩnh. “Tôi đi đây. Đáng lẽ tôi phải kiểm tra con bé lúc 1 giờ.” Cô nhìn sang Marco. “Anh cứ việc ở lại muộn bao lâu tùy thích,” cô nói thêm, giọng đanh lại. Marco quắc mắt lại, nhìn cô gay gắt. Đột nhiên Anne nghĩ anh có vẻ không say cho lắm, còn cô thì chuếnh choáng rồi. Họ có phải cãi nhau vì chuyện này nữa không? Trước mắt hàng xóm láng giềng thế này? Thật ư? Anne bắt đầu liếc quanh tìm ví của mình, đi lấy chiếc máy giám sát trẻ, nhận ra lúc ấy nó đang được cắm sạc trên tường, và cúi xuống để rút nó ra, ý thức rõ tất cả mọi người ngồi ở bàn đều đang lẳng lặng nhìn chằm chằm vào cái mông phốp pháp của mình. À, kệ họ thôi. Cô cảm thấy họ đang về hùa với nhau bắt nạt cô, coi cô là kẻ phá đám. Nước mắt bắt đầu cay xè, và cô phải nén chúng lại. Cô không muốn bật khóc trước mặt tất cả mọi người. Cynthia và Graham không biết về vụ trầm cảm sau sinh của cô. Họ sẽ không hiểu được. Anne và Marco đã không kể với ai, ngoại trừ mẹ của Anne. Gần đây Anne đã tâm sự với bà. Cô biết rằng mẹ cô sẽ không kể với ai, kể cả với bố cô. Anne đã không muốn có ai khác biết, và cô nghi là cả Marco cũng không muốn, dù anh không nói ra. Nhưng lúc nào cũng phải giả vờ thì thật mệt mỏi.
Lúc quay lưng lại, cô nghe thấy Marco đổi giọng hồi tâm chuyển ý. “Em nói đúng. Đã muộn rồi, ta nên về,” anh nói. Cô nghe tiếng anh đặt ly rượu xuống chiếc bàn bên cạnh.
Anne quay lại, đưa tay gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước mắt. Tóc cô cần cắt lắm rồi. Cô nặn ra một nụ cười giả tạo và nói, “Lần tới đến lượt chúng tôi tổ chức nhé.” Và thầm nghĩ, Các người có thể đến nhà chúng tôi, tôi hi vọng con bé sẽ khóc suốt đêm và làm hỏng cả buổi tối. Tôi chắc chắn sẽ mời các người đến khi nào con bé bắt đầu mọc răng.
Họ ra về ngay sau đó. Họ không cần phải thu dọn đồ của em bé, chỉ lấy đồ của mình, chiếc ví của Anne và máy giám sát trẻ, cô nhét chiếc máy vào ví. Cynthia có vẻ khó chịu trước sự ra về đột ngột của họ – Graham thì không tỏ vẻ gì – và họ tìm đường ra khỏi cửa chính nguy nga và bước xuống bậc thềm. Anne tóm lấy một thanh lan can chạm trổ cầu kỳ để giữ thăng bằng. Chỉ mất vài bước trên vỉa hè là họ đã ở bậc thềm trước nhà mình. Anne đang đi trước Marco một chút, không nói gì. Cô có thể không nói gì với anh suốt cả đêm. Cô giậm chân bước lên thềm và đứng chết lặng.
“Sao?” Marco nói lúc đến sau lưng cô, giọng anh căng thẳng.
Anne đứng nhìn chằm chằm. Cửa trước hé mở, nó đang mở ra khoảng chín phân.
“Em nhớ là em đã khóa cửa mà!” Anne nói, giọng cô rít lên.
Marco khào giọng nói, “Có thể em đã quên. Em uống nhiều quá mà.”
Nhưng Anne không nghe. Cô đi vào và chạy lên cầu thang, xuôi hành lang tới phòng trẻ, Marco chạy ngay phía sau.
Khi cô tới được phòng em bé và thấy cái nôi trống không, cô đã hét lên.