Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Anne cảm thấy tiếng hét nổ tung trong đầu mình và dội lại từ các bức tường. Tiếng hét của cô lấp kín cả căn phòng. Rồi cô chìm vào im lặng và đứng trước cái nôi trống rỗng, cứng đờ, bàn tay che miệng. Marco lúng túng tìm công tắc đèn. Cả hai cùng nhìn đăm đăm vào chiếc nôi nơi đáng lẽ phải có bé con của họ. Không thể nào có chuyện con bé không có ở đó được. Không đời nào Cora có thể tự trèo ra khỏi chiếc nôi. Con bé còn chưa được sáu tháng tuổi.

“Gọi cảnh sát đi,” Anne thì thầm rồi gập người lại và nôn ọe. Căn phòng em bé được sơn một màu vàng bơ nhẹ nhàng với những cuộn đèn nhấp nháy vui vẻ trên tường lập tức đầy mùi đắng ngắt và hoảng loạn.

Marco không cử động. Anne nhìn anh. Anh đang bất động, kinh hoảng, nhìn vào chiếc nôi rỗng như thể không tin vào mắt mình. Anne trông thấy nỗi sợ và tội lỗi trong mắt anh và cô bắt đầu rú lên, một âm thanh rền rĩ khủng khiếp như con thú đang bị đau.

Marco vẫn không nhúc nhích. Anne nhảy ra ngoài hành lang tới phòng ngủ của họ, chộp lấy chiếc điện thoại trên bàn cạnh giường và bấm 911, hai bàn tay cô run rẩy. Cuối cùng Marco cũng sực tỉnh. Cô có thể nghe tiếng anh vội vã đi khắp tầng hai của ngôi nhà trong lúc cô nhìn ngang qua hành lang vào cái cũi rỗng. Anh kiểm tra phòng tắm, rồi nhanh chóng đi ngang chỗ cô trên đường kiểm tra phòng ngủ phụ rồi tới căn phòng cuối cùng của hành lang, phòng làm việc. Nhìn chồng mình tìm kiếm con khắp nhà, Anne chỉ thờ ơ tự hỏi tại sao anh ta lại tìm con ở đó, như thể một phần tâm trí cô đã bị tách ra và vẫn còn rất lý trí. Không có chuyện con của họ có thể tự mình di chuyển. Con bé không ở trong phòng tắm, hay phòng ngủ phụ, hay phòng làm việc được.

Kẻ nào đó đã bắt con bé.

Khi nhân viên trực tổng đài trả lời, Anne khóc, “Ai đó đã bắt con chúng tôi!” Khó khăn lắm cô mới thu đủ bình tĩnh để trả lời các câu hỏi của tổng đài viên.

“Tôi hiểu, thưa bà. Xin bà cố bình tâm lại. Cảnh sát đang trên đường đến,” nhân viên trực trấn an cô.

Anne cúp máy. Cả cơ thể cô run lên. Cô cảm thấy mình sắp nôn tiếp. Cô chợt nhận ra mọi chuyện đã biến thành thế nào. Họ đã bỏ con lại một mình trong nhà. Việc ấy có phải là bất hợp pháp không? Chắc là có. Họ sẽ phải giải thích thế nào đây?

Marco xuất hiện ở cửa phòng ngủ, trắng bệch và nhìn muốn bệnh.

“Tất cả là tại anh!” Anne gào lên, mắt lồng lộn và gạt qua người anh. Cô lao vào phòng tắm và lại nôn, lần này là vào bồn rửa mặt. Cô thoáng bắt gặp hình ảnh mình trong gương. Marco đang đứng ngay bên cạnh cô. Mắt họ gặp nhau trong gương.

“Anh xin lỗi,” anh thì thầm. “Anh rất xin lỗi. Đây là lỗi của anh.”

Quả thực anh đã hối tiếc, cô biết. Dù như thế, Anne vẫn đưa tay lên và đập nát hình phản chiếu của anh trong gương. Chiếc gương vỡ tan, và cô gục xuống khóc nức nở. Anh cố ôm lấy cô nhưng cô đẩy anh ra và chạy xuống nhà. Bàn tay cô đang chảy máu, một vệt máu đang chảy dọc lan can.

Mọi chuyện xảy ra sau đó như ở trong một thế giới phi thực. Ngôi nhà ấm áp của Anne và Marco ngay lập tức biến thành một hiện trường tội ác.

Anne ngồi trên ghế xô pha trong phòng khách. Ai đó đã quấn một cái chăn quanh vai cô, nhưng cô vẫn còn run rẩy. Cô đang bị sốc. Xe cảnh sát đỗ trên phố bên ngoài nhà. Đèn đỏ của họ nhấp nháy, bập bùng chiếu qua cửa sổ và xoay vòng trên những bức tường nhạt màu. Anne ngồi bất động trên ghế và nhìn chằm chằm phía trước như thể đã bị chúng thôi miên.

Bằng giọng nghẹn ngào, Marco mô tả ngắn gọn về em bé cho cảnh sát nghe: sáu tháng tuổi, tóc vàng, mắt xanh lơ, nặng khoảng tám cân, mặc bỉm và một bộ áo liền quần không hoạ tiết, màu hồng nhạt. Một cái chăn hè mỏng của em bé, màu trắng, cũng đã biến mất khỏi cái nôi.

Cảnh sát có mặt khắp căn nhà. Họ tỏa ra và bắt đầu lục soát cả nhà theo trình tự. Vài người đeo găng tay cao su và mang theo bộ khám nghiệm bằng chứng. Cuộc kiểm tra chóng vánh, điên cuồng của Anne và Marco khắp cả nhà trong những phút ngắn ngủi trước khi cảnh sát đến đã không đem lại điều gì. Đội khám nghiệm hiện trường đang di chuyển rất chậm rãi. Rõ ràng không phải họ đang tìm Cora, họ đang tìm bằng chứng. Đứa trẻ đã thực sự đi mất rồi.

Marco ngồi xuống ghế cạnh Anne và vòng tay quanh cô, ôm cô thật chặt. Cô muốn giật ra, nhưng đã không làm vậy. Cô để mặc anh. Trông cô sẽ thế nào nếu giật tay mình ra? Cô có thể ngửi thấy mùi rượu trên người anh.

Giờ đây Anne đang tự đổ lỗi cho mình. Đây là lỗi của cô. Cô muốn trách Marco, nhưng chính cô đã đồng ý bỏ mặc con. Đáng lẽ cô phải ở nhà. Không, đáng lẽ cô phải mang Cora đi cùng họ, mặc xác Cynthia. Cô không nghĩ Cynthia sẽ thực sự quẳng họ ra ngoài và không tổ chức tiệc cho Graham nữa. Nhưng nghĩ như vậy thì giờ cũng muộn rồi.

Người ta sẽ đánh giá hai vợ chồng cô, cảnh sát và tất cả mọi người khác. Đáng đời cô vì đã để em bé một mình. Nếu chuyện xảy ra với người khác thì chính cô cũng sẽ nghĩ vậy. Cô biết các bà mẹ hay soi mói đến mức nào, và cảm giác ngồi đó mà phán xét người khác thì khoái ra sao. Cô nghĩ về nhóm các bà mẹ bỉm sữa của chính mình, mỗi lần lại tụ họp ở một nhà khác nhau cùng các em bé của họ để uống cà phê và tám chuyện, và điều họ sẽ nói về cô.

Một người khác vừa đến, một người điềm đạm trong bộ vest đen cắt khéo. Các cảnh sát mặc đồng phục tỏ vẻ kính trọng ông ta. Anne ngước lên, bắt gặp đôi mắt xanh thẳm và tự hỏi ông ta là ai.

Ông ta tiến lại gần và ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện Anne và Marco, tự giới thiệu mình là thanh tra Rasbach.

“Kể tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.”

Anne lập tức quên mất tên ông ấy, hay đúng hơn là cô chẳng quan tâm cái tên ấy. Cô chỉ còn bắt được từ “thanh tra”. Vẻ sáng suốt và trung thực trong đôi mắt của ông khiến cô thấy được an ủi và khích lệ. Ông ta sẽ giúp họ. Ông ta sẽ giúp họ tìm lại Cora. Cô cố nghĩ. Nhưng không nghĩ được gì. Cô vừa hoảng loạn vừa tê liệt. Cô chỉ đơn giản nhìn chằm chằm vào cặp mắt sắc bén của vị thanh tra và để mặc Marco nói chuyện.

“Chúng tôi đang ở bên cạnh,” Marco mở lời, rõ ràng là bối rối. “Ở nhà hàng xóm.” Rồi anh ngừng nói.

“Và?” Vị thanh tra giục.

Marco ngập ngừng.

“Em bé đã ở đâu?” thanh tra hỏi.

Marco không trả lời. Anh không muốn nói.

Gắng gượng bình tĩnh lại, Anne trả lời thay anh, nước mắt lăn dài trên má. “Chúng tôi đã để con bé lại đây, trong nôi của nó, bật máy theo dõi lên.” Cô nhìn vị thanh tra để xem phản ứng của ông ta – Bố mẹ gì mà lại thế – nhưng ông ta không để lộ điều gì. “Chúng tôi đã để máy trông trẻ ở đằng kia, và chúng tôi liên tục kiểm tra bé. Mỗi ba mươi phút.” Cô liếc sang Marco. “Chúng tôi đã không hề nghĩ…” nhưng cô không nói hết nổi. Tay cô đưa lên miệng, những ngón tay ấn chặt lên môi.

“Lần cuối cô kiểm tra bé là khi nào?” thanh tra lại hỏi, rút một cuốn sổ nhỏ từ túi áo trong của bộ vest ra.

“Tôi đã kiểm tra bé lúc nửa đêm,” Anne nói. “Tôi nhớ giờ. Chúng tôi kiểm tra con bé mỗi nửa giờ, và lúc đó là đến lượt tôi. Con bé vẫn ổn. Nó đang ngủ.”

“Tôi đã kiểm tra lần nữa lúc mười hai giờ rưỡi,” Marco nói.

“Anh tuyệt đối chắc chắn thời điểm ấy chứ?” vị thanh tra hỏi. Marco gật đầu, anh đang nhìn đăm đăm vào chân mình. “Và đó là lần cuối có người kiểm tra tình hình bé, trước khi hai người về nhà đúng không?”

“Vâng,” Marco nói, ngước lên nhìn viên thanh tra, đưa tay lên bồn chồn vuốt mái tóc sẫm màu. “Tôi đã kiểm tra bé lúc mười hai rưỡi. Đó là lượt của tôi. Chúng tôi đi theo lịch mà.”

Anne gật đầu.

“Đêm nay anh đã uống bao nhiêu rồi?” vị thanh tra hỏi Marco.

Marco đỏ mặt. “Họ tổ chức một bữa tiệc nhỏ, ở nhà bên. Tôi đã uống vài ly,” anh thú thật.

Thanh tra quay sang Anne. “Đêm nay cô có uống gì không, cô Conti?”

Mặt cô nóng bừng lên. Các bà mẹ đang cho con bú đáng lẽ không được uống rượu. Cô muốn nói dối. “Tôi đã uống chút rượu, lúc ăn tối. Tôi không biết chính xác là bao nhiêu,” cô bảo. “Đó là một bữa tiệc tối mà.” Cô tự hỏi trông mình say đến mức nào, và viên thanh tra sẽ nghĩ về mình như thế nào. Cô cảm thấy ông ta có thể nhìn xuyên qua mình. Cô nhớ lại lúc nôn ọe trên gác trong phòng trẻ. Liệu ông ta có ngửi thấy mùi rượu trên người cô như cô đã ngửi thấy trên người Marco không? Cô nhớ lại chiếc gương vỡ tan trên phòng tắm tầng hai, bàn tay máu me của mình, giờ đã được quấn trong một cái khăn sạch. Cô thấy xấu hổ khi nghĩ đến vẻ ngoài của họ trước mắt ông ta, cặp vợ chồng say xỉn đã bỏ mặc đứa con gái mới sáu tháng tuổi. Cô tự hỏi liệu họ có bị buộc tội gì không.

“Chuyện ấy thì có liên quan gì kia chứ?” Marco nói với thanh tra.

“Nó có thể ảnh hưởng đến độ tin cậy từ lời khai của anh chị,” vị thanh tra nói từ tốn. Ông ta không phán xét gì. Có vẻ như ông chỉ tin vào dữ kiện. “Hai người đã rời bữa tiệc lúc mấy giờ?” ông ta hỏi.

“Lúc đó là gần một rưỡi,” Anne trả lời. “Tôi cứ xem giờ trên điện thoại suốt. Tôi đã muốn về. Tôi… đáng lẽ tôi phải kiểm tra con bé lúc một giờ – đã đến lượt tôi – nhưng tôi nghĩ chúng tôi sắp về đến nơi rồi, và tôi đang cố giục Marco nhanh lên.” Cô cảm thấy tội lỗi tột cùng. Nếu cô đã kiểm tra con bé lúc một giờ thì liệu giờ nó có bị bắt mất không? Nhưng thực ra đã có quá nhiều cách để ngăn cản chuyện này từ đầu.

“Cô đã gọi cho 911 lúc một giờ hai mươi bảy phút,” thanh tra nói.

“Cửa trước hé mở,” Anne nói và nhớ lại.

“Cửa trước bị mở à?” thanh tra hỏi lại.

“Nó đã mở ra khoảng mươi, mười hai phân. Tôi chắc chắn mình đã khóa nó lại khi kiểm tra con bé lúc mười hai giờ,” Anne nói.

“Chắc đến mức nào?”

Anne nghĩ về chuyện đó. Cô chắc chắn đến mức nào? Cô đã rất tự tin, khi trông thấy cửa trước hé mở, rằng mình đã khóa rồi cơ mà. Nhưng giờ, với những chuyện đã xảy ra, làm sao cô còn có thể chắc chắn về bất kỳ điều gì nữa? Cô quay sang chồng. “Anh có chắc là đã không để cửa mở không?”

“Anh chắc chắn,” Macro nói cụt lủn. “Anh không hề dùng cửa trước. Anh đi cửa sau để kiểm tra con, em nhớ không?”

“Anh đã dùng cửa sau à,” vị thanh tra lặp lại.

“Có thể không phải lần nào tôi cũng khóa nó,” Marco thú nhận và dùng hai bàn tay che mặt lại.

Thanh tra Rasbach quan sát cặp đôi thật kỹ. Một đứa bé đã mất tích. Bị bắt mất từ trong nôi của nó – nếu đúng như lời ông bố bà mẹ, Marco và Anne Conti – khoảng từ 12 giờ 30 đến 1 giờ 27 phút sáng, do một hoặc nhiều kẻ chưa biết, trong lúc bố mẹ cô bé đang dự tiệc ở nhà bên. Cửa trước được phát hiện đã bị mở hé. Người bố có thể đã quên khóa cửa sau – thực tế người ta tìm thấy nó đang đóng nhưng không khóa khi cảnh sát mới đến. Không có gì đáng ngờ về vẻ đau khổ của người mẹ. Và cả người bố, trông anh ta có vẻ bị chấn động thực sự. Nhưng toàn bộ tình huống này có vẻ không đúng. Rasbach thắc mắc vấn đề ở đây thực ra là gì.

Thanh tra Jennings đang âm thầm vẫy ông qua. “Xin thứ lỗi,” Thanh tra Rasbach nói và rời cặp đôi đang hoảng hốt một lát.

“Có chuyện gì?” Rasbach lặng lẽ hỏi.

Jennings giơ một hộp thuốc viên nhỏ lên. “Tìm thấy cái này trong tủ buồng tắm,” anh ta bảo.

Rasbach cầm lấy cái túi trong từ tay Jennings và đọc nhãn dán: ANNE CONTI, SERTRALINE, 50MG. Rasbach biết sertraline là một loại thuốc chống trầm cảm rất mạnh.

“Tấm gương phòng tắm trên gác đã bị đập vỡ,” Jennings kể với ông.

Rasbach gật đầu. Ông còn chưa lên trên ấy. “Còn gì khác không?”

Jennings lắc đầu. “Hiện thì chưa. Ngôi nhà có vẻ sạch. Không có gì khác bị lấy đi, rõ là thế. Chúng ta sẽ biết nhiều hơn từ bên khám nghiệm sau vài giờ nữa.”

“Được rồi,” Rasbach nói và đưa trả túi thuốc cho Jennings.

Ông quay lại với cặp vợ chồng trên ghế xô pha và tiếp tục các câu hỏi. Ông nhìn vào người chồng. “Marco này, tôi gọi anh là Marco có được không, anh đã làm gì sau khi kiểm tra em bé lúc mười hai rưỡi?”

“Tôi quay lại bữa tiệc,” Marco nói. “Tôi đã hút một điếu thuốc trong sân sau nhà hàng xóm.”

“Anh ở một mình lúc hút thuốc à?”

“Không. Cynthia ra ngoài cùng tôi.” Marco đỏ mặt, Rasbach đã để ý thấy. “Cô ấy là người hàng xóm đã mời chúng tôi qua ăn tối.”

Rasbach chuyển sự chú ý qua người vợ. Cô là một phụ nữ hấp dẫn, gương mặt xinh đẹp và mái tóc nâu bóng mượt, nhưng ngay lúc này thì trông cô ta trắng bệch ra. “Cô không hút thuốc à, cô Conti?”

“Không, tôi không hút. Cynthia thì có,” Anne nói. “Tôi đang ngồi bên bàn ăn cùng Graham, chồng cô ấy. Anh ấy ghét mùi khói thuốc, mà hôm nay lại là sinh nhật anh ấy, và tôi nghĩ sẽ thật thô lỗ khi bỏ mặc anh ấy một mình trong ”nhà.” Rồi, cô tình nguyện kể thêm một cách bốc đồng, “Cynthia đã nói chuyện với Marco suốt cả buổi tối, và tôi cảm thấy thương cho Graham.”

“Tôi hiểu,” Rasbach nói. Ông quan sát người chồng, anh ta có vẻ cực kỳ khổ sở. Anh ta cũng tỏ ra lo lắng và tội lỗi nữa. Rasbach quay sang anh ta. “Vậy là sau mười hai rưỡi, anh đã ở sân sau nhà bên cạnh một khoảng thời gian ngắn. Anh có biết mình đã ở đó bao lâu không?”

Marco lắc đầu bất lực. “Có thể là mười lăm phút, khoảng đó?”

“Anh có thấy hay nghe thấy gì không?”

“Ý ông là sao?” Người chồng có vẻ đang bị sốc. Lời lẽ của anh ta đã hơi líu vào nhau. Rasbach tự hỏi anh ta đã uống bao nhiều cồn.

Rasbach nói thẳng ra cho anh ta. “Rõ ràng ai đó đã bắt cóc con anh trong khoảng thời gian từ mười hai rưỡi tới 1 giờ 27 phút. Anh đã ở ngoài sân sau của nhà bên cạnh vài phút ngay sau mười hai rưỡi.” Ông nhìn người chồng, chờ anh ta xâu chuỗi sự việc với nhau. “Theo tôi nghĩ thì khó có khả năng ai đó lại mang một em bé ra khỏi cửa trước nhà anh chị vào giữa đêm.”

“Nhưng cửa trước đã mở mà,” Anne nói.

“Tôi chẳng trông thấy gì cả,” Marco nói.

“Có một đường phụ chạy đằng sau các tòa nhà ở phía này con phố,” Thanh tra Rasbach nói. Marco gật đầu. “Anh có để ý thấy ai dùng đường ấy vào giờ đó không? Anh có nghe thấy bất kỳ tiếng gì không, một chiếc xe chẳng hạn?”

“Tôi… tôi không nghĩ vậy,” Marco nói. “Tôi rất tiếc, tôi không thấy hay nghe gì cả.” Anh ta lại dùng tay che mặt. “Tôi đã không chú ý lắm.”

Thanh tra Rasbach đã kiểm tra khu vực ấy một lượt trước khi vào trong và thẩm vấn cặp bố mẹ này. Ông nghĩ khó có khả năng – nhưng không phải là không thể – có chuyện một người lạ mang đứa bé đang say ngủ ra khỏi cửa trước một ngôi nhà trên con phố như thế này và mạo hiểm để bị trông thấy. Các ngôi nhà liền kề được xây sát cạnh vỉa hè. Con phố thì sáng trưng, lại có kha khá xe cộ và người đi bộ qua lại, kể cả vào giờ muộn màng như thế. Vì thế chuyện thật kỳ lạ – có lẽ anh ta đang cố tình đánh lạc hướng – khi cửa trước lại bị mở. Hiện đội khám nghiệm hiện trường đang lấy dấu vân tay trên đó, nhưng Rasbach nghĩ họ sẽ không tìm được bất kỳ điều gì.

Phía sau nhà có nhiều triển vọng hơn. Hầu hết các ngôi nhà, bao gồm nhà của gia đình Conti, đều có một cái gara riêng mở ra lối lái xe – đằng sau nhà. Các sân sau thì đều dài và hẹp, chặn hàng rào ở giữa, và hầu hết, bao gồm cả nhà Conti, đều có trồng cây bụi và hoa cỏ. Đằng ấy cũng khá tối, không có nhiều đèn đường như mặt trước. Đêm hôm nay trời tối om, không trăng sao. Dù ai đã bắt có đứa trẻ, nếu hắn đã ra ngoài qua ngả cửa sau nhà Conti, thì hắn chỉ việc đi bộ qua sân sau vào gara, rồi từ đó đi ra đường. Khả năng bị bắt gặp lúc đang bế một đứa nhỏ đi qua lối cửa sau tới một chiếc xe đang chờ thấp hơn nhiều khi mang một đứa bé ra qua cửa trước.

Ngôi nhà, sân vườn và gara đều đã được đội của Rasbach lục soát kỹ càng. Đến giờ họ chưa tìm được một dấu hiệu nào của đứa trẻ bị mất tích. Gara nhà Conti trống không, cửa gara mở toang ra ngõ. Rất có thể là dù có người thật sự đã ngồi ngoài hiên ở nhà bên, thì anh ta hay cô ta cũng không chú ý được gì. Nhưng khả năng ấy là thấp. Như thế thì khoảng thời gian vụ bắt cóc diễn ra đã được thu hẹp lại còn từ 12 giờ 45 phút tới 1 giờ 27 phút sáng.

“Anh có biết cảm biến chuyển động của mình không hoạt động không?” Rasbach hỏi.

“Sao cơ?” người chồng thảng thốt hỏi.

“Anh có một cái đèn cảm biến chuyển động ở cửa sau, nó sẽ sáng khi có người đến gần. Anh có biết là nó không hoạt động không?”

“Không,” người vợ thì thào.

Người chồng lắc đầu quầy quậy. “Không. Tôi… nó vẫn còn sáng lúc tôi về kiểm tra con bé. Nó bị làm sao?”

“Bóng đèn đã bị nới lỏng.” Thanh tra Rasbach nhìn cặp cha mẹ cẩn thận. Ông ngập ngừng. “Nó làm tôi phải tin rằng em bé đã bị đưa ra qua cửa sau, tới gara, và mang đi, có thể là trên một chiếc xe, theo lối lùi xe.” Ông chờ đợi nhưng không ai trong số hai vợ chồng họ nói gì cả. Người vợ đang run rẩy, ông để ý thấy.

“Xe của anh chị đâu?” Rasbach hỏi và vươn người tới.

“Xe chúng tôi?” Anne lặp lại.

« Lùi
Tiến »