Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Rasbach chờ câu trả lời của họ.

Cô vợ trả lời trước. “Nó ở trên phố.”

“Cô đỗ xe trên phố trong khi có gara ở đằng sau à?” Rasbach hỏi.

“Ai chẳng làm vậy,” Anne nói. “Như thế dễ hơn là đi vào lối lái xe, đặc biệt trong mùa đông. Hầu hết mọi người đều xin một giấy phép đỗ xe và đỗ luôn trên phố.”

“Tôi hiểu,” Rasbach nói.

“Tại sao?” người vợ hỏi. “Chuyện ấy thì can hệ gì?”

Rasbach giải thích. “Nó có thể làm mọi chuyện dễ dàng hơn cho kẻ bắt cóc. Nếu gara còn trống và cửa lại để mở, kẻ nào đó rất dễ lùi một cái xe vào và đặt em bé vào trong xe trong lúc nó còn trong gara, khuất khỏi tầm nhìn. Hiển nhiên sự việc sẽ khó khăn hơn – và chắc chắn là mạo hiểm hơn – nếu gara đã có sẵn một cái xe bên trong. Tên bắt cóc sẽ dễ bị trông thấy ở ngõ sau cùng một em bé.”

Rasbach thấy mặt người chồng ngày càng trắng bệch. Vẻ tái mét của anh ta trông đã khá đáng sợ.

“Chúng tôi đang hi vọng sẽ thu được vài dấu giày hay vệt bánh xe từ trong gara,” Rasbach nói thêm.

“Ông nói nghe như sự việc đã được lên kế hoạch vậy,” người mẹ bảo.

“Cô nghĩ là không à?” Rasbach hỏi cô ta.

“Tôi… tôi không biết. Tôi nghĩ Cora bị bắt cóc vì chúng tôi bỏ con bé một mình trong nhà, rằng đó chỉ là một kẻ thừa cơ phạm tội, như kiểu ai đó giật lấy con bé từ trong công viên lúc tôi đang không nhìn vậy.”

Rasbach gật đầu, như để cố hiểu sự việc từ góc nhìn của cô. “Tôi hiểu ý cô,” ông bảo. “Chẳng hạn, một người mẹ để con chơi trong công viên trong lúc chị ta đi mua một cây kem. Đứa bé bị chộp lấy trong lúc người mẹ quay lưng lại. Chuyện vẫn xảy ra.” Ông ngập ngừng. “Nhưng chắc chắn cô đã nhận ra sự khác biệt ở đây.”

Cô ta nhìn lại ông đờ đẫn. Ông nhớ ra rằng có thể cô ta đang bị hoảng. Nhưng ông vẫn thấy những điều như thế suốt; đó là việc của ông. Ông là người lý trí, không tuân theo tình cảm một chút nào. Ông buộc phải như thế nếu muốn làm việc hiệu quả. Ông sẽ tìm ra đứa trẻ này, dù đã chết hay còn sống, và tìm ra kẻ nào đã bắt cóc bé.

Ông nói với người mẹ, giọng bình thản, “Điểm khác biệt là, dù kẻ nào đã bắt con các vị, kẻ đó cũng biết con bé đang ở một mình trong nhà.”

Cặp bố mẹ nhìn nhau.

“Nhưng không ai biết cả,” người mẹ thì thào.

“Tất nhiên,” Rasbach nói thêm, “cũng có khả năng em bé bị bắt ngay cả khi hai người đang ngủ say trong phòng riêng. Chúng ta không biết chắc được.”

Hai vợ chồng họ rất muốn tin rằng rốt cuộc đây không phải là lỗi của họ, vì đã để mặc em bé một mình. Rằng dù thế nào thì nó cũng có thể xảy ra.

Rasbach hỏi, “Hai người có thường xuyên để mở cửa gara như thế không?”

“Đôi khi.” Người chồng trả lời.

“Buổi tối anh chị không đóng cửa gara ư? Để chống trộm?”

“Chúng tôi không cất gì giá trị trong đó cả,” người chồng nói. “Nếu có xe trong đó thì thường là chúng tôi cũng khoá cửa, nhưng nếu không thì chúng tôi cũng không để gì nhiều trong đó. Tất cả dụng cụ của tôi nằm dưới tầng hầm. Đây là một khu vực dân cư tốt, nhưng lúc nào cũng có mấy vụ đột nhập gara, nên khoá cửa thì cũng có ích gì đâu?”

Rasbach gật đầu. Rồi ông hỏi, “Anh đi hiệu xe nào?”

“Một chiếc Audi,” Marco nói. “Tại sao?”

“Tôi muốn xem qua. Tôi xin chìa khoá được chứ?” Rasbach hỏi.

Marco và Anne nhìn nhau bối rối. Rồi Marco đứng dậy và đến bên chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa chính rồi nắm lấy chùm chìa khoá trong bát. Anh lặng lẽ đưa chúng cho vị thanh tra và lại ngồi xuống.

“Cảm ơn anh,” Rasbach nói. Rồi ông vươn tới và cố tình nói thêm, “Chúng tôi sẽ tìm ra kẻ đã làm việc này.”

Họ nhìn đăm đăm vào ông, bắt gặp mắt ông, toàn bộ gương mặt người mẹ đã sưng húp vì khóc, còn mắt ông bố thì phù lên và hằn máu vì đau khổ và vì rượu, gương mặt xanh xao.

Rasbach gật đầu với Jennings, hai người cùng rời khỏi nhà để kiểm tra chiếc xe. Cặp đôi vẫn ngồi im lặng trên xô pha và nhìn họ đi ra.

Anne không biết ông thanh tra có ý gì. Những điều vừa nói về xe của họ, dường như ông ta đang cố ám chỉ gì đó. Cô biết khi một bà vợ bị mất tích, người chồng thường là nghi phạm số một, và có thể ngược lại. Nhưng khi một đứa bé bị mất tích, chẳng lẽ cha mẹ nó cũng thành nghi phạm chính? Chắc chắn là không. Ai có thể làm hại chính con mình cơ chứ? Hơn nữa, cả hai đều có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng. Họ có nhân chứng, Cynthia và Graham. Rõ ràng không có cách nào để họ bắt và giấu con gái của chính mình đi được. Mà tại sao phải thế?

Cô ý thức được cả khu phố đang bị lục soát. Cảnh sát đi khắp nơi gõ cửa từng nhà, dựng mọi người dậy. Marco đã cung cấp cho cảnh sát một bức ảnh gần đây của Cora, mới chụp vài ngày trước. Một bé gái tóc vàng hạnh phúc với cặp mắt xanh lơ to tròn đang mỉm cười với máy quay.

Anne rất tức Marco. Cô những muốn gào thét, đấm đá anh ta nhưng trong nhà họ đang đầy cảnh sát, nên cô không dám. Nhưng khi cô nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt và hoảng sợ của anh, cô biết anh vẫn đang trách cứ bản thân. Cô xoay sang và đổ gục trong lòng anh, khóc nức nở. Anh vòng tay ra và ôm lấy cô thật chặt. Cô có thể cảm nhận anh đang run rẩy, và trái tim anh đập thình thịch đau đớn trong lồng ngực. Cô tự nhủ rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này. Cảnh sát sẽ tìm thấy Cora. Họ sẽ lại có con gái trở về trong vòng tay mình.

Còn nếu không, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.

Thanh tra Rasbach, trong bộ vest mùa hè vải nhẹ, đi ra cửa trước nhà Conti và xuống bậc thềm, bước vào một đêm hè nóng nực, theo sau sát gót là thanh tra Jennings. Họ từng làm việc với nhau từ trước. Mỗi người đã từng trông thấy những cảnh mà họ muốn mình có thể quên đi.

Họ đi cùng nhau về phía bên kia đường, chỗ hàng ô tô đỗ nối đuôi nhau. Rasbach bấm một nút và đèn pha chiếc Audi nháy lên một cái. Hàng xóm đã đổ cả ra thềm nhà, trong bộ pyjama và áo choàng mùa hè. Giờ họ nhìn theo Rasbach và Jennings đi về phía xe nhà Conti.

Rasbach hi vọng ai đó trên phố có thể biết điều gì đó, có thể đã thấy điều gì đó và lúc này sẽ tiến lên.

Jennings nói bằng giọng hạ thấp, “Ông đoán thế nào?”

Rasbach khẽ trả lời, “Tôi không kỳ vọng nhiều.”

Rasbach đeo một đôi găng tay cao su mà Jennings đưa cho và mở cửa bên ghế lái. Ông thoáng nhìn vào trong rồi lặng lẽ đi ra đuôi xe. Jennings đi theo sau.

Rasbach mở cốp xe. Hai thanh tra nhìn vào trong. Nó trống không. Và rất sạch sẽ. Chiếc xe mới dùng được hơn một năm, trông nó còn mới tinh.

“Yêu cái mùi xe mới này thế,” Jennings bảo.

Rõ ràng em bé không có đây. Điều đó không có nghĩa là con bé chưa từng ở đây, dù ngắn ngủi thế nào đi nữa. Có thể đội khám nghiệm hiện trường sẽ tìm được vài sợi vải từ bộ áo liền quần hồng, ADN của em bé – sợi tóc, một vệt dãi, hay có thể là máu. Không có xác thì họ sẽ rất khó khởi tố vụ án. Nhưng chưa có bố mẹ nào trên đời đặt con họ trong cốp xe vì ý định tốt đẹp cả. Nếu họ tìm được bất kỳ dấu vết nào của em bé bị mất tích trong cốp, ông sẽ đảm bảo cha mẹ nó rũ tù. Vì nếu Rasbach đã học được chút gì trong suốt từng ấy năm làm nghề, thì đó là con người có khả năng làm gần như mọi chuyện.

Rasbach ý thức được khả năng em bé đã mất tích vào bất kỳ thời điểm nào trước bữa tiệc tối qua. Ông còn chưa thẩm vấn họ cụ thể về ngày hôm trước, chưa quyết định được ai, ngoài cặp cha mẹ, là những người lần cuối cùng trông thấy đứa trẻ còn sống. Nhưng ông sẽ tìm được. Có thể một người giúp việc đã tới, hay một người dọn dẹp, hoặc một người hàng xóm – ai đó đã trông thấy em bé, còn sống và khoẻ mạnh trong ngày hôm đó. Ông sẽ thiết lập thời gian lần cuối người ta biết chắc em bé còn sống và điều tra từ đó. Việc để máy báo khóc hoạt động, kiểm tra con mỗi nửa giờ trong khi họ ăn tối ở nhà bên, việc vô hiệu hoá cảm biến cử động, cửa trước mở, tất cả có thể chỉ đơn giản là một vở kịch lớp lang, được cặp đôi thêu dệt cẩn thận để cung cấp cho họ bằng chứng ngoại phạm, để đánh lạc hướng các nhà chức trách. Họ có thể đã giết em bé vào bất kỳ giờ nào trong ngày hôm đó – hoặc cố tình hoặc tai nạn – và đặt con bé trong cốp xe rồi vứt xác trước khi đi tiệc ở nhà bên cạnh. Hay, nếu họ vẫn còn suy nghĩ rõ ràng, có thể họ đã chẳng đặt con vào cốp xe làm gì mà là trong ghế ngồi trên xe. Một đứa bé đã chết trông chẳng khác mấy so với đứa bé đang ngủ. Tuỳ thuộc việc họ đã giết em thế nào.

Rasbach biết ông đang quá cay độc. Hồi mới đầu vào nghề ông không như thế.

Ông bảo Jennings, “Mang chó nghiệp vụ vào.”

« Lùi
Tiến »