Rasbach quay lại nhà trong lúc Jennings lấy thông tin từ các cảnh sát trên phố. Rasbach thấy Anne đang ngồi khóc trên xô pha, một nữ cảnh sát đang ngồi cạnh và vòng tay ôm lấy cô. Marco không ở bên vợ mình.
Mùi cà phê mới pha xộc vào mũi, Rasbach tìm đường vào căn bếp ở phía sau một ngôi nhà dài và hẹp. Căn bếp này rõ ràng mới được tân trang. Tất cả đều rất cao cấp, từ kệ tủ trắng tinh đến những đồ dùng đắt tiền và mặt đá granit. Marco đang ở trong bếp, gục đầu đứng cạnh máy pha cà phê, chờ nó kết thúc chu trình. Anh ta ngước lên khi Rasbach đi vào, rồi quay đi, có lẽ bị bẽ mặt vì nỗ lực giúp mình tỉnh táo này.
Một khoảng lặng kỳ quặc. Marco cuối cùng cất tiếng hỏi mà không rời mắt khỏi máy pha cà phê, “Ông nghĩ đã có chuyện gì xảy ra với con bé?”
Rasbach nói, “Tôi còn chưa biết. Nhưng tôi sẽ tìm ra.”
Marco nhấc bình cà phê lên và rót vào ba cái cốc sứ trên mặt bàn bếp sạch tinh tươm. Rasbach để ý thấy tay Marco run lên trong lúc rót. Marco mời vị thanh tra một cốc, Rasbach cảm kích nhận lấy.
Marco ra khỏi bếp và quay lại phòng khách với hai cốc còn lại.
Rasbach nhìn anh ta đi, gồng mình lên để đương đầu với điều đang ở phía trước. Các vụ án bắt cóc trẻ em luôn luôn khó khăn. Chúng gây ra một làn sóng truyền thông hỗn loạn là một chuyện. Và thêm nữa, chúng gần như không bao giờ kết thúc có hậu.
Ông biết mình sẽ phải gây áp lực lên cặp vợ chồng này. Đó là một phần của công việc.
Mỗi lần Rasbach bị gọi nhận một vụ mới, ông không bao giờ biết điều gì đang đợi mình. Tuy nhiên, mỗi khi tháo gỡ được một câu đố, ông không bao giờ ngạc nhiên. Dường như ông đã đánh mất khả năng cảm thấy bất ngờ. Nhưng ông luôn luôn tò mò. Ông luôn luôn muốn biết .
Rasbach tự lấy chỗ sữa và đường mà Marco đã để lại cho mình rồi dừng ở ngưỡng cửa nhà bếp với cốc cà phê trên tay. Từ nơi đang đứng, ông có thể trông thấy bàn ăn và cái tủ buffet gần bếp, rõ ràng cả hai đều là đồ cổ. Phía sau nó ông trông thấy xô pha, lớp đệm dày được bọc bằng lớp nhung màu lục đậm, và tấm lưng và mái đầu của Anne và Marco Conti. Bên tay phải họ là lò sưởi cẩm thạch, bên trên bệ lò sưởi là một bức tranh sơn dầu cỡ lớn. Ghế xô pha quay ra cửa sổ trước nhà, nhưng ngay trước mặt xô pha là một cái bàn cà phê và đối diện nó là hai chiếc ghế xô pha đơn êm ái.
Rasbach đi ra phòng khách và ngồi lại chỗ ngồi cũ trước mặt cặp vợ chồng, trong chiếc ghế bành gần lò sưởi nhất. Ông thấy tay Marco vẫn chưa hết run khi anh ta đưa cái cốc lên miệng. Anne thì chỉ cầm cốc trong tay đặt trên đùi, như thể không nhận ra nó đang có ở đó. Lúc này cô đã ngưng khóc.
Những ánh đèn nhợt nhạt của xe cảnh sát đỗ bên ngoài nhà vẫn hắt bóng lên khắp các bức tường. Đội hiện trường đang lặng lẽ làm việc của họ. Bầu không khí bên trong nhà bận bịu nhưng đang u ám và ngột ngạt.
Rasbach mang một trọng trách khó khăn trước mặt. Ông phải nói sao cho cặp vợ chồng này hiểu rằng ông đang làm việc cho họ, làm mọi thứ có thể để tìm ra em bé đang mất tích – đó đúng là việc ông đang làm cùng với toàn bộ lực lượng cảnh sát – kể cả trong lúc ông biết rõ rằng trong hầu hết các vụ mất tích trẻ em thế này, chính các ông bố bà mẹ mới là người chịu trách nhiệm. Và rõ ràng ở vụ này có những yếu tố khiến ông nghi ngờ. Nhưng ông sẽ để ngỏ cho mọi khả năng.
“Tôi rất tiếc,” Rasbach mở lời. “Dù cố mấy tôi cũng không tưởng tượng ra được việc này khó khăn với hai người thế nào.”
Anne ngước lên nhìn ông. Lời cảm thông này lập tức khiến cô lại rưng rưng nghẹn ngào. “Ai lại lấy con của chúng tôi đi chứ?” cô hỏi đầy ai oán.
“Đó là việc mà chúng ta phải tìm ra,” Rasbach nói, đặt cốc cà phê lên bàn và lấy ra cuốn sổ tay. “Tuy đã quá rõ ràng đến mức gần như không cần phải hỏi, nhưng hai người có ý nghĩ nào về chuyện ai đó có thể bắt cóc bé không?”
Cả hai nhìn ông chằm chằm. Một ý nghĩ như thế thật lố bịch. Ấy vậy mà họ lại đang ở đây.
“Gần đây anh chị có để ý thấy ai lởn vởn quanh đây, bất kỳ ai tỏ ra quan tâm đến em bé không?”
Họ cùng lắc đầu.
“Anh chị có ý tưởng gì, bất kỳ ý nghĩ nào, về việc ai đó có thể muốn hại mình không?” Ông nhìn từ Anne sang Marco.
Hai vợ chồng lại lắc đầu, cả hai đều ra vẻ khó hiểu ngang nhau.
“Xin hãy nghĩ lại một chút,” Rasbach nói. “Cứ từ tốn. Chắc hẳn phải có một lý do. Lúc nào cũng có một lý do – chúng ta chỉ phải tìm xem nó là gì thôi.”
Marco trông như định nói rồi lại thôi.
“Sao vậy?” Rasbach hỏi. “Giờ không phải là lúc để giữ ý.”
“Bố mẹ em,” cuối cùng Marco cũng nói khi quay sang vợ mình.
“Bố mẹ em thì sao?” cô ngạc nhiên hỏi.
“Họ có tiền.”
“Thì sao?” Dường như cô không hiểu anh ta đang nhắm đến điều gì.
“Họ có rất nhiều tiền,” Marco nói.
Đây rồi, Rasbach nghĩ.
Anne nhìn vào chồng cô như đang bị tê liệt. Cũng có thể cô ta là một diễn viên đại tài.
“Ý anh là sao?” cô hỏi. “Anh không nghĩ ai đó đã bắt con bé để…”
Rasbach theo dõi cả hai cẩn thận. Biểu hiện trên mặt cô vợ thay đổi.
“Thế thì tốt,” cô nói và nhìn lên ông, “chẳng phải sao? Nếu tất cả những gì họ muốn chỉ là tiền, tôi có thể đòi lại con? Họ sẽ không làm hại con bé chứ?”
Niềm hy vọng trong giọng cô thật đáng thương. Rasbach gần như đã tin rằng cô không liên quan gì đến chuyện này.
“Con bé chắc phải sợ lắm,” cô nói rồi hoàn toàn sụp đổ và khóc nấc lên không kiềm chế được.
Rasbach muốn hỏi cô về cha mẹ cô. Thời gian là điều cốt tử trong các vụ bắt cóc. Thay vào đó ông quay sang Marco.
“Bố mẹ cô ấy là ai thế?” Rasbach hỏi.
“Alice và Richard Dries,” Marco nói với ông. “Richard là cha dượng của cô ấy.”
Rasbach ghi chi tiết này vào sổ.
Anne lấy lại bình tĩnh và tiếp lời, “Cha mẹ tôi có rất nhiều tiền.”
“Nhiều là bao nhiêu?” Rasbach hỏi.
“Tôi không biết chính xác. Nhiều triệu đô.”
“Cô có thể nói cụ thể hơn được không?” Rasbach hỏi.
“Tôi nghĩ họ có đâu đó tầm mười lăm triệu,” Anne nói. “Nhưng không phải ai cũng biết điều đó.”
Rasbach nhìn sang Marco. Khuôn mặt anh ta hoàn toàn trống rỗng.
“Tôi muốn gọi cho mẹ,” Anne nói. Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ trên bệ lò sưởi, và Rasbach trông theo ánh mắt cô. Đã 2 giờ 15 phút sáng.
Anne có một mối quan hệ phức tạp với cha mẹ mình. Mỗi khi Marco và Anne có vấn đề với họ, một việc xảy ra khá thường, Marco luôn bảo cô là mối quan hệ của cô với cha mẹ thật hỗn loạn. Có thể đúng là thế, nhưng họ là những bậc phụ huynh duy nhất cô có. Cô cần họ. Cô đã làm hết sức mình cho mọi chuyện suôn sẻ, nhưng việc ấy không dễ dàng.
Marco tới từ một kiểu gia cảnh hoàn toàn khác biệt. Gia đình anh đông người và rất ồn ào. Họ cất tiếng chào nhau đầy nồng nhiệt trong những lần gặp mặt hiếm hoi. Cha mẹ anh di cư từ Ý sang New York trước khi Marco ra đời và có một tiệm may và một tiệm giặt khô. Họ chẳng có tiền nong gì, nhưng vẫn gắng gượng được. Họ cũng không quá can thiệp vào cuộc đời Marco như ông bố bà mẹ giàu có của Anne đã can thiệp vào đời cô. Marco cùng bốn anh chị em của mình đã phải tự thân vận động từ hồi còn nhỏ, tự lập rất sớm. Marco đã tự sống cuộc đời mình – theo những nguyên tắc của chính mình – kể từ hồi mười tám tuổi. Anh tự trang trải học phí. Thi thoảng anh cũng thăm cha mẹ nhưng họ không phải một phần quan trọng trong đời sống của anh. Anh cũng không hẳn là xuất thân nghèo hèn, theo tiêu chuẩn của bất kỳ ai, trừ cha mẹ Anne và những người bạn giàu có của họ trong câu lạc bộ golf Grandview. Marco xuất thân từ gia đình trung lưu, tuân thủ pháp luật và lao động chăm chỉ, đủ ăn đủ mặc nhưng không có gì hơn. Không ai trong số những người bạn đại học hay đồng nghiệp ở phòng tranh của Anne nghĩ Marco là con nhà nghèo cả. Chỉ có những người giàu từ trong trứng mới nhìn anh như vậy. Và mẹ của Anne thì đúng là một người như thế. Cha của Anne, ông Richard Dries – thực ra là cha dượng. Cha đẻ của cô đã chết một cách bi thảm hồi cô mới bốn tuổi, ông là một doanh nhân thành đạt, còn mẹ cô, Alice, thì lại sở hữu nhiều triệu đô la.
Cha mẹ giàu có của cô tận hưởng thú vui tiêu tiền và những người bạn giàu có của họ. Ngôi nhà tọa lạc ở một trong những khu vực đẹp nhất của thành phố, họ là thành viên của Grandview, có những chiếc xe sang và những kỳ nghỉ ở khách sạn năm sao. Họ đã gửi Anne tới một trường nữ sinh tư thục, rồi một trường đại học có tiếng. Bố cô càng lớn tuổi thì lại càng thích giả vờ là ông ấy đã kiếm được tất cả chỗ tiền đó, nhưng không phải như vậy. Nó làm ông bị ảo tưởng. Ông trở nên đầy tự phụ.
Khi Anne “dính líu” tới Marco, cha mẹ cô làm như đã tận thế. Marco trông hệt như một cậu trai hư hoàn hảo. Anh hấp dẫn một cách nguy hiểm – làn da tương đối sáng so với người Ý – với mái tóc đen, cặp mắt u sầu, và một chút ngang ngược, đặc biệt là khi anh không cạo râu. Nhưng mắt anh sáng lên ấm áp mỗi khi trông thấy Anne, và anh cũng có nụ cười đáng giá hàng triệu đô như các ngôi sao màn bạc. Và anh gọi cô là “em yêu” – cô không thể từ chối được nữa. Lần đầu tiên anh xuất hiện trước cửa nhà để đón cô đi hẹn hò là một trong những giờ khắc định nghĩa quá trình trưởng thành của Anne. Lúc ấy cô hai mươi hai tuổi. Mẹ cô đang kể với cô về một chàng trai trẻ tử tế, một luật sư, con trai của một người bạn, người này muốn gặp gỡ cô. Anne đã kiên nhẫn giải thích rằng cô đang hẹn hò với Marco rồi.
“Ừ, nhưng mà…” mẹ cô nói.
“Nhưng mà sao ạ?” Anne nói trong lúc khoanh tay trước ngực.
“Con không thể nghiêm túc về cậu ta được,” mẹ cô bảo.
Anne vẫn có thể nhớ được biểu cảm trên mặt mẹ lúc ấy. Lo lắng, xấu hổ. Bà đang nghĩ xem sự việc trông vào sẽ ra sao, nghĩ xem mình phải giải thích với các bạn thế nào khi con gái mình đang hẹn hò với một thằng chẳng có gì cả, chỉ là anh chàng pha chế rượu trong khu phố người Ý và cưỡi một chiếc mô tô. Mẹ cô quên luôn tấm bằng kinh doanh mà Marco đã đạt được từ cùng một trường đại học họ đã đánh giá là đủ tốt cho con gái mình. Họ không chịu thấy việc anh đã tự kiếm tiền ăn học là điều đáng ngưỡng mộ. Có lẽ sẽ chẳng có ai là đủ tốt cho cô gái nhỏ của cha mẹ cô.
Và rồi – mọi chuyện thật hoàn hảo – Marco đã rồ máy phi tới trên chiếc Ducati của anh, và Anne thì chạy từ nhà cha mẹ cô thẳng vào vòng tay Marco, mẹ cô theo dõi từ đằng sau tấm rèm. Anh hôn cô thật sâu khi vẫn còn ngồi trên yên rồi đưa cô chiếc mũ bảo hiểm còn lại. Cô trèo lên xe, họ phóng đi, những viên sỏi mài phẳng bật lên đằng sau họ. Đó chính là thời khắc mà cô quyết định rằng mình đã yêu.
Nhưng bạn không thể hai mươi hai được mãi. Bạn phải lớn lên. Tình thế thay đổi.
“Tôi muốn gọi cho mẹ,” Anne lặp lại. Quá nhiều chuyện đã xảy ra – chẳng lẽ chỉ chưa tới một tiếng kể từ lúc họ về nhà và phát hiện ra cái nôi trống ư?
Marco chộp lấy điện thoại và đưa nó cho cô, rồi ngồi xuống xô pha với hai cánh tay khoanh lại trước mặt, trông có vẻ căng thẳng.
Anne bấm số. Cô lại bắt đầu khóc thậm chí trước cả khi bấm nút xong. Điện thoại đổ chuông và mẹ cô nghe máy.
“Mẹ ơi,” Anne nói, vỡ oà ra khóc.
“Anne? Có chuyện gì thế?”
Rốt cuộc Anne cũng bật ra được lời lẽ. “Ai đó đã bắt Cora rồi.”
“Ôi Chúa ơi,” mẹ cô nói.
“Cảnh sát đang ở đây,” Anne kể với bà. “Mẹ tới đây được không?”
“Bố mẹ sẽ tới đó ngay, Anne,” mẹ cô nói. “Con chờ đó. Bố con và mẹ sẽ tới.”
Anne cúp máy và khóc. Cha mẹ cô sẽ đến. Họ đã luôn giúp cô, dù có tức giận với cô đến mấy. Giờ thì họ sẽ tức giận, với cả cô và Marco, đặc biệt là với Marco. Họ yêu Cora, đứa cháu duy nhất. Họ sẽ nghĩ gì khi nghe những việc cô và Marco đã làm?
“Họ đang trên đường,” Anne bảo Marco và viên thanh tra. Cô nhìn sang Marco, rồi ngoảnh mặt đi.