Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1887 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Marco cảm thấy như mình là người ngoài. Anh vẫn thường thấy vậy mỗi khi ở cùng cha mẹ Anne trong một phòng. Kể cả bây giờ, khi Cora bị mất tích, anh vẫn có cảm giác bị phớt lờ khi ba người bọn họ – người vợ đang tuyệt vọng của anh, bà mẹ luôn luôn áp đặt của cô ấy, và ông bố hống hách – lại hợp thành một liên minh ba người quen thuộc. Thỉnh thoảng việc họ gạt anh ra rất kín đáo, những lúc khác thì không. Nhưng vốn anh đã biết mình đang lao vào điều gì khi kết hôn với cô rồi. Anh đã nghĩ đó là một giao kèo mà anh có thể chấp nhận được.

Anh đứng ở một bên trong phòng khách, vô dụng, và theo dõi Anne. Cô đang ngồi giữa ghế xô pha, một bên là mẹ cô, người đang ôm ấp an ủi Anne. Bố cô có vẻ tách biệt hơn, ông ta ngồi thẳng, vỗ lên vai cô con gái. Không ai nhìn sang Marco cả. Không ai an ủi anh. Marco cảm thấy bị ra rìa trong chính nhà mình.

Nhưng tệ hơn cả thế, anh thấy mệt mỏi, hoảng loạn vô cùng. Tất cả những gì anh muốn là Cora bé nhỏ của anh trở về cái nôi của con bé. Anh muốn những chuyện này chưa từng xảy ra.

Anh cảm thấy ông thanh tra đang nhìn mình. Chỉ mình ông ta chú ý tới Marco. Marco đã cố tình lờ ông ta đi, kể cả khi anh biết là mình không nên. Marco biết mình cũng là một nghi phạm. Viên thanh tra đã luôn ám chỉ điều ấy kể từ khi ông ta bước vào đây. Anh đã nghe lỏm được các cảnh sát trong nhà thì thầm về chuyện đưa chó ngửi xác vào. Anh không ngu. Họ chỉ làm thế nếu họ nghĩ rằng Cora đã chết từ trước khi con bé ra khỏi nhà. Cảnh sát chắc hẳn đã nghĩ anh và Anne đã giết chính con đẻ của họ.

Cứ để bọn họ mang chó vào, anh không sợ. Có thể đây chính là thứ mà cảnh sát phải đối mặt thường xuyên, việc cha mẹ giết con cái của chính họ, nhưng anh thì không bao giờ có thể làm hại con mình. Cora là tất cả đối với anh. Con bé chính là ánh sáng rạng rỡ trong đời anh, thứ duy nhất đáng tin cậy, nguồn vui bất tận, đặc biệt là trong vài tháng vừa qua khi mọi chuyện đổ vỡ quá nhanh và khi Anne ngày càng mất phương hướng và trở nên trầm uất. Anh gần như không hiểu nổi vợ mình nữa. Chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ xinh đẹp, lôi cuốn mà anh đã cưới làm vợ? Mọi chuyện thật quá sức tưởng tượng. Nhưng anh và Cora có một mối liên hệ hạnh phúc của riêng mình. Hai người bọn họ, cùng nhau chờ đợi, chờ cho Mẹ trở lại bình thường.

Cha mẹ Anne giờ đây sẽ càng khinh ghét anh hơn. Họ sẽ nhanh chóng tha thứ cho Anne. Họ sẽ tha thứ cho cô gần như mọi chuyện, kể cả chuyện này – bỏ lại đứa con của họ cho hổ đói. Nhưng họ sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Họ sẽ là những người kiên cường đối mặt với kẻ thù là anh. Họ vẫn luôn là những người cứng rắn, khác với cô con gái đầy cảm xúc của mình. Có khi họ còn cứu Anne và Marco ra khỏi những sai lầm của cả hai. Đó là việc họ thích làm nhất. Thậm chí ngay cả bây giờ anh còn trông thấy cha Anne vẫn đang nhíu mày, tập trung vào vấn đề – vấn đề do Marco gây ra – và nghĩ xem ông ta có thể giải quyết nó thế nào, nghĩ xem ông ta có thể đương đầu với thử thách và chiến thắng như thế nào. Có thể ông ta sẽ làm Marco bẽ bàng một lần nữa, ngay khi nào ông ta thấy cần.

Marco ghét cay ghét đắng cha vợ. Và đó là mối quan hệ hai chiều.

Nhưng điều quan trọng lúc này là đưa Cora trở lại. Đó mới là vấn đề. Họ là một gia đình phức tạp và điên rồ theo quan điểm của Marco, nhưng tất cả đều yêu thương Cora. Anh chớp mắt ngăn những giọt lệ sắp trào ra.

Thanh tra Rasbach nhận ra tình cảm lạnh lùng giữa cha mẹ Anne và con rể của họ. Trong hầu hết trường hợp, những cuộc khủng hoảng như thế này sẽ phá bỏ các rào cản như thế, dù chỉ là trong thời gian ngắn. Nhưng đây không phải là một cuộc khủng hoảng bình thường. Đây là cuộc khủng hoảng vì bố mẹ đã cố tình bỏ đứa con lại một mình trong nhà và cô bé bị bắt mất. Nhìn gia đình kia túm tụm lại trên xô pha, ông có thể lập tức thấy rằng cô con gái được yêu thương sẽ được ông bố bà mẹ miễn khỏi mọi tội danh. Người chồng chính là vật tế sẵn có – chỉ mình anh ta phải chịu tội, dù chuyện ấy có công bằng hay không. Và trông có vẻ như anh ta biết điều đó.

Cha của Anne đứng dậy khỏi xô pha và tiến lại chỗ Rasbach. Ông ta cao lớn và vai rộng, mái tóc xám bạc để ngắn. Vẻ tự tin toát ra từ ông ta gần như là hung hăng.

“Thanh tra?”

“Thanh tra Rasbach,” ông giới thiệu.

“Richard Dries,” người đàn ông kia nói và đưa một bàn tay ra. “Hãy cho tôi biết các ông đang làm gì để tìm cháu gái tôi.” Người đàn ông nói bằng giọng nhỏ nhẹ nhưng uy quyền, ông ta đã quen nắm quyền chỉ huy.

Rasbach cho ông ta biết. “Chúng tôi đang cho các cảnh sát kiểm tra khu vực này, thẩm vấn mọi người, tìm nhân chứng. Chúng tôi cũng để đội khám nghiệm hiện trường rà soát khắp nhà và khu vực quanh nhà. Chúng tôi đã gửi mô tả em bé ra khắp vùng và khắp cả nước. Công chúng sẽ sớm được nhận thông tin từ phía báo chí. Chúng ta có thể gặp may và bắt được gì đó trên một máy quay giám sát ở đâu đó.” Ông ngập ngừng. “Chúng tôi hi vọng sẽ nhanh chóng có đầu mối.” Chúng tôi đang làm mọi việc có thể. Nhưng nó cũng có thể không đủ để cứu cháu gái ông, Rasbach đang nghĩ. Từ kinh nghiệm của mình, ông biết rằng các cuộc điều tra tiến hành rất chậm, trừ khi có một bước đột phá nào đó đáng kể từ sớm. Em bé không có nhiều thời gian, kể cả nếu như con bé còn sống.

Dries tiến lại gần ông hơn, đủ gần để Rasbach ngửi thấy mùi nước hoa sau cạo râu của ông ta. Dries liếc qua vai nhìn vào con gái mình và nói khẽ hơn, “Ông đang cho kiểm tra tất cả bọn biến thái đấy chứ?”

Rasbach nhìn người đàn ông cao to. Ông ta là người duy nhất dám nói ra những điều không thể nói. “Chúng tôi đang kiểm tra tất cả những kẻ đã biết, nhưng vẫn luôn có những kẻ chúng ta còn chưa biết đến.”

“Việc này sẽ giết con gái tôi mất,” Richard Dries nói thì thào với viên thanh tra trong lúc nhìn vào cô.

Rasbach tự hỏi ông bố này biết được bao nhiêu về bệnh trầm cảm sau sinh của cô con gái. Có lẽ giờ không phải lúc để hỏi. Thay vào đó ông chờ một lúc rồi nói, “Con gái ông đã nhắc đến chuyện ông bà rất khá giả. Có đúng không?”

Dries gật đầu. “Ông có thể nói vậy.” Ông ta nhìn về phía Marco, lúc này anh ta đang không nhìn sang đây mà nhìn đăm đăm vào Anne.

Rasbach hỏi, “Ông có nghĩ thủ phạm vụ này chỉ vì tiền không?”

Người đàn ông có vẻ ngạc nhiên nhưng cũng ngẫm nghĩ về nó. “Tôi không biết. Ông có nghĩ thế không?”

Rasbach khẽ lắc đầu. “Chúng tôi còn chưa biết. Chắc chắn là có khả năng đó.” Ông để Dries cân nhắc chuyện đó một lát. “Ông có nghĩ ra được ai, có thể là trong các giao dịch làm ăn của mình, mà có thể mang mối thù với ông không?”

“Ông đang nói ai đó đã bắt cóc cháu gái tôi chỉ để trả thù tôi ư?” Rõ ràng ông ta bị sốc.

“Tôi chỉ hỏi thôi mà.”

Richard Dries đã không phủ định ý tưởng đó ngay lập tức. Hoặc cái tôi của ông ta quá lớn, Rasbach nghĩ, hoặc ông ta cũng đã tạo kha khá kẻ thù trong suốt những năm tháng qua và ông ta cân nhắc chuyện này là có khả năng. Cuối cùng Dries lắc đầu. “Không, tôi không thể nghĩ ra bất kỳ ai làm nổi chuyện đó. Tôi không có kẻ thù nào, theo tôi được biết.”

“Cũng ít khả năng,” Rasbach đồng ý, “nhưng chuyện kỳ lạ vẫn xảy ra mà.” Ông điềm nhiên hỏi, “Ông làm việc trong ngành nào, ông Dries?”

“Đóng gói công nghiệp.” Ông quay mắt sang nhìn vào Rasbach. “Chúng ta phải tìm ra Cora, ông thanh tra ạ. Con bé là cháu gái duy nhất của tôi.” Ông ta đập vào vai Rasbach và nói, “Ông cho tôi biết thông tin nhé?” Ông ta đưa tấm danh thiếp của mình ra rồi quay người. “Cứ gọi cho tôi bất kỳ lúc nào. Tôi muốn biết đang có chuyện gì xảy ra.”

Một lát sau Jennings tới chỗ Rasbach và nói khẽ vào tai ông. “Chó đến rồi.”

Rasbach gật đầu và để mặc gia đình đang buồn bã kia lại phòng khách.

Ông ra ngoài đường và gặp người luyện chó. Một chiếc xe tải của đơn vị K-9 đang đỗ bên ngoài nhà. Ông nhận ra người huấn luyện, một cảnh sát có tên là Temple. Ông đã từng làm việc với anh ta. Anh ta là một người tốt, thạo việc.

“Chúng ta có gì đây?” Temple hỏi.

“Một em bé được báo mất tích từ trong nôi vào khoảng sau nửa đêm,” Rasbach nói.

Temple gật đầu nghiêm trọng. Không ai thích các vụ trẻ em mất tích cả.

“Mới sáu tháng tuổi, nên không đi đâu được.” Không phải trẻ chập chững tỉnh dậy giữa đêm, lang thang ra phố, bị mệt rồi trốn vào nhà kho trong vườn nhà ai đó. Nếu là tình huống đó thì họ sẽ dùng chó theo dấu vết để lần theo mùi hương của em. Đứa trẻ này đã bị kẻ nào đó mang ra khỏi nhà.

Rasbach đã cho gọi chó tìm xác đến để xem họ có thể xác định em bé đã chết trong nhà hay trong xe. Những chú chó ngửi xác được huấn luyện kỹ có thể phát hiện ra cái chết – trên các bề mặt, trên quần áo – dù mới chỉ hai hay ba giờ sau khi chuyện đó xảy ra. Các hoá chất trong cơ thể thay đổi rất nhanh sau khi chết, nhưng không phải là ngay lập tức. Nếu em bé đã bị giết và không được mang đi ngay – cũng đáng để thử. Rasbach biết rằng thông tin thu được nhờ lũ chó là vô dụng nếu xét từ điểm nhìn bằng chứng – nếu không có một vật chứng xác thực, chẳng hạn như một cái xác. Nhưng ông cần mọi thông tin có thể. Rasbach là kiểu người sẵn sàng dùng đến mọi công cụ điều tra có thể. Ông không biết mệt mỏi trong hành trình truy tìm sự thật. Ông phải biết chuyện gì đã xảy ra.

Tample gật đầu. “Bắt đầu thôi.”

Anh ta đi ra phía sau xe tải, mở thùng. Hai chú chó nhảy xuống, một cặp springer spaniel Anh Quốc lông đen trắng. Temple dùng hai bàn tay và giọng mình để điều khiển lũ chó. Chúng không cần xích.

“Hãy bắt đầu với chiếc xe,” Rasbach nói. Ông dẫn đường tới chiếc Audi của nhà Conti. Hai con chó ngồi xổm bên cạnh Temble, hoàn toàn tuân lệnh. Đội khám nghiệm hiện trường đã ở đây. Khi thấy lũ chó, họ lặng lẽ lùi lại.

“Chúng ta xong việc ở đây chưa? Tôi cho chó vào xem được không?” Rasbach hỏi.

“Vâng, chúng tôi xong rồi. Mời vào,” cảnh sát pháp y nói.

“Đi,” Temple nói với hai con chó.

Lũ chó bắt đầu làm việc. Chúng đi vòng quanh xe, hít ngửi sục sạo. Chúng nhảy vào trong cốp, vào ghế sau, rồi lên ghế trước, và nhanh chóng nhảy ra. Chúng tới ngồi bên cạnh người huấn luyện của mình và nhìn lên. Anh đưa chúng đồ ăn, lắc đầu. “Không có gì ở đây.”

“Thử trong nhà xem,” Rasbach nói, nhẹ cả người. Ông đã hi vọng em bé vẫn còn sống. Ông muốn mình đã đoán sai về cặp cha mẹ. Ông muốn tìm ra cô bé. Rồi ông nhắc nhở mình không được kỳ vọng quá. Ông phải tiếp tục khách quan. Ông không thể đưa quá nhiều tình cảm vào các vụ án của mình. Nếu làm vậy ông sẽ không bao giờ sống tiếp được sau mỗi vụ án.

Lũ chó kiểm tra không khí suốt quãng đường lên bậc thềm và vào trong nhà. Khi đã vào trong, người huấn luyện dẫn chúng lên tầng hai và chúng bắt đầu từ phòng ngủ của bé.

« Lùi
Tiến »