Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1888 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Thấy lũ chó đi vào, Anne khẽ cựa mình, thoát khỏi vòng tay mẹ và lảo đảo đứng dậy. Cô nhìn người dắt chó đi lên gác cùng với hai con chó mà không nói năng gì.

Marco đến bên cạnh cô. “Họ đã mang chó lần dấu vết vào,” cô nói. “Tạ ơn Chúa. Giờ có thể chúng ta sẽ biết được chút gì.” Cô cảm thấy anh đưa tay lên nắm cánh tay cô, nhưng cô né anh. “Em muốn xem.”

Thanh tra Rasbach giơ một bàn tay lên chặn trước cô. “Tốt nhất cô ở dưới này và để lũ chó làm việc của chúng,” ông nhẹ nhàng bảo cô.

“Ông có cần tôi lấy ít quần áo của em bé không?” Anne hỏi. “Thứ gì đó mà con bé mới mặc gần đây, còn chưa giặt ấy? Tôi có thể lôi ra mấy cái từ phòng giặt dưới nhà.”

“Chúng không phải loại chó lần dấu vết,” Marco nói.

“Cái gì?” Anne hỏi và quay sang Marco.

“Chúng không phải chó lần dấu vết. Chúng là chó ngửi xác,” Marco nói.

Rồi cô nhận ra điều đó. Cô quay sang ông thanh tra, mặt trắng bệch. “Ông nghĩ chúng tôi đã giết con bé ư!”

Cơn giận của cô khiến tất cả choáng váng. Họ đứng bất động vì sốc. Anne trông thấy mẹ cô đưa tay lên che miệng. Khuôn mặt bố cô sầm sì như bão tố.

“Vớ va vớ vẩn,” Richard Dries bật ra, mặt ông đỏ quạch như gạch. “Các người không thể nào lại đi nghi ngờ con gái tôi hãm hại chính con đẻ của nó!”

Viên thanh tra không nói gì cả.

Anne nhìn lại bố mình. Ông đã luôn đứng về phe cô, kể từ khi cô bắt đầu biết nhớ. Nhưng giờ đây ông cũng không làm được gì nhiều cho cô. Kẻ nào đó đã bắt Cora. Anne nhận ra rằng đây là lần đầu tiên trong cuộc đời mình cô thấy bố cô đang sợ hãi. Ông đang sợ thay cho Cora ư? Hay đang sợ chính cô? Cảnh sát có thực sự nghĩ cô đã giết chính con mình không? Cô còn không dám nhìn sang mẹ.

“Các người cần làm việc của mình và tìm ra cháu gái tôi!” bố cô đang nói với thanh tra cảnh sát, sự hung hăng của ông là một nỗ lực che giấu nỗi sợ quá lộ liễu.

Một lúc lâu sau, không ai nói năng gì. Giây phút ấy lạ lùng đến nỗi không ai nghĩ ra được điều cần nói. Họ lắng nghe tiếng những móng vuốt chó chạm lên sàn gỗ cứng khi chúng đi loanh quanh trên đầu họ.

Rasbach nói, “Chúng tôi đang làm mọi việc trong khả năng để tìm ra cháu gái ông.”

Anne căng thẳng không thể chịu nổi. Cô muốn con mình trở lại. Cô muốn Cora trở lại an toàn. Cô không thể chịu nổi ý nghĩ con gái bé bỏng của mình phải chịu khổ, chịu đau đớn. Anne cảm thấy như mình sắp ngất và ngồi thụp xuống ghế xô pha. Ngay lập tức mẹ cô vòng một cánh tay ôm lấy cô. Mẹ Anne không chịu nhìn vào mặt viên thanh tra lần nào nữa.

Lũ chó chạy xuống cầu thang. Anne ngước lên và quay đầu sang trông chúng đi xuống. Người dẫn chó lắc đầu. Hai con chó đi vào phòng khách. Cả Anne, Marco, Richard và Alice Dries đều đứng bất động hoàn toàn, như thể để không lôi cuốn sự chú ý của chúng. Anne ngồi tê liệt trên ghế trong lúc hai con chó lùng sục phòng khách, mũi hếch lên kiểm tra không khí và chà dọc khu vực thảm. Rồi chúng tiến lại và ngửi người cô. Một cảnh sát đứng sau lưng cô để xem lũ chó sẽ làm gì, có thể là chờ để bắt cô và Marco ngay tại trận. Nhỡ lũ chó bắt đầu sủa thì sao? Anne nghĩ, choáng váng vì nỗi sợ.

Mọi thứ đều đang ngả nghiêng sang hai bên. Anne biết rõ mình và Marco đã không hề giết con bé. Nhưng cô bất lực và sợ hãi, cô còn biết là lũ chó ngửi thấy mùi sợ hãi nữa.

Giờ đây cô nhớ lại trong lúc nhìn vào cặp mắt gần như người của chúng. Hai con chó ngửi cô và quần áo của cô – cô có thể cảm nhận hơi thở hổn hển của chúng trên mình, ẩm ướt và hôi rình, cô lùi lại. Cô cố không hít thở. Rồi chúng bỏ cô lại và đi tới chỗ cha mẹ cô, rồi sang Marco, lúc này đang đứng một mình gần lò sưởi. Anne chìm người thêm xuống dưới xô pha, nhẹ nhõm khi thấy lũ có chó vẻ không tìm được gì trong phòng khách và phòng ăn, rồi lại tiến ra bếp. Cô có thể nghe thấy bộ móng của chúng cào lên sàn gạch nhà bếp, rồi chúng nhảy xuống cầu thang ở đằng sau nhà chui vào tầng hầm. Rasbach rời phòng để đi theo chúng.

Cả gia đình ngồi yên trong phòng khách chờ giai đoạn này trôi qua. Anne không muốn nhìn vào ai, nên cô nhìn đăm đăm chiếc đồng hồ trên bệ lò sưởi. Mỗi phút trôi qua cô lại càng thấy tuyệt vọng hơn. Cô cảm thấy em bé của mình đang dần rời xa mình.

Anne nghe tiếng cửa sau trong bếp mở. Cô tưởng tượng hai con chó đã đi ra sân sau, ra vườn, ra gara, và lối sau. Mắt cô vẫn dán vào cái đồng hồ trên bệ lò nhưng thứ cô trông thấy là lũ chó trong gara, sục sạo quanh những chậu gốm đựng cây bị vỡ và những cái giá gỉ sét. Cô ngồi cứng ngắc, chờ đợi, lắng nghe một tiếng sủa. Cô chờ và lo lắng. Cô nghĩ về chiếc cảm biến cử động đã bị ngắt.

Cuối cùng Rasbach cũng quay lại. “Lũ chó không tìm được gì,” ông ta bảo. “Đó là tin tốt.”

Anne có thể cảm nhận được mẹ cô đã nhẹ nhõm hẳn ngay bên cạnh cô.

“Vậy giờ chúng ta đã nghiêm túc đi tìm con bé được chưa?” Richard Dries hỏi.

Vị thanh tra nói, “Chúng tôi vẫn nghiêm túc tìm kiếm cô bé mà, xin hãy tin tôi.”

“Vậy,” Marco nói với chút cay đắng, “sau đây thì sao? Chúng tôi có thể làm gì?”

Rasbach nói, “Chúng tôi sẽ phải hỏi cả hai người rất nhiều câu hỏi. Có thể anh chị sẽ biết điều gì đó mà không nhận ra là mình đã biết, một điều có thể hữu ích.”

Anne nghi ngại nhìn Marco. Họ có thể biết điều gì?

Rasbach nói thêm, “Và chúng tôi cần anh chị nói chuyện với truyền thông. Ai đó có thể đã trông thấy gì đó, hoặc ngày mai, ngày kia ai đó có thể sẽ trông thấy gì đó, trừ khi sự việc này được đặt trước mặt họ, nếu không họ sẽ không chắp nối được.”

“Được rồi,” Anne căng thẳng nói. Cô sẽ làm bất kỳ điều gì để đòi được con về, mặc dù cô sợ chết khiếp việc gặp gỡ báo chí. Marco cũng gật đầu nhưng tỏ ra lo lắng. Anne thoáng nghĩ về mái tóc bết của cô với khuôn mặt sưng vù vì khóc. Marco với tay nắm lấy tay cô và siết thật chặt.

“Còn phần thưởng thì sao?” cha của Anne gợi ý. “Chúng tôi có thể đề nghị một khoản tiền thưởng đổi lấy thông tin. Tôi sẽ đưa ra một khoản. Nếu ai đó thấy gì đó và không muốn lên tiếng, họ có thể sẽ nghĩ lại nếu thấy số tiền hợp lý.”

“Cảm ơn bố,” Marco nói.

Anne chỉ gật đầu.

Điện thoại của Rasbach đổ chuông. Đó là thanh tra Jennings, anh ta đang đi từng nhà một quanh đây. “Có thể chúng tôi đã có gì đó,” anh ta bảo.

Rasbach lại cảm nhận cơn căng thẳng quen thuộc trong lòng – họ đang cần một đầu mối đến tuyệt vọng. Ông rảo bước từ nhà Conti ra và trong vòng vài phút sau đã đến một ngôi nhà cùng phố ngay sau họ, ở mặt bên kia con đường.

Jenning đang chờ ông ở thềm trước. Jenning gõ cửa lần nữa, và một người phụ nữ trạc ngũ tuần lập tức mở cửa. Rõ ràng bà ta đã bị dựng dậy khỏi giường. Bà đang mặc một bộ áo choàng tắm, tóc cuốn lộ ra sau đầu. Jennings giới thiệu bà ta là Paula Dempsey.

“Tôi là thanh tra Rasbach,” viên thanh tra nói và cho bà xem thẻ của mình. Bà ta mời họ vào phòng khách, lúc này ông chồng đã tỉnh táo hoàn toàn của bà đang ngồi trong một chiếc xe lăn, mặc quần pyjama, tóc bù xù.

“Bà Dempsey đã trông thấy gì đó có vẻ như quan trọng,” Jennings nói. Khi họ đã ngồi xuống, anh thêm, “Mời bà kể cho thanh tra Rasbach điều vừa kể cho tôi ạ. Thứ bà đã trông thấy.”

“Được rồi,” bà ta nói. “Tôi đang ở trong phòng tắm trên gác. Tôi dậy để đi lấy một viên aspirin, vì chân tôi bị đau khi làm việc hồi chiều nay.”

Rasbach gật đầu khuyến khích.

“Đêm qua nóng quá, nên chúng tôi để mở hết cửa sổ buồng tắm cho gió thổi vào. Cửa sổ ấy nhìn xuống con đường nhỏ phía sau. Nhà Conti thì ở phía sau nhà này, quá lên vài căn.”

Rasbach lại gật đầu. Ông đã để ý thấy vị trí ngôi nhà của bà ta trong mối liên hệ với nhà Conti. Ông lắng nghe cẩn thận.

“Tôi vô tình trông qua cửa sổ. Tôi có tầm nhìn trọn vẹn con đường nhỏ ấy từ chỗ này. Tôi có thể nhìn khá tốt, vì tôi còn chưa bật đèn phòng tắm lên.”

“Và bà đã trông thấy gì?” Rasbach hỏi.

“Một cái xe. Tôi trông thấy một cái xe đang đi dọc lối đi nhỏ.”

“Có chính xác là xe ô tô không? Nó đi hướng nào?”

“Nó đi xuôi phố về phía nhà tôi, sau nhà Conti. Nó có thể đã chui ra từ gara nhà họ, hay bất kỳ cái nhà nào ở dưới ấy.”

“Loại xe gì thế?” Rasbach hỏi và lôi ra cuốn sổ.

“Tôi không biết. Tôi nào có biết nhiều về xe cộ. Tôi ước gì chồng tôi đã trông thấy nó, ông ấy chắc sẽ giúp được nhiều hơn.” Bà liếc về phía chồng mình, ông này chỉ nhún vai bất lực. “Nhưng tất nhiên vào lúc đó thì tôi không nghĩ ngợi gì về nó cả.”

“Bà tả chiếc xe được không?”

“Loại xe nhỏ, và tôi nghĩ là nó màu tối. Nhưng nó lại không bật đèn pha, đó là lý do tôi chú ý. Tôi đã nghĩ sao trời tối thế này mà lại không bật đèn chứ.”

“Bà có trông thấy người tài xế không?”

“Không.”

“Bà có thể nói có ai ngồi ở ghế phụ không?”

“Tôi không nghĩ có người ở ghế phụ, nhưng tôi không chắc lắm. Tôi không nhìn được nhiều. Tôi nghĩ có thể đó là một chiếc xe điện, hoặc loại hybrid, vì nó đi rất êm.”

“Bà có chắc không?”

“Không, tôi không chắc. Nhưng bình thường tiếng xe từ dưới đường vọng lên, còn chiếc xe này thì quá êm, mặc dù có thể chỉ là nó cố gắng đi chậm cho khỏi ồn.”

“Chuyện này đã xảy ra lúc mấy giờ vậy, bà nhớ không?”

“Tôi đã xem giờ lúc ngồi dậy. Tôi có một cái đồng hồ báo thức trên bàn cạnh giường. Lúc ấy là khoảng 12 giờ 35 phút.”

“Bà chắc chắn tuyệt đối là giờ đó chứ?”

“Vâng,” bà ta nói thêm, “Tôi chắc.”

“Bà có nhớ được thêm chi tiết nào về cái xe không, bất kỳ điều gì?” Rasbach hỏi. “Nó là loại hai cửa à? Hay bốn cửa?”

“Tôi rất tiếc,” bà ta bảo. “Tôi không nhớ được. Tôi đã không chú ý. Tôi chỉ biết chiếc xe rất nhỏ.”

“Tôi muốn được xem cái cửa sổ nhà tắm một chút, nếu bà không phiền,” Rasbach nói.

“Tất nhiên rồi.”

Bà ta dẫn họ lên phòng tắm trên tầng hai phía sau nhà. Rasbach nhìn qua cửa sổ mở. Tầm nhìn rất tốt, ông có thể thấy rõ con đường nhỏ. Ông có thể trông thấy gara nhà Conti bên tay trái, dây cảnh báo màu vàng của cảnh sát đang bao quanh nó. Ông có thể nói rằng cửa gara vẫn đang mở. Thật không may là bà ta lại không ra đây sớm một hai phút. Bà có thể đã trông thấy cỗ xe không có đèn pha kia rời gara của Conti, nếu quả thực nó đã đi như thế. Giá ông có được một nhân chứng đặt được chiếc xe ô tô nào trong nhà để xe của Conti, hay trông thấy nó ra khỏi đấy, lúc 12 giờ 35. Nhưng chiếc xe này chắc phải phải tới từ một chỗ nào đó phía xa con đường.

Rasbach cảm ơn bà Paula và chồng, đưa bà ta danh thiếp của ông, và rời khỏi ngôi nhà ấy cùng Jennings. Họ dừng ở vỉa hè trước cửa nhà. Trời đã bắt đầu hửng sáng.

“Ông nghĩ vậy là sao?” Jennings hỏi.

“Thú vị đó,” Rasbach nói. “Thời điểm kìa. Và cả chuyện đèn pha đã tắt.” Viên thanh tra kia gật đầu. Marco đã kiểm tra con bé lúc 12 giờ 30 phút. Chiếc xe thì lái đi từ hướng cổng gara nhà Conti lúc 12 giờ 35, đèn pha tắt ngóm. Nhiều khả năng có một kẻ đồng phạm.

Cặp cha mẹ vừa mới trở thành nghi phạm chính của ông.

“Lấy vài cảnh sát đi nói chuyện với tất cả những nhà có gara mở ra đường đó. Tôi muốn biết ai là người lái chiếc xe trên đường ấy vào lúc 12 giờ 35 phút sáng,” Rasbach nói. “Và bảo họ đi hết cả hai con phố lần nữa, cố tìm hiểu cụ thể xem có ai khác trông thấy gì từ cửa sổ nhìn ra đường vào giờ đó hay bất kỳ thứ gì khác không.”

Jennings gật đầu. “Vâng.”

Anne nắm chặt tay Marco. Trước khi gặp báo chí, Anne như thể mắc chứng thở gấp. Cô phải ngồi xuống và vùi đầu vào giữa hai đầu gối để bình tĩnh lại. Lúc đó là 7 giờ sáng, chỉ vài giờ kể từ khi Cora bị bắt cóc. Khoảng một chục nhà báo và phóng viên ảnh đã ở sẵn trên phố chờ đợi. Anne là người hướng nội, kiểu áp lực truyền thông như thế này thật kinh khủng đối với cô. Cô chưa bao giờ là người muốn thu hút sự chú ý. Nhưng Anne và Marco cần truyền thông quan tâm. Họ cần đưa khuôn mặt Cora lên khắp các mặt báo và kênh truyền hình và mạng Internet. Người ta không thể cứ thế cướp một em bé ra khỏi nhà giữa đêm hôm mà không một ai chú ý được. Nơi này là khu dân cư đông đúc. Chắc chắn ai đó sẽ báo tin. Anne và Marco phải làm việc này, mặc dù họ biết rằng mình sẽ là mục tiêu của một tờ báo bẩn nào đó khi tất cả lộ ra. Họ là những ông bố bà mẹ đã bỏ mặc con ở nhà một mình, lại còn là bé sơ sinh. Và giờ ai đó đã cướp con bé.

Họ đã cùng nhau chuẩn bị một bài phát biểu, viết sơ sơ mấy ý trên bàn cà phê với sự giúp đỡ của thanh tra Rasbach. Bài phát biểu không nhắc đến thực tế là con bé bị bỏ ở nhà một mình vào thời điểm vụ bắt cóc, nhưng Anne chắc chắn thông tin đó sẽ lộ ra. Cô có cảm giác một khi báo chí đã xâm nhập vào cuộc sống của họ thì sẽ không bao giờ có hồi kết. Không còn sự riêng tư nào nữa. Cô và Marco sẽ nổi tiếng, khuôn mặt của chính họ sẽ hiện lên trên các tờ báo lá cải ở siêu thị. Cô vừa sợ hãi vừa hổ thẹn.

Anne và Marco bước ra cửa trước nhà họ, đặt chân xuống bậc thềm. Thanh tra Rasbach đứng bên cạnh Anne, thanh tra Jennings đứng cạnh Marco. Anne bám lấy cánh tay chồng để tìm chỗ tựa, như thể cô sắp ngã. Họ đã đồng ý Marco là người đọc bài phát biểu – Anne đơn giản là không thể. Trông cứ như chỉ một cơn gió cũng đủ làm cô ngã. Marco nhìn đám đông phóng viên, dường như đang rụt người lại, rồi ánh mắt anh hạ xuống mẩu giấy đang rung lên trong đôi bàn tay run rẩy của mình. Đèn flash của máy ảnh nháy liên tục.

Anne ngước lên, choáng váng. Cả phố đầy các phóng viên, xe lưu động và máy quay của đài truyền hình, các kỹ thuật viên, thiết bị và dây rợ, những người đứng cầm micro với khuôn mặt trang điểm đậm. Cô đã thấy cảnh này trên tivi, đã xem chính các đoạn này. Nhưng giờ cô đang đối mặt với nó và ở trung tâm của nó. Cô cảm thấy nó thật phi thực, như thể nó đang xảy ra với ai khác chứ không phải cô. Cô cảm thấy lạ lẫm và kỳ quái, như thể vừa đứng trên bậc thềm nhà nhìn ra ngoài lại như vừa đứng trên ban công từ xa ngó xuống.

Marco đưa một tay lên ra hiệu mình muốn được nói. Đám đông đột nhiên im lặng.

“Tôi có vài lời muốn nói,” anh lẩm bẩm.

“Anh nói to lên!” Ai đó hét lên từ trên vỉa hè.

“Tôi có vài lời muốn thông báo,” Marco nói, lớn hơn và rõ ràng hơn. Rồi anh đọc, giọng mỗi lúc một to lên. “Sáng sớm nay, khoảng từ 12 giờ 30 tới 1 giờ 30, bé gái xinh đẹp của chúng tôi, Cora, đã bị một hoặc nhiều kẻ bắt cóc từ trong nôi.” Anh dừng một lát để lấy bình tĩnh. Không ai lên tiếng. “Con bé mới sáu tháng tuổi. Bé có mái tóc màu vàng, mắt xanh lơ và nặng chừng tám cân. Con bé mặc bỉm dùng một lần và một bộ áo liền quần trơn, màu hồng phấn. Một cái chăn màu trắng cũng đã biến mất khỏi nôi của bé.

“Chúng tôi yêu Cora hơn tất thảy mọi thứ. Chúng tôi muốn đưa bé về. Chúng tôi nói điều này với bất kỳ ai đang giữ bé, làm ơn, xin làm ơn mang bé về với chúng tôi, lành lặn.” Marco ngước lên từ trang giấy. Giờ anh đang khóc và đã phải dừng lời để gạt nước mắt và đọc tiếp. Anne lặng lẽ khóc bên cạnh anh, nhìn ra biển mặt người.

“Chúng tôi không hề biết ai lại đi bắt cóc đứa con gái bé nhỏ xinh xắn, vô tội của mình. Chúng tôi cầu xin sự giúp đỡ của các bạn. Nếu các bạn biết bất kỳ điều gì, hay thấy gì, làm ơn gọi cho cảnh sát. Chúng tôi xin cảm tạ bằng một phần thưởng hậu hĩnh cho những thông tin có thể giúp chúng tôi tìm lại được con. Xin cảm ơn.”

Marco quay sang Anne và cả hai ôm lấy nhau trong lúc nhiều đèn flash hơn nữa loé sáng.

“Phần thưởng là bao nhiêu thế?” Ai đó hỏi.

« Lùi
Tiến »