Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Ngay sau buổi họp báo bên ngoài cửa chính của nhà Conti không lâu, một cảnh sát tiến lại gần thanh tra Rasbach trong phòng khách, cầm một bộ áo liền quần màu hồng nhạt bằng hai ngón tay đeo găng. Không ai hiểu bằng cách nào mà người ta có thể bỏ qua nó. Cặp mắt của tất cả mọi người trong phòng – Thanh tra Rasbach, Marco, Anne và cha mẹ Anne, Alice và Richard – đều lập tức dính chặt lấy nó.

“Cậu tìm thấy nó ở đâu?” Rasbach nói đầu tiên và cộc lốc.

“Ôi!” Anne thốt lên.

Tất cả mọi người quay sang nhìn Anne. Gương mặt của cô trắng bệch như không còn giọt máu nào.

“Có phải cái đó trong giỏ đồ giặt ở phòng trẻ không?” Anne hỏi và đứng dậy.

“Không,” viên cảnh sát đang cầm áo nói. “Nó nằm dưới tấm lót trên bàn thay tã. Lúc đầu chúng tôi đã bỏ qua nó."

Rasbach khó chịu kinh khủng. Làm sao mà bỏ qua nó được kia chứ?

Anne đỏ mặt, có vẻ bối rối. “Tôi xin lỗi. Chắc tôi đã quên mất. Cora đã mặc bộ đó lúc vừa tối. Tôi thay quần áo cho bé sau lần cuối cho bú. Bé đã trớ ra bộ đó. Để tôi cho anh xem.” Anne di chuyển về phía viên cảnh sát, đưa tay ra với lấy bộ quần áo, nhưng anh ta lùi lại.

“Xin đừng chạm vào nó,” anh ta bảo.

Anne quay sang Rasbach. “Tôi đã thay bộ đó ra cho con bé và mặc vào bộ khác. Tôi đã tưởng mình bỏ cái đó vào sọt đồ giặt cạnh bàn thay tã.”

“Vậy mô tả mà chúng tôi đang có là không chính xác à?” Rasbach hỏi.

“Vâng,” Anne thừa nhận, trông cô có vẻ bối rối.

“Thế thì con bé đang mặc cái gì?” Rasbach hỏi. Khi Anne ngập ngừng, ông nhắc lại, “Con bé đang mặc cái gì?”

“Tôi… tôi không chắc nữa,” Anne nói.

“Cô bảo không chắc tức là sao?” vị thanh tra khăng khăng hỏi. Giọng ông gắt lên.

“Tôi không biết. Tôi đã uống một chút. Tôi bị mệt. Phòng thì tối. Tôi đã cho bé bú lần cuối trong bóng tối để bé không tỉnh hẳn. Con bé trớ ra bộ áo liền quần, và khi thay bỉm cho con tôi đã thay luôn cả bộ quần áo mới, cũng trong tối. Tôi ném cái áo hồng vào sọt, hay là tôi đã tưởng thế, rồi lôi một cái mới trong ngăn kéo ra. Con bé có nhiều lắm. Tôi không biết nó có màu gì.” Anne cảm thấy tội lỗi. Nhưng rõ ràng người đàn ông này chưa từng thay quần áo cho một đứa bé vào giữa đêm hôm.

“Anh có biết không?” Rasbach hỏi, quay sang Marco.

Marco trông như một con nai bị đèn pha bắt tại chỗ. Anh ta lắc đầu. “Tôi còn không chú ý là con bé đã thay quần áo. Tôi có bật đèn lên lúc kiểm tra bé đâu.”

“Hay để tôi lục lại ngăn kéo xem có biết được bé đang mặc gì không,” Anne đề nghị, lòng đầy hổ thẹn.

“Vâng, cô làm đi,” Rasbach đồng tình. “Chúng tôi cần một mô tả chính xác.”

Anne chạy lên gác và mở ngăn kéo tủ quần áo em bé nơi cô cất tất cả các bộ áo liền quần và áo ngủ, những chiếc áo phông nhỏ và quần tất. Hoạ tiết hoa lá, chấm bi, ong và thỏ.

Vị thanh tra và Marco đi theo cô và nhìn cô quỳ xuống sàn, vừa lôi tất cả mọi thứ ra vừa khóc. Nhưng cô không thể nhớ được, cũng không đoán ra được. Cái nào đang bị mất? Con gái cô đang mặc gì?

Cô quay sang Marco. “Hay anh lấy đồ giặt từ dưới nhà lên đây.”

Marco quay đi và xuống tầng một để làm theo lời cô. Anh ta nhanh chóng quay lại với một sọt đầy quần áo bẩn. Anh thả chúng ra sàn nhà trong phòng trẻ. Ai đó đã lau dọn bãi nôn trên sàn. Quần áo bẩn của em bé lẫn với quần áo bố mẹ, nhưng Anne chọn tất cả những bộ bé và đặt chúng sang bên.

Cuối cùng cô bảo, “Nó là một bộ màu xanh bạc hà, có thêu hình chú thỏ ở mặt trước.”

“Cô có chắc không?” Rasbach hỏi.

“Chắc chắn phải thế,” Anne khổ sở nói. “Nó là bộ duy nhất không có ở đây.”

Cuộc khám nghiệm hiện trường ở nhà Anne và Marco không mang lại kết quả gì mấy. Cảnh sát không tìm được gì chứng minh rằng từng có người lạ vào phòng Cora hay vào nhà Conti. Không có lấy một thứ gì trong nhà – dù chỉ một dấu vân tay, một sợi vải – mà chưa được kiểm chứng. Có vẻ như chưa từng có ai khác vào nhà họ, ngoại trừ chính họ, cha mẹ Anne và người lau dọn. Tất cả bọn họ đều đã lấy dấu vân tay. Không ai thực sự nghĩ bà giúp việc già cả người Philippines lại có thể là kẻ bắt cóc. Tuy nhiên, cả bà ta cùng họ hàng thân thuộc cũng đều đã được kiểm tra kĩ.

Tuy nhiên, ở bên ngoài ngôi nhà họ đã tìm được một thứ. Có nhiều vết bánh xe trong gara mà khi điều tra lại thì không khớp với bánh chiếc Audi của nhà Conti. Rasbach còn chưa chia sẻ thông tin này với cha mẹ của em bé bị mất tích. Điều này, kết hợp với việc một nhân chứng đã trông thấy chiếc ô tô đi xuống đường lúc 12 giờ 35, là đầu mối chắc chắn duy nhất mà cuộc điều tra này tìm được cho đến nay.

“Có thể chúng đã đeo găng tay,” Marco nói khi thanh tra Rasbach kể với họ là không hề có bằng chứng vật thể nào của kẻ đột nhập vào nhà.

Lúc này đã là giữa buổi sáng. Anne và Marco có vẻ kiệt sức. Marco trông như thể vẫn đang say. Nhưng thậm chí họ còn không muốn nghỉ ngơi. Cha mẹ Anne được mời vào bếp uống cà phê trong lúc các thanh tra thẩm vấn Anne và Marco sâu hơn. Ông đã phải không ngừng đảm bảo rằng họ đang làm tất cả mọi việc có thể để tìm đứa bé, rằng ông không phải chỉ đơn giản làm mất thời gian của họ.

“Rất có khả năng đó,” thanh tra đồng tình với dự đoán của Marco về vụ găng tay. Nhưng ông chỉ ra, “Tuy nhiên, chúng tôi vẫn mong đợi tìm được vài dấu chân hay dấu vết nào đó trong nhà – và chắc chắn là cả bên ngoài, hoặc trong gara – mà không khớp với dấu vết của anh chị.”

“Trừ khi hắn đã ra bằng cửa trước,” Anne nói. Cô nhớ điều mình đã trông thấy: cánh cửa trước đang mở. Giờ khi đã hoàn toàn tỉnh táo, cô chắc chắn về điều đó. Cô tin rằng kẻ bắt cóc đã bắt con cô đi qua cửa trước và xuống bậc thầm để lên vỉa hè, và đó là lý do vì sao họ không thể tìm được dấu chân lạ.

“Kể cả thế,” Rasbach nói, “chúng tôi cũng mong là sẽ tìm được gì đó.” Ông nhìn cả hai người đầy ẩn ý. “Chúng tôi đã thẩm vấn tất cả những ai có thể. Không ai nhận là đã trông thấy có kẻ ôm một đứa bé ra khỏi cửa trước nhà anh chị cả.”

“Như thế đâu có nghĩa là nó đã không xảy ra,” Marco nói, vẻ bực tức rành rành.

“Các ông cũng có tìm được ai trông thấy con bé bị mang qua cửa sau đâu,” Anne gay gắt chỉ ra. “Ông chẳng tìm được cái quái gì cả.”

“Có một bóng đèn cảm biến chuyển động đã bị tháo lỏng,” thanh tra Rasbach nhắc họ. Ông dừng lại, rồi nói thêm, “và vết bánh xe trong gara không khớp với xe của anh chị.” Ông chờ hai vợ chồng họ tiếp nhận thông tin. “Gần đây có ai khác dùng gara mà anh chị biết không? Anh chị có để ai khác đỗ xe trong đó không?”

Marco nhìn ông thanh tra rồi nhanh chóng quay đi.

“Không, theo tôi biết thì không,” anh ta bảo.

Anne cũng lắc đầu. Rõ ràng, Anne và Marco đang căng thẳng. Chuyện không có gì ngạc nhiên, vì Rasbach vừa mới ám chỉ rằng họ không có bằng chứng vật lý chỉ ra bất kỳ ai khác từng mang con của họ ra khỏi nhà – đặc biệt là qua sân sau tới gara – vậy chắc hẳn phải là một trong hai người họ mang con bé ra khỏi nhà.

“Tôi xin lỗi, nhưng tôi buộc phải hỏi cô về loại thuốc trong tủ phòng tắm của cô,” Rasbach nói và quay sang Anne. “Thuốc sertraline.”

“Nó thì sao?” Anne hỏi.

“Cô cho tôi biết nó là để chữa gì được không?” Rasbach nhẹ nhàng hỏi.

“Tôi bị trầm cảm nhẹ,” Anne đề phòng trả lời. “Bác sĩ đã kê nó cho tôi.”

“Bác sĩ gia đình à?”

Cô ngập ngừng. Cô nhìn sang Marco, như không chắc phải làm gì, nhưng rồi cô cũng trả lời. “Bác sĩ tâm lý,” cô thừa nhận.

“Tôi hiểu rồi.” Rasbach nói thêm, “Cô cho tôi biết bác sĩ của cô tên là gì được không?”

Anne lại nhìn Marco và bảo, “Bác sĩ Leslie Lumsden.”

“Cảm ơn cô,” Rasbach lẩm bẩm, ghi chú trong cuốn sổ nhỏ của mình.

“Rất nhiều bà mẹ bị trầm cảm sau sinh, thanh tra ạ,” Anne biện hộ. “Chuyện thường xảy ra.”

Rasbach gật đầu không rõ ý gì. “Còn gương trong phòng tắm? Cô cho tôi biết nó bị làm sao được không?”

Anne đỏ mặt và nhìn thanh tra với vẻ bất an. “Tôi làm đấy,” cô thú nhận. “Khi chúng tôi về và phát hiện Cora mất tích, tôi đã dùng tay không đập vỡ nó.” Cô giơ bàn tay băng bó lên. Bàn tay mà mẹ cô đã rửa, tiệt trùng và băng cho cô. “Tôi đau buồn quá.”

Rasbach lại gật đầu và ghi chú thêm.

Theo lời kể của cặp cha mẹ này, lần cuối có người trông thấy đứa bé còn sống là vào khoảng 2 giờ chiều cùng ngày bé bị bắt cóc, khi Anne đang uống cà phê ở tiệm Starbucks chỗ góc phố. Theo lời Anne, em bé đã thức lúc ở trong xe đẩy và mỉm cười khi mút ngón tay cô, người pha chế đã vẫy tay với bé.

Sáng hôm đó Rasbach đã tới Starbucks và nói chuyện với người pha chế nọ, rất may giờ đó cô ta đã đi làm. Cô còn nhớ Anne cùng em bé trong xe đẩy. Nhưng có vẻ như không ai khác xác nhận được chuyện em bé còn sống sau 2 giờ chiều ngày thứ Sáu đó, cái ngày mà bé biến mất.

“Cô đã làm gì sau khi ghé vào ở tiệm Starbucks ngày hôm qua?” Rasbach đang hỏi.

“Tôi về nhà. Cora quấy – con bé thường quấy vào buổi chiều – nên tôi bế nó đi loanh quanh trong nhà,” Anne nói. “Tôi cố đặt bé ngủ một chút, nhưng nó không chịu. Nên tôi lại bế bé lên, đi bộ vòng quanh nhà, ra sân sau.”

“Rồi sao?”

“Tôi làm vậy cho đến khi Marco về nhà.”

“Lúc ấy là mấy giờ?” Rasbach hỏi.

“Tôi về nhà vào quãng 5 giờ. Tôi đã về sớm một chút vì hôm đó là thứ Sáu và chúng tôi định ra ngoài.” Marco nói.

“Và sau đó?”

“Tôi bế Cora cho Anne để cô ấy nghỉ một lát.” Marco dựa vào lưng ghế xô pha và hai bàn tay anh ta đưa lên đưa xuống trên đùi. Rồi anh ta bắt đầu lắc nhẹ một bên chân. Anh ta đang bứt rứt.

“Ông có con không, thanh tra?” Anne hỏi.

“Không.”

“Vậy thì ông không biết được lũ trẻ làm người ta kiệt sức đến thế nào đâu.”

“Có lẽ vậy.” Ông cũng đổi tư thế ngồi trên ghế. Tất cả bọn họ đều bắt đầu mệt mỏi. “Mấy giờ anh sang nhà bên dự tiệc?” Rasbach hỏi.

“Vậy anh đã làm gì từ 5 đến 7 giờ tối?”

“Sao ông lại hỏi chúng tôi như vậy?” Anne gắt lên. “Chẳng phải là phí thời gian à? Tôi tưởng ông đang giúp chúng tôi!”

“Tôi phải biết tất cả những chuyện đã xảy ra. Làm ơn trả lời cụ thể nhất có thể,” Rasbach bình tĩnh nói.

Marco đưa tay ra và đặt một bàn tay lên đùi vợ, như để cô bình tĩnh lại. Anh ta nói, “Tôi chơi với Cora trong lúc Anne ngủ. Tôi cho con bé ăn chút ngũ cốc. Anne thức dậy khoảng 6 giờ.”

Anne hít một hơi sâu. “Rồi chúng tôi cãi nhau về chuyện đi dự tiệc.”

Marco căng người lên trông thấy bên cạnh cô.

“Tại sao hai người cãi nhau?” Rasbach hỏi, nhìn vào mắt Anne.

“Cô trông trẻ gọi báo hủy,” Anne kể. “Nếu cô ta không hủy cuộc hẹn thì tất cả những chuyện này đã không xảy ra,” cô nói như thể lần đầu tiên nhận ra điều đó.

Tin tức này mới. Rasbach đã không biết là đáng lẽ sẽ có một cô trông trẻ. Sao đến giờ này họ mới kể? “Sao anh chị không kể chuyện đó sớm hơn?”

“Chúng tôi chưa kể ư?” Anne nói, có vẻ ngạc nhiên.

“Ai là cô trông trẻ?” Rasbach hỏi.

Marco nói, “Katerina, một học sinh lớp Mười hai, cô trông trẻ thường xuyên của chúng tôi, sống cách đây một dãy nhà.”

“Anh có nói chuyện với cô gái không?”

“Gì cơ?” Marco hỏi. Hình như anh ta hơi lơ đãng. Có lẽ anh ta đã kiệt sức rồi, Rasbach nghĩ.

“Cô gái gọi huỷ khi nào?” Rasbach hỏi.

“Cô bé gọi vào khoảng 6 giờ. Lúc ấy thì đã quá muộn để tìm một người trông trẻ khác,” Marco nói.

“Ai đã nói chuyện với cô gái?” Rasbach viết ghi chú trong sổ.

“Tôi,” Marco trả lời.

“Chúng tôi đã có thể cố tìm một cô trông trẻ khác,” Anne cay đắng nói.

“Vào lúc ấy tôi đã nghĩ không cần thiết. Tất nhiên, giờ…” Marco lạc giọng đi, nhìn xuống sàn nhà.

“Tôi xin địa chỉ cô gái được không?” Rasbach hỏi.

“Để tôi lấy,” Anne nói và đi vào bếp lấy nó. Trong khi họ đứng chờ, Rasbach nghe vài tiếng lẩm bẩm từ bếp vọng ra; cha mẹ Anne muốn biết đang có chuyện gì.

“Chính xác thì hai người cãi nhau về chuyện gì?” Rasbach hỏi sau khi Anne đã quay lại và đưa ông một mẩu giấy có tên và địa chỉ của cô trông trẻ viết tháu trên ấy.

“Tôi không muốn để Cora ở nhà một mình,” Anne nói thẳng tuột. “Tôi đã nói là tôi sẽ ở nhà với con bé. Cynthia không muốn chúng tôi mang bé sang vì con bé quấy lắm. Cynthia muốn một bữa tiệc chỉ toàn người lớn – đó là lý do vì sao chúng tôi gọi người trông trẻ. Nhưng khi cô ấy huỷ, Marco đã nghĩ sẽ thật thô lỗ khi mang em bé đến trong khi chúng tôi đã bảo là không mang rồi, còn tôi thì không muốn bỏ con một mình, nên chúng tôi cãi nhau.”

Rasbach quay sang Marco, anh ta gật đầu khổ sở.

“Marco nghĩ nếu chúng tôi bật máy theo dõi trẻ ở bên cạnh rồi cứ nửa tiếng quay về kiểm tra con thì sẽ không sao. Sẽ không có gì bất trắc đâu, anh đã nói thế,” Anne nói, đột nhiên dồn sự hằn học lên chồng mình.

“Anh đã sai rồi,” Marco nói và quay sang vợ. “Anh xin lỗi! Tất cả là lỗi của anh! Anh sẽ phải nói điều đó bao nhiêu lần nữa?”

Thanh tra Rasbach chứng kiến những rạn nứt trong mối quan hệ vợ chồng của họ ngày càng lộ rõ. Sự căng thẳng mà ông nhận ra ngay sau khi con gái họ được báo đã mất tích giờ đang bùng lên thành một thứ nghiêm trọng hơn nhiều – đổ tội. Mặt trận thống nhất mà họ trưng ra trong những giờ phút đầu tiên của cuộc điều tra đang bắt đầu xói mòn dần. Làm sao có thể không như thế? Con gái họ đã mất tích. Họ đang chịu căng thẳng khủng khiếp. Cảnh sát đang ở trong nhà, báo chí thì quần thảo trước cửa. Rasbach biết nếu có bất kỳ thứ gì ở đây để mà tìm kiếm, ông chắc chắn sẽ tìm được.

« Lùi
Tiến »