Thanh tra Rasbach rời nhà Conti và lên đường tới hỏi cô bé trông trẻ. Lúc ấy là cuối giờ sáng, và trong lúc cuốc bộ hết quãng đường ngắn trên những con phố rợp bóng cây, ông lật đi lật lại vụ việc trong đầu mình. Không có bằng chứng cho thấy có kẻ xâm nhập vào nhà hay vào sân. Nhưng lại có vết bánh xe mới tinh trên sàn xi măng ở gara. Ông nghi ngờ cặp cha mẹ, nhưng giờ lại còn tin tức mới về cô trông trẻ này.
Khi ông đến được địa chỉ Anne đã cung cấp, một người phụ nữ có vẻ khổ sở ra mở cửa. Rõ ràng chị ta đã khóc. Ông cho chị ta xem phù hiệu của mình.
“Tôi được biết là Katerina Stavros sống ở đây.”
Người phụ nữ gật đầu.
“Cô bé là con gái chị?”
“Vâng,” mẹ cô gái nói khi đã tìm lại được giọng mình. “Tôi rất tiếc. Giờ không phải lúc,” bà nói, “nhưng tôi biết tại sao ông ở đây. Mời ông vào.”
Rasbach bước vào trong nhà. Cánh cửa mở ra và phòng khách có vẻ như đang đông nghịt phụ nữ khóc lóc. Ba người phụ nữ trung tuổi và một cô bé tuổi teen đang ngồi quanh chiếc bàn cà phê chất nhiều đĩa thức ăn.
“Mẹ chúng tôi mới mất hôm qua,” bà Stavros nói. “Các chị em và tôi đang cố thu xếp hậu sự.”
“Tôi rất tiếc vì phải làm phiền chị,” thanh tra Rasbach nói, “nhưng chuyện này quan trọng. Con gái chị có đây không?” Dù hỏi vậy nhưng ông đã để ý thấy cô bé đang ngồi trên ghế xô pha cùng các dì của mình, một cô gái mười sáu tuổi mũm mĩm, bàn tay cô đang lơ lửng bên trên chiếc đĩa đựng bánh brownies trong lúc ngước mắt lên và trông thấy viên thanh tra bước vào phòng.
“Katerina, có ông cảnh sát muốn gặp con này.”
Katerina và tất cả các bà dì quay lại nhìn chằm chằm vào thanh tra.
Cô gái lại bật khóc, thành thật và nói, “Chuyện Cora a?”
Rasbach gật đầu.
“Cháu không tin nổi ai lại đi bắt cóc con bé,” cô gái nói, đặt hai tay trở lại đùi và quên mất chỗ bánh brownies. “Cháu cảm thấy tồi tệ quá. Bà ngoại vừa mất, và cháu phải huỷ hẹn.”
Ngay lập tức các bà dì tụ lại quanh cô cháu trong khi người mẹ ngồi ghé lên tay ghế cạnh cô.
“Cháu gọi đến nhà Conti lúc mấy giờ?” Rasbach hỏi dịu dàng. “Cháu có nhớ không?”
Cô gái lại bắt đầu khóc. “Cháu không nhớ ạ.”
Mẹ cô quay sang thanh tra Rasbach. “Lúc ấy khoảng 6 giờ. Chúng tôi vừa nhận được cuộc điện thoại từ bệnh viện khoảng giờ đó, bảo chúng tôi tới, mẹ tôi thế là hết rồi. Tôi đã bảo Katerina gọi và xin huỷ để đi đến bệnh viện cùng chúng tôi.” Chị đặt một tay lên vai con gái. “Chúng tôi cảm thấy rất tồi tệ vì chuyện của Cora. Katerina rất quý con bé ấy, nhưng đây không phải là lỗi của Katerina đâu.” Người mẹ muốn tất cả đều phải hiểu rõ về điểm này.
“Tất nhiên rồi,” Rasbach nhấn mạnh.
“Tôi không tin nổi họ lại dám bỏ con bé một mình ở nhà,” người phụ nữ bảo. “Cha mẹ kiểu gì mà lại làm thế?”
Các chị em của chị ta cùng gật đầu tán thành.
“Tôi hy vọng ông tìm được con bé,” bà mẹ nói, nhìn con gái mình lo lắng, “và nó ổn cả.”
“Chúng tôi sẽ làm mọi điều có thể,” Rasbach nói và quay người ra về. “Cảm ơn chị.”
Câu chuyện của nhà Conti đã được xác minh. Em bé gần như chắc chắn vẫn còn sống lúc 6 giờ chiều, nếu không thì họ biết làm sao giải thích được với cô trông trẻ đã hẹn lịch sẽ đến? Rasbach nhận ra rằng nếu hai người họ đã giết hoặc giấu đứa bé đi, thì việc đó hẳn phải xảy ra sau cuộc gọi lúc 6 giờ đó. Và hoặc là trước 7 giờ, khi họ sang nhà hàng xóm, hoặc đâu đó trong bữa tiệc. Điều đó có nghĩa là họ có thể đã không kịp vứt xác.
Cũng có thể, Rasbach nghĩ, họ đang nói sự thật.
Lúc ông thanh tra ra khỏi nhà, Anne thấy mình dễ thở hơn một chút. Cứ như ông ta đang dò xét họ, chờ họ sẩy chân, phạm một sai lầm vậy. Nhưng ông ta đang chờ sai lầm kiểu gì kia chứ? Họ không có Cora. Cô nghĩ giá kể họ đã tìm được bằng chứng nào cho thấy có kẻ đột nhập thì ông ta đã không sai lầm quy chụp vợ chồng họ. Nhưng dù kẻ nào đã bắt Cora, hắn cũng đã cực kỳ cẩn thận.
Có lẽ đám cảnh sát đều vô dụng, Anne nghĩ. Cô lo là họ sẽ làm hỏng mọi việc. Cuộc điều tra đang tiến hành quá chậm chạp. Mỗi giờ trôi qua, cơn hoảng loạn của cô lại tăng thêm một bậc.
“Ai có thể bắt con bé được chứ?” Anne thì thầm với Marco lúc họ ở một mình. Tạm thời lúc này Anne đã để cha mẹ cô về nhà, mặc dù họ muốn ở lại trong căn phòng cho khách ở trên gác. Nhưng dù có dựa dẫm vào bố mẹ nhiều đến đâu, đặc biệt là trong những lúc căng thẳng hay rắc rối, Anne cũng cảm thấy họ làm cô căng thẳng thêm và cô đã chịu căng thẳng đủ rồi. Hơn nữa, có họ ở quanh càng làm mọi việc khó khăn hơn với Marco, mà trông anh thì như sắp khuỵu đến nơi. Tóc anh rối bù lên, và anh còn chưa cạo râu. Họ đã thức suốt đêm và giờ đã quá trưa ngày hôm sau. Anne thấy kiệt sức và biết rằng trông mình cũng thảm không kém Marco, nhưng cô không quan tâm. Làm sao mà ngủ lúc này được.
“Chúng ta phải nghĩ xem, Marco! Ai muốn bắt con bé?”
“Anh không biết gì cả,” Marco bất lực nói.
Cô đứng dậy và bắt đầu đi đi lại lại trong phòng khách. “Em không hiểu tại sao họ vẫn chưa tìm được bằng chứng có kẻ đột nhập. Việc ấy vô lý quá. Anh có thấy thế không?” Cô dừng đi qua đi lại và nói thêm, “Trừ cái bóng đèn cảm biến chuyển động bị nới lỏng. Cái đó rõ ràng là bằng chứng cho thấy đã có kẻ đột nhập.”
Marco nhìn lên cô. “Họ nghĩ chính chúng ta đã tháo cái đèn đấy.”
Cô nhìn chằm chằm vào anh. “Thế thì lố bịch quá!” Giọng cô có chút kích động.
“Không phải chúng ta. Chúng ta biết điều đó,” Marco nói quả quyết. Anh lo lắng xoa bàn tay lên xuống trên hai ống quần bò của mình, một thói quen mới. “Ông thanh tra đã nói đúng một điều, trông vụ này như thể đã được lên kế hoạch vậy. Không thể có chuyện ai đó vô tình đi qua, trông thấy cửa đang mở và đi vào bắt cóc con bé được. Nhưng nếu con đã bị bắt cóc để đòi tiền chuộc, tại sao bọn bắt cóc không để lại lời nhắn nào? Đáng lẽ đến giờ chúng ta đã phải nghe tin từ chúng rồi chứ?” Anh xem giờ. “Đã gần 3 giờ chiều rồi! Con bé đã bị bắt hơn mười hai tiếng rồi,” anh nói, giọng vỡ ra.
Đó cũng là suy nghĩ của Anne. Chắc chắn đến giờ họ phải nghe tin từ ai đó rồi chứ. Một vụ bắt cóc thông thường sẽ là như thế nào? Khi cô hỏi thanh tra Rasbach, ông ta bảo, “Không có chuyện thông thường trong các vụ bắt cóc bao giờ. Mỗi vụ bắt cóc là một kiểu riêng. Nếu để đòi tiền chuộc thì chúng sẽ gọi trong vòng vài giờ hoặc vài ngày. Nhưng nói chung bọn bắt cóc không muốn giữ nạn nhân lâu hơn mức cần thiết. Rủi ro tăng lên theo thời gian.”
Cảnh sát đã đặt máy nghe trộm trên đường dây điện thoại của họ để ghi lại bất kỳ cuộc trò chuyện nào có khả năng là kẻ bắt cóc gọi tới. Nhưng cho đến giờ chưa có ai tự nhận là đang giữ Cora gọi đến cả.
“Nếu đó là người quen biết cha mẹ em thì sao?” Marco gợi ý. “Có thể là một trong số những người quen của ông bà?”
“Anh thích đổ lỗi cho họ lắm nhỉ?” Anne quát, đi qua đi lại trước mặt anh với hai cánh tay khoanh trước ngực.
“Chờ đã,” Marco nói. “Anh không phải đang đổ lỗi cho họ, nhưng hãy nghĩ thử một tí mà xem! Người duy nhất có tiền ở đây là cha mẹ em, nên đó hẳn phải là người biết họ và biết họ có tiền. Rõ ràng chúng ta đâu có số tiền kiểu như bọn bắt cóc con tin muốn.”
“Có khi họ nên theo dõi các cuộc điện thoại của cha mẹ em,” Anne nói.
Marco ngước nhìn cô và bảo, “Có khi chúng ta cần sáng tạo hơn với món tiền thưởng.”
“Ý anh là sao? Chúng ta đã đưa ra mức tiền thưởng đó thôi. Năm mươi ngàn đô la.”
“Ừ, nhưng năm mươi ngàn để lấy thông tin giúp đòi lại Cora, việc ấy thì giúp được gì cho cái người đã trông thấy gì đó, nếu có? Nếu ai đó thực sự trông thấy gì đó, em không nghĩ là đến giờ họ đã kể cho cảnh sát rồi à?” Anh chờ đợi trong lúc Anne cân nhắc chuyện này. “Chúng ta phải thúc đẩy mọi chuyện đi,” Marco nói khẩn thiết. “Chúng càng có Cora lâu thì khả năng chúng hãm hại con bé càng lớn.”
“Họ đã nghĩ là em làm việc đó,” đột nhiên Anne nói. “Họ nghĩ em đã giết con bé.” Đôi mắt cô cuồng dại. “Nhìn cái cách ông thanh tra nhìn vào em là em đã biết ông ta nghĩ em như thế nào rồi. Có thể ông ta chỉ đang quyết định anh có dính dáng bao nhiêu đến chuyện đó thôi!”
Marco nhảy dựng lên khỏi ghế và cố ôm lấy cô. “Suỵt,” anh nói. “Họ không nghĩ vậy đâu.” Nhưng anh lo ngại rằng đó chính xác là những gì họ nghĩ. Vụ trầm cảm sau sinh, những viên thuốc an thần, rồi còn bác sĩ tâm lý. Anh không biết phải nói gì để xoa dịu cô. Anh có thể cảm nhận được sự rối trí của cô đang tăng dần và muốn ngăn chặn một vụ khủng hoảng.
“Lỡ bọn họ tới gặp bác sĩ Lumsden thì sao?” Anne hỏi.
Tất nhiên bọn họ sẽ tới gặp Bác sĩ Lumsden rồi, Marco nghĩ. Làm sao cô lại nghĩ là họ sẽ không tới gặp bác sĩ tâm lý của cô?
“Có thể họ sẽ đi,” Marco nói, cố tình tỏ ra bình tĩnh, thản nhiên. “Nhưng thế thì sao? Vì em chẳng liên quan gì đến chuyện Cora mất tích, và cả hai ta đều biết điều đó.”
“Nhưng bà ấy sẽ kể cho họ nghe nhiều chuyện,” Anne nói, rõ ràng là sợ chết khiếp.
“Không, bà ấy sẽ không kể,” Marco nói. “Bà ấy là bác sĩ. Bà ấy không thể kể với họ bất kỳ điều gì em đã nói. Quyền riêng tư giữa bác sĩ và bệnh nhân. Không đời nào họ có thể ép một bác sĩ kể với họ bất kỳ điều gì em đã kể với bà ấy.”
Anne lại bắt đầu đi qua đi lại trong phòng khách, hai tay vặn vẹo. Rồi cô đứng lại và nói, “Đúng, anh nói đúng.” Cô hít mấy hơi thật sâu. Rồi cô chợt nhớ. “Bác sĩ Lumsden đang đi vắng. Bà ấy đã đi châu Âu mấy tuần nay.”
“Đúng rồi,” Marco nói. “Em kể anh rồi.”
Anh đặt cả hai tay lên vai cô, khẽ ấn cô ngồi xuống và nhìn vào mắt cô để trấn an. “Anne, anh không muốn em lo lắng chuyện đó,” anh quả quyết. “Em không có gì phải sợ hết. Không có gì phải giấu. Họ có tìm ra việc em gặp chút rắc rối với chứng trầm cảm – kể cả trước khi sinh con – thì có sao đâu? Phân nửa người trên thế giới này có khi cũng bị trầm cảm rồi. Cái lão thanh tra quái thai kia có khi cũng bị trầm cảm ấy chứ.”
Anh nhìn cô chăm chú cho đến khi hơi thở của cô trở lại bình thường và cô gật đầu.
Marco thả hai tay xuống. “Chúng ta cần tập trung vào việc đòi lại Cora.” Anh thả người rơi xuống ghế, kiệt sức.
“Nhưng bằng cách nào?” Anne nói. Cô lại đang vặn vẹo hai bàn tay.
Marco bảo, “Chuyện anh đang định nói lúc nãy ấy, về tiền thưởng. Có thể chúng ta đã đi sai hướng. Có lẽ chúng ta nên cố gắng giao dịch thẳng với kẻ đã có con bé. Có lẽ chúng ta nên đưa ra khoản tiền lớn hơn và xem liệu hắn có gọi cho chúng ta không.”
Anne nghĩ thêm một phút. “Nhưng nếu đúng là có kẻ bắt cóc con bé, sao hắn còn chưa đòi tiền chuộc?”
“Anh không biết! Có khi là hoảng quá. Chuyện ấy càng làm anh sợ muốn chết, vì nếu thế có thể hắn sẽ giết Cora và vứt xác con đâu đó!”
Anne hỏi, “Làm sao chúng ta có thể bắt đầu đàm phán với kẻ bắt cóc nếu thậm chí hắn còn không liên lạc với chúng ta?”
Marco nhìn lên. “Qua báo chí.”
Anne gật đầu, nghĩ ngợi. “Anh nghĩ số tiền sẽ là bao nhiêu, để đòi được con bé về?”
Marco lắc đầu tuyệt vọng. “Anh không biết. Nhưng chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất này thôi, nên phải làm cho đáng. Có thể là hai hay ba triệu?”
Anne thậm chí không chớp mắt. “Cha mẹ em yêu thương Cora lắm. Em chắc chắn họ sẽ trả tiền. Hãy gọi họ quay lại đây, cả thanh tra Rasbach nữa.”
Rasbach vội vã quay lại nhà Conti sau khi được Marco gọi qua điện thoại di động.
Cả Marco và Anne đều đang đứng trong phòng khách. Họ trưng ra hai khuôn mặt vừa mới khóc xong, nhưng trông có vẻ quyết tâm. Trong một thoáng chốc Rasbach đã nghĩ họ sắp sửa thú tội.
Anne đang trông ngóng cha mẹ đến qua cửa sổ trước. Đúng lúc đó Richard và Alice tới và nhanh chóng bước lên bậc thềm đi qua đám phóng viên, bằng cách nào đó họ vẫn giữ được vẻ đĩnh đạc bất chấp chùm đèn flash quanh mình. Anne để họ vào, cẩn thận để nép mình sau cánh cửa.
“Có chuyện gì vậy?” Richard ngạc nhiên hỏi, nhìn vào con gái mình rồi nhìn vào thanh tra. “Ông tìm ra con bé rồi à?”
Cặp mắt sắc sảo của Alice cố thu hết mọi chi tiết cùng lúc. Dường như bà vừa hy vọng vừa sợ hãi.
“Không,” Anne nói. “Nhưng chúng con cần bố mẹ giúp.”
Anne nói. “Marco và con nghĩ chúng ta nên trực tiếp ra giá với kẻ bắt cóc. Một khoản lớn. Dù ai đã có con bé, có thể nếu chúng ta đưa ra một món tiền đủ lớn và hứa không truy tố, hắn sẽ trả lại Cora.” Cô quay sang cha mẹ mình. Marco đứng bên cạnh cô. “Chúng ta phải làm gì đó,” cô nói trong tuyệt vọng. “Chúng ta không thể chỉ ngồi đây và chờ hắn giết con bé được!” Cô nhìn cha mẹ mình. “Chúng con cần bố mẹ giúp.”
Alice và Richard nhìn nhau một thoáng rất ngắn. Rồi Alice nói, “Tất nhiên rồi, Anne. Chúng ta sẽ làm bất kỳ điều gì để mang Cora trở lại.”
“Tất nhiên rồi,” Richard đồng ý, gật đầu nhấn mạnh.
“Con cần bao nhiêu?” Alice hỏi.
“Ông nghĩ sao?” Anne quay sang thanh tra Rasbach hỏi. “Bao nhiêu là đủ để ai đó từ bỏ con bé?”
Rasbach cân nhắc câu hỏi cẩn trọng trước khi trả lời. Nếu bạn vô tội thì việc muốn ném tiền cho kẻ đang giữ con bạn là hết sức tự nhiên, bất kể số tiền là bao nhiêu. Và có vẻ như gia đình này có nguồn lực vô tận. Rõ ràng là cũng đáng để thử. Cha mẹ cô bé có thể không dính dáng gì đến vụ này. Và thời gian thì đang cạn dần.
“Cô đang nghĩ đến con số nào?” Rasbach hỏi.
Anne có vẻ không thoải mái, cứ như cô đang xấu hổ vì phải đặt giá cho con mình vậy. Thực ra cô không hề biết. Bao nhiêu là quá nhiều? Bao nhiêu là quá ít?
“Marco và tôi đang nghĩ có thể là vài triệu, hoặc hơn?”
Rõ ràng là cô không hề chắc chắn. Cô nhìn sang cha mẹ mình bối rối. Có phải cô đang đòi hỏi họ quá nhiều?
“Tất nhiên rồi, Anne,” Alice nói. “Bất kể bao nhiêu con cần.”
“Bố mẹ sẽ cần chút thời gian để gom tiền,” Richard nói, “nhưng chúng ta sẽ làm bất kỳ điều gì vì Cora. Và vì con nữa, Anne. Con biết thế mà”
Anne gật đầu trong nước mắt. Cô ôm mẹ mình trước, rồi tới và vòng cánh tay ôm cha, ông ta cũng ôm lại cô. Ông ôm chặt cô trong lúc hai vai cô run lên bần bật vì khóc.
Trong một thoáng Rasbach đã nghĩ cuộc sống với những người giàu có mới dễ dàng hơn biết mấy.
Rasbach thấy Richard liếc nhìn anh con rể, người yên lặng nãy giờ.