Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1891 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Họ chốt số tiền ba triệu đô la. Như thế là rất nhiều, nhưng không đến mức làm Richard và Alice Dries khánh kiệt. Nhà họ có hàng triệu đô la nữa. Họ có thể trả được.

Chưa đầy hai mươi tư giờ sau lần đầu tiên họ báo cáo con gái mất tích, vào đầu giờ tối ngày thứ Bảy, Anne và Marco đã lại đối diện với truyền thông. Họ đã không nói chuyện với báo giới kể từ 7 giờ sáng ngày hôm đó. Một lần nữa họ phải cẩn trọng thảo một thông điệp trên chiếc bàn cà phê cùng với sự giúp đỡ của thanh tra Rasbach rồi ra ngoài bậc thềm nhà để đọc lời tuyên bố.

Lần này Anne đã thay sang một chiếc váy đen đơn giản nhưng thời thượng. Không đồ trang sức, trừ cặp hoa tai ngọc trai. Cô đã tắm rửa, gội đầu, thậm chí còn trang điểm nhẹ, cố trưng ra bộ mặt dũng cảm. Marco cũng đã tắm và cạo râu, thay sang chiếc áo sơ mi trắng và quần bò sạch sẽ. Họ trông như một cặp vợ chồng ba mươi tuổi, hấp dẫn và tử tế, đang chìm trong bi kịch.

Khi họ bước xuống hàng hiên nhỏ, ngay trước bản tin sáu giờ tối, các máy quay lại nhá đèn flash như lần trước. Mối quan tâm tới vụ việc đã tăng lên trong suốt ngày hôm đó. Marco chờ đám huyên náo lắng xuống rồi hướng tới các phong viên. “Chúng tôi muốn đọc một thông điệp khác,” anh nói lớn, nhưng lập tức bị cắt lời trước cả khi bắt đầu.

“Anh giải thích việc lẫn lộn quần áo em bé đang mặc như thế nào?” ai đó hỏi từ vỉa hè bên dưới họ.

“Làm sao anh có thể mắc sai lầm như thế được?” một giọng khác hỏi.

Marco liếc Rasbach rồi trả lời, mà không buồn che giấu sự khó chịu của mình. “Tôi tin rằng cảnh sát đã ra một bản thông báo về việc đó lúc nãy, nhưng tôi sẽ nói lại với các vị.” Anh hít một hơi sâu. “Chúng tôi đã đưa Cora đi ngủ trong bộ áo liền quần màu hồng. Khi vợ tôi cho bé bú lúc 11 giờ, bé đã trớ ra đồ ngủ của mình. Vợ tôi đã thay cho bé một bộ khác, áo liền quần màu xanh bạc hà, trong bóng tối, nhưng sau đó trong lúc bối rối cô ấy đã quên mất chuyện đó.” Phong thái của Marco rất lạnh lùng.

Đám đông phóng viên im lặng trong lúc tiêu hoá câu chuyện này. Đầy nghi hoặc.

Marco tận dụng khoảng lặng và đọc từ đoạn văn đã chuẩn bị sẵn. “Anne và tôi yêu bé Cora. Chúng tôi sẽ làm bất kỳ điều gì để đòi lại con bé. Chúng tôi cầu xin ai đó đã bắt cóc bé hãy trả con về cho chúng tôi. Chúng tôi có thể đề nghị một khoản tiền tới ba triệu đô la…” Đám đông há hốc, và Marco chờ đợi. “Chúng tôi có thể đề nghị một khoản tiền tới ba triệu đô la cho bất kỳ ai đang giữ con chúng tôi. Tôi đang nói với anh đấy, người đang giữ Cora. Hãy gọi ngay và chúng ta sẽ nói chuyện. Tôi biết có thể anh đang theo dõi. Xin hãy liên hệ với chúng tôi, và chúng tôi sẽ tìm cách đưa tiền cho anh để đổi lấy việc con gái chúng tôi an toàn trở về.”

Rồi Marco ngẩng đầu lên và nói trực tiếp với các máy quay, “Tôi hứa sẽ không có cáo buộc nào hết. Chúng tôi chỉ muốn bé trở về.”

Anh đã đọc hết bản thảo chuẩn bị sẵn với lời cuối cùng này, và chân mày bên phải của thanh tra Rasbach khẽ nhướng lên.

“Chỉ vậy thôi.”

Đám đèn flash lại nhá lên điên cuồng lúc Marco hạ mẩu giấy trên tay anh xuống. Các phóng viên nhao nhao hỏi anh, nhưng anh quay lưng lại với họ và đỡ Anne đi vào nhà. Thanh tra Rasbach và Jennings đi theo họ vào trong.

Rasbach biết rằng bất chấp thông điệp của Marco, kẻ bắt cóc, dù đó là đàn ông hay đàn bà, cũng sẽ không thể thoát khỏi việc bị truy tố. Cha mẹ nạn nhân không được quyền quyết định. Không nghi ngờ gì chuyện kẻ bắt cóc cũng biết điều này. Nếu đây quả thực là một vụ bắt cóc đòi tiền chuộc, cái khó ở đây là làm sao đưa tiền cho kẻ đang giữ đứa bé và lấy lại đứa bé toàn vẹn mà không khiến ai phải hoảng sợ rồi làm điều ngu ngốc. Nhưng tội bắt cóc là trọng tội, nên với một kẻ bắt cóc, nếu sự việc đổ vỡ thì cám dỗ giết chết nạn nhân và vứt xác để tránh bị bắt là rất lớn.

Quay vào trong nhà, Rasbach nói, “Giờ ta chờ thôi.”

Cuối cùng Marco cũng thuyết phục được Anne lên gác và cố nghỉ ngơi đôi chút. Cô đã ăn chút xúp cùng bánh quy giòn. Suốt cả ngày cô chỉ nuốt được từng đó. Cô phải đều đặn vắt sữa ra, rút vào phòng trẻ để làm việc đó cho riêng tư. Nhưng hút sữa không hiệu quả như cho em bé bú, và giờ thì cô đã bị căng tức sữa, ngực sưng phồng lên, chạm nhẹ thôi cũng thấy nóng rực và đau đớn.

Trước khi cố ngủ, cô lại phải hút lần nữa. Cô ngồi trong chiếc ghế cho con bú của mình và giàn giụa nước mắt. Làm thế nào mà cô lại đang ngồi trên cái ghế này, nhưng thay vì nhìn ngắm gương mặt bé con đang nép vào ngực mình – con bé sẽ nắm rồi mở nắm tay nhỏ xíu và ngước nhìn mẹ bằng cặp mắt tròn to màu xanh lơ – thì cô lại phải bóp sữa bằng tay vào một cái hộp nhựa để đổ xuống cống? Cô mất nhiều thời gian. Hết bên này rồi sang bên kia.

Làm sao cô có thể quên mất chuyện mình đã thay cho con bộ áo hồng? Cô còn không nhớ điều gì khác nữa trong cái đêm đó? Cô chắc chắn là do mình bị sốc. Tất cả chỉ có thế.

Cuối cùng cô cũng làm xong. Cô chỉnh trang lại quần áo và đứng dậy khỏi ghế cho con bú, đi lên nhà tắm ở trên tầng. Trong lúc đổ chỗ sữa xuống bồn, cô nhìn chằm chằm vào mình trong chiếc gương vỡ.

Từ nhà của vợ chồng Conti, Rasbach đi bộ vài dãy nhà tới một phố đầy các cửa hàng thời trang, các phòng trưng bày và nhà hàng. Đó là một đêm hè nóng nực, ẩm thấp. Ông ghé vào tiệm, ăn một bữa qua loa và xem lại những gì mình đã biết. Cô trông trẻ bất ngờ gọi đến báo huỷ lúc 6 giờ tối – ông phải giả định là em bé vẫn còn sống đến giờ đó. Nhà Conti sang bên hàng xóm lúc 7 giờ, có thể là không đủ thời gian cần thiết giết để em bé và vứt xác giữa cuộc gọi của cô trông trẻ và lúc sang nhà hàng xóm. Hơn nữa, có vẻ như không ai trông thấy hai người họ rời khỏi nhà từ 6 đến 7 giờ tối ngày hôm trước, dù là có hay không có em bé.

Cả Marco và Anne đều bảo Marco đã kiểm tra con – dùng lối cửa sau nhà họ – lúc mười hai rưỡi. Marco tuyên bố đến lúc đó thiết bị cảm biến chuyển động vẫn hoạt động. Các chuyên viên khám nghiệm tìm được vết bánh xe mới trong gara không khớp với xe nhà Conti. Paula Dempsey đã chứng kiến một chiếc xe không bật đèn pha lặng lẽ đi xuôi phố từ hướng nhà Conti lúc 12 giờ 35. Bóng đèn trong thiết bị rõ ràng đã bị tháo lỏng.

Điều đó có nghĩa là hoặc kẻ bắt cóc đã ra tay sau 12 giờ 30 – đâu đó từ lúc Marco kiểm tra em bé đến khi cặp vợ chồng về nhà – còn chiếc xe Paula Dempsey trông thấy thì không liên quan gì, hoặc Marco đang nói dối và đã tự mình làm hỏng cái đèn rồi mang đứa bé ra ngoài chiếc xe đang chờ. Em bé không bay tới gara. Ai đó phải bế bé tới đó, và những dấu chân duy nhất trong sân thuộc về Marco và Anne. Tài xế, hay tên tòng phạm, nếu quả thực có, gần như chắc chắn đã không ra khỏi xe. Sau đó Marco quay lại bữa tiệc và thản nhiên ngồi hút thuốc trong sân nhà hàng xóm và tán tỉnh cô vợ của anh ta.

Có một vấn đề ở đây: cô trông trẻ. Marco không thể nào biết trước được cô trông trẻ sẽ huỷ hẹn. Thực tế là họ sắp có một người giữ trẻ đến nhà đã loại bỏ khả năng đây là một kế hoạch bắt cóc con tin được lên kế hoạch cẩn thận từ trước.

Nhưng – có thể ông đang phải xem xét một hành động mang tính bộc phát hơn.

Giả sử người chồng hoặc người vợ đã vô tình sát hại em bé, trong một cơn thịnh nộ chẳng hạn, khoảng từ 6 tới 7 giờ – có lẽ em bé đã bị hại giữa trận cãi vã của họ – hoặc vào một thời điểm nào đó khi họ về kiểm tra con trong đêm? Nếu chuyện như thế đã xảy ra, chẳng lẽ họ đã vội vã sắp đặt ai đó tới giúp họ vứt xác em bé giữa đêm hôm khuya khoắt như vậy?

Ông thấy lăn tăn vì vụ bộ quần áo màu hồng. Người mẹ nói cô ta đã ném nó vào sọt quần áo bẩn bên cạnh bàn thay tã. Nhưng nó lại được tìm thấy dưới tấm thảm trên bàn. Tại sao? Có thể cô ta đã say bí tỉ đến mức không nhét bộ quần áo ngủ bẩn vào trong sọt mà thay vào đó giấu nó xuống dưới thảm bàn. Nếu cô ta đã say đến mức nghĩ mình bỏ quần áo vào sọt rồi trong khi chưa bỏ, thì liệu có đủ say để đánh rơi đứa bé không? Có thể cô ta làm rơi bé, rồi đứa bé bị đập đầu và chết. Có thể người mẹ đã đánh em bé. Nếu chuyện đó xảy ra, làm thế nào mà hai vợ chồng họ có thể thu xếp người tới đưa đứa bé đi nhanh đến thế? Họ sẽ gọi cho ai?

Ông sẽ phải tìm một đồng phạm khả dĩ. Ông sẽ lấy lịch sử cuộc gọi từ nhà và từ điện thoại di động của vợ chồng Conti để tìm xem liệu có ai trong hai người đó gọi cho bất kỳ ai từ sáu giờ tới mười hai rưỡi đêm hôm xảy ra sự việc hay không.

Nếu em bé đã không bị giết, dù là vô tình hay cố ý, bởi một trong hai vợ chồng họ, liệu họ có đang dàn dựng một vụ bắt cóc không?

Rasbach có thể đoán tại sao họ làm vậy. Có tận ba triệu đô la ở đây. Hoặc nhiều hơn. Gần như là đủ động lực cho bất kỳ ai. Cái cách ông bà con bé dễ dàng đưa tiền cho hai vợ chồng đang khốn khó kia cũng nói lên nhiều điều.

Rasbach sẽ nhanh chóng biết được tất cả những gì có thể moi được về cặp vợ chồng Anne và Marco Conti.

Giờ đã đến lúc thẩm vấn những người hàng xóm.

« Lùi
Tiến »