Rasbach tạt qua nhà Conti đón Jennings.
Khi hai thanh tra đến cửa nhà hàng xóm, trước sự quan sát của báo giới, họ nhận ra người chồng Graham Stillwell đang không có nhà.
Rasbach đã gặp hai vợ chồng này một lát hồi giữa đêm hôm trước, khi em bé mới được báo cáo mất tích. Cynthia và Graham Stillwell đã bị sốc đến mức không nói nổi lời nào trước việc một em bé vừa bị bắt cóc ở nhà bên. Lúc đó Rasbach còn mải tập trung chú ý vào khoảng sân sau, hàng rào và lối đi giữa hai ngôi nhà. Nhưng giờ ông muốn nói chuyện với Cynthia, nữ chủ nhân bữa tiệc tối, để xem cô ta có thể làm sáng tỏ chút gì về cặp đôi ở nhà bên không.
Cô ta là một phụ nữ xinh đẹp. Mới ngoài ba mươi, tóc dài đen nhánh, mắt xanh dương to tròn. Cô ta là kiểu người đẹp đủ sức làm dừng cả đoàn xe. Cô ta cũng ý thức rõ rệt sức hấp dẫn của chính mình, và cô ta khiến người khác khó lòng không để ý đến nó. Cô mặc một chiếc áo sơ mi thả khuy rất sâu, chiếc quần lanh tôn dáng và đi xăng đan cao gót, vẫn trang điểm hoàn hảo dù ai đó vừa mới bắt cóc đứa con bé bỏng của vợ chồng hàng xóm trong khi bọn họ tiệc tùng ở nhà cô vào lúc tối khuya hôm trước. Nhưng bên dưới lớp trang điểm hoàn hảo ấy, rõ ràng cô ta rất mệt mỏi, như kiểu thiếu ngủ, hoặc không ngủ được chút nào.
“Các ông đã tìm được gì chưa?” Cynthia Stillwell hỏi khi đã mời họ vào trong nhà. Rasbach bị choáng vì độ giống nhau giữa căn này và nhà kế bên. Cách bố trí giống nhau, cả cầu thang gỗ chạm trổ uốn lượn lên tầng hai, lò sưởi cẩm thạch và cửa sổ trước nhà đều y hệt. Nhà Conti được trang trí bằng những màu dịu và đầy đồ cổ hoặc nghệ thuật, nhà Stillwell thì nhiều đồ đạc bằng da hiện đại hơn – màu trắng – những chiếc bàn kính và mạ crôm, và những mảng màu sáng.
Cynthia chọn chiếc ghế phía trước lò sưởi và trang nhã vắt một chân lên chân bên kia, đung đưa một bàn chân với bộ móng sơn đỏ rực chăm chút hoàn hảo.
Khi ông và Jennings đã ngồi xuống chiếc ghế xô pha da bóng bẩy, Rasbach mỉm cười hối tiếc và bảo, “Tôi e là chúng tôi không được tự ý bàn bạc cụ thể.” Người phụ nữ đối diện ông có vẻ lo lắng. Ông mong làm cô ta thư giãn. “Cô làm nghề gì, cô Stillwell?” ông hỏi.
“Tôi là nhiếp ảnh gia,” cô ta bảo, “chủ yếu là làm tự do.”
“Tôi hiểu,” ông nói và đánh mắt lên các bức tường, trên đó trưng bày vài bức ảnh chụp đen trắng đóng khung.
“Của cô đó à?”
“Vâng, đúng vậy.” Cô ta khẽ cười.
“Chuyện này thật kinh khủng, em bé bị bắt mất ấy,” Rasbach nói. “Chắc hẳn nó làm cô lo lắng lắm.”
“Tôi không thể ngừng nghĩ về nó,” cô ta nói, tỏ vẻ bất an thấy rõ. Chân mày cô ta cau lại. “Ý tôi là, họ đã ở đây trong lúc chuyện ấy xảy ra. Tất cả chúng tôi đang ở đây, vui vẻ với nhau, không biết gì hết. Tôi cảm thấy tồi tệ lắm.” Cô ta liếm môi.
“Cô có thể kể cho tôi về tối hôm đó không?” Rasbach hỏi. “Cứ kể bằng góc nhìn của cô thôi.”
“Được rồi.” Cô ta hít một hơi. “Tôi đã lên kế hoạch mở tiệc cho sinh nhật lần thứ bốn mươi của Graham. Anh ấy chỉ muốn tổ chức nhỏ thôi, nên tôi đã mời Marco và Anne sang ăn tối vì đôi khi chúng tôi vẫn ăn cùng nhau và là bạn tốt của nhau. Chúng tôi rất thường ăn tối chung hồi chưa có em bé, sau này thì không nhiều bằng. Chúng tôi đã không gặp nhau một thời gian rồi.”
“Có phải cô đã gợi ý cho họ để em bé lại nhà không?” Rasbach hỏi.
Cô ta đỏ mặt. “Tôi đã không biết chuyện họ không gọi được cô trông trẻ.”
“Theo chỗ tôi hiểu thì họ đã có một cô trông trẻ nhưng cô bé đã huỷ vào phút chót.”
Cô ta gật đầu. “Đúng vậy. Nhưng tôi sẽ không bao giờ bảo là họ không được mang con đến, nếu họ chưa có người trông trẻ. Họ xuất hiện cùng chiếc máy báo khóc và bảo là cô trông trẻ đã huỷ hẹn và họ sẽ cắm cái máy vào rồi kiểm tra con bé thường xuyên.”
“Thế cô nghĩ gì về chuyện đó?”
“ Tôi đã nghĩ gì ư?” cô ta hỏi, nhướng hai bên lông mày ngạc nhiên. Rasbach gật đầu và chờ. “Tôi chẳng nghĩ cái gì cả. Tôi có phải phụ huynh đâu. Tôi đoán là họ biết mình đang làm gì. Có vẻ họ thấy thế là ổn. Tôi thì mải bận chuẩn bị bữa tối nên không nghĩ ngợi về chuyện đó nhiều.” Cô ta thêm “Nói thực lòng, cái kiểu cứ nửa tiếng một trong hai người bọn họ lại đi kiểm tra em bé, thì thà là họ mang em bé sang đây.” Cynthia ngập ngừng. “Mặt khác, con bé ấy khá là quấy.”
“Còn Anne và Marco – cô bảo là họ về nhà bên kiểm tra em bé mỗi nửa tiếng một lần nhỉ?”
“Ồ vâng. Họ rất kiên quyết với việc đó. Ông bố bà mẹ hoàn hảo.”
“Họ đi bao lâu mỗi lần kiểm tra con bé?” Rasbach hỏi.
“Tuỳ.”
“Ý cô là sao?”
Cô ta hất mái tóc đen qua một bên vai và ngồi thẳng lưng. “Khi Marco đi thì khá là nhanh. Kiểu chỉ chưa đầy năm phút. Còn Anne thì sẽ ở lại lâu hơn. Tôi nhớ từng nói đùa với Marco trong một lần là có khi cô ấy không quay lại đâu.”
“Lúc đó là khi nào?” Rasbach khẽ cúi người tới, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Tôi nghĩ là quãng 11 giờ. Cô ấy về nhà lâu ơi là lâu. Khi cô ấy quay lại, tôi đã hỏi là mọi chuyện ổn chứ. Cô ấy bảo mọi chuyện đều ổn, chỉ là cô ấy phải cho bé bú.” Cynthia gật đầu chắc chắn. “Đúng vậy, lúc đó là 11 giờ, bởi vì cô ấy nói rằng cô ấy luôn cho con bú lúc 11 giờ và em bé sẽ ngủ sâu tới tận 5 giờ.” Đột nhiên Cynthia có vẻ không chắc chắn rồi nói thêm, “Khi quay lại sau cữ cho con ăn lúc 11 giờ đó, có vẻ như cô ấy đã khóc.”
“Khóc à? Cô chắc chứ?”
“Tôi thì thấy là thế. Cô ấy đã rửa mặt sau đó, tôi nghĩ vậy. Marco nhìn cô ấy như là đang lo lắng lắm. Tôi nhớ mình đã nghĩ cứ suốt ngày phải lo lắng cho Anne như thế chắc là buồn tẻ lắm.”
“Cô nghĩ tại sao Marco lại lo lắng?”
Cynthia nhún vai. “Anne thất thường lắm. Tôi nghĩ cô ấy đã thấy việc làm mẹ khó khăn hơn cô từng tưởng.” Cô ta đỏ mặt, nhận ra điều kỳ quặc mình vừa mới nói, khi xét đến hoàn cảnh này. “Ý tôi là, việc làm mẹ đã thay đổi cô ấy.”
“Thay đổi như thế nào?”
Cynthia hít một hơi sâu và ngồi lún sâu vào ghế. “Anne và tôi từng rất thân thiết. Chúng tôi từng đi cà phê, mua sắm và nói chuyện. Thực ra chúng tôi có nhiều điểm chung. Tôi là nhiếp ảnh gia, còn cô ấy làm việc trong một phòng trưng bày ở trung tâm thành phố. Cô ấy rất mê nghệ thuật trừu tượng – hoặc ít nhất là từng mê. Cô ấy cũng rất giỏi trong cái phòng tranh ấy – một người quản lý tài ba, giỏi bán hàng. Cô ấy rất nhạy bén với những tác phẩm chất lượng và có khả năng đắt khách.” Cô ta ngừng lời trong lúc nhớ lại.
“Và?” Rasbach thúc giục.
Cynthia nói tiếp. “Rồi cô ấy có thai, và dường như tất cả những gì cô ấy nghĩ đến là em bé. Cô ấy chỉ muốn đi mua đồ cho trẻ.” Cynthia khẽ bật cười. “Xin lỗi nhưng tôi thấy sau một thời gian thì việc ấy chán ngắt. Tôi nghĩ cô ấy đã bị tổn thương vì tôi không quan tâm đến việc bầu bí của cô ấy cho lắm. Chúng tôi bớt điểm chung đi. Rồi, khi em bé ra đời, nó chiếm hết toàn bộ thời gian của cô ấy. Tôi hiểu chuyện đó – cô ấy đã bị kiệt sức – nhưng cô ấy cũng trở nên kém thú vị hơn, nếu ông hiểu ý tôi là gì.” Cynthia ngừng nói và bắt chéo chân. “Tôi nghĩ đáng lẽ cô ấy nên quay lại làm việc sau khi em bé được vài tháng tuổi, nhưng cô ấy không muốn vậy. Tôi nghĩ cô ấy cảm thấy mình phải thành một bà mẹ hoàn hảo.”
“Marco có thay đổi nhiều từ khi có em bé không?” Rasbach hỏi.
Cô ta nghiêng đầu nghĩ ngợi. “Không thực sự, không, nhưng chúng tôi cũng không gặp anh ấy nhiều lắm. Tôi thì thấy anh ấy vẫn thế, nhưng tôi nghĩ Anne đã khiến anh ấy trầm đi ít nhiều. Anh ấy vẫn thích vui chơi.”
Rasbach hỏi, “Anne và Marco có nói chuyện riêng sau khi cô ấy đi kiểm tra em bé quay lại không?”
“Ý ông là gì?”
“Cô và chồng có đi vào bếp để lau dọn hay gì đó để họ lại với nhau trong suốt buổi tối hôm đó không? Họ có ngồi tụm lại một góc hay gì đó?”
“Tôi không biết. Tôi không nghĩ vậy. Marco chủ yếu chơi với tôi, vì ông có thể thấy là Anne không có tâm trạng vui vẻ cho lắm.”
“Vậy là cô không nhớ họ có bàn riêng với nhau trong suốt buổi tối hay không à?”
Cô ta lắc đầu. “Không, tại sao?”
Rasbach lờ đi câu hỏi của cô ta. “Cô hãy tả lại buổi tối sau đó như thế nào đi, nếu cô không phiền.”
“Chúng tôi chủ yếu là ngồi trong phòng ăn, vì trong ấy có điều hoà và đêm đó thì nóng quá. Marco và tôi là người nói chuyện. Chồng tôi nhìn chung khá trầm lắng, kiểu người trí thức. Anh ấy và Anne giống nhau ở điểm đó. Họ hoà hợp với nhau.”
“Còn cô và Marco thì hợp nhau?”
“Chắc chắn Marco và tôi hướng ngoại hơn. Tôi làm chồng tôi sống động, còn Marco thì làm thế với Anne. Tôi đoán là sự hấp dẫn ngược chiều.”
Rasbach chờ đợi, cả căn phòng rơi vào im lặng. Rồi ông hỏi, “Khi Anne quay lại sau cữ sữa lúc 11 giờ ấy, ngoài việc trông như cô ấy vừa mới khóc thì cô ấy có vẻ khác ở bất kỳ điểm nào nữa không?”
“Theo tôi biết thì không. Cô ấy chỉ có vẻ mệt mỏi, nhưng gần đây lúc nào cô ấy chẳng mệt.”
“Ai là người kiểm tra em bé tiếp theo?”
Cynthia nghĩ lại. “À, Anne quay lại lúc gần 11 rưỡi, tôi nghĩ thế, nên Marco đã không đi. Anh ấy là người nhận ca giờ rưỡi, cô ấy nhận ca giờ đúng – họ sắp xếp như thế. Nên Anne đã lại đi về lúc nửa đêm, rồi đến Marco lúc mười hai rưỡi.”
“Anne đã đi bao lâu trong lần kiểm tra em bé lúc nửa đêm?” Rasbach hỏi.
“Ồ, không lâu lắm, chỉ vài phút thôi.”
“Và rồi đến Marco đi lúc mười hai rưỡi.”
“Đúng vậy. Tôi đang ở trong bếp, dọn dẹp một chút. Anh ấy đi qua cửa sau và bảo là sẽ tạt qua nhà kiểm tra em bé rồi quay lại ngay. Anh ấy đã nháy mắt với tôi.”
“Anh ta nháy mắt với cô à?”
“Vâng. Anh ấy đã uống khá nhiều. Tất cả chúng tôi đều uống.”
“Rồi anh ta đi bao lâu?” Rasbach hỏi.
“Không lâu lắm, hai hoặc ba phút. Có thể là năm,” Cynthia ngọ ngoạy trên ghế, thả hai chân xuống. “Khi anh ấy quay lại thì chúng tôi ra hiên hút thuốc lá.”
“Chỉ hai người à?”
“Vâng.”
“Hai người nói về chuyện gì vậy?” Rasbach hỏi. Ông nhớ cái cách Marco đỏ mặt lên khi anh ta nhắc đến chuyện hút thuốc cùng Cynthia, nhớ lại Anne đã tức tối thế nào về chuyện chồng mình đang tán tỉnh cô gái ngồi đối diện với ông đây.
Cynthia nói, “Không nói gì mấy. Anh ấy châm thuốc cho tôi.” Rasbach chờ, không nói gì. “Anh ấy bắt đầu vuốt ve chân tôi. Tôi đang mặc một chiếc váy xẻ ở bên hông.” Trông cô ta có vẻ không thoải mái. “Tôi không nghĩ chuyện này có gì liên quan, ông thấy không? Chuyện đó thì liên quan gì đến việc em bé bị bắt cóc?”
“Cứ kể cho chúng tôi chuyện gì đã xảy ra, nếu cô không phiền.”
“Anh ấy vuốt ve chân tôi. Rồi anh ấy hứng lên và kéo tôi ngồi xuống đùi. Anh ấy đã hôn tôi.”
“Tiếp đi,” Rasbach nói.
“À thì… anh ấy đã hơi phấn khích. Cả hai chúng tôi đều bị cuốn đi. Trời thì tối, chúng tôi lại say.”
“Chuyện đó đã diễn ra trong bao lâu?” Rasbach hỏi.
“Tôi không biết, vài phút.”
“Cô không lo là chồng cô hoặc Anne có thể ra ngoài và thấy cô cùng Marco đang… ôm ấp à?”
“Nói thực, tôi không nghĩ chúng tôi suy nghĩ mạch lạc thế đâu. Như tôi đã nói, chúng tôi uống nhiều quá.”
“Vậy là không ai ra và thấy hai người à?”
“Không. Cuối cùng tôi đẩy anh ấy ra, nhưng không gay gắt quá. Việc ấy không dễ, vì anh ấy đè nghiến lấy tôi. Rất kiên quyết.”
“Cô và Marco vụng trộm với nhau à?” Rasbach hỏi thẳng thừng.
“Cái gì? Không. Chúng tôi không lăng nhăng gì cả. Tôi nghĩ đó chỉ là một chút cợt nhả vô hại. Trước đó anh ấy chưa từng chạm vào tôi. Chúng tôi chỉ là uống nhiều quá thôi.”
“Sau khi cô đẩy anh ta ra, chuyện tiếp theo thế nào?”
“Chúng tôi chỉnh đốn lại bản thân và đi vào trong.”
“Lúc ấy là mấy giờ?”
“Tôi nghĩ là gần 1 giờ. Anne muốn về. Cô ấy không thích chuyện Marco ở ngoài hiên sau cùng với tôi.”
Chắc chắn rồi, Rasbach nghĩ. “Cô có từng ra ngoài hiên lần nào khác hồi đầu tối hôm đó không?”
Cô ta lắc đầu. “Không. Tại sao?”
“Tôi đang tự hỏi cô có cơ hội để ý thấy liệu chiếc đèn cảm biến chuyển động có bật khi Marco đi vào nhà hồi đầu tối không?”
“Ôi, tôi không biết. Tôi đã không thấy anh ấy về bên đó.”
“Ngoài cô và chồng – cả Marco và Anne, tất nhiên – thì cô có biết ai khác biết được em bé đang ở nhà một mình không?”
“Theo tôi biết thì không.” Cô ta nhún đôi vai sành điệu. “Ý tôi là, còn ai biết được nữa?”
“Cô có muốn kể thêm gì không, cô Stillwell?”
Cô ta lắc đầu. “Rất tiếc là không. Có vẻ như đêm đó rất bình thường với tôi. Làm sao người ta có thể tưởng tượng được một chuyện như thế này sẽ xảy ra kia chứ? Tôi ước gì họ đã mang con theo cùng với họ.”
“Cảm ơn vì đã dành thời gian cho chúng tôi,” Rasbach nói và đứng dậy định đi. Jennings đứng bên cạnh ông. Rasbach đưa cho cô ta danh thiếp. “Nếu cô nhớ thêm được gì khác, bất kỳ điều gì, làm ơn gọi cho tôi.”
“Tất nhiên rồi,” cô ta đáp.
Rasbach nhìn qua cửa sổ trước nhà. Các phóng viên đang tụ tập xung quanh, chờ họ đi ra. “Cô có phiền nếu chúng tôi thoát qua cửa sau không?” ông hỏi.
“Không hề,” Cynthia nói. “Gara đang mở.”
Hai thanh tra lẻn qua cửa trượt bằng kính ở trong bếp và tìm đường băng qua sân sau, xuyên qua gara nhà Stillwell. Họ đứng trên lối đi nhỏ, nhìn từ phố vào không thấy.
Jennings liếc nhìn Rasbach đang đứng kế bên và nhướng cặp lông mày.
“Cậu có tin cô ta không?” Rasbach hỏi anh ta.
“Chính xác thì về chuyện gì?” người kia hỏi. Hai thanh tra đang thì thào với nhau.
“Về vụ tình tính tang trong sân sau ấy.”
“Tôi không biết. Tại sao cô ta phải nói dối? Cô ta đúng là khá gợi tình.
“Theo kinh nghiệm của tôi thì lúc nào con người chẳng nói dối,” Rasbach nói.
“Ông có nghĩ cô ta đang nói dối không?”
“Không. Nhưng có gì đó sai sai, và tôi chưa biết đó là gì. Cô ta có vẻ lo lắng, cứ như đang giữ lại điều gì hay che đậy gì đó,” Rasbach nói. “Câu hỏi là, cứ cho cô ta đang nói sự thật đi, tại sao Marco lại sấn tới cô ta ngay sau mười hai giờ rưỡi? Anh ta có thể làm vậy là vì không hề biết con mình đã bị bắt cóc vào cùng khoảng thời gian đó, hay anh ta làm vậy là vì vừa mới đưa con cho đồng phạm và phải tỏ ra mình không có gì cần lo lắng hết?”
“Hoặc có khi anh ta là một kẻ tâm thần,” Jennings thử. “Có khi anh ta đã trao con cho một tên đồng phạm và việc đó chẳng hề hấn gì với anh ta.”
Rasbach lắc đầu. “Tôi không nghĩ vậy.” Gần như tất cả những kẻ tâm thần mà Rasbach từng đụng độ – và sau vài thập kỷ trong ngành thì ông đã đụng phải khá nhiều – đều có vẻ ngoài rất tự tin, thậm chí là đạo mạo, còn Marco trông như sắp vỡ vụn vì căng thẳng đến nơi rồi.