Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1895 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Anne và Marco đang chờ trong phòng khách, bên cạnh chiếc điện thoại. Nếu kẻ bắt cóc gọi đến, Rasbach – hay nếu Rasbach không có đây thì sẽ có ai đó khác từ sở cảnh sát – sẽ xuất hiện ngay để hướng dẫn Marco nghe điện thoại. Nhưng không có cuộc gọi nào từ kẻ bắt cóc cả. Gia đình và bạn bè gọi, các phóng viên gọi, những kẻ quái gở gọi, nhưng không ai tuyên bố mình là kẻ bắt cóc.

Marco là người trả lời điện thoại. Nếu tên bắt cóc gọi đến, Marco sẽ nói chuyện. Anne không nghĩ là mình có thể giữ nổi bình tĩnh, không ai nghĩ Anne có thể giữ nổi bình tĩnh. Cảnh sát không tin Anne có cái đầu lạnh và làm theo các hướng dẫn được. Cô quá xúc động, có những lúc cô đã cận kề với hoảng loạn. Marco thì trầm tĩnh hơn nhưng chắc chắn là anh cũng đang rất bồn chồn.

Khoảng 10 tối, điện thoại lại reo. Marco với lấy nó. Tất cả mọi người đều thấy là tay anh đang run.

“Xin chào?” anh nói.

Không có tiếng gì ở đầu dây bên kia trừ tiếng thở.

“Xin chào,” Marco nói to hơn, mắt anh nhanh chóng chuyển sang chỗ Rasbach. “Ai đấy ạ?”

Kẻ gọi đến cúp máy.

“Tôi đã làm gì sai ư?” Marco hoảng loạn hỏi.

Rasbach lập tức đến bên cạnh anh ta. “Anh không làm gì sai cả.”

Marco đứng dậy và bắt đầu đi lại trong phòng khách.

“Nếu đó là tên bắt cóc, hắn sẽ gọi lại thôi,” Rasbach bình tĩnh nói. “Cả hắn cũng đang lo lắng.”

Thanh tra Rasbach quan sát Marco thật kỹ. Marco rõ ràng là đang rối trí, điều này có thể hiểu được. Anh ta đang chịu rất nhiều áp lực. Nếu tất cả đây chỉ là diễn kịch thì Rasbach nghĩ anh ta thực sự là diễn viên có tài. Anne đang khóc lặng lẽ trên ghế xô pha, lâu lâu lại lau mắt bằng một tờ khăn giấy.

Cảnh sát đã điều tra cặn kẽ và quyết định rằng không có ai trong số những người có gara mở ra đường nhỏ lái xe ra đó vào lúc 12 giờ 35 đêm hôm trước cả. Tất nhiên, con đường này có thể được những người khác sử dụng chứ không chỉ người có gara ở đó – mỗi đầu của nó đều thông với các phố nhánh và tài xế dùng nó để đi vòng tránh các phố một chiều. Cảnh sát đang hết sức cố gắng tìm xem tài xế chiếc xe là ai. Paula Dempsey là người duy nhất mà họ tìm được báo lại việc trông thấy chiếc xe vào thời điểm đó.

Nếu quả thực có một kẻ bắt cóc, Rasbach ngẫm nghĩ, đến giờ này đáng lẽ họ phải nghe tin từ hắn rồi. Có lẽ sẽ không bao giờ có bất kỳ cuộc gọi nào từ kẻ bắt cóc nữa. Có thể chính cặp cha mẹ này đã giết đứa trẻ rồi cầu cứu ai đó vứt cái xác và đây chỉ là một màn dàn dựng tinh vi để đánh lạc hướng những nghi ngờ về tội giết người của họ. Vấn đề là, Rasbach đã lấy lịch sử các cuộc gọi từ điện thoại di động lẫn điện thoại bàn của họ, và không hề có cuộc gọi nào từ cả hai người cho bất kỳ ai sau 6 giờ chiều ngày hôm trước, trừ mỗi cuộc gọi khẩn cấp tới 911.

Điều đó có nghĩa là nếu họ đã giết đứa bé thật, việc ấy có thể không phải là bột phát. Có lẽ nó đã được lên kế hoạch từ trước và họ đã sắp đặt sẵn ai đó chờ trong gara. Hay có lẽ một trong số họ sở hữu một chiếc điện thoại không thể lần dấu và đã dùng nó. Cảnh sát chưa tìm ra nó, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không tồn tại. Nếu họ đã nhờ người vứt xác thì chắc chắn họ phải gọi cho ai đó chứ.

Điện thoại reo thêm vài lần nữa. Họ bị gọi là những kẻ giết người và hãy thôi dắt mũi cảnh sát loanh quanh đi. Họ đã được dặn hãy cầu nguyện. Họ đã được mời dùng các dịch vụ tâm lý – có phí. Nhưng không ai tự nhận là kẻ bắt cóc gọi đến cả.

Sau cùng, Anne và Marco đi lên gác để ngủ. Hai người họ chưa hề ngủ nghê gì trong suốt hai mươi bốn giờ qua, và cả ngày hôm trước cũng thế. Anne đã cố nằm xuống nhưng không ngủ nổi. Thay vào đó cô bắt gặp hình ảnh Cora trong tâm trí vì không tin nổi là mình không thể chạm vào con bé, rằng cô không biết con mình hiện đang ở đâu hay liệu bé có an toàn không.

Anne và Marco cùng nằm xuống giường vẫn mặc nguyên quần áo, sẵn sàng bật dậy nếu điện thoại đổ chuông. Họ bám lấy nhau và thì thầm.

“Em ước gì em có thể gặp bác sĩ Lumsden,” Anne nói.

Marco ôm cô sát lại. Anh không biết phải nói gì. Bác sĩ Lumsden đang ở nước nào đó tại châu Âu, trong mấy tuần tới. Các cuộc hẹn của Anne đã bị huỷ.

“Anh biết,” anh thì thào.

Anne thì thào đáp lại, “Bà ấy bảo em có thể gặp một bác sĩ làm thay cho bà ấy nếu cần. Có khi em nên đi.”

Marco cân nhắc. Anh lo lắng cho cô. Anh lo là nếu chuyện này kéo dài quá lâu, nó sẽ thực sự làm cô bị tổn hại. Cô đã luôn yếu đuối trước những chuyện căng thẳng. “Anh không biết, em yêu,” Marco nói. “Với chừng ấy phóng viên ngoài kia, em định đi gặp bác sĩ như thế nào?”

“Em không biết,” Anne thì thầm khổ sở. Cô cũng không muốn các phóng viên đi theo cô đến văn phòng của bác sĩ tâm lý. Cô lo ngại họ sẽ biết về bệnh trầm cảm sau sinh của mình. Cô đã thấy bọn họ cư xử thế nào với cái lỗi lầm về bộ quần áo ấy. Cho đến nay chỉ có Marco và mẹ cô, bác sĩ và dược sĩ của cô là biết về bệnh trầm cảm này. Tất nhiên, cả những cảnh sát đã lục soát nhà họ sau khi em bé bị bắt mất và tìm thấy thuốc của cô nữa.

Nếu không phải cô đang được bác sĩ tâm lý điều trị, liệu cảnh sát có coi họ như những con sói thế không? Có thể là không. Chính vì cô nên họ mới bị nghi ngờ. Nếu không cảnh sát đã không có lý do gì để nghi họ. Trừ chuyện họ bỏ mặc con ở nhà một mình. Chuyện đó thì là lỗi của Marco. Vậy là cả hai người đều có lỗi.

Anne nằm trên giường nhớ lại cảm giác ôm con vào lòng, được cảm nhận hơi ấm từ cơ thể đứa con gái sơ sinh mũm mĩm bé nhỏ trong vòng tay mình, trên người con bé chỉ độc chiếc bỉm, làn da toát mùi thơm từ sữa mẹ và sữa tắm. Cô nhớ nụ cười xinh đẹp và những lọn tóc giữa trán của Cora – y hệt như em bé trong bài hát ru lọt lòng. Cô và Marco vẫn thường đùa cợt về nó.

Có em gái nhỏ, tóc xoăn tít,

Chính giữa trán con nít.

Khi ngoan thì thật là ngoan, ngoan, ngoan,

Khi hư thì thật là hư, hư, hư ghê.

Dù cô có cảm thấy khổ sở đến thế nào – loại mẹ nào mà lại bị trầm cảm sau khi được trao tặng một đứa trẻ hoàn hảo như thế? – Anne vẫn yêu con gái mình tha thiết.

Nhưng sự kiệt sức đã bủa vây cô. Cora là một em bé rất hay quấy khóc, yếu bụng, và đòi hỏi hơn hầu hết bé khác. Khi Marco trở lại làm việc, ngày tháng bắt đầu trở nên dài lê thê. Anne cố lấp đầy thời gian nhiều nhất có thể, nhưng cảm giác rất cô đơn. Mọi ngày đều bắt đầu giống hệt nhau. Cô không thể tưởng tượng chúng có lúc nào khác đi được. Trong cơn mơ màng vì thiếu ngủ của mình, cô không thể nhớ lại được hình ảnh mình hồi còn làm việc ở phòng tranh – thậm chí không nhớ nổi cảm giác của cô khi giúp các khách hàng thêm những tác phẩm nghệ thuật vào bộ sưu tập của họ, hoặc niềm vui sướng khi tìm thấy một nghệ sĩ mới tiềm năng. Thực ra, cô gần như không nhớ nổi mình đã là người thế nào trước khi có con và ở nhà để chăm con.

Anne không thích nhờ mẹ cô tới giúp – bà cũng bận rộn với bạn bè, câu lạc bộ và các việc làm từ thiện của bà. Không có người bạn nào của Anne ở nhà trông con vào cùng thời điểm với cô. Anne vật vã. Cô cảm thấy hổ thẹn vì mình đã không thích ứng tốt được. Marco gợi ý cô thuê ai đó tới giúp, nhưng việc ấy lại khiến cô nghĩ mình không chu toàn.

Điểm giải toả duy nhất của cô là nhóm các bà mẹ bỉm sữa, gặp nhau ba tiếng mỗi tuần vào các buổi sáng thứ Tư. Nhưng cô gần như không có kết nối với bất kỳ bà mẹ nào khác đủ nhiều để chia sẻ tâm sự. Họ đều có vẻ hạnh phúc thực sự và giỏi làm mẹ hơn cô mặc dù ai nấy chỉ mới có một đứa con đầu lòng. Sau đó là buổi điều trị hàng tuần và đầu giờ tối với bác sĩ Lumsden, trong lúc Marco trông Cora.

Giờ đây tất cả những gì Anne muốn là được quay về hai mươi tư giờ trước đó. Cô nhìn vào đồng hồ điện tử trên bàn cạnh giường – 11 giờ 31 phút. Hai mươi tư giờ trước, cô chỉ vừa mới để Cora ở trong nôi để quay lại bữa tiệc. Chưa có chuyện gì xảy ra, mọi chuyện đều ổn cả. Giá mà cô có thể quay ngược thời gian. Nếu cô có thể đòi lại được con mình, cô sẽ quá đỗi biết ơn, quá đỗi hạnh phúc, cô không nghĩ mình còn bị trầm cảm một chút nào nữa. Cô sẽ trân quý từng giây phút bên con gái. Cô sẽ không bao giờ phàn nàn, về bất kỳ điều gì một lần nào nữa.

Anne nằm trên giường mà thoả thuận riêng với Chúa, dù cô không tin vào Chúa, và khóc trên gối.

Dần dà Anne cũng ngủ, nhưng Marco thì nằm thao thức bên cạnh vợ một lúc lâu. Anh không thể ngăn tiếng ong ong trong não mình được. Anh nhìn sang vợ, cô đang ngủ chập chờn ở bên giường của cô, quay lưng lại với anh. Đây là lần đầu cô được ngủ trong hơn ba mươi sáu giờ qua. Anh biết cô cần được ngủ nếu muốn đối mặt được với chuyện này.

Anh nhìn đăm đăm vào lưng cô và nghĩ đến chuyện cô đã thay đổi nhiều thế nào sau khi sinh em bé. Đây là điều hoàn toàn bất ngờ. Họ đã cùng mong chờ đứa con này biết bao – trang trí phòng trẻ, cùng mua sắm đồ em bé, tham dự các lớp học tiền thai sản, cảm nhận đứa bé đạp trong bụng cô. Đó đã là những tháng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh. Anh chưa từng nghĩ đến chuyện sau đó sẽ khó khăn ra sao. Anh đã không lường trước được.

Việc sinh nở của cô kéo dài và khó khăn. Họ cũng đã không chuẩn bị tinh thần trước cho chuyện đó. Không ai nói với bạn tất cả những điều bất trắc ấy trong các lớp dự sinh cả. Rốt cuộc Cora đã phải ra đời bằng phương pháp sinh mổ cấp cứu, nhưng con bé không sao. Con bé hoàn hảo. Mẹ và bé đều khoẻ và họ từ viện về nhà với một cuộc đời mới.

Cả việc hồi phục cũng đã mất nhiều thời gian hơn và khó khăn hơn với Anne vì đã mổ đẻ. Dường như cô ấy thất vọng vì mình không sinh thường được. Marco đã cố khuyên giải cô đừng nghĩ vậy. Anh cũng đã không nghĩ đến chuyện sinh mổ, nhưng với anh đó dường như không phải vấn đề gì to tát. Cora hoàn hảo, Anne thì khoẻ mạnh, và tất cả chỉ cần có thế.

Hồi đầu Anne gặp khó khăn trong việc cho bé bú đúng cách. Họ đã phải nhờ người có chuyên môn hỗ trợ. Mẹ của Anne thì chẳng giúp được gì, bà ta nuôi con bằng sữa ngoài.

Marco muốn vươn tay ra và nhẹ nhàng vuốt lưng cho Anne, nhưng anh sợ đánh thức cô. Cô lúc nào cũng là người nhiều cảm xúc, nhạy cảm. Cô là một trong những phụ nữ tao nhã nhất mà anh từng gặp. Anh từng thích việc lén tới gặp cô ở phòng tranh. Đôi khi anh sẽ làm cô ngạc nhiên ở đó vào giờ ăn trưa, hay sau giờ làm, chỉ bởi vì anh muốn gặp cô. Anh thích thú quan sát cô cùng với các khách hàng, thích ngắm cô toả sáng khi nói chuyện về một bức tranh hoặc một nghệ sĩ mới. Anh đã nghĩ, Không tin nổi cô ấy là của mình.

Bất kể khi nào có buổi mở màn cho một chương trình mới, cô sẽ mời anh tới. Ở đó sẽ có sâm-panh và các món khai vị, có những người phụ nữ ăn vận tinh tế và những người đàn ông diện vest bảnh bao. Anne sẽ đi một vòng quanh phòng, dừng lại nói chuyện với những người đứng tụ tập trước các bức tranh – những vệt màu hoang dã, trừu tượng hoặc những tác phẩm u ám, thâm trầm hơn. Marco chẳng hiểu gì về chúng. Thứ đẹp đẽ nhất, hấp dẫn nhất trong căn phòng ấy, với anh, luôn là Anne. Anh sẽ tránh khỏi lối cô đi, đứng cạnh quầy rượu ăn phô mai, hoặc né sang bên, và nhìn cô làm việc. Cô đã được đào tạo để làm việc này, cô có một bản năng và niềm đam mê cho nó. Marco đã không lớn lên cùng nghệ thuật, nhưng đó là một phần của cuộc đời cô, và anh yêu cô vì nó.

Để cho đám cưới của họ, anh đã mua cho cô một bức tranh từ phòng trưng bày mà cô cực kỳ muốn có nhưng lại nói họ không thể nào đủ tiền mua – một tác phẩm trừu tượng rất lớn, do một hoạ sĩ mới nổi mà cô vô cùng ngưỡng mộ vẽ. Nó được treo trên lò sưởi nhà họ trong phòng khách. Nhưng cô thậm chí còn không nhìn đến nó nữa.

Marco lăn người nằm ngửa và nhìn đăm đăm lên trần nhà, mắt anh cay xè. Anh cần cô giữ được tỉnh táo. Anh không thể chấp nhận việc cảnh sát nghi ngờ cô, nghi ngờ họ, nhiều hơn mức mà họ đang nghĩ được. Điều cô nói về bác sĩ Lumsden làm anh bận tâm. Nỗi sợ trong mắt cô. Có phải cô đã nói gì đó với bác sĩ về việc muốn hại em bé không? Đó là điều mà những phụ nữ trầm cảm sau sinh đôi khi vẫn nghĩ tới.

Chúa ơi, Chúa ơi. Chết tiệt thật.

Máy tính của anh ở văn phòng. Anh đã google thử “trầm cảm sau sinh” và theo các đường link tới “tâm thần phân liệt sau sinh”, đọc hết những câu chuyện kinh dị về những người phụ nữ sát hại con mình. Một người phụ nữ đã bóp chết hai đứa con của cô ta. Một người đã dìm chết năm đứa trẻ trong bồn tắm. Một người đã lái xe có các con lao thẳng xuống hồ. Ôi Chúa ơi! Nếu cảnh sát mà nhìn vào máy tính ở văn phòng anh, họ sẽ tìm ra hết.

Marco bắt đầu đổ mồ hôi dù chỉ đang nằm trên giường. Anh cảm thấy nhớp nháp, muốn bệnh. Cảnh sát sẽ nghĩ gì nếu họ tìm ra? Có phải họ đã nghĩ là Anne đã giết Cora rồi không? Có phải họ đã nghĩ anh đã giúp vợ che giấu chuyện đó? Nếu họ trông thấy lịch sử tìm kiếm của anh, họ có nghĩ là anh đã lo lắng vì Anne cả nhiều tuần rồi không?

Anh cứ nằm ngửa mà im lặng, hai mắt mở to. Anh có nên kể cho cảnh sát về nó, trước khi họ tự tìm ra không? Anh không muốn tỏ ra như mình đang giấu giếm bất kỳ chuyện gì. Họ sẽ thắc mắc tại sao anh lại tra cứu chuyện đó ở chỗ làm, thay vì dùng máy tính ở nhà.

Giờ thì tim anh đang đập thình thịch trong lúc ngồi dậy. Anh lần đường xuống cầu thang trong bóng tối, để lại Anne đang ngáy đều đều sau lưng. Thanh tra Rasbach ngồi trong ghế ở phòng khách nhà họ, cái ghế mà dường như ông ta đã chọn là ghế yêu thích, đang làm việc gì đó trên máy tính cá nhân. Marco tự hỏi ông này có bao giờ ngủ không, có bao giờ rời khỏi nhà họ hay không. Anh và Anne không thể đá ông ta ra, dù cả hai đều muốn thế.

Thanh tra Rasbach ngước lên lúc Marco vào trong phòng.

“Tôi không ngủ được,” Marco lẩm bẩm. Anh ngồi xuống xô pha, cố nghĩ xem phải bắt đầu thế nào. Anh có thể cảm nhận được ánh mắt ông thanh tra trên mình. Anh có nên kể hay không? Họ đã tới văn phòng anh chưa? Họ đã xem máy tính của anh chưa? Họ đã phát hiện ra việc kinh doanh của anh đang bung bét thế nào chưa? Họ có biết rằng anh đang có nguy cơ mất cả công ty không? Nếu họ còn chưa biết thì cũng sớm thôi. Anh biết họ đang nghi ngờ anh, rằng họ đang tìm tòi tiểu sử của anh. Nhưng có vấn đề về tiền bạc không làm bạn trở thành tội phạm.

“Có chuyện này tôi muốn kể cho ông,” Marco lo lắng nói.

Rasbach nhìn anh điềm tĩnh và đặt máy tính sang một bên.

“Tôi không muốn ông hiểu nhầm chuyện này,” Marco nói.

“Được rồi,” Thanh tra Rasbach đáp.

Marco hít một hơi sâu trước khi bắt đầu. “Hồi Anne được xác định là bị trầm cảm sau sinh mấy tháng trước, tôi đã thực sự sợ hãi.”

Rasbach gật đầu. “Việc ấy cũng dễ hiểu.”

“Ý tôi là, tôi không có kinh nghiệm với mấy vụ này. Cô ấy ngày càng buồn khổ, ông biết đấy, khóc rất nhiều. Có vẻ như cô ấy bơ phờ. Tôi lo cho vợ, nhưng tôi nghĩ cô ấy chỉ đang kiệt sức và việc đó chỉ là tạm thời. Tôi tưởng cô ấy sẽ vượt qua được khi em bé bắt đầu ngủ trọn đêm. Thậm chí tôi còn gợi ý là có lẽ cô ấy nên quay lại làm việc bán thời gian, vì cô ấy yêu công việc của mình ở phòng tranh và tôi nghĩ nó sẽ cho cô ấy khoảng thời gian nghỉ xả hơi. Nhưng cô ấy không muốn làm thế. Cô ấy nhìn tôi như thể tôi nghĩ cô ấy là một bà mẹ thất bại.” Marco lắc đầu. “Tất nhiên là tôi không nghĩ như vậy! Tôi gợi ý cô ấy tìm người giúp một chút vào ban ngày, có thể là thuê một cô gái vào để cô ấy nghỉ ngơi chút ít, nhưng cô ấy không chịu nghe.”

Rasbach lại gật đầu, lắng nghe chăm chú.

Marco kể tiếp, cảm thấy mình càng lúc càng bồn chồn. “Khi cô ấy bảo tôi rằng bác sĩ đã dự đoán cô bị trầm cảm sau sinh, tôi đã không muốn làm to chuyện, ông biết đấy, tôi muốn tỏ ra là một chỗ dựa đáng tin cậy. Nhưng tôi lo thực sự, và cô ấy lại không tâm sự với tôi mấy.” Anh bắt đầu xoa tay vào hai đùi. “Vì thế tôi tìm kiếm trên mạng, nhưng không phải ở nhà này, vì tôi không muốn cô ấy biết là tôi đang lo lắng. Nên tôi đã dùng máy tính ở văn phòng mình.” Anh thấy chính mình đang đỏ mặt. Câu chuyện kể sai hết rồi. Nghe anh nói cứ như anh đang nghi ngờ Anne, cứ như anh không tin cô vậy. Nghe như họ đang giữ bí mật với nhau.

Rasbach nhìn lại anh bằng ánh mắt dò xét. Marco không thể biết ông thanh tra đang nghĩ gì. Việc đó làm anh mất tự tin.

“Nên tôi chỉ muốn ông biết, nếu ông kiểm tra máy tính của tôi ở chỗ làm, tại sao tôi lại xem các trang về tình trạng trầm cảm sau sinh. Tôi chỉ đang cố hiểu xem cô ấy phải trải qua chuyện gì. Tôi muốn giúp.”

“Tôi hiểu.” Rasbach gật đầu như là ông ta hoàn toàn hiểu. Nhưng Marco không thể nói được ông đang thực sự nghĩ gì.

“Tại sao anh lại muốn cho tôi biết anh đã nghiên cứu về bệnh trầm cảm sau sinh ở văn phòng? Việc ấy có vẻ cũng tự nhiên thôi mà, trong tình huống của anh,” Rasbach nói.

Marco thấy lạnh gáy. Có phải anh chỉ vừa làm sự việc tồi tệ hơn? Có phải anh vừa mới khiến họ muốn khám luôn máy tính trong văn phòng anh? Anh có nên giải thích sâu thêm về việc đi theo các đường link dẫn đến những vụ giết người kia hay cứ mặc sự việc ở đây thôi? Trong một thoáng anh đã hoảng lên, không chắc phải làm gì. Anh quyết định mình đã gây hại đủ rồi. “Tôi chỉ nghĩ là nên kể với ông, thế thôi,” Marco làu bàu nói, đứng dậy để đi trong lúc tức giận với chính mình.

“Chờ đã,” thanh tra hỏi. “Anh có phiền nếu tôi hỏi anh một câu không?”

Marco ngồi xuống lại. “Hỏi đi.” Anh khoanh hai tay trước mặt.

“Là về đêm qua, khi anh quay lại nhà hàng xóm sau khi đã kiểm tra em bé lúc mười hai giờ rưỡi ấy.”

“Lúc ấy thì sao?”

“Anh và Cynthia đã nói về chuyện gì ở đấy?”

Câu hỏi làm Marco tỏ ra khó chịu. Họ đã nói về cái gì ư? Sao ông ta lại hỏi? “Tại sao ông lại muốn biết chúng tôi đã nói về chuyện gì?”

“Anh có nhớ không?” Rasbach hỏi.

Marco không nhớ nổi. Anh không nhớ là mình có nói gì không.

“Tôi không biết. Chỉ là mấy chuyện vặt vãnh. Tán gẫu. Không có gì quan trọng.”

“Cô ta là một phụ nữ rất hấp dẫn, anh có đồng ý vậy không?”

Marco im lặng.

“Anh đồng ý vậy không?” Rasbach lặp lại.

“Tôi đoán thế,” Marco nói.

“Anh nói rằng anh không nhớ đã thấy gì hay nghe thấy bất kỳ điều gì lúc ở ngoài đó đêm hôm qua trong khoảng thời gian từ ngay sau mười hai giờ rưỡi tới ngay trước 1 giờ sáng, khi cả hai quay lại trong nhà.”

Marco cúi đầu, không nhìn vào thanh tra. Anh biết chuyện này sẽ đi về đâu. Anh bắt đầu toát mồ hôi.

“Anh đã nói” – nói đến đây viên thanh tra giở lại chỗ ghi chú của mình một chút – “anh đã nói là mình ‘không chú ý’. Tại sao anh lại không chú ý thế?”

Anh nên làm cái quái gì ở đây bây giờ? Anh biết điều mà ông thanh tra đang nhắm tới. Như một tên hèn, Marco không nói gì nữa. Nhưng anh cảm thấy mạch máu phập phồng trên thái dương mình, tự hỏi vị thanh tra có chú ý không.

“Cyhthia kể rằng anh đã sấn tới cô ta, rằng anh đã tấn công tình dục cô ta trên hiên.”

“Cái gì? Tôi không làm.” Marco đột ngột ngẩng lên và nhìn vào thanh tra.

Viên thanh tra lại xem sổ ghi chép, lật thêm vài trang nữa. “Cô ta nói rằng anh đã đưa tay lên chân cô ta, đã hôn và kéo cô ta lên đùi mình. Cô ta nói anh đã khá kiên quyết, và cô ta bị cuốn theo.”

“Không đúng!”

“Không đúng à? Anh đã không hôn cô ta? Và không bị cuốn đi?”

“Không! Ý tôi là – tôi đã không sấn tới gì hết, chính cô ta sấn tới tôi.” Marco cảm nhận được mặt mình đỏ tía lên và tự giận điên lên. Vị thanh tra không nói gì cả. Marco nói lắp bắp trong lúc vội vã biện hộ cho mình, suốt thời gian đó anh chỉ nghĩ, Con chó cái dối trá.

“Đó không phải là chuyện đã xảy ra,” Marco khăng khăng. “Cô ta mới là người bắt đầu.” Anh rúm cả người khi câu đó thốt ra câu đó, nghe mới trẻ trâu làm sao. Anh hít một hơi lấy bình tĩnh. “Cô ta sấn vào tôi. Tôi nhớ cô ta đã tới và ngồi lên đùi tôi. Tôi bảo là cô ta không nên ngồi lên đùi tôi và cố hẩy cô ta ra. Nhưng cô ta đã cầm tay tôi và đặt nó vào bên trong váy. Cô ta đang mặc một chiếc váy dài với đường xẻ ở bên cạnh.” Giờ Marco đang thực sự đổ mồ hôi, khi nghĩ đến chuyện này nghe ra thì sẽ thế nào. Anh cố thả lỏng. Tự nhủ với mình rằng bất kể ông thanh tra có coi anh là kẻ hèn hạ đến đâu, không có lý do gì để ông ta nghĩ chuyện này liên quan gì đến vụ việc Cora cả. “ Cô ta đã hôn tôi .” Marco ngừng nói, lại đỏ mặt. Anh có thể thấy Rasbach đang không tin lấy một lời. “Tôi không ngừng phản đối và bảo cô ta là chúng tôi không nên, nhưng cô ta không chịu xuống khỏi đùi tôi. Cô ta kéo khoá quần tôi xuống. Tôi đã sợ ai đó sẽ trông thấy chúng tôi.”

Rasbach nói, “Anh đã uống rất nhiều. Liệu ký ức của anh về những chuyện đã xảy ra đáng tin đến đâu?”

“Tôi say thật, nhưng không say tới mức đó. Tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi không bắt đầu gì với cô ta hết. Chính xác là cô ta đã lao vào tôi.”

“Tại sao cô ta lại nói dối?” Rasbach hỏi đơn giản.

Tại sao cô ta lại nói dối? Marco cũng đang hỏi chính mình câu này. Tại sao Cynthia lại chơi anh một cú như thế này? Cô ta cáu vì anh đã nói không ư? “Có thể cô ta điên tiết vì tôi đã khước từ cô ta.”

Vị thanh tra bĩu môi trong lúc nhìn Marco.

Tuyệt vọng, anh nói thêm, “Cô ta đang nói dối.”

“Chà, một trong hai người đang nói dối,” Rasbach nói.

“Tại sao tôi lại phải nói dối về một chuyện như thế?” Marco ngu ngốc thốt lên. “Ông không thể bắt tôi vì đã hôn một người phụ nữ khác được.”

“Không,” thanh tra nói. Ông ta chờ một, hai giây rồi mới tiếp, “Kể tôi nghe sự thật đi, Marco. Cậu và Cynthia có đang gian díu với nhau không?”

“Không! Tuyệt đối không. Tôi yêu vợ tôi. Tôi sẽ không làm vậy, tôi thề.” Marco liếc thanh tra. “Đó có phải điều Cynthia đã nói không? Cô ta đã bảo ông rằng chúng tôi đang ngoại tình với nhau à? Hoàn toàn vớ vẩn.”

“Không, cô ta không nói thế.”

Anne ngồi trên đỉnh cầu thang trong bóng tối, lắng nghe tất cả. Cô lạnh toát toàn thân. Giờ thì cô đã biết rằng đêm qua, trong lúc con của họ bị bắt đi, chồng cô đang hôn hít và ôm ấp Cynthia ở nhà bên. Cô không biết ai là người đã bắt đầu – từ những gì cô chứng kiến đêm hôm trước thì có thể là cả hai lắm. Họ đều có tội. Cô cảm thấy bị phản bội và ghê tởm họ đến tột cùng.

“Chúng ta nói xong chưa thế?” Marco nói.

“À, chắc chắn rồi,” thanh tra trả lời.

Anne vội đứng dậy và nhanh chóng chui tọt vào phòng. Cô đang run. Cô trèo lên giường chui xuống dưới chăn và giả vờ ngủ nhưng sợ là hơi thở hổn hển sẽ tố cáo cô mất.

Marco vào phòng ngủ, tiếng bước chân nặng nề. Anh ngồi xuống mép giường, mặt quay đi khỏi cô, nhìn vào bức tường. Cô khẽ mở mắt và nhìn chằm chằm vào lưng anh. Cô mường tượng cảnh anh đang âu yếm với Cynthia trên chiếc ghế ở hiên trong lúc cô thì chán muốn chết với Graham trong phòng khách. Và trong khi anh thò tay vào váy Cynthia còn Anne giả vờ nghe chuyện của Graham, kẻ nào đó đã bắt mất Cora.

Cô sẽ không bao giờ có thể tin anh được nữa. Không bao giờ. Cô quay người và kéo chăn lên cao hơn, trong lúc những giọt nước mắt thầm lặng chảy dài trên má.

Cynthia và Graham đang ở trong phòng ngủ của họ ở nhà bên, cãi nhau kịch liệt. Kể cả thế, họ vẫn cẩn thận để không lớn tiếng. Họ không muốn bị nghe thấy. Một chiếc máy tính xách tay đặt trên cái giường đôi của họ.

“Không,” Graham nói. “Chúng ta chỉ nên tới gặp cảnh sát.”

“Rồi nói gì?” Cynthia hỏi. “Hơi muộn để làm thế rồi, anh không thấy vậy à? Bọn họ đã sang đây, thẩm vấn em, trong lúc anh ra ngoài.”

“Không muộn đến thế đâu.” Graham cãi lại. “Chúng ta bảo họ là ta có lắp máy ảnh ở sân sau. Chúng ta không cần phải nói gì hơn thế. Họ không cần phải biết tại sao chúng ta đặt nó ở đó.”

“Phải rồi. Rồi chính xác làm sao ta giải thích được chuyện đến tận bây giờ ta còn chưa nhắc đến nó?”

“Mình cứ nói là quên mất.” Graham đang dựa vào tấm ván đầu giường, có vẻ lo lắng.

Cynthia cười phá lên, nhưng không có chút hài hước nào. “Thật sao? Cảnh sát đang quần thảo khắp khu vực vì một em bé đã bị bắt cóc, vậy mà chúng ta lại quên mất mình có gắn một máy ảnh lỗ kim hướng vào sân sau nhà mình.” Cô đứng dậy và bắt đầu tháo hoa tai. “Họ sẽ không bao giờ tin.”

“Sao lại không? Chúng ta có thể bảo là mình không bao giờ kiểm tra nó, hoặc chúng ta nghĩ nó đã bị hỏng, hoặc là hết pin rồi. Chúng ta có thể nói là ta nghĩ nó không hoạt động và chỉ trưng cho có.”

“Chỉ trưng cho có – để doạ bọn trộm. Trong khi lại giấu nó kỹ đến nỗi cảnh sát còn không biết.” Cô thả một bên khuyên vào chiếc hộp đựng trang sức bằng kính trên bàn trang điểm. Cô liếc anh một cái khó chịu và lẩm bẩm, “Anh và đám máy quay chết tiệt ấy của anh.”

“Em cũng đã thích thú xem phim đấy thôi,” Graham nói.

Cynthia không sửa lời của anh. Đúng, cô cũng từng thích thú xem các đoạn phim. Cô thích xem cảnh chính mình làm tình với những người đàn ông khác. Cô thích việc chúng làm chồng cô hứng lên khi thấy cô cùng bọn họ. Nhưng điều làm cô thích hơn cả là nó cho phép cô được tán tỉnh và quan hệ thoải mái với những người đàn ông khác. Những người hấp dẫn hơn và thú vị hơn chồng cô, kẻ gần đây có phần đáng thất vọng. Nhưng cô đã không tiến được xa với Marco. Graham đã hy vọng cô có thể làm gì với Marco. Cynthia biết chính xác chiếc máy quay đặt ở đâu để lấy được góc tốt nhất.

Nhiệm vụ của Graham là giữ cho người vợ bận rộn. Đó luôn là nhiệm vụ của anh. Tuy việc ấy có phần tẻ ngắt với anh, nhưng cũng xứng đáng.

Chỉ có điều bây giờ họ đã có một vấn đề.

« Lùi
Tiến »