Anne đặt Cora xuống chiếc nôi của con bé, hi vọng đây là lần cho bú cuối cùng trong đêm và giờ con bé sẽ ngủ một mạch đến sáng. Đã rất, rất muộn rồi, nhưng cô vẫn còn nghe tiếng Cynthia đi lại bồn chồn ở căn nhà bên cạnh.
Ngày hôm đó là một chuỗi những tiết lộ đáng kinh ngạc. Sau khi bố cô bị còng tay và đưa ra khỏi nhà, mẹ cô đã kéo Anne sang một bên trong lúc Marco bế bé con say ngủ trong lòng mình ở phòng khách.
“Mẹ nghĩ con nên biết,” bà nói, “bố con đang gặp gỡ ai.”
“Chuyện ấy có quan trọng không?” Anne hỏi. Chuyện ông ta đang gặp gỡ ai thì có gì khác biệt? Cô ta sẽ trẻ hơn và hấp dẫn. Hiển nhiên rồi. Anne không quan tâm cô ta là ai. Điều quan trọng là bố cô – hay như cô nhớ lại chính xác là bố dượng cô – đã bắt cóc con gái cô để lừa hàng triệu đô la của mẹ cô. Giờ ông ta đã đi tù vì tội bắt cóc và giết người. Cô vẫn còn không thể tin nổi tất cả là thật.
“Ông ta đang vụng trộm với ả hàng xóm của con, Cynthia Stillwell,” mẹ cô bảo. Anne nhìn mẹ mình không tin nổi, vẫn còn có thể bị sốc vì thông tin này, bất chấp mọi chuyện đã xảy ra. “Ông ta đã gặp ả ở bữa tiệc mừng năm mới của con,” mẹ cô nói. “Mẹ nhớ cô ta đã tán tỉnh Richard. Hồi đó mẹ đã không nghĩ ngợi gì nhiều. Nhưng thám tử tư đã tìm ra tất cả. Mẹ có ảnh chụp.” Mặt mẹ cô lộ vẻ khinh bỉ. “Bản sao các hoá đơn khách sạn.”
Anne hỏi, “Sao mẹ không bảo con?”
“Mẹ chỉ mới biết thôi,” Alice giải thích. “Rồi Cora bị bắt cóc, và mẹ không muốn làm con buồn thêm vì chuyện đó.” Bà nói thêm, có phần cay đắng, “Vị thám tử ấy là khoản đầu tư tốt nhất mẹ từng làm.”
Giờ Anne thắc mắc đầu óc Cynthia đang mải nghĩ những gì. Graham đang đi vắng. Cô ta ở một mình trong nhà bên. Chắc cô ta đã biết Richard bị bắt rồi. Nó được đăng đầy trên bản tin. Liệu Cynthia có quan tâm chuyện gì xảy ra cho ông ta không nhỉ?
Em bé đang ngủ say sưa trong nôi. Marco thì ngủ trên giường của họ, ngáy đều. Đây là lần đầu tiên anh thực sự ngủ được trong hơn một tuần qua. Nhưng Anne thì tỉnh như sáo. Cả Cynthia ở nhà bên cũng vậy.
Anne đi xăng đan vào và đi qua cửa nhà bếp. Cô lặng lẽ đi bộ sang sân sau nhà Cynthia, cẩn thận không để cánh cổng đóng sập mạnh. Cô băng qua hiên sau và đứng trong bóng tối, nhìn qua lớp cửa kính chỉ cách khuôn mặt cô vài phân. Phòng bếp vẫn sáng đèn. Cô có thể thấy Cynthia đang đi lại loanh quanh chỗ cái kệ bếp gần bồn rửa nhưng nhận ra Cynthia có thể không trông thấy cô được. Anne nhìn cô ta một lúc từ trong bóng tối. Cynthia đang pha trà cho mình. Cô ta mặc một bộ đồ ngủ gợi cảm màu xanh nhạt, trông nó quá khêu gợi khi bạn ở nhà một mình.
Rõ ràng Cynthia không biết Anne đang đứng đó nhìn mình.
Anne khẽ gõ lên cửa kính. Cô thấy Cynthia giật thót và quay lại. Anne dí mặt vào kính. Cô có thể thấy Cynthia đang bối rối không biết phải làm gì. Nhưng rồi Cynthia đi tới chỗ cửa và chỉ hé mở.
“Cô muốn gì?” Cynthia lạnh lùng hỏi.
“Tôi vào được không?” Anne hỏi. Giọng cô ôn tồn, thậm chí còn thân thiện.
Cynthia nhìn cô cảnh giác nhưng không nói không mà lùi lại. Anne mở cửa rộng hơn và bước vào trong, đóng cửa lại cẩn thận sau lưng.
Cynthia trở lại chỗ quầy bếp và nói, “Tôi chỉ đang pha ít trà thôi. Trà hoa cúc. Cô có muốn dùng chút không? Có vẻ như đêm nay không ai trong hai ta ngủ được.”
“Được chứ, sao lại không?” Anne đồng tình. Cô nhìn Cynthia tất bật pha thêm một cốc trà nữa. Cô ta có vẻ bồn chồn.
“Vậy sao cô lại ở đây thế?” Cynthia hỏi thẳng lúc đưa Anne cốc trà.
“Cảm ơn,” Anne nói và ngồi xuống chỗ cũ của mình ở bàn ăn, như thể họ vẫn còn là bạn, đang ngồi xuống tán gẫu cùng nhau. Cô lờ đi câu hỏi của Cynthia. Cô nhìn quanh bếp trong lúc thổi nguội cốc trà, cứ như trong đầu không có suy nghĩ gì cụ thể.
Cynthia vẫn còn đứng cạnh quầy bếp. Cô ta không định giả vờ họ vẫn còn là bạn. Anne quan sát cô ta qua vành cốc. Cynthia có vẻ mỏi mệt, kém hấp dẫn đi. Lần đầu tiên Anne có thể thấy những dấu hiệu hé lộ nhan sắc lúc xế chiều của cô ta.
“Chúng tôi đòi được Cora về rồi,” Anne buột miệng. “Có thể cô đã nghe.” Cô nghiêng đầu về phía bức tường chung, cô biết rằng Cynthia hẳn đã nghe được tiếng con cô khóc qua đó.
“Chắc cô vui lắm,” Cynthia nói. Có một cái đảo bếp ở giữa họ, với một kệ dao bằng gỗ chứa đầy dao trên đó. Anne cũng có một bộ tương tự ở nhà – nó là hàng giảm giá ở một cửa hàng tạp hoá cách đây không lâu.
Anne đặt cốc của mình xuống bàn. “Tôi chỉ muốn làm rõ một điều.”
“Rõ điều gì?” Cynthia hỏi.
“Cô sẽ không tống tiền chúng tôi bằng đoạn phim đó được nữa.”
“Ồ, tại sao thế?” Cynthia bảo, như thể cô ta không tin chuyện đó một chút nào, như thể cô ta nghĩ mọi việc chỉ là làm bộ làm tịch.
“Bởi vì cảnh sát đã biết việc Marco làm,” Anne nói. “Tôi đã kể với họ về đoạn phim của cô.”
“Thật sao?” Cynthia có vẻ hoài nghi. Trông cô ta như đang nghĩ Anne chỉ phỉnh phờ mình. “Và tại sao cô lại kể với họ điều đó? Chẳng phải Marco sẽ đi tù à? Ồ, chờ đã… Cô muốn anh ta đi tù.” Cô ta dành cho Anne cái nhìn trịch thượng. “Tôi không thể trách cô được.”
“Marco sẽ không đi tù,” Anne nói.
“Tôi sẽ không chắc chắn thế đâu.”
“Ồ, cô phải chắc chứ. Marco sẽ không đi tù, bởi vì bố tôi – người tình của cô – đã bị bắt vì tội giết người và âm mưu bắt cóc, như tôi chắc chắn là đến giờ cô cũng đã biết rồi.” Anne nhìn gương mặt Cynthia đanh lại. “Ồ phải rồi, tôi biết cả rồi, Cynthia ạ. Mẹ tôi đã thuê một thám tử tư để theo dõi hai người. Bà ấy có cả ảnh chụp, hoá đơn, mọi thứ.” Anne hớp thêm một ngụm trà nữa, thích thú với chính mình. “Vụ ngoại tình bí mật của cô rốt cuộc chẳng bí mật gì cả.”
Cuối cùng Anne cũng được chơi trên cơ, và cô thích điều đó. Cô cười với Cynthia.
“Vậy thì sao?” cuối cùng Cynthia nói. Nhưng Anne có thể thấy cô ta đã khó chịu.
“Điều có thể cô không biết,” Anne nói, “là Marco đã đạt được một thoả thuận.”
Anne thấy có gì đó như một chút cảnh giác thoáng qua gương mặt Cynthia, và Anne đi tới lý do cô có mặt ở đây. Cô nói đầy ác ý, “Cô đã tham gia vào vụ này từ đầu. Cô biết hết tất cả.”
“Tôi chẳng biết gì cả,” Cynthia nói một cách khinh bỉ, “trừ chuyện chồng cô đã đánh cắp đứa con của chính anh ta.”
“Ồ, tôi nghĩ là cô biết đấy. Cô thông đồng với bố tôi. Chúng ta đều biết cô yêu tiền thế nào.” Anne nói với giọng độc địa, “Có khi chính cô mới là người sắp đi tù đấy.”
Khuôn mặt Cynthia thay đổi. “Không! Tôi không biết việc Richard đã làm, mãi đến khi xem tin tức tối nay. Tôi không dính dáng gì cả. Tôi tưởng Marco đã làm. Cô không thể chứng minh điều gì chống lại tôi cả. Tôi không hề lại gần con gái cô!”
“Tôi không tin cô,” Anne nói.
“Tôi cóc cần cô tin – đó là sự thật,” Cynthia nói. Cô ta nheo mắt nhìn Anne. “Có chuyện gì đã xảy ra với cô thế hả Anne? Cô đã từng vui vẻ, thú vị như thế, rồi cô có con. Mọi thứ đều thay đổi. Thậm chí cô có nhận ra mình đã ngu độn và trì trệ và chán đến mức nào không hả? Tội nghiệp Marco, tôi không hiểu anh ta chịu đựng thế nào nổi.”
“Đừng cố đổi đề tài. Đừng khiến chuyện này như là vì tôi như thế. Cô phải biết bố tôi định làm gì chứ. Nên đừng nói dối tôi.” Giọng Anne run lên vì giận dữ.
“Cô sẽ không bao giờ chứng minh được điều đó, bởi đơn giản là nó không đúng,” Cynthia nói. Rồi cô ta độc ác chua thêm, “Nếu tôi mà dính vào đấy, cô nghĩ tôi sẽ để đứa bé còn sống chắc? Mọi chuyện có lẽ đã tốt hơn cho Richard nếu ông ta giết béng nó ngay từ đầu – và bớt rắc rối đi nhiều. Được kết thúc tiếng khóc nỉ non của con chuột ấy thì thật là khoái biết mấy.”
Cynthia bỗng tỏ ra sợ hãi – cô ta nhận ra mình vừa đi quá xa. Chiếc ghế của Anne đột nhiên bị đổ ra sau. Cái vẻ dương dương tự đắc của Cynthia đã được thay thế bằng một cái nhìn sợ hãi kinh hoàng. Chiếc cốc sứ của cô ta vỡ tan tành trên sàn khi cô ta phát ra một tiếng hét rùng rợn, chói tai.
Marco đã ngủ rất say. Nhưng nửa đêm anh bỗng thức giấc. Anh mở choàng mắt. Trời tối om, nhưng đèn đỏ đang nháy liên tục, xoay khắp các tường phòng ngủ. Đèn xe cứu thương.
Nửa giường bên cạnh anh trống. Chắc Anne lại thức dậy để cho con bú rồi.
Giờ thì anh tò mò. Anh ngồi dậy và đi ra cửa sổ phòng ngủ, từ đó trông xuống phố. Anh đẩy rèm sang một bên và nhìn ra. Đó là một chiếc xe cứu thương. Nó đang đậu ngay bên dưới nhà anh và chếch sang trái.
Nhà Cynthia và Graham.
Cơ thể anh bỗng căng lên. Giờ anh đã thấy những chiếc xe cảnh sát ở phía bên kia đường, thêm nhiều chiếc đang tới trong lúc anh quan sát. Những ngón tay anh đặt trên rèm vô thức cử động. Cả người anh đang căng lên vì adrenaline. Anh thấy hai nhân viên cấp cứu khiêng một chiếc cáng ra khỏi căn nhà. Chắc có người trên cáng, nhưng anh không thấy được cho đến khi các nhân viên y tế di chuyển. Họ không có vẻ gì là gấp gáp cả. Người nhân viên kia đổi vị trí. Marco thấy rằng đúng là có ai đó trên cáng. Nhưng anh không thể biết đó là ai vì gương mặt đã bị phủ vải.
Người nằm trên cáng đã chết.
Anh có cảm giác mình sắp ngất xỉu. Trong lúc anh nhìn, một lọn tóc dài màu đen tuyền đã xổ ra và rơi xuống bên dưới cái cáng.
Anh nhìn lại cái giường trống. “Ôi Chúa ơi,” anh thì thào. “Anne, em đã làm gì rồi?”
Anh chạy ra khỏi phòng ngủ, liếc vội vào phòng con. Cora đang ngủ say trong nôi. Giờ đã hoảng loạn, anh chạy xuống cầu thang, dừng phắt lại trong phòng khách tối om. Anh có thể thấy nửa bên đầu vợ mình. Cô đang ngồi trên ghế trong bóng tối, bất động hoàn toàn. Anh tiến lại gần cô, lòng ngập tràn sợ hãi. Cô đang ngồi thừ người trên ghế, nhìn thẳng về phía trước như đang mê sảng, nhưng khi nghe thấy anh tiến lại Anne đã quay đầu.
Cô đang cầm một con dao thái to tướng đặt trên đùi.
Những ngọn đèn đỏ lập lòe từ các xe cấp cứu bên ngoài cũng xoay vòng trên các bức tường của phòng khách và tắm họ trong thứ ánh sáng khủng khiếp. Marco có thể thấy cả con dao và hai bàn tay cô đều sẫm màu – màu máu. Khắp người cô đầy máu. Có những vệt máu trên mặt và trong tóc cô. Anh cảm thấy muốn bệnh, như sắp sửa nôn.
“Anne,” anh thì thào, giọng khàn đặc. “Anne, em đã làm gì?”
Cô nhìn lại anh trong bóng tối và bảo, “Em không biết. Em không nhớ.”