Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1929 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

Bụng dạ Marco còn đang nhộn nhạo lúc chiếc taxi dừng lại ở nhà bố mẹ của Anne. Anh đã thấy mấy xe tuần tra của cảnh sát, xe cứu thương đậu gần cửa chính. Anh nhận ra cả xe của thanh tra Rasbach.

Tài xế hỏi, “Này cậu, có chuyện gì đấy?”

Marco không trả lời.

Anne đã gọi điện thoại cho anh, chỉ mới vài phút trước và nói, Tôi có con rồi. Con bé không sao. Anh phải đến ngay.

Cora còn sống, và Anne đã gọi anh. Điều gì sẽ xảy ra thì anh không biết nữa.

Marco vội vã lên bậc thềm ngôi nhà mà anh chỉ vừa rời khỏi vài giờ trước đó và lao vào phòng khách. Anh trông thấy Anne trên ghế xô pha, đang ôm đứa con gái nhỏ xíu của họ trong lòng. Một sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục đứng bên cạnh ghế, như để bảo vệ cô. Cha và mẹ của Anne không có trong phòng. Marco tự hỏi họ đang ở đâu, chuyện gì đã xảy ra.

Anh lao đến chỗ Anne và em bé rồi ôm cả hai trong vòng tay đẫm nước mắt. Rồi anh lùi lại và cẩn thận nhìn Cora. Con bé gầy đi và ốm yếu, nhưng vẫn còn thở và đang ngủ ngon lành, ngón tay con bé cuộn chặt. “Tạ ơn Chúa,” Marco vừa nói vừa run, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt. “Tạ ơn Chúa.” Anh ngắm nghía con gái mình đầy kinh ngạc rồi khẽ chạm vào lọn tóc xoăn trên đầu con. Anh chưa từng hạnh phúc hơn bây giờ. Anh muốn được bám lấy giây phút này, để nhớ lấy nó mãi mãi.

“Bác sĩ đã kiểm tra và bảo con không sao,” Anne nói, “nhưng họ phải đưa con bé vào viện và kiểm tra kỹ lưỡng.” Anne có vẻ kiệt quệ và mệt mỏi, anh nhận ra, nhưng trông cô thực sự hạnh phúc.

“Đã có chuyện gì thế? Bố mẹ em đâu?” cuối cùng Marco cũng ngập ngừng hỏi.

“Họ ở trong bếp,” cô nói. Nhưng trước khi cô kịp nói thêm gì, thanh tra Rasbach đã ra phòng khách cùng họ.

“Chúc mừng,” ông thanh tra nói.

“Cảm ơn ông,” Marco đáp. Như mọi khi, anh không thể đọc nổi suy nghĩ của vị thanh tra, không thể biết đằng sau cặp mắt sắc sảo, áp đảo kia là gì.

“Tôi rất mừng vì con anh đã được trả lại cho anh còn sống và khoẻ mạnh,” Rasbach nói. Ông đang nhìn thẳng vào Marco. “Trước đây tôi đã không muốn nói, nhưng khả năng là rất thấp.”

Marco ngồi bồn chồn bên cạnh Anne, nhìn xuống Cora, tự hỏi liệu giây phút hạnh phúc này có sắp bị cướp khỏi tay anh, tự hỏi liệu Rasbach có sắp bảo anh rằng ông ta đã biết tất cả. Marco muốn trì hoãn việc ấy, mãi mãi thì càng tốt, nhưng anh phải biết. Sự căng thẳng làm anh không chịu nổi.

“Đã có chuyện gì vậy?” anh lại hỏi.

“Tôi không ngủ được,” Anne kể với anh. “Từ cửa sổ phòng ngủ, tôi thấy bố ra ngoài hẻm núi. Ông ấy mang theo một cái túi tập gym. Tôi đã nghĩ là ông sắp gặp bọn bắt cóc lần nữa. Tôi đi theo ông ra hẻm núi, đến lúc tôi bắt kịp thì ông đã bế được con bé. Bọn bắt cóc đã gọi lại và sắp xếp một vụ trao đổi khác. Lần này có người xuất hiện, cùng với Cora.” Cô quay sang ông thanh tra. “Tới lúc tôi bắt kịp bố tôi thì hắn đã đi mất rồi.”

Marco im lặng chờ đợi. Vậy là giờ họ sẽ chơi như thế này. Anh cố hiểu ra tiến triển sự việc. Richard sẽ thành anh hùng. Ông ta và Alice đã lại trả tiền để đưa Cora về. Anne vừa mới kể với cảnh sát như thế. Marco không biết liệu cô có thực sự tin vào điều đó hay không.

Marco cũng không hề biết vị thanh tra tin vào điều gì.

“Giờ thì sao?” Marco hỏi.

Rasbach nhìn anh. “Giờ thì Marco, chúng ta kể sự thật.”

Marco đột nhiên thấy choáng, gần như chóng quay mặt mũi. Anh trông thấy Anne ngước lên nhìn ông thanh tra, cảnh giác trước thảm hoạ.

“Sao kia?” Marco nói. Anh thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra trên da mình.

Rasbach ngồi xuống chiếc ghế đối diện với họ. Cố ý vươn người tới trước. “Tôi biết việc anh đã làm, Marco. Tôi biết anh đã bế con mình ra khỏi nôi và đưa bé lên ghế sau xe của Derek Honig ngay sau mười hai giờ rưỡi đêm đó. Tôi biết Derek đã lái xe đưa cô bé tới nhà gỗ của hắn ở Catskills, nơi hắn đã bị giết một cách dã man vài ngày sau đó.”

Marco không nói gì. Anh biết đây là điều Rasbach đã tin tưởng ngay từ đầu, nhưng ông ta có bằng chứng gì không? Có phải Richard đã kể cho ông ta nghe về chiếc điện thoại? Đó có phải là điều mà lão đang làm trong bếp? Có phải Anne đã kể họ nghe về đoạn phim? Đột nhiên Marco không dám nhìn vợ nữa.

“Tôi thì nghĩ thế này, Marco,” Rasbach nói, khá chậm, như thể ông hiểu rằng Marco đã chịu quá nhiều căng thẳng đến mức anh khó mà bắt kịp câu chuyện. “Tôi nghĩ anh cần tiền. Tôi nghĩ anh đã dàn dựng vụ bắt cóc cùng Derek Honig để lấy tiền từ bố mẹ vợ. Tôi không nghĩ vợ anh biết gì về vụ này cả.”

Marco lắc đầu chối cãi. Anh phải chối hết tất cả.

“Sau đó,” Rasbach nói, “Tôi không rõ lắm. Có thể anh giúp tôi được. Có phải anh đã giết Derek Honig không, Marco?”

Marco bật ra dữ dội. “Không! Tại sao ông lại nghĩ thế?” Anh đang rất kích động. Anh chùi hai bàn tay mướt mồ hôi lên quần.

“Derek đã phản bội anh,” Rasbach bình tĩnh nói. “Hắn đã không mang em bé đến trao đổi như đã hẹn. Hắn đã cuỗm chỗ tiền một mình. Anh biết hắn đang ở đâu cùng với em bé. Anh biết về ngôi nhà gỗ ở trong rừng đó.”

“Không!” Marco hét lên. “Tôi không biết ngôi nhà ấy ở đâu cả! Hắn chưa từng kể với tôi.”

Căn phòng tuyệt đối yên tĩnh, trừ tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên bệ lò sưởi.

Nấc lên một tiếng, Marco vùi mặt vào hai bàn tay.

Rasbach chờ đợi, để cho sự im lặng chết người khoả lấp căn phòng. Rồi ông nói nhẹ nhàng hơn, “Marco, tôi không nghĩ anh muốn chuyện xảy ra thế này. Tôi không nghĩ anh đã giết Derek Honig. Tôi nghĩ chính cha vợ anh, Richard Dries, đã giết Derek Honig.”

Marco ngẩng đầu lên.

“Nếu anh khai sạch với chúng tôi, nếu anh kể hết mọi điều anh biết để giúp chúng tôi trong vụ án chống lại cha vợ anh, chúng ta có thể nói về một thoả thuận.”

“Thoả thuận gì?” Marco hỏi. Tâm trí anh chạy đua.

“Nếu anh giúp chúng tôi, chúng tôi có thể đề nghị miễn truy tố cho anh trong vụ thông đồng bắt cóc trẻ em. Tôi có thể nói với công tố viên – tôi nghĩ ông ấy sẽ đồng ý thôi, trong trường hợp này.”

Đột nhiên Marco trông thấy hi vọng ở nơi trước đây không hề có. Miệng anh đã khô khốc. Anh không cất nên lời. Thay vào đó anh gật đầu. Như thế cũng đủ rồi.

“Anh sẽ phải tới đồn,” Rasbach nói, “sau khi chúng tôi kết thúc việc ở đây.” Ông đứng dậy và quay lại nhà bếp.

Anne vẫn còn trong phòng khách, ôm đứa con gái đang say ngủ, nhưng Marco đã đứng dậy đi theo Rasbach vào bếp. Anh ngạc nhiên vì đôi chân mình còn hoạt động đủ để đưa được anh tới đó. Richard đang ngồi trên một trong mấy chiếc ghế ở bàn ăn, bướng bỉnh im lặng. Mắt họ gặp nhau. Richard ngoảnh mặt nhìn sang chỗ khác. Một cảnh sát mặc đồng phục thúc Richard đứng dậy và chụp còng vào tay ông ta. Alice theo dõi từ phía sau, không nói năng gì, gương mặt không biểu cảm.

“Richard Adam Dries,” thanh tra Rasbach nói, “ông bị bắt vì tội giết Derek Honig và âm mưu bắt cóc Cora Conti. Ông có quyền giữ im lặng. Bất kỳ điều gì ông nói hay làm có thể và sẽ được dùng để chống lại ông trước toà. Ông có quyền đòi luật sư…”

Marco quan sát, kinh ngạc trước may mắn của mình. Con gái anh đã quay về, an toàn. Richard đã bị phát hiện và sẽ phải nhận điều lão đáng nhận. Còn anh, Marco, sẽ không bị truy tố. Cynthia không còn gì để đe doạ anh được nữa. Anh có thể thấy mình đang thở được lần đầu tiên kể từ khi cơn ác mộng này bắt đầu. Mọi chuyện đã qua. Cuối cùng nó đã qua rồi.

Hai sĩ quan cảnh sát dẫn Richard trong chiếc còng tay đi qua phòng khách về phía cửa sau, Rasbach và Marco cùng Alice đi theo sau. Richard không nói năng gì. Ông ta không nhìn vợ, con gái, cháu gái hay con rể của mình.

Marco, Anne, và Alice thì nhìn ông ta đi.

Marco liếc mắt sang vợ. Họ đã lại có con gái yêu quý. Anne giờ đã biết mọi chuyện. Giữa họ không còn bí mật gì nữa.

Ở đồn cảnh sát, họ đã bàn chi tiết về thoả thuận của Marco. Marco đã có một luật sư khác, từ một công ty luật hình sự hàng đầu trong thành phố, không phải công ty của Aubrey West.

Marco kể cho Rasbach mọi chuyện. Anh nói, “Richard đã gài bẫy tôi. Ông ta đã lừa tôi. Ông ta cử Derek đến chỗ tôi. Tất cả là ý của hắn. Họ biết tôi cần tiền.”

Anne nói. “Chúng tôi nghĩ bố tôi đứng sau chuyện này. Tôi biết là ông ấy đã quen Derek Honig – tôi nhận ra hắn – hắn từng tới nhà tôi từ nhiều năm trước. Nhưng làm sao ông biết?”

Rasbach trả lời. “Tôi biết ông ta nói dối. Ông ta bảo rằng bọn bắt cóc đã gọi cho mình, nhưng chúng tôi đã nghe lén điện thoại của ông ta. Chúng tôi biết là chẳng có cuộc gọi nào như vậy. Rồi đêm qua, mẹ cô đã gọi cho tôi.”

“Mẹ tôi ư?”

“Bố cô đang ngoại tình.”

“Tôi biết rồi,” Anne nói. “Mẹ tôi đã kể với tôi, sáng nay.”

Marco nói, “Chuyện đó thì có liên quan gì ở đây?”

“Mẹ vợ cậu đã thuê một thám tử tư để tìm hiểu xem ông ta định làm gì. Viên thám tử ấy đã gắn thiết bị GPS trên xe Richard vài tuần trước. Nó vẫn còn ở đó.”

Marco và Anne chăm chú lắng nghe vị thanh tra.

“Chúng tôi biết Richard đã lái xe ra nhà gỗ gần khoảng thời gian vụ án mạng.” Marco và Anne nhìn nhau. Rasbach nói thêm, quay sang Anne, “Mẹ cô cũng đã nhận ra Honig, ngay khi tôi cho bà ấy xem ảnh.”

Marco nói, “Richard đã có chiếc điện thoại, chiếc của Derek. Cái mà chúng tôi phải dùng để liên lạc với nhau. Nhưng Derek không bao giờ gọi cho tôi, và cũng không bao giờ nghe điện thoại. Tôi để ý thấy có vài cuộc gọi nhỡ, và khi tôi gọi lại số đó thì Richard nghe máy. Ông ta nói bọn bắt cóc đã gửi chiếc điện thoại cho ông ta qua thư, cùng với lời nhắn. Nhưng tôi thắc mắc có phải ông ta đã giết Derek rồi lấy nó không. Tôi không bao giờ tin lời ông ta nói về lời nhắn kia cả. Ông ta bảo đã huỷ nó để bảo vệ tôi, bởi nó có nhắc đến tôi.”

Rasbach nói, “Alice chưa từng trông thấy cả tin nhắn lẫn điện thoại di động. Richard bảo chúng gửi đến khi bà ấy đi vắng.”

“Tại sao Richard lại giết Derek?” Marco hỏi.

“Chúng tôi nghĩ rằng Derek đáng lẽ phải trả lại đứa bé khi anh mang tiền chuộc đi nhưng đã không trả, nên Richard nhận ra mình đã bị chơi xỏ. Chúng tôi nghĩ Richard đã tìm được hắn ở nhà gỗ đêm đó và giết hắn. Đó là khi ông ta trông thấy cơ hội làm một vụ đòi tiền chuộc thứ hai để lấy thêm tiền.”

“Cora đã ở đâu sau khi con bé bị mang đi khỏi nhà gỗ? Ai đã chăm sóc con tôi?” Anne hỏi.

“Chúng tôi chặn được con gái của thư ký riêng của Richard trong xe khi cô ta rời khu vực ngay sau khi Richard đón được em bé sáng sớm hôm nay. Cô ta đã giữ em bé. Hoá ra cô ta bị nghiện và cần tiền.”

Anne thở hổn hển kinh sợ, đưa hai tay lên ôm mặt.

Dù kiệt sức nhưng đã nhẹ lòng, Anne và Marco cuối cùng cũng quay về nhà cùng với Cora. Sau khi đến đồn cảnh sát, họ đã đưa Cora tới bệnh viện để con bé được kiểm tra và chứng nhận sức khoẻ. Giờ Marco đang nấu nhanh một bữa ăn cho hai vợ chồng trong lúc Cora được một cữ bú đã đời khác. Báo chí đã không còn chen lấn ở cửa nhà họ. Luật sư mới của họ đã nói rõ là Anne và Marco sẽ không trả lời báo chí gì hết và đe doạ có hành động pháp lý nếu bị làm phiền. Vào một lúc nào đó, khi mọi chuyện đã êm đẹp, họ sẽ đăng bán ngôi nhà.

Cuối cùng họ cũng đưa con lên nôi để ngủ. Họ đã cởi quần áo và tắm táp cho bé, xem thật kỹ như hồi em bé mới ra đời, để đảm bảo là con họ không sao. Và đây giống như một lần hồi sinh, khi đưa được bé từ cõi chết trở về. Có lẽ đây là một khởi đầu mới cho họ.

Anne tự nhủ với chính mình rằng trẻ con rất mau phục hồi. Cora sẽ ổn thôi.

Họ đứng bên chiếc nôi, cùng ngắm con trong lúc cô bé cười và rù rì với họ. Trông thấy nụ cười của em bé thật nhẹ nhõm, vì trong vài giờ đầu tiên kể từ khi họ đón được bé về, nó chỉ bú và khóc không ngừng. Nhưng giờ Cora đã lại mỉm cười. Con bé nằm ngửa trong cũi, những hình vẽ cừu và bố mẹ bé đang nhìn xuống, và cô bé vui vẻ đá cặp chân nhỏ.

“Em chưa từng nghĩ giây phút này sẽ đến,” Anne thì thầm.

“Anh cũng vậy,” Marco nói, vẫy cái xúc xắc của Cora với con. Cô bé thích thú và tóm lấy nó rồi ôm nó thật chặt.

Họ im lặng một lát, cùng ngắm nhìn cho đến khi con gái thiếp ngủ.

“Em nghĩ có lúc nào đó em tha thứ cho anh được không?” cuối cùng Marco hỏi.

Anne nghĩ, Làm sao em có thể tha thứ cho anh vì đã ích kỷ, yếu đuối và ngu ngốc đến thế? Cô nói, “Em không biết, Marco ạ. Em phải vượt qua từng ngày một thôi đã.”

Anh gật đầu, dù đau đớn. Một lát sau anh nói, “Chưa bao giờ có người phụ nữ nào khác cả, Anne, anh thề đấy.”

“Em biết.”

« Lùi
Tiến »