Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

Trong phòng ngủ riêng của mình – bà và Richard đã ngủ riêng nhiều năm rồi – Alice đi đi lại lại trên tấm thảm dày. Bà đã cưới Richard rất lâu rồi. Bà sẽ không tin những điều vừa được nói về ông ta nếu là chỉ vài năm trước về trước. Nhưng giờ thì ông ta là loại người có đủ chuyện bí mật. Những bí mật khủng khiếp, không thể tha thứ được, nếu những gì bà nghe nói về ông là đúng.

Bà đã biết chuyện Richard đang qua lại với người phụ nữ khác được ít lâu. Đây không phải lần đầu ông ta lừa dối bà. Nhưng lần này bà biết là chuyện rất khác. Bà cảm nhận được ông ta đang trượt xa khỏi mình, như thể đã đặt một chân ra ngoài cửa. Như thể ông ta đang lên một kế hoạch đào thoát. Trước đây bà chưa từng nghĩ ông ta sẽ thực sự rời bỏ bà. Bà đã nghĩ ông ta không có gan làm thế.

Bởi ông ta biết rằng nếu bỏ bà, ông ta sẽ không có một xu. Đó là sức mạnh của hợp đồng tiền hôn nhân. Nếu li dị với bà, ông ta sẽ không được nhận một nửa tài sản – chẳng được gì cả. Và ông ta cần tiền, bởi ông ta không còn bao nhiêu tiền của chính mình nữa. Giống Marco, việc kinh doanh của Richard gần đây không tốt đẹp gì. Ông ta cứ giữ những việc làm ăn không đem lại lợi nhuận chỉ để mọi người không biết ông đã thất bại, để có thể giả vờ làm doanh nhân lớn. Bà đang phải rót tiền của mình vào công ty chỉ để ông ta giữ gìn mặt mũi. Lúc đầu bà đã không ngại, vì bà yêu ông ta.

Nhưng giờ thì không.

Bà đã biết từ nhiều tháng nay rằng lần ngoại tình này nghiêm trọng hơn những lần khác. Hồi đầu bà đã mắt nhắm mắt mở, chờ đợi nó kết thúc như những lần trước. Rốt cuộc, cái phần thể xác trong cuộc hôn nhân của họ đã kết thúc từ lâu. Nhưng khi mối quan hệ của họ vẫn tiếp diễn, bà bắt đầu bị ám ảnh với việc tìm ra người đàn bà kia là ai.

Richard rất tài che giấu. Bà đã không thể lần ra. Cuối cùng bà đã vượt qua nỗi khinh miệt của mình và thuê một thám tử tư. Bà đã thuê người đắt nhất có thể tìm được, với giả định chính xác rằng ông ta sẽ là người giữ miệng nhất. Họ gặp nhau vào một chiều thứ Sáu để xem báo cáo của ông ta. Bà nghĩ là mình đã được chuẩn bị tinh thần, nhưng điều vị thám tử tìm được làm bà bị sốc.

Người đàn bà mà chồng bà đang quan hệ chính là người sống kế bên nhà con gái bà – Cynthia Stillwell. Một người chưa bằng nửa tuổi ông ta. Một người bạn của con gái bà. Một người đàn bà ông ta đã gặp trong một bữa tiệc ở nhà con gái mình. Thật là bẽ mặt.

Alice ngồi trong quán Starbucks, nhìn đăm đăm vào đôi bàn tay gân guốc đang tóm chặt lấy ví của mình, trong khi viên thám tử tư cao giá đeo chiếc đồng hồ Rolex đọc qua các phát hiện của ông ta. Bà xem các bức ảnh – và nhanh chóng quay đi. Ông ta chuyển sang các cột mốc thời gian – địa điểm và ngày tháng. Bà trả ông ta bằng tiền mặt. Bà thấy buồn nôn.

Rồi bà về nhà và quyết định trì hoãn thêm thời gian. Bà sẽ chờ Richard nói với mình rằng ông ta sắp bỏ bà. Bà không biết ông ta định kiếm tiền bằng cách nào, nhưng bà không quan tâm. Bà chỉ biết nếu ông ta hỏi xin mình thì bà sẽ nói không. Bà đã nhờ thám tử tư để ý đến các tài khoản ngân hàng của bà, để xem Richard có lén tuồn tiền của bà đi không. Bà quyết định giữ lại tay thám tử lâu dài. Nhưng họ sẽ không gặp nhau ở cùng quán Starbuck như thế nữa; bà sẽ tìm nơi nào đó riêng tư hơn. Toàn bộ trải nghiệm ấy làm bà cảm thấy mình thật nhơ bẩn.

Rồi Cora bị bắt ngay trong đêm đó – cùng cái ngày bà đã gặp thám tử tư – và thế là vụ ngoại tình bẩn thỉu của Richard bị ném sang bên bởi nỗi kinh hoàng do vụ bắt cóc mang lại. Lúc đầu Alice đã sợ con gái bà có thể đã hại em bé, và cô cùng với Marco đã giấu cái xác để khỏi bị phát hiện. Rốt cuộc, Anne có bệnh, và con bé đang vật lộn với việc làm mẹ. Con bé đã chịu rất nhiều căng thẳng, và Alice biết rằng căng thẳng có thể trở thành mồi lửa với người như Anne. Rồi – thật nhẹ nhõm làm sao – bộ quần áo cùng lá thư được bọn bắt cóc gửi đến.

Cảm xúc của họ như đang chơi tàu lượn vậy. Tin tưởng rằng ngày hôm ấy họ sẽ có lại Cora, rồi lại mất con bé lần nữa. Xuyên suốt thời gian ấy, nỗi đau buồn và lo sợ cho cháu gái bà, cùng với nỗi lo về tình trạng tâm thần bất ổn của con gái bà.

Và rồi… đêm nay.

Mãi đến tối nay bà mới vỡ lẽ ra mọi chuyện. Bà đã bị sốc khi nghe Marco thú nhận chính cậu ta đã bắt con mình. Càng sốc hơn nữa khi nghe Marco buộc tội chồng bà dựng nên mọi chuyện. Nhưng, trong lúc ngồi đó vòng tay ôm đứa con gái đã tan nát trái tim của mình, mọi chuyện bắt đầu có ý nghĩa với bà một cách kinh khủng.

Một cái bẫy lớn của Richard. Vụ bắt cóc. Lừa Marco rơi vào bẫy. Năm triệu kia ở đâu? Bà khá chắc chắn Richard đã đem giấu nó đâu đó. Và rồi còn có hai triệu lần thứ hai, đang nằm sẵn sàng đằng sau tủ ở tiền sảnh, trong một chiếc túi tập gym, chờ đến lượt tiếp theo. Bà chưa từng trông thấy lời nhắn nào, cũng như chiếc điện thoại nào cả. Richard bảo bà rằng ông ta đã huỷ hết chúng.

Richard đang định nẫng mất của bà bảy triệu đô la dưới danh nghĩa đem đứa cháu gái duy nhất của bà từ tay bọn bắt cóc trở về. Thằng khốn ấy. Để lão có thể bỏ bà đi theo cái con Cynthia hấp dẫn kia.

Chuyện lão không chung thuỷ đã đành, nhưng lão lại còn bỏ bà để đi theo một đứa chỉ bằng tuổi con gái bà. Chuyện lão cố moi tiền của bà đã đành. Nhưng sao lão dám làm hại con gái bà như thế này?

Còn cháu gái bà đang ở đâu?

Bà lấy điện thoại của chính mình và gọi cho thanh tra Rasbach. Giờ bà có nhiều điều phải kể cho ông ta.

Bà cũng muốn xem một bức ảnh của gã Derek Honig này.

Anne dành một đêm trằn trọc trong phòng ngủ cũ, trên chiếc giường cũ của mình. Cô thức suốt đêm đó, lắng nghe và suy nghĩ. Vượt trên nỗi đau mất con, cô cảm thấy mình đã bị tất cả mọi người phản bội. Bị Marco phản bội. Bị bố cô phản bội, thậm chí càng đáng tởm hơn nữa nếu Marco đã nói đúng. Và cô chắc chắn rằng Marco nói đúng, bởi vì bố cô đã chối việc quen biết Derek Honig. Nếu không liên quan gì đến vụ Cora biến mất, chắc chắn ông ta không có lý do gì để chối là từng biết Honig cả. Cô đã có câu trả lời của mình. Nên khi ông ta hỏi, cô đã giả vờ là không nhận ra Derek, rằng cô chưa từng trông thấy hắn. Cô tự hỏi mẹ mình đã biết, hay đã nghi ngờ được bao nhiêu.

Anne gần như đã huỷ hoại mọi chuyện vào đêm qua ngay từ đầu. Nhưng cô đã kịp bình tĩnh lại, khi nhớ ra việc mình cần làm. Cô thấy tội cho Marco – không phải là tội nghiệp lắm, xét đến việc anh ta đã làm – vì cái cách cô đã không lên tiếng tối qua, nhưng cô muốn con mình quay về. Cô chắc chắn mình từng gặp người đàn ông đã chết kia, vài lần rồi, trong chính ngôi nhà này, nhiều năm về trước. Ông ta và bố cô từng đứng nói chuyện ở gần rặng cây, lúc tối muộn sau khi cô đã đi ngủ. Cô sẽ theo dõi họ từ cửa sổ phòng mình. Cô chưa từng gặp Derek Honig ngồi cùng cha mình quanh bể bơi cùng nhâm nhi ly rượu, hay ngồi cùng bất kỳ ai khác cả, thậm chí là mẹ cô. Lúc nào ông ta cũng tới rất khuya, sau khi trời tối, rồi họ ra sân sau nói chuyện, gần chỗ rặng cây. Bản năng của một đứa trẻ đã cho cô biết không được hỏi cha về chuyện đó, biết rằng họ đang làm việc bí mật. Bọn họ còn cùng nhau làm những việc gì nữa suốt chừng ấy năm nữa, nếu họ đã dám bắt cóc con của cô? Bố cô còn có khả năng làm gì?

Cô ngồi dậy và nhìn qua cửa sổ phòng ngủ dối diện với khoảnh đất và khu rừng sau nhà dẫn ra khe núi. Đêm đó trời nóng, nhưng giờ một làn gió nhẹ đã thổi qua tấm rèm. Vẫn còn rất sớm – cô chỉ vừa chớm thấy đường chân trời bên ngoài cửa sổ.

Cô nghe tiếng động dưới nhà – một cánh cửa khẽ khàng đóng lại. Nghe như là cửa sau trong bếp. Ai lại ra ngoài sớm thế này? Có thể là mẹ cô cũng không ngủ được. Anne nghĩ đến chuyện xuống nhà gặp mẹ, để hỏi mẹ xem bà có muốn kể gì với cô không.

Từ chỗ cửa sổ cô trông thấy bố mình lẻn ra khỏi nhà và băng qua bãi cỏ sau. Ông sải bước phăng phăng, như biết chính xác mình đang đi đâu, và mang theo một chiếc túi tập gym to.

Cô theo dõi ông từ sau rèm cửa, như hồi bé từng làm, sợ rằng ông ta có thể quay lại và bắt gặp cô đang theo dõi. Nhưng ông ta không quay lại. Ông ta hướng thẳng tới chỗ rừng cây nơi con đường mòn bắt đầu. Cô biết rõ con đường ấy.

Ở nhà, Marco cũng không ngủ được. Anh vật vã một mình trong nhà, tra tấn bản thân bằng những suy nghĩ của mình. Anne đã rời bỏ anh mãi mãi. Đoạn phim của Cynthia đã huỷ hoại anh trong mắt Anne. Cô đã phản bội anh đêm qua, không thừa nhận là từng trông thấy cha mình với Derek Honig, nhưng anh không trách cô. Cô đã làm việc phải làm, và anh hiểu tại sao. Bởi cô đã làm việc phải làm, có thể Cora sẽ được trả về với họ.

Về với Anne, chứ không phải Marco. Anh chợt nhận ra rằng có thể mình sẽ không bao giờ gặp lại Cora nữa. Tất nhiên Anne sẽ li dị anh. Cô sẽ có những luật sư giỏi nhất, và sẽ được toàn quyền nuôi con. Còn nếu Marco cố xin quyền thăm nuôi, Richard sẽ đe doạ tới gặp cảnh sát tố cáo vai trò của anh trong vụ bắt cóc. Anh đã mất toàn bộ quyền với con mình rồi.

Anh chỉ còn lại một mình. Anh đã mất hai người quan trọng nhất trên đời với anh, là vợ và con gái. Không còn gì quan trọng nữa. Chuyện tiền bạc tan biến hay chuyện anh đang bị tống tiền gần như chẳng còn quan trọng.

Tất cả những gì anh làm được giờ đây chỉ là đi qua đi lại trong nhà và chờ cho Cora được tìm thấy.

Anh thắc mắc, thậm chí người ta có cho anh biết hay không? Việc loại anh ra khỏi vòng gia đình khăng khít của họ đã được làm triệt để. Có lẽ anh phải tìm hiểu chuyện Cora trở về từ trên báo.

Anne do dự chỉ một giây. Cô chỉ nghĩ được một lý do duy nhất bố cô đang đi vào khe núi vào cái giờ này để không ai trông thấy, mang theo chiếc túi tập gym lớn. Ông ta đang đi đón Cora. Ông ta sắp gặp ai đó trong khe núi.

Cô không chắc phải làm gì. Cô có nên đi theo? Hay cô nên ở yên đấy và tin rằng ông ta sẽ mang con cô quay về? Nhưng Anne đã không còn tin cậy gì cha nữa. Cô cần biết sự thật.

Anne vội vã mặc bộ quần áo cô đã mặc từ hôm kia vào và nhanh chóng tìm đường xuống nhà qua bếp rồi ra cửa sâu. Bầu không khí mát mẻ, ẩm ướt làm cô nổi gai ốc khắp hai cánh tay. Cô cất bước trên lớp cỏ ướt, đi theo bố mình. Cô không có kế hoạch nào, chỉ đang hành động theo bản năng.

Cô khẽ khàng chạy xuống cầu thang gỗ dẫn vào hẻm núi rậm rạp, một tay bám vào thành cầu, gần như bay trong bóng tối nhập nhoạng. Cô từng rất thạo đường này, nhưng đã nhiều năm không đi lại. Tuy nhiên trí nhớ giúp cô.

Thậm chí trong rừng trời càng tối hơn. Mặt đất dưới chân mềm và ẩm, nuốt lấy tiếng bước chân cô. Cô tạo ra chút âm thanh trong lúc đi xuôi một đường đất và cố đi theo cha mình nhanh nhất có thể. Bóng tối đầy vẻ đe doạ. Cô không trông thấy ông ta đằng trước, như giả định là ông ta vẫn đi theo đường mòn.

Tim Anne đập thình thịch vì sợ và vì mất sức. Cô biết rằng mọi chuyện đều đang đi tới giây phút này. Cô tin rằng bố cô ra ngoài để đón lấy con cô và mang bé trở lại. Đột nhiên cô nhận ra nếu mình vô tình chen vào cuộc gặp, cô có thể làm hỏng mọi chuyện. Cô phải trốn. Cô đứng yên một lúc, lắng nghe, nhìn vào khu rừng âm u. Cô không thấy gì ngoài cây cối và bóng râm. Cô tiếp tục đi trên đường mòn một lần nữa, cẩn trọng hơn, nhưng nhanh hết sức có thể, gần như không trông thấy đường và hổn hển thở vừa vì sợ vừa vì mất sức. Cô đã tới chỗ rẽ trên đường, nơi một cầu thang gỗ khác dẫn xuống con phố có người ở bên trên. Cô ngước lên. Ở đó, trước mặt cô, cô có thể trông thấy cha mình. Ông ta đang ở một mình, đi theo bậc cầu thang dẫn ra khỏi hẻm núi vào con phố tiếp theo. Một cái bọc nằm trên tay ông. Chắc giờ ông ta đã thấy cô. Ông ta có biết cô đang ở trong rừng, trong bóng tối không?

“Bố!” cô hét lên.

“Anne?” ông gọi. “Con đang làm gì ngoài này đấy? Sao con không ngủ?”

“Có phải Cora không?” Cô tới gần hơn, thở nặng nhọc. Giờ cô đã đứng ở chân cầu thang. Bố cô đang đi xuống được phân nửa, về phía cô. Trời đã bắt đầu sáng lên – cô có thể thấy mặt ông.

“Đúng rồi, Cora đấy!” ông ta gọi. “Bố đón cháu về cho con đây!” Cái bọc không hề ngọ nguậy. Nó nằm đó, bất động trong vòng tay ông. Ông đi xuống bậc thang về phía cô.

Cô nhìn chằm chằm sợ hãi vào cái bọc không động đậy trên tay ông. Rồi Anne lao lên nhanh hết sức có thể để gặp ông. Cô vấp chân, níu được người lại bằng hai tay. Cô giơ hai cánh tay ra. “Đưa con bé cho con!” cô kêu lên.

Ông giao cái bọc cho cô. Cô lật tấm chăn đang che mặt em bé, sợ hãi điều mình có thể tìm thấy. Em bé bất động quá. Anne nhìn lên gương mặt bé bỏng. Chính là Cora. Con bé như đã chết. Anne phải nhìn thật sát để xem nó có thở không. Con bé đang hít thở, rất nhẹ. Đôi mắt em bé hấp háy đằng sau mí mắt nhợt nhạt.

Anne khẽ đặt tay lên ngực Cora. Cô có thể cảm nhận được nhịp thịch-thịch nhỏ xíu của em bé, cảm nhận được lồng ngực con khẽ nâng lên và hạ xuống. Con bé còn sống, nhưng không khoẻ. Anne ngồi xuống bậc thang và lập tức đưa Cora vào sát ngực mình. Vẫn còn sữa ở đó.

Với chút ít khuyến khích, em bé yếu ớt mút lấy. Và rồi con bé đói khát bú sữa. Anne ôm con trên ngực, giây phút mà cô chưa từng nghĩ là mình sẽ có lại được. Nước mắt lăn dài trên mặt trong lúc cô cho con bú.

Cô ngước lên nhìn cha mình, ông vẫn đang đứng bên trên cô. Ông tránh mắt cô.

Ông cố giải thích. “Có người vừa gọi tới, khoảng một tiếng trước. Sắp xếp một cuộc gặp khác, trên con đường ở bên kia hẻm núi. Lần này một người đàn ông xuất hiện. Bố đã đưa hắn tiền, hắn đưa con bé cho bố. Tạ ơn Chúa. Bố đang định mang con bé về nhà và đánh thức con dậy.” Ông ta cười với cô. “Mọi chuyện qua rồi, Anne à, chúng ta đã đón được con bé về. Bố đã đón được cháu về cho con.”

Anne nhìn xuống con mình mà không nói gì. Cô không muốn nhìn cha. Cô đã lại có Cora. Cô phải gọi cho Marco.

« Lùi
Tiến »