“Cho chúng tôi xem lời nhắn,” Marco hỏi.
“Cái gì?” Richard nhất thời mất cảnh giác.
“Lời nhắn của tên bắt cóc ấy, lão khốn,” Marco nói. “Cho chúng tôi xem! Chứng minh với chúng tôi là ông có liên hệ với bọn chúng đi.”
“Ta có điện thoại rồi. Ta không giữ lại lời nhắn ấy,” Richard bảo, không hề nao núng.
“Ồ thật sao. Ông đã làm gì với lá thư ấy?” Marco hỏi.
“Ta huỷ nó rồi.”
“Và tại sao ông lại làm thế?” Marco hỏi. Rõ ràng tất cả mọi người trong phòng đều hiểu anh không hề tin là từng có một lá thư như thế bao giờ.
“Bởi vì nó là bằng chứng buộc tội cậu,” Richard nói. “Vì thế mà tôi mới biết chính cậu ở đầu dây bên kia điện thoại.”
Marco cười phá lên, nhưng không có chút hài hước nào trong đó. Đó là nụ cười khó nhọc, không tin tưởng, gần như tức giận. “Ông muốn chúng tôi tin rằng ông đã huỷ lời nhắn ấy chỉ vì nó buộc tội tôi ấy à? Chẳng phải ý định của ông là khiến tôi bị bắt vì tội bắt cóc trẻ em rồi giữ tôi tránh xa con gái ông suốt đời sao?” Marco hỏi.
“Không, Marco, đó chưa bao giờ là ý định của tôi,” Richard nói. “Tôi không biết tại sao cậu lại nghĩ như vậy. Tôi chưa bao giờ làm gì khác ngoài giúp đỡ cậu, cậu biết điều đó.”
“Ông toàn nói vớ vẩn, Richard. Ông đã đe doạ tôi trên điện thoại – ông biết là ông đã làm thế. Ông đã dựng nên mọi chuyện để gạt bỏ được tôi. Còn vì sao được nữa? Cho nên – nếu quả thực có một lời nhắn, ông sẽ không bao giờ huỷ nó.” Marco vươn người tới chỗ Richard và nói bằng giọng ác ý, “Chẳng có lời nhắn nào hết, đúng không Richard? Bọn bắt cóc đã không liên lạc với ông, vì ông chính là kẻ bắt cóc. Ông đã có điện thoại của Derek – ông đã lấy nó khi giết hắn ta, hoặc ông đã cho người giết. Ông biết nơi hắn giữ Cora vì ông đã sắp xếp mọi chuyện. Ông đã phản lại Derek – có thể đó là việc ông đã lên kế hoạch ngay từ đầu. Nói tôi nghe: ông đã bảo sẽ trả cho hắn bao nhiêu để hắn giúp ông tống tôi vào tù vì tội bắt cóc trẻ em?”
Marco ngồi lùi lại trên xô pha. Anh thấy Alice đang nhìn anh chằm chằm sợ hãi.
Richard điềm tĩnh nhìn Marco lúc anh buộc tội ông ta. Rồi ông ta quay sang con gái và bảo, “Anne, nó đang bịa ra mọi chuyện để đánh lạc hướng chú ý của con khỏi tội lỗi của chính nó. Bố không liên quan gì đến chuyện này cả, ngoại trừ việc cố hết sức đưa Cora quay về. Và cố bảo vệ nó khỏi cảnh sát.”
“Ông là đồ dối trá!” Marco tuyệt vọng kêu lên. “Ông biết Cora đang ở đâu. Trả nó lại đây! Hãy nhìn con gái ông xem! Nhìn cô ấy xem! Trả con lại cho cô ấy ngay!”
Anne đã ngẩng đầu lên và giờ đang nhìn từ chồng mình sang cha mình. Mặt cô hiện vẻ đau đớn.
“Vậy chúng ta nên gọi cho cảnh sát thôi nhỉ?” Richard thách thức. “Để họ tự tìm hiểu mọi chuyện?”
Marco nghĩ thật nhanh. Nếu Anne không thừa nhận chuyện cô biết Derek là một người quen của bố cô, hoặc nếu cô không chắc chắn, thì Marco chẳng còn bấu víu vào đâu được. Cảnh sát vốn đã coi anh là nghi phạm số một của họ rồi. Richard, một doanh nhân thành công, được trọng vọng, có thể giao anh cho họ trên một chiếc đĩa bạc. Anne và bố cô đều biết Marco đã bế Cora ra khỏi nôi và giao con bé cho Derek. Marco vẫn còn tin Richard đứng sau mọi chuyện. Nhưng anh không có gì để chống lại lão.
Marco thế là xong đời.
Mà họ vẫn còn không có Cora.
Marco tin rằng Richard sẽ giấu Cora mãi mãi nếu cần thiết, chỉ để lão có thể chiến thắng.
Làm sao Marco có thể khiến Richard nghĩ rằng lão đã thắng, để lão trả lại Cora đây?
Marco có nên thú nhận với cảnh sát? Đó có phải điều Richard muốn? Có lẽ khi anh đã bị bắt, bằng một cách kỳ diệu “những tên bắt cóc” sẽ lại liên lạc với Richard và trả con về cho họ an toàn lành lặn. Bởi bất chấp những gì Richard nói trước mặt Anne, Marco biết Richard muốn anh phải gánh hết tội lỗi lần này. Lão muốn Marco đi tù nhưng không muốn làm ra vẻ như lão là kẻ tố cáo anh.
“Tốt thôi, gọi cảnh sát đi,” Marco nói.
Anne bắt đầu khóc. Mẹ cô vuốt lưng cho cô.
Richard với tay lấy điện thoại di động. “Đã muộn rồi, nhưng ta chắc chắn thanh tra Rasbach sẽ không ngại ra ngoài đâu,” ông ta bảo.
Marco biết mình sắp bị bắt. Anh cần một luật sư. Một luật sư giỏi. Vẫn còn chút ít tiền từ ngôi nhà, nếu Anne đồng ý để anh vay thêm từ khoản cầm cố. Nhưng trên đời làm gì có người phụ nữ nào cầm cố nhà mình để bảo vệ cho người chồng dính cáo buộc bắt cóc chính con của họ kia chứ? Kể cả nếu cô ấy có sẵn lòng thì bố cô cũng sẽ thuyết phục ngược lại.
Như thể đang đọc tâm trí Marco, Richard nói, “Chắc tôi chẳng cần phải nói với cậu là chúng tôi sẽ không trả tiền luật sư biện hộ cho cậu đâu nhỉ.”
Họ chờ đợi trong im lặng cho đến khi hai thanh tra tới. Alice, người bình thường vẫn hay pha trà cho tất cả, thì thậm chí không rời khỏi ghế xô pha.
Marco đã bị cô lập. Richard đã thắng, lão già khốn kiếp thích thao túng người khác ấy. Anne đã rơi vào vòng cương toả của gia đình một lần cuối, và mãi mãi. Chừng nào cô còn ở bên bố mẹ mình, mọi chuyện với cô đều ổn. Richard sẽ tìm được cách trả con về cho cô. Lão sẽ thành anh hùng. Họ sẽ chăm sóc cô và đứa bé về mặt tài chính trong lúc Marco rũ xác trong tù. Cô chỉ cần phải hi sinh anh mà thôi. Cô đã đưa ra một lựa chọn sau cuối. Anh không trách cô.
Cuối cùng chuông cửa reo. Mọi người đều giật mình. Richard đứng dậy ra mở cửa, trong lúc những người khác vẫn ngồi chết lặng ở phòng khách.
Marco quyết định sẽ thú nhận tất cả. Sau đó, khi Cora đã được trả về an toàn, anh sẽ kể với cảnh sát về vai trò của Richard trong mọi chuyện. Họ có thể sẽ không tin anh, nhưng chắc chắn họ có thể điều tra lão. Có khi họ sẽ tìm thấy mối liên hệ giữa Richard và Derek Honig. Nhưng Marco khá chắc là Richard sẽ che đậy dấu vết của mình.
Richard đưa thanh tra Rasbach vào phòng khách. Vị thanh tra dường như đang đánh giá tình hình: ông ta nhìn Anne đang khóc trong vòng tay mẹ ở một đầu ghế xô pha lớn, còn Marco thì ngồi ở đầu bên kia. Marco biết trong mắt vị thanh tra trông mình sẽ như thế nào – nhợt nhạt và mồ hôi đầm đìa, đích thị là một kẻ đã thất bại thảm hại.
Richard mời ông thanh tra ngồi xuống một cái ghế và nói, “Tôi rất tiếc, tôi biết ông không thích khi chúng tôi tự liên hệ với bọn bắt cóc và không nói gì với ông cho đến khi mọi sự đã xong, nhưng chúng tôi sợ không dám làm gì khác.”
Rasbach có vẻ nghiêm nghị. “Ông bảo là bọn chúng đã gọi cho ông à?”
“Vâng, hôm qua. Tôi đã sắp xếp với chúng để đưa thêm tiền lúc đầu tối hôm nay, nhưng chúng đã không xuất hiện.”
Marco nhìn Richard. Tự hỏi lão đang làm cái quỷ gì. Gọi cho lão? Hoặc Richard đang nói dối cảnh sát hoặc lão đang nói dối Marco và Anne. Khi nào thì lão mới định kể cho thanh tra nghe Marco chính là kẻ bế Cora ra khỏi nhà?
Rasbach thò tay vào túi áo và lôi ra cuốn sổ tay. Ông cẩn thận ghi lại mọi thứ Richard vừa kể. Richard không đả động gì đến Marco. Thậm chí còn không buồn nhìn sang. Đây đều là vì Anne ư? Marco thắc mắc. Có phải lão đang tỏ ra rằng lão đã cố tình bảo vệ Marco, mặc dù họ đã biết việc anh làm? Richard đang chơi trò gì? Có lẽ Richard chưa từng có ý định kể với cảnh sát việc Marco đã làm – lão chỉ muốn nhìn anh quằn quại trong gió. Một tên khốn toàn tập.
Hay lão đang chờ Marco lao mình vào ngọn gươm của lão? Để xem anh có gan làm điều đó hay không? Đây có phải là một bài kiểm tra mà anh buộc phải vượt qua để đòi lại Cora?
“Đó là tất cả rồi à?” cuối cùng Rasbach hỏi, đứng lên và gập cuốn sổ đóng lại.
“Tôi nghĩ vậy,” Richard nói. Lão đang đóng vai một vị phụ huynh và một người ông hoàn hảo. Trơn tru như mặt kính. Một kẻ nói dối lão luyện.
Richard tiễn thanh tra ra cửa trong lúc Marco ngồi sụp xuống ghế, kiệt sức và bối rối. Nếu đây là một bài kiểm tra, anh chỉ vừa mới thi trượt.
Anne gặp ánh mắt anh, dù chỉ trong giây lát, rồi nhìn đi chỗ khác.
Richard quay lại phòng khách. “Đây, giờ thì cậu tin tôi rồi chứ?” ông ta bảo Marco. “Tôi đã huỷ lời nhắn để bảo vệ cậu. Tôi vừa mới nói dối cảnh sát. Tôi bảo rằng bọn bắt cóc đã gọi cho tôi – để bảo vệ cậu. Tôi đã không kể với họ về lời nhắn và chiếc điện thoại được gửi đến chỗ tôi. Cả hai thứ đều tố cáo cậu. Tôi không phải người xấu ở đây, Marco ạ. Chính cậu mới là người xấu.”
Anne tách khỏi vòng tay mẹ mình và nhìn Marco chằm chằm.
“Mặc dù tôi không biết tại sao tôi lại làm vậy,” Richard nói thêm. “Bố không biết vì cái gì mà con cưới người này, Anne ạ.”
Marco cần thoát khỏi đây, để anh có thể suy nghĩ. Anh không biết Richard định làm gì. “Thôi, Anne, mình về nhà đi,” anh bảo.
Anne lại tránh đi và không nhìn anh.
“Anne?”
“Tôi không nghĩ con bé sẽ đi đâu cả,” Richard nói.
Trái tim Marco trùng xuống với ý nghĩ về nhà mà không có Anne. Rõ ràng Richard không muốn anh vào tù. Có thể Richard không muốn bị sỉ nhục công khai khi có một thằng con rể là tội phạm. Có thể suốt bấy lâu này ông ta chỉ muốn Anne biết Marco là loại người gì, để chia rẽ họ. Có vẻ như ông ta đã thành công.
Tất cả đều nhìn anh, như chờ anh ra đi. Marco cảm nhận được ác ý ấy và với tay lấy điện thoại của mình để gọi taxi. Khi xe của anh tới, anh ngạc nhiên khi cả ba người bọn họ đều theo anh ra ngoài, như để chắc chắn là anh có đi. Họ đứng trên lối lái xe nhìn anh ra đi.
Marco nhìn lại vợ mình, cha và mẹ cô mỗi người ở một bên. Anh không thể đọc nổi biểu cảm của cô.
Marco nghĩ, Cô ấy sẽ không bao giờ về nhà với mình nữa. Mình chỉ còn một mình.
Rasbach thấy bất an trên đường lái xe về từ dinh thự nhà Dries. Ông có rất nhiều câu hỏi chưa được trả lời. Quan trọng nhất là: Em bé bị mất tích đang ở đâu? Dường như ông chưa tiến gần tới câu trả lời được chút nào.
Ông nghĩ về Marco. Cái nhìn đau đáu trên gương mặt anh ta. Marco đã kiệt sức, rã rời. Không hẳn là Rasbach thương cảm đặc biệt gì cho anh ta. Nhưng ông biết còn nhiều điều chưa được nói ra đằng sau ánh mắt ấy. Và ông muốn tìm xem đó là gì.
Rasbach đã nghi ngờ Richard Dries gần như ngay từ đầu. Trong tâm trí ông – có thể đó chỉ là một định kiến được hình thành từ tiểu sử của chính Rasbach – không ai có thể kiếm được từng ấy tiền mà không lợi dụng kẻ khác cả. Nếu bạn không quan tâm đến việc bạn đã làm tổn thương ai thì việc kiếm tiền dễ dàng hơn nhiều. Nếu bạn có những đắn đo thì việc làm giàu sẽ khó khăn hơn nhiều.
Từ kinh nghiệm của Rasbach, Marco không khớp với hình ảnh một kẻ bắt cóc. Với ông, Marco luôn có vẻ như một gã đàn ông tuyệt vọng đang nôn oẹ bên tường hơn. Ai đó có thể sẽ làm điều sai trái nếu bị đẩy đến chân tường. Tuy nhiên, Richard Dries lại là một người làm ăn lão luyện, một kẻ giàu có rủng rỉnh, dù tiền của ông ta sạch hay bẩn, khiến Rasbach luôn cảnh giác và hoài nghi. Đôi khi những kẻ này có một kiểu kiêu ngạo khiến họ cho rằng họ đứng trên cả luật pháp.
Richard Dries chính là kẻ đáng phải theo dõi.
Đó là lý do vì sao Rasbach đã cài máy nghe lén lên các điện thoại của ông ta. Ông biết rằng bọn bắt cóc đã không gọi cho ông ta. Richard đang nói dối. Ông cũng quyết định sẽ cử vài cảnh sát lặng lẽ theo dõi ngôi nhà.