Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1924 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

Marco đờ người ra. “Em chắc không?”

“Chắc.”

Giọng cô nghe lạ lùng như không phải cô đang nói vậy. Liệu anh có tin được bất cứ điều gì cô nói không? Marco nghĩ thật nhanh. Richard và Derek Honig. Chiếc điện thoại.

Phải chăng toàn bộ vụ này là một cái bẫy? Có phải Richard đã điều khiển cơn ác mộng này từ đằng sau sân khấu? Có phải ngay từ đầu Richard đã có Cora?

“Em chắc chắn từng trông thấy hắn ta với bố em, hồi em còn ít tuổi hơn,” Anne nói. “Ông ấy quen hắn. Tại sao bố em lại quen biết kẻ đã bắt cóc con chúng ta, Marco? Anh không nghĩ thế là lạ lùng ư?” Suy nghĩ của Anne ngày càng đi xa.

“Đúng là lạ thật,” Marco chậm rãi nói. Anh nhớ lại những nghi ngờ của mình khi dùng chiếc điện thoại bí mật mà bố vợ lại nghe máy. Đây có phải là mắt xích còn thiếu không? Honig đã tiếp cận anh, không vì lý do gì cả. Hắn đã làm bạn với Marco, lắng nghe những rắc rối của anh. Hắn làm Marco tin cậy mình. Hắn thúc giục Marco tới hỏi vay Richard thêm tiền, rồi Richard từ chối anh. Lỡ như bọn họ câu kết với nhau và Richard đã từ chối yêu cầu vay thêm tiền của anh vì biết rằng Honig sẽ ở đó, chờ anh rơi vào bẫy? Cũng ngày hôm đó chính Honig đã gợi ý vụ bắt cóc. Nếu toàn bộ chuyện này đều đã được cha vợ của Marco đạo diễn chi tiết thì sao? Marco cảm thấy phát ốm. Nếu đúng thế thì anh còn bị lừa hơn cả mức anh đã nghĩ, và lại bị kẻ anh ghét nhất trên đời này lừa nữa chứ.

“Anne,” Marco mở lời, rồi từ ngữ vội vã tuôn ra, “Derek Honig đã đến tìm anh . Hắn kết bạn với anh. Hắn thúc giục anh đi hỏi bố em thêm tiền. Rồi, chính cái ngày bố em từ chối cho anh vay thêm, hắn lại xuất hiện, cứ như đã biết trước. Cứ như hắn biết là anh đã rất tuyệt vọng. Đó là lúc hắn gợi ý vụ bắt cóc.” Marco cảm thấy như mình vừa trồi lên từ một cơn ác mộng, như mọi thứ cuối cùng đã bắt đầu vỡ lẽ ra. “Giả sử bố em đứng đằng sau tất cả những chuyện này thì sao, Anne?” Anh nói khẩn thiết, “Anh nghĩ ông ta đã sai Honig tiếp cận anh, rồi lừa anh vụ bắt cóc. Anh đã bị chơi xỏ, Anne ạ!”

“Không!” Anne bướng bỉnh nói. “Tôi không thể tin được. Bố tôi sẽ không bao giờ làm vậy! Tại sao phải làm vậy chứ? Lý do có thể là gì?”

Marco bị tổn thương vì có vẻ như cô không gặp chút khó khăn nào để tin chính anh đã sát hại một người đàn ông bằng chiếc xuống một cách máu lạnh, nhưng vẫn không tin bố cô lại lừa anh. Nhưng anh phải nhớ rằng cô đã xem đoạn phim tai hại kia. Điều đó sẽ đập vỡ niềm tin của bất kỳ ai. Anh phải kể cho cô phần còn lại. “Anne, chiếc điện thoại trong ống cách nhiệt. Cái mà Honig và anh đã dùng ấy.”

“Nó thì sao?”

“Sau khi em tìm thấy nó, anh phát hiện ra có vài cuộc gọi nhỡ. Ai đó đã gọi từ chiếc điện thoại của Honig. Nên anh đã gọi lại số đó. Và… bố em đã nghe máy.”

Cô nhìn anh không thể tin nổi.

“Anne, ông ta đã biết anh chính là người ở đầu dây bên kia. Ông ta đã biết chính anh bắt Cora. Anh hỏi ông ta làm sao có được chiếc điện thoại đó. Ông ta bảo rằng tụi bắt cóc đã gửi nó đến cho ông ta, kèm một lời nhắn, giống như bộ quần áo. Ông ta nói tụi bắt cóc đã liên hệ với ông ta vì trên báo người ta viết rằng bố mẹ em mới là người trả tiền chuộc. Ông ta bảo chúng đòi thêm tiền để đổi lấy Cora, rằng ông ta sẽ trả, nhưng ông ta bắt anh hứa không được kể với em. Ông ta nói ông ta không muốn em lại hi vọng lần nữa, phòng khi mọi chuyện đổ vỡ.”

“Cái gì?” Khuôn mặt Anne, lúc nãy còn đờ đẫn vì đau khổ, giờ bừng lên sức sống. “Ông ấy đang liên hệ với bọn bắt cóc ư?”

Marco gật. “Ông ta bảo mình sẽ đàm phán với chúng và tự mình đưa con bé trở lại, bởi vì anh đã làm hỏng tất cả.”

“Lúc ấy là khi nào?” Anne hỏi không ra lời.

“Tối qua.”

Mà anh không kể với tôi?

“Ông ta bắt anh hứa không được kể! Đề phòng mọi chuyện không suôn sẻ. Anh đã cố liên lạc với ông ta suốt cả ngày nay, nhưng ông ta không gọi lại cho anh. Anh đã sắp phát điên khi không biết chuyện gì đang xảy ra. Anh đoán là ông ta đã không đem được con bé về, nếu không chúng ta sẽ nghe được tin gì đó.” Nhưng giờ Marco nhìn sự việc ấy khác đi. Kẻ dẫn dụ anh vào bẫy là một bậc thầy. “Nhưng, Anne này – nếu ngay từ đầu bố em đã biết Cora ở đâu thì sao?

Anne trông như thể cô không chấp nhận thêm chuyện gì được nữa. Cô đờ người ra. Cuối cùng, giọng cô vỡ ra trong câu hỏi, “Nhưng tại sao ông ấy phải làm thế?”

Marco biết tại sao. “Bởi vì bố mẹ em ghét anh!” Marco nói. “Họ muốn huỷ hoại anh, huỷ hoại cuộc hôn nhân này, và đem em cùng Cora quay về với họ.”

Anne lắc đầu. “Tôi biết họ không thích anh – có khi là còn ghét – nhưng điều anh đang nói… tôi không thể tin được. Lỡ ông ấy đang nói sự thật thì sao? Lỡ bọn bắt cóc đã liên hệ với bố mẹ tôi và ông ấy đang cố đem con về cho chúng ta.” Niềm hi vọng trong giọng cô làm người khác nhói tim.

Marco nói, “Nhưng chính em vừa bảo bố em quen Derek Honig. Chuyện ấy không thể là trùng hợp được.”

Một khoảng im lặng dài. Rồi cô thì thào, “Có phải ông ấy đã giết Derek Honig bằng một cái xẻng không?”

“Có thể,” Marco nói không chắc chắn. “Anh không biết.”

“Còn Cora thì sao?” Anne thì thầm. “Chuyện gì đã xảy ra cho con bé?”

Marco ôm lấy hai vai cô và nhìn vào mắt cô, cặp mắt đang mở lớn sợ hãi. “Anh nghĩ chắc hẳn bố em đang giữ con gái. Hoặc biết là ai đang giữ con.”

“Chúng ta phải làm gì?” Anne lại thì thào.

“Chúng ta phải suy nghĩ thật kỹ,” Marco nói. Anh đứng dậy khỏi ghế, lúc này quá sốt ruột nên không thể ngồi yên. “Nếu đúng là bố em đang giữ con bé, hoặc biết con bé đang ở đâu, chúng ta có hai lựa chọn. Chúng ta có thể đến thẳng chỗ cảnh sát hoặc đối đầu với ông ta.”

Anne nhìn chằm chằm vào khoảng không, thần trí cô đã quá choáng váng.

“Có lẽ ta nên nói chuyện với bố em trước, thay vì đến gặp cảnh sát,” Marco rụt rè bảo. Marco không muốn vào tù.

“Nếu ta đi gặp bố tôi,” Anne nói, “tôi có thể nói chuyện với ông ấy. Ông ấy sẽ trả Cora cho tôi. Ông ấy sẽ hối hận, tôi biết là thế mà. Ông ấy chỉ muốn tôi hạnh phúc.”

Marco thôi đi qua đi lại và nhìn vào vợ mình, nghi ngờ tâm trí cô còn ở hiện thực hay không. Nếu đúng là Derek Honig là bạn của bố cô, thì việc ông ta thao túng Marco trong cơn túng quẫn vì tiền, tới mức phải bắt cóc chính con họ cũng là sự thật. Có thể ông ta cũng đã đạo diễn vụ trao đổi lừa gạt kia, có thể ông ta đã giết người một cách máu lạnh. Ông ta đã khiến con gái mình phải chịu đau khổ ghê gớm. Ông ta đâu có quan tâm gì chuyện cô hạnh phúc hay không. Ông ta chỉ muốn mọi việc theo ý mình.

Ông ta là kẻ cực kỳ tàn nhẫn. Lần đầu tiên, Marco nhận ra bố vợ mình là một đối thủ như thế nào. Lão già này có thể là một kẻ tâm thần. Đã biết bao lần Richard bảo anh rằng để thành công trong kinh doanh người ta phải tàn nhẫn? Có thể đây chính là như thế. Có thể lão đang cố dạy cho Marco một bài học về sự tàn nhẫn.

Đột nhiên Anne nói, “Có thể bố tôi không can dự vào việc này đâu. Có thể Derek đã kết bạn với anh, và thao túng anh, bởi vì ông ta biết bố tôi và biết ông ấy có tiền. Nhưng có thể bố tôi không biết gì về chuyện đó cả. Chắc ông ấy cũng biết Derek là kẻ bắt cóc – có thể ông ấy đã lấy được chiếc điện thoại và lời nhắn qua thư, như ông đã nói.” Một lần nữa cô lại có vẻ tỉnh táo hơn.

Marco nghĩ ngợi về chuyện đó. “Có thể.” Nhưng anh tin Richard đang điều khiển từ đằng sau cánh gà. Anh linh cảm như thế.

“Chúng ta phải qua đó,” Anne nói. “Nhưng anh không thể cứ xông vào mà buộc tội ông ấy. Chúng ta không biết chắc chuyện như thế nào. Tôi có thể bảo bố là tôi đã biết anh bắt Cora và anh đã đưa con bé cho Derek Honig. Là chúng ta cần ông giúp đưa con bé trở lại. Nếu đúng là bố tôi có liên quan, chúng ta phải cho ông ấy đường rút lui. Chúng ta phải giả vờ ông ấy không liên quan gì ở đây, cầu xin ông ấy thoả thuận với bọn bắt cóc, để tìm ra cách đưa Cora về nhà… Mà có thể bố tôi không đứng sau chuyện gì cả. Có thể ông ấy thực sự đang liên lạc với bọn bắt cóc,” Anne nói. Rõ ràng cô muốn tin rằng bố cô không làm điều đó với cô.

“Anh nghi lắm.”

Họ ngồi lặng một lúc, kiệt sức vì tất cả những chuyện đã xảy ra, gồng mình vì những điều sắp đến. Cuối cùng Marco nói, “Ta nên đi thì hơn.”

Anne gật đầu. Cô đặt một bàn tay lên cánh tay anh lúc họ đi ra. “Hứa với tôi anh sẽ không mất bình tĩnh với bố tôi nhé,” cô bảo.

Marco còn có thể làm gì ngoài nói đồng ý?

“Anh hứa.” Anh nói thêm một cách khổ sở, “Anh nợ em chừng đó.”

Họ bắt một chiếc taxi tới nhà bố mẹ Anne, đi qua những ngôi nhà bề thế cho đến khi tới được khu ngoại ô giàu có nhất thành phố. Giờ đã muộn, nhưng họ không gọi báo trước. Họ muốn tận dụng lợi thế gây bất ngờ. Anne và Marco ngồi ở ghế sau taxi, không nói gì. Marco cảm nhận được Anne đang khẽ run bên cạnh anh. Hơi thở của cô gấp gáp và ngắn. Anh nắm tay cô để cô bình tâm lại. Anh cũng đang vã mồ hôi vì hồi hộp bên trong chiếc xe taxi nóng nực và ngột ngạt. Điều hoà không khí như không hoạt động. Marco kéo cửa sổ xuống một chút để có thể hít thở được.

Chiếc xe đưa họ lên đường lái xe trải sỏi hình vòng cung và dừng lại ở cửa chính. Marco trả tiền và bảo anh ta không cần chờ. Anne bấm chuông cửa. Vẫn còn đèn sáng trong nhà. Sau vài phút mẹ của Anne ra mở cửa.

“Anne!” bà thốt lên ngạc nhiên. “Mẹ không nghĩ con đến.”

Anne đẩy qua người mẹ để vào, Marco đi theo cô vào tiền sảnh.

Và thế là mọi kế hoạch của họ lập tức bay ra ngoài cửa sổ.

“Con bé đâu?” Anne hỏi. Cô điên cuồng nhìn mẹ mình. Mẹ cô có vẻ choáng váng và không trả lời. Anne bắt đầu đảo khắp ngôi nhà rộng lớn, bỏ lại Marco đứng ở tiền sảnh và sợ hãi vì hành vi của cô. Anne đã mất trí rồi – anh tự hỏi giờ mình phải làm sao.

Mẹ của Anne đi theo cô trong cuộc tìm kiếm điên cuồng của cô khắp nhà. Marco có thể nghe thấy Anne đang gọi, “Cora! Cora!”

Anh cảm nhận được chuyển động và nhìn lên. Richard đang bước xuống trên chiếc cầu thang đồ sộ. Mắt họ gặp nhau, thép đối thép. Họ đều nghe được tiếng Anne gào: “Con bé đang ở đâu? Con tôi đang ở đâu?” Giọng cô càng ngày càng điên loạn hơn.

Bỗng chốc Marco nghi ngờ tất cả: Liệu Anne có nghĩ đúng về chuyện nhận ra Derek Honig không? Có phải Derek thực sự là bạn của bố cô ấy, hay não cô chỉ đơn giản là ảo tưởng ra thông tin đó? Anh đã tìm thấy vợ mình ngồi trong bóng tối, tay cầm một con dao đấy thôi. Liệu những điều cô nói thì đáng tin đến đâu? Mọi thứ anh tin tưởng đều đang bám lấy cái ý Richard quen biết Derek Honig. Giờ thì Marco đành phải tự mình tìm hiểu sự thật.

“Chúng ta ngồi xuống đã?” Richard nói, đi ngang qua anh trên đường vào phòng khách.

Marco theo sau. Miệng anh khô khốc. Anh đang sợ. Có thể anh đang không đối mặt với một người bình thường. Richard rất có khả năng là một lão già điên. Marco biết anh đang ở thế yếu. Anh không biết phải xử lý tình huống này như thế nào, trong khi mọi chuyện lại phụ thuộc vào cách anh xử lý nó. Marco nghe tiếng bước chân Anne. Giờ cô đang chạy, chạy lên bậc cầu thang dẫn lên tầng hai. Anh và Richard nhìn nhau chằm chằm, lắng nghe tiếng Anne gọi tên Cora khi cô mở hết các cánh cửa phòng ngủ, vừa chạy dọc hành lang tầng hai vừa tìm.

“Nó sẽ không tìm thấy con bé đâu,” Richard nói.

“Con bé đang ở đâu, đồ khốn nạn?” Marco nói. Cả anh cũng đã hành động ngoài kịch bản. Chẳng có chuyện gì đi đúng kế hoạch ở đây cả.

“Chậc, thì nó không có ở đây,” cha vợ anh lạnh lùng bảo. “Sao chúng ta không chờ Anne bình tĩnh lại để tất cả cùng bàn bạc nhỉ.”

Marco phải gồng mình hết sức để không đứng dậy và lao vào cần cổ nọng mỡ của cha vợ. Anh ép mình ngồi đó và chờ điều sắp đến.

Cuối cùng Anne cũng lao vào phòng khách, cùng bà mẹ bối rối theo ngay đằng sau. “Con bé đâu?” Anne quát cha mình. Mặt cô nguệch ngoạc và lã chã nước mắt. Cô đang kích động.

“Ngồi xuống đi, Anne,” bố cô nói kiên quyết.

Marco ra hiệu cho cô tới ngồi cùng anh, và Anne đi đến ngồi cạnh anh trên chiếc ghế xô pha lớn bọc đệm dày.

“Ông biết tại sao chúng tôi ở đây,” Marco mở đầu.

“Có vẻ như Anne nghĩ Cora ở đây. Tại sao con bé lại nghĩ thế?” Richard hỏi, giả vờ ngạc nhiên. “Marco – cậu đã kể cho nó nghe bọn bắt cóc liên hệ với tôi rồi à? Tôi đã đặc biệt dặn cậu đừng kể cơ mà.”

Marco cố nói, nhưng không biết phải bắt đầu thế nào.

Dù sao Richard cũng cắt lời anh. Ông ta đang đứng cạnh chiếc lò sưởi lớn. Ông ta quay sang Anne. “Bố rất tiếc, Anne, nhưng tụi bắt cóc lại làm chúng ta thất vọng – lần nữa. Bố đã hy vọng đêm nay đón được Cora về, nhưng bọn chúng không xuất hiện. Bố đã mang thêm tiền đến, như thoả thuận, nhưng chúng không xuất hiện.” Ông ta quay sang Marco. “Tất nhiên, dù thế nào thì tôi cũng không để chúng cướp tiền, như cái cách cậu đã làm, Marco ạ.”

Cơn giận của Marco bùng lên. Richard không thể cưỡng được ham muốn làm cho Marco trông như một thằng hề bất tài.

“Tôi đã bảo cậu đừng kể với con bé, để tránh tình trạng thất vọng này,” Richard nói. Ông ta lại quay sang Anne, cặp mắt thương cảm. “Bố đã làm mọi việc có thể để đưa con bé về cho con, Anne à. Bố rất tiếc. Nhưng bố hứa là bố sẽ không từ bỏ.”

Anne nhũn người ra bên cạnh anh. Marco quan sát Richard, vẻ lạnh lẽo mà lão thể hiện với Marco lập tức chuyển sang nồng ấm khi nói chuyện với con gái mình. Marco trông thấy chút bất an nơi ánh mắt của Anne – cô muốn tin rằng bố cô sẽ không bao giờ làm tổn thương cô.

Richard nói, “Bố rất tiếc vì bố mẹ đã không nói với con sớm hơn, Anne, nhưng bố mẹ đã sợ chuyện như thế này có thể xảy ra. Bố mẹ không muốn con lại hy vọng một lần nữa. Bọn bắt cóc đã liên lạc với bố mẹ và đòi thêm tiền. Bố mẹ sẽ trả bất cứ giá nào để đưa Cora về, con biết điều đó. Bố đã tới gặp bọn chúng. Nhưng chúng không đến.” Ông ta lắc đầu biểu hiện nỗi chán nản và đau buồn rành rành.

“Đúng đấy,” Alice nói trong lúc ngồi xuống đầu ghế bên kia cạnh con gái. “Bố mẹ cũng đau lòng lắm.” Bà bắt đầu khóc, giang cả hai tay ra và Anne chìm trong vòng ôm của mẹ cô, bắt đầu khóc không kiểm soát được, hai vai run bần bật.

Marco, Không thể thế này được.

“Ta e là chỉ còn một cách duy nhất phải làm,” Richard nói, “là đến gặp cảnh sát. Nói ra tất cả.” Ông ta quay sang và nhìn Marco, dành cho anh ánh mắt lạnh băng.

Marco cũng lườm lại. “Kể cho họ nghe đi, Anne, điều mà em đã biết,” anh nói.

Nhưng cô không nhìn anh từ trong lòng mẹ cô nữa, như thể cô đã quên mất.

Marco tuyệt vọng nói, “Kẻ đã bị giết ấy, Derek Honig. Cảnh sát biết hắn đã bắt Cora từ nhà chúng tôi, biết chính hắn đã mang con bé tới nhà gỗ của mình ở Catskills. Nhưng tôi chắc chắn là ông đã biết việc này rồi.”

Richard nhún vai. “Cảnh sát chẳng nói gì với tôi cả.”

“Anne đã nhận ra hắn,” Marco nói thẳng.

Có phải Richard đã nhợt nhạt đi đôi chút không? Marco không thể biết được.

“Thế à? Hắn là ai?”

“Cô ấy đã nhận ra hắn là một người bạn của ông . Sao lại thế, Richard, một người bạn của ông lại giữ con chúng tôi ư?”

“Hắn không phải bạn của tôi. Tôi chưa từng nghe nói về hắn,” Richard nói trơn tru. “Chắc Anne đã nhầm.”

“Tôi không nghĩ vậy,” Marco nói.

Anne không nói gì cả. Marco nhìn cô, nhưng cô tránh mắt đi. Cô đang phản bội anh ư? Có phải cô sẽ về phe với cha mình và để mặc anh chịu chết? Bởi cô tin bố cô hơn tin anh ư? Hay vì cô sẵn sàng hi sinh anh để đưa con gái mình quay về? Anh cảm giác mặt đất đang rung chuyển dưới chân mình.

“Anne,” Richard hỏi, “con có nghĩ kẻ đã chết kia, kẻ mà người ta tin là từng giữ Cora, là bạn của bố không?”

Cô nhìn cha mình, ngồi thẳng hơn, và bảo, “Không.”

Marco nhìn cô tuyệt vọng.

“Đúng như ta đã nghĩ,” Richard nói và nhìn Marco. “Hãy bàn lại những gì chúng ta đã biết nhé,” Richard nói. Ông quay sang con gái. “Bố rất tiếc, Anne à, nhưng con sẽ đau đớn khi nghe chuyện này đấy.” Ông ta ngồi xuống ghế bành của mình cạnh lò sưởi và hít một hơi thật sâu trước khi bắt đầu. “Kẻ bắt cóc đã liên lạc với chúng ta. Chúng biết tên chúng ta vì báo chí phát hiện ra chúng ta đã trả khoản tiền chuộc ban đầu là năm triệu đô la. Bọn bắt cóc gửi cho chúng ta một bưu phẩm. Trong đó là chiếc điện thoại di động và một lời nhắn. Lời nhắn ghi rằng chiếc điện thoại ấy là của tên bắt cóc lúc đầu, dùng để bí mật liên lạc với bố của đứa bé, một đồng mưu trong kế hoạch này. Ta đã thử gọi số duy nhất có trong máy. Không ai nghe máy cả. Nhưng ta vẫn giữ nó bên mình, và cuối cùng nó cũng đổ chuông. Đó là Marco.”

“Con đã biết hết rồi,” Anne nói cứng ngắc. “Con biết Marco đã mang Cora và giao con bé cho Derek trong gara nhà con đêm đó.”

“Con biết rồi ư?” bố cô tỏ ra ngạc nhiên. “Làm sao con biết? Marco kể con nghe ư?”

Marco cứng người lại, sợ rằng cô sẽ nhắc tới đoạn phim.

“Vâng,” Anne nói và liếc sang Marco.

“Tốt cho cậu, Marco, vì đã ra dáng đàn ông mà kể cho con bé nghe,” Richard nói. Ông ta kể tiếp. “Ta không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, nhưng ta đoán chắc ai đó đã giết người đàn ông trong nhà gỗ và bắt Cora. Rồi lừa Marco ở chỗ trao đổi. Ta đã tưởng thế là mất tất cả, cho đến khi kẻ đó liên hệ với chúng ta.” Ông ta lắc đầu hối tiếc. “Ta không biết liệu chúng có liên hệ lại với chúng ta không. Chỉ có thể hi vọng.”

Khi đã bị đẩy đến giới hạn, Marco mất kiểm soát. “Nói vớ vẩn!” anh kêu lên. “Ông biết chuyện gì đã xảy ra. Chính ông sắp đặt tất cả chuyện này! Ông biết rằng việc làm ăn của tôi không tốt. Chính ông đã cử Derek tới gặp tôi. Ông bảo hắn xúi giục vụ bắt cóc – đó không phải là ý tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ ra cả! Chính ông đã thao túng mọi việc và tất cả mọi người. Đặc biệt là tôi. Derek đã thúc giục tôi tới hỏi vay thêm tiền chỗ ông, rồi ông từ chối tôi. Ông biết tôi tuyệt vọng đến mức nào. Rồi ngay sau khi ông từ chối tôi thì hắn ở đó, trong giờ phút đen tối nhất của tôi, với kế hoạch bắt cóc của hắn. Ông là kẻ chủ mưu sau mọi chuyện! Nói cho tôi biết, có phải ông đã đập nát đầu Derek không?”

Mẹ của Anne há hốc miệng.

“Bởi đó là điều tôi nghĩ đã xảy ra,” Marco dấn tới. “ Ông đã giết hắn. Ông đã cướp Cora khỏi nhà gỗ, hoặc đã thuê ai đó làm. Ông biết con bé đang ở đâu. Ngay từ đầu ông đã biết hết. Và ông cũng chẳng mất một đồng mẹ nào hết. Bởi chính ông là kẻ lừa đảo đằng sau vụ trao đổi. Ông đã cho ai đó xuất hiện mà không đưa con bé đến để lấy tiền về. Nhưng ông muốn tôi đi tù.” Marco dừng lại để lấy hơi. “Nói tôi nghe, thậm chí ông có quan tâm chuyện Cora còn sống hay đã chết không thế?”

Richard nhìn từ Marco sang Anne và bảo, “Bố nghĩ thằng chồng con mất trí rồi.”

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang