Cuối cùng Marco cũng về nhà khi trời tối. Anh đã uống quá nhiều nên bỏ lại xe và đón taxi về. Anh về đến nhà trong tình cảnh quần áo xộc xệch, mắt đỏ lòm, cơ thể rã rời vì căng thẳng, và đống chất cồn trong người.
Anh vào nhà qua cửa trước. “Anne?” anh gọi, thắc mắc cô đang ở đâu rồi. Cả nhà đều tối om và vắng lặng. Quá yên tĩnh. Anh đứng yên, lắng nghe trong sự tĩnh lặng. Có thể vợ anh không ở đây. “Anne?” Anh gọi lớn hơn, đã bắt đầu lo lắng. Anh bước xa hơn vào phòng khách.
Anh dừng bước khi trông thấy cô. Anne đang ngồi trên xô pha trong bóng tối, bất động hoàn toàn. Có một con dao lớn trong tay cô. Marco nhận ra nó chính là con dao thái trong cái hộp gỗ đặt ở bàn bếp nhà họ. Máu ào khỏi tim anh đổ xuống dưới chân. Anh cẩn thận bước tới và cố nhìn cô kĩ hơn. Cô đang làm gì mà ngồi trong bóng tối cùng với một con dao thế kia?
“Anne?” Marco gọi, lần này khẽ hơn. Có vẻ như cô đang bị mê sảng. Cô làm anh sợ. “Anne, có chuyện gì thế?” Anh nói với cô như cách người ta cố nói chuyện với một động vật nguy hiểm. Khi cô không trả lời, anh lại hỏi bằng cùng giọng dịu dàng như thế. “Em đang làm gì với con dao đấy?”
Anh cần bật đèn lên. Anh từ từ di chuyển về chỗ cái đèn trên bàn cạnh ghế.
“Đừng lại gần tôi!” Cô giơ con dao lên.
Marco dừng lại giữa đường, nhìn cô chằm chằm, nhìn cách cô đang cầm dao, như thể cô định dùng đến nó.
“Tôi biết việc anh đã làm,” cô nói bằng giọng trầm, tuyệt vọng.
Marco nghĩ vội. Anne chắc đã nói chuyện với bố cô. Mọi thứ đã sai quá rồi. Lòng anh ngập tràn nỗi tuyệt vọng. Anh nhận ra mình đã quá dựa dẫm vào cha vợ, mong lão cứu vãn tình hình và đưa Cora về cho họ. Nhưng rõ ràng là mọi chuyện đều đã đổ bể. Con của họ đã ra đi mãi mãi. Và cha của Anne đã kể cô nghe sự thật.
Và giờ đến cái phần cuối cùng, đoạn kết này – vợ anh đã phát điên.
“Con dao là sao thế, Anne?” Marco hỏi, ép giọng mình phải trở nên bình thản.
“Để bảo vệ.”
“Bảo vệ khỏi ai kia?”
“Khỏi anh.”
“Em không cần gì bảo vệ khỏi anh,” Marco nói với cô trong bóng tối. Bố cô đã kể cô nghe những gì? Điều dối trá nào? Anh chưa bao giờ có ý định hãm hại vợ hay con mình. Tất cả chỉ là một sai lầm khủng khiếp. Cô không có lý do gì phải sợ anh. Anh là kẻ nguy hiểm, Marco, với những kế hoạch và âm mưu của anh.
“Em đã gặp bố à?”
“Không.”
“Nhưng em đã nói chuyện với ông ta.”
“Không.”
Marco không hiểu. “Em đã nói chuyện với ai vậy?”
“Không ai cả.”
“Tại sao em lại ngồi trong bóng tối với một con dao?” Anh muốn bật đèn lên nhưng không muốn làm cô giật mình.
“Không đúng,” Anne nói như đang nhớ lại. “Tôi đã gặp Cynthia.”
Marco đông cứng. Sợ hãi.
“Cô ta đã cho tôi xem đoạn phim.” Cái nhìn cô dành cho anh thật khủng khiếp. Mọi nỗi đau và căm hờn đều thể hiện trên mặt cô. Nỗi thù hận của cô.
Marco bủn rủn cả người. Anh cảm thấy đầu gối mình đang nhũn ra. Mọi chuyện thế là hết. Có thể Anne muốn giết anh vì đã đánh cắp con. Anh không thể trách cô. Anh cũng muốn chộp lấy con dao và tự làm việc đó.
Đột nhiên anh lạnh toát. Anh cần trông thấy con dao. Anh cần biết liệu cô đã dùng nó chưa. Nhưng tối quá. Anh không trông rõ cô để xem liệu có máu trên người cô hay trên con dao không. Anh bước thêm một bước về phía cô và dừng lại. Ánh mắt cô làm anh sợ chết khiếp.
Cô bảo, “ Anh đã bắt Cora. Tôi đã trông thấy bằng chính mắt mình. Anh đã mang con bé ra khỏi nhà trong cái chăn của con và đưa nó vào gara. Gã đàn ông kia đã mang nó đi. Anh đã dàn dựng mọi chuyện. Anh đã nói dối tôi. Và anh tiếp tục nói dối suốt thời gian qua.” Giọng cô vẫn còn không thể tin nổi. “Rồi, khi hắn chơi xỏ anh, anh đã đến cái nhà gỗ đó và đập hắn đến chết bằng một cái xẻng.” Giờ cô đã hoạt bát hơn.
Marco sợ hãi. “Không, Anne – không phải anh!”
“Thế rồi anh còn ngồi ở bàn bếp này với tôi và bảo trông hắn quen quen .”
Marco muốn bệnh. Anh nghĩ lại chuyện đó với cô ắt hẳn sẽ thế nào. Mọi thứ đã trở nên phức tạp ra sao.
Anne cúi người tới. Cô đang cầm chặt con dao lớn bằng cả hai tay. “Tôi đã sống với anh trong căn nhà này, suốt thời gian kể từ lúc Cora bị bắt, và suốt thời gian đó anh đã nói dối tôi. Nói dối về mọi chuyện.” Cô nhìn anh trừng trừng và thì thầm, “ Tôi không còn biết anh là ai nữa. ”
Marco vẫn để mắt đến con dao, tuyệt vọng nói, “Đúng là anh đã bắt con. Anh đã đưa con ra, Anne. Nhưng không phải như em nghĩ đâu! Anh không biết Cynthia đã kể gì với em – cô ta chẳng biết cái gì sất. Cô ta đang tống tiền anh. Cô ta đang cố dùng đoạn phim ấy để moi tiền anh.”
Anne nhìn anh trừng trừng, cặp mắt mở lớn trong bóng tối.
“Anh có thể giải thích, Anne à! Không phải như bề ngoài đâu. Nghe anh nói. Anh đang gặp rắc rối vì tiền. Công việc làm ăn không suôn sẻ. Anh bị huỷ vài hợp đồng. Rồi anh gặp người này… cái gã Derek Honig.” Marco nói lắp. “Hắn bảo anh tên hắn là Bruce Neeland. Hắn tỏ ra là người tử tế, bọn anh thành bạn bè. Chính hắn đã gợi ý vụ bắt cóc. Tất cả là ý của hắn. Anh thì cần tiền. Hắn nói rằng mọi chuyện sẽ nhanh chóng và dễ dàng, rằng sẽ không có ai bị hại cả. Hắn đã lên kế hoạch mọi thứ.” Marco dừng nói để thở.
Cô vẫn nhìn anh, ánh mắt đáng sợ. Ngay cả khi ấy, anh vẫn thấy nhẹ lòng khi được thú nhận, được kể với cô sự thật.
“Anh đã đưa Cora cho hắn ở trong gara. Đáng lẽ hắn phải gọi cho chúng ta trong vòng mười hai tiếng và đáng lẽ chúng ta sẽ đưa được con về trong vòng hai hay ba ngày là cùng. Đáng lẽ chuyện phải nhanh chóng và dễ dàng như thế,” Marco cay đắng nói. “Nhưng rồi chúng ta chẳng nghe gì từ hắn hết. Anh không biết có chuyện gì đã xảy ra. Anh đã cố gọi hắn bằng chiếc điện thoại em tìm thấy – đó là mục đích của nó – nhưng hắn không nghe máy. Anh không biết phải làm gì nữa. Anh không còn cách nào để liên lạc với hắn. Anh đã tưởng là có thể hắn làm mất điện thoại. Hoặc hắn đã chết nhát, hoặc có thể hắn đã giết con bé rồi chạy ra nước ngoài.” Giọng anh đã nghẹn ngào. Anh dừng lại để kiềm chế. “Anh đã phát hoảng lên. Với anh những ngày ấy cũng là địa ngục, Anne à, em không hiểu đâu.”
“Đừng có bảo là tôi không hiểu!” Anne gào lên với anh. “Bởi vì anh mà con chúng ta mất rồi!”
Anh cố làm cô bình tĩnh lại bằng cách dịu giọng. Anh phải kể với cô mọi chuyện, phải nói ra hết. “Và rồi khi chúng ta nhận được bộ quần áo liền trong thư, anh đã tưởng đó là hắn, đang cố liên lạc. Tưởng có thể chiếc điện thoại đã bị sao đó và hắn sợ gọi anh trực tiếp. Anh đã tưởng hắn đang cố đưa con về cho chúng ta. Thậm chí khi hắn tăng số tiền chuộc lên thành năm triệu, anh đã không nghĩ… anh đã không nghĩ là hắn chơi xỏ anh. Anh chỉ lo bố mẹ em có thể không trả tiền. Anh tưởng có thể hắn đã tăng đòi hỏi vì cảm thấy nguy cơ đang tăng lên.” Marco ngừng nói một lát, bị choáng khi hồi tưởng lại tất cả. “Nhưng rồi khi anh tới đó, Cora đã không có ở đó.” Anh sụp đổ và bật khóc. “Đáng lẽ con bé phải ở đó. Anh không biết đã có chuyện gì! Anne, anh thề với em, anh chưa bao giờ định làm ai tổn thương. Đặc biệt không phải là Cora hay em.”
Anh quỳ xuống hai đầu gối trên sàn nhà trước mặt cô. Cô có thể cứa cổ anh ngay lúc này nếu muốn. Anh không quan tâm nữa.
“Làm sao anh có thể làm thế?” Anne thì thào. “Làm sao anh ngu ngốc vậy?” Marco ngẩng đầu lên một cách khổ sở và nhìn cô. “Sao anh không hỏi xin bố tôi thêm tiền nếu cần đến thế?”
“Anh đã hỏi rồi!” Marco nói giọng hoang dại. “Nhưng ông ta từ chối.”
“Tôi không tin anh. Bố sẽ không làm thế.”
“Tại sao anh phải nói dối?”
“Anh có làm gì ngoài dối trá đâu, Marco.”
“Thế em hỏi ông ta xem.”
Họ lừ mắt nhìn nhau một lúc.
Rồi Marco nói, lặng lẽ hơn, “Em có mọi lý do để căm thù anh, Anne à. Anh cũng hận chính mình vì những việc đã làm. Nhưng em không cần phải sợ anh.”
“Thậm chí là sau khi anh đã đánh người kia đến chết ư? Với một cái thuổng?”
“Anh không làm mà!”
“Sao anh không kể hết với tôi đi, Marco?”
“Anh đã kể mọi chuyện rồi! Anh đã không giết người đàn ông trong nhà gỗ đó.”
“Vậy thì ai?”
“Nếu chúng ta biết điều đó, chúng ta sẽ biết ai có Cora! Derek chắc sẽ không hại Cora, anh biết chắc. Hắn sẽ không bao giờ hại con bé – anh sẽ không bao giờ đưa con ra nếu biết là hắn sẽ làm hại con.” Nhưng ngay khi nói điều này Marco cũng kinh hoảng vì nghĩ mình đã để một kẻ xa lạ giữ con gái mình dễ dàng đến thế nào. Anh đã tuyệt vọng đến mức mù quáng trước những hiểm hoạ.
Nhưng điều đó không là gì so với nỗi tuyệt vọng mà lúc này anh đang có. Tại sao Derek lại hại Cora? Hắn chẳng có lý do gì cả. Trừ khi hắn phát hoảng. Marco nói, “Hắn chỉ muốn trao đổi rồi lấy tiền và biến mất. Chắc hẳn một kẻ khác đã tìm ra hắn và con bé, rồi giết hắn để bắt con mình. Và rồi chúng đã lừa chúng ta.” Anh cầu xin cô. “Anne, em phải tin anh, anh đã không giết hắn. Làm sao anh có thể? Em biết là anh đã ở đây với em hầu hết thời gian, hay ở văn phòng. Anh không thể nào giết hắn được.”
Anne im lặng, cân nhắc. Rồi cô thì thầm, “Tôi không biết phải tin vào cái gì nữa.”
“Đó là lý do anh tới gặp cảnh sát,” Marco giải thích. “Anh đã bảo họ anh từng trông thấy hắn lảng vảng quanh nhà, để họ điều tra hắn. Anh đã muốn chỉ cho cảnh sát đi đúng hướng, để họ tìm ra kẻ đã giết hắn, để tìm được Cora mà không làm lộ bản thân anh. Nhưng như mọi khi họ lại chẳng tìm được gì.” Anh nói thêm, giọng bất lực. “Mặc dù có thể việc họ bắt anh chỉ còn là vấn đề thời gian.”
“Họ sẽ bắt anh rất nhanh nếu trông thấy cuộn băng đó,” Anne lẩm bẩm cay đắng.
Marco nhìn cô. Anh không biết cô mong cảnh sát bắt anh hay là không. Rất khó để hiểu cô lúc này. “Đúng là anh đã bắt Cora và đưa con cho Derek. Đúng là bọn anh đã cố lấy tiền của bố mẹ em. Nhưng anh đã không giết Derek. Anh không thể giết ai cả, anh thề với em.” Anh đặt một bàn tay nhẹ nhàng lên gối cô. “Anne à, đưa anh con dao.”
Cô nhìn con dao trong tay mình như thể không biết có nó ở đó. Bất kể anh đã làm gì, đã gây ra chuyện kinh thiên động địa ra sao, anh cũng không muốn phải chịu trách nhiệm cho mất mát nào thêm nữa. Cách cư xử của cô làm anh lo ngại. Anh di chuyển và nhẹ nhàng gỡ con dao khỏi tay cô. Cô không kháng cự. Anh nhẹ cả người khi thấy con dao sạch sẽ. Không có máu trên đó. Anh nhìn cô thật kỹ, nhìn hai cổ tay cô, không có máu ở đâu cả. Cô đã không tự làm hại mình. Nó là để dành cho anh, để bảo vệ cô khỏi anh. Anh đặt con dao lên bàn, đứng dậy khỏi sàn nhà và ngồi xuống cạnh cô trên ghế, đối diện với cô.
“Hôm nay em có nghe gì từ bố em không?” anh hỏi.
“Không, nhưng tôi đã tới nhà bố mẹ,” Anne nói.
“Anh tưởng em đã bảo là không gặp họ?”
“Tôi không gặp. Tôi đã thu vén một cái túi. Tôi định bỏ anh,” cô nói cay đắng. “Sau khi ra khỏi nhà Cynthia, sau khi trông thấy đoạn phim, tôi căm thù anh vì những gì anh đã làm.” Giọng cô lại kích động. “Và tôi đã nghĩ anh là một kẻ giết người. Tôi sợ anh.”
“Anh có thể hiểu tại sao em căm thù anh, Anne. Anh hiểu là em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.” Anh nghẹn lời. “Nhưng em không cần phải sợ anh. Anh không phải kẻ sát nhân.”
Cô quay mặt tránh đi, như thể không chịu nổi khi phải nhìn anh. Cô nói, “Tôi đã đến nhà bố mẹ. Nhưng tôi đã không vào trong.”
“Sao không?”
“Bởi vì tôi đã nhớ ra nơi tôi từng trông thấy người đàn ông đó, cái người đã chết ấy.”
“Em đã gặp hắn trước rồi ư?” Marco ngạc nhiên hỏi.
Cô quay đầu và lại nhìn vào anh. “Tôi bảo anh rồi mà.”
Đúng là cô đã nói vậy, nhưng anh đã không thực sự tin cô. Vào lúc ấy anh tưởng đó chỉ là do sức mạnh từ sự gợi ý.
“Em gặp hắn ở đâu?”
“Từ lâu lắm rồi,” cô thì thầm. “Ông ta là một người bạn của bố tôi.”