Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1920 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

Cynthia ngồi thoải mái lại trên ghế của mình và nói, “Tôi có thể mang cái này đến gặp cảnh sát, hoặc có thể cô sẽ mong là tôi không làm vậy. Cô xuất thân từ nhà có tiền, đúng không nào?”

Anne bật dậy. Cô kéo mở cánh cửa trượt và chạy, bỏ lại Cynthia ngồi một mình bên bàn với chiếc máy tính. Hình ảnh Marco bé Cora tới gara nhà họ vào lúc 12 giờ 33 phút sáng đã khắc sâu vào não cô. Cô sẽ không bao giờ rũ bỏ được nó ra khỏi đầu nữa. Marco đã bắt con của họ. Anh ta đã nói dối cô ngay từ đầu.

Cô không còn biết mình đã cưới ai nữa.

Cô chạy về nhà mình qua cửa sau. Cô gần như không thở nổi. Cô sụp xuống sàn nhà bếp, dựa vào ngăn tủ dưới cùng và vừa khóc vừa run rẩy. Cô khóc và hổn hển thở. Những hình ảnh trong đoạn video kia không ngừng quay cuồng trong đầu cô.

Điều này đã thay đổi tất cả. Marco đã bắt con của họ. Nhưng tại sao? Tại sao anh ta lại làm thế? Không thể có chuyện Cora đã chết và anh ta làm vậy để bảo vệ cô được. Thanh tra Rasbach đã giải thích với cô rằng việc đó đơn giản là không thể. Nếu cô đã giết Cora và Marco phát hiện ra chuyện đó lúc 12 giờ 30, anh ta không thể nào đã có sẵn một đồng phạm chờ ở đó lúc 12 giờ 35. Và giờ cô đã biết anh ta mang Cora ra khỏi nhà chính xác vào lúc 12 giờ 33 phút. Chắc hẳn anh ta đã dàn xếp để kẻ đó, gã đàn ông đã chết, chờ trong xe ở gara lúc 12 giờ 30, khi Marco biết là mình sẽ về kiểm tra Cora. Vậy là anh ta đã có kế hoạch. Anh đã lên kế hoạch sẵn. Cùng với gã đã chết kia. Gã đàn ông mà cô tưởng là mình đã từng gặp. Cô gặp hắn ở đâu kia chứ?

Ngay từ đầu Marco là kẻ đứng sau mọi chuyện, và cô thì không hề biết gì. Marco đã bắt cóc con gái họ. Con của họ giờ đang ở đâu? Ai đã bắt con bé khỏi gã đàn ông trong nhà gỗ? Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra? Làm sao anh ta có thể?

Anne ngồi trên sàn bếp ôm hai đầu gối, cố gắng hiểu. Cô nghĩ đến việc quay lại đồn cảnh sát và kể cho thanh tra Rasbach thứ cô vừa trông thấy. Ông ta có thể lấy đoạn phim từ tay Cynthia. Cô có thể đoán tại sao Cynthia chưa mang nó tới gặp cảnh sát ngay từ đầu – chắc cô ta đang dùng nó tống tiền Marco. Cô ta muốn điều khiển Marco. Cynthia chính xác là loại người đó.

Tại sao Marco lại bắt cóc Cora? Nếu anh ta đã không làm việc đó vì bảo vệ Anne thì chỉ có thể là vì bản thân anh ta thôi. Lý do hợp lý duy nhất là tiền. Anh ta muốn có tiền chuộc. Bố mẹ cô có tiền. Cô bàng hoàng nhận ra điều này. Giờ cô đã biết là việc làm ăn không suôn sẻ. Cô nhớ lại Marco đã nhờ cô ký các giấy tờ thế chấp căn nhà này vài tháng trước để lấy thêm vốn mở rộng kinh doanh. Cô đã tưởng việc kinh doanh đang phát triển nhanh hơn dự liệu, tưởng mọi chuyện đều ổn. Nhưng có thể cả khi ấy anh ta cũng đang nói dối. Mọi chuyện đều khớp với nhau. Việc làm ăn đổ bể, thế chấp nhà, rồi cuối cùng là dàn xếp vụ bắt cóc – chính con gái mình – để moi tiền bố mẹ cô.

Tại sao Marco không chỉ việc kể cho cô nghe là việc làm ăn của anh ta gặp rắc rối? Họ đã có thể cùng đi đến gặp bố mẹ cô, hỏi xin thêm tiền. Tại sao anh ta lại làm một việc ngu xuẩn như thế? Tại sao anh ta lại lấy đi đứa con quý giá của họ rồi trao nó cho một kẻ sẽ bị đánh chết bằng một cái thuổng?

Có phải Marco đã lên căn nhà gỗ đó sau khi số tiền chuộc bị lấy mất, đối mặt với gã đàn ông và giết anh ta trong cơn giận? Có phải cả Marco cũng là kẻ giết người? Liệu anh ta có thời gian chạy lên tận chỗ nhà gỗ rồi quay về mà cô không biết gì? Cô cố nhớ xem hôm đó là ngày nào, cố nhớ lại từng ngày một đã trôi qua từ vụ bắt cóc, nhưng tất cả đều là một mớ bòng bong trong đầu cô.

Chiếc điện thoại có phải là một phần của âm mưu này? Cô nhận ra là mình đã sai ngay từ đầu. Đây không phải chuyện ngoại tình, dù với Cynthia hay ai khác. Đây là vụ bắt cóc. Marco đã bắt cóc con gái của hai người.

Gã đàn ông mà cô đã cưới. Và anh ta đã ngồi ngay đây, trong căn bếp này, và bảo cô rằng trông kẻ đã chết kia quen lắm.

Đột nhiên cô hãi sợ chính chồng mình. Cô không biết anh ta là ai hay là thứ gì nữa. Cô đã bắt đầu hiểu anh ta có khả năng làm những gì.

Anh ta đã từng yêu cô chưa, hay chỉ cưới cô vì tiền của cô? Cô phải làm gì bây giờ? Cô có kể cho cảnh sát điều mình đã biết không? Chuyện gì sẽ xảy ra với Cora nếu cô làm vậy?

Một lúc lâu sau, Anne lấy được sức lực đứng dậy khỏi sàn nhà. Cô ép mình phải đi nhanh lên gác vào phòng ngủ. Cô lôi một chiếc túi du lịch qua đêm ra và bắt đầu gói đồ.

Anne ra khỏi taxi ở đầu đường lái xe trải sỏi hình vòng cung. Đây là ngôi nhà nơi cô đã lớn lên. Nó rất lớn. Một dinh thự bằng đá với các khu vườn sum suê được chăm sóc một cách chuyên nghiệp, tựa lưng vào một hẻm núi rậm rạp cây cối. Cô trả tiền cho người lái xe và đứng đó hồi lâu với chiếc túi du lịch đặt dưới chân, ngắm nhìn ngôi nhà. Ở khu này nhà cửa cách rất xa nhau. Không ai sẽ bắt gặp cô, trừ khi mẹ cô có nhà và vô tình đang nhìn qua cửa sổ. Cô nhớ rõ ràng cái ngày cô bước ra khỏi căn nhà này và trèo lên ghế sau chiếc mô tô của Marco và quyết định rằng cô đã yêu.

Quá nhiều chuyện đã xảy ra. Quá nhiều thứ đã đổi khác. Cô ghét phải quay về với bố mẹ. Đó là một sự thừa nhận rằng họ đã nói đúng về Marco suốt thời gian qua. Cô đã không muốn tin, nhưng cô đã trông thấy bằng chứng bằng chính mắt mình. Cô đã bất chấp ý muốn của mẹ cha mà cưới Marco – hồi đó cô biết rõ tâm trí mình, và cả trái tim mình.

Giờ thì cô chẳng biết gì cả.

Đúng ở chỗ cuối đường lái xe của bố mẹ mình, bỗng nhiên không vì lý do gì Anne nhớ được cô đã trông thấy gã đàn ông đã chết kia ở đâu. Cô run như một chiếc lá trong gió, cô hiểu ra thông tin mới này nghĩa là gì. Rồi cô lôi điện thoại của mình ra và gọi một chiếc xe taxi khác.

Marco cố gọi cho Richard lần nữa, để lại một tin nhắn ngắn gọn khác trong hòm thư thoại. Richard đang trừng phạt anh, ngăn anh ở ngoài rìa. Ông ta định tự mình xử lý và không để Marco biết chuyện cho đến khi tất cả qua đi, khi Cora đã quay về an toàn và lành lặn. Nếu con bé quả thật quay về.

Thậm chí Marco cũng phải thừa nhận với mình rằng có khi như thế lại hay. Nếu có ai thực hiện được việc này thì đó chính là Richard. Richard cùng hàng túi tiền và thần kinh thép của lão. Marco đã kiệt sức, cả về thể chất và tinh thần. Anh không còn muốn gì hơn là nằm xuống chiếc ghế ở văn phòng, ngủ vùi vài giờ, rồi thức dậy bởi một cuộc điện thoại bảo rằng Cora đã về, an toàn. Nhưng rồi – sau đó chuyện gì sẽ xảy ra?

Anh nhớ lại chai scotch đã mở ở đằng sau một trong các tủ đựng hồ sơ của mình. Anh thôi đi lại, chạy tới chỗ cái tủ và giật mở ngăn kéo. Cái chai còn một nửa. Anh chộp lấy một cái cốc, cũng được giấu trong tủ hồ sơ, và rót cho mình đầy cốc. Rồi anh lại tiếp tục đi qua đi lại.

Marco không thể đối diện với khả năng không bao giờ được gặp lại Cora nữa. Anh cũng sợ chết khiếp việc bị bắt và phải đi tù. Anh chắc chắn là nếu mình bị bắt, vị luật sư gần như chắc chắn có thể cãi cho anh trắng án kia, Aubrey West, sẽ không còn đại diện mình nữa. Bởi vì bố mẹ Anne sẽ không trả tiền, còn Marco thì không có tiền để tự chi trả cho một luật sư hàng đầu như thế.

Anh lại rót rượu từ chai vào cốc, lúc này nó đã mở sẵn, đặt trên cái lót cốc ở chiếc bàn đắt tiền của anh, và nhận ra rằng mình đã bắt đầu nghĩ đến việc phải làm gì sau khi bị bắt. Giờ đây việc bị bắt có vẻ như là không thể tránh khỏi. Anne sẽ không còn bên anh, không thể một khi cô nghe được sự thật từ chính cha mình. Tại sao cô phải ở lại chứ? Cô sẽ căm thù anh. Nếu mà làm vậy với anh , anh sẽ không bao giờ tha thứ cho cô.

Rồi đến Cynthia và đoạn phim.

Anh nốc cốc rượu thứ ba, lần đầu tiên Marco cân nhắc đến chuyện kể sự thật với cảnh sát. Nếu anh chỉ việc kể với Rasbach là đúng thế, anh đã gặp Bruce mà hoá ra tên thật là Derek Honig. Đúng, anh đang gặp rắc rối trong công việc. Đúng, cha vợ anh đã từ chối giúp. Đúng, anh đã định bắt cóc rồi giấu con mình vài ngày để đòi tiền chuộc từ chính bố mẹ vợ. Nhưng đó thực ra không phải ý tưởng của anh. Mà là ý của Derek Honig. Derek Honig chính là kẻ đã gợi ý làm việc này. Anh ta đã lên kế hoạch. Trong đầu Marco thì đó chỉ là một cách để xin trước ít phần trong khoản thừa kế của vợ mình mà thôi. Đáng lẽ không ai phải chết cả. Không phải đồng phạm của anh. Chắc chắn không phải con anh rồi. Trong chuyện này Marco cũng là nạn nhân. Không phải là vô tội, nhưng vẫn là nạn nhân. Anh đã tuyệt vọng và anh bắt tay với kẻ chỉ đưa cho anh một cái tên giả, kẻ đã thao túng anh đến bước bắt cóc chính con mình vì mục tiêu của hắn. Một luật sư giỏi như Aubrey West có thể xoay chuyển như thế.

Marco sẽ thú nhận với thanh tra Rasbach. Kể cho ông ta nghe tất cả.

Một khi Cora đã về.

Anh sẽ đi tù. Nhưng Cora, nếu con bé sống sót sau chuyện này, sẽ được ở với mẹ. Richard sẽ không còn gì để nắm thóp anh nữa. Còn Cynthia thì chả có gì sất. Có khi thậm chí anh còn làm cô ta vào tù vì âm mưu tống tiền nữa. Trong một phút anh tưởng tượng cảnh Cynthia trong bộ áo liền quần màu cam thùng thình, với mái tóc chưa gội.

Anh ngước lần trong lúc đang đi, bắt gặp hình ảnh mình trong chiếc gương lớn treo trên tường đối diện cửa sổ, và gần như không nhận ra chính mình.

« Lùi
Tiến »