“Trông cậu thảm hại quá,” Bruce nói ngay khi Marco ngồi xuống cạnh anh ta.
Marco tê liệt. Anh đã gom hết can đảm để hỏi xin, nhưng không thực sự cân nhắc chuyện Richard sẽ từ chối. Công ty có thể được cứu, Marco đã chắc chắn như thế. Họ có vài món nợ xấu, những khách hàng không chịu trả tiền, nhưng cũng có vài dự án hứa hẹn – họ chỉ đang chậm ra quyết định thôi. Mọi chuyện vẫn có thể quay lại đúng hướng, chỉ cần chút tiền để trợ giúp anh qua đận này. Anh vẫn còn có tham vọng. Anh vẫn tin vào chính mình. Anh chỉ cần chút không gian để thở. Cần chút tiền mặt.
“Tôi cần chút tiền mặt,” Marco đã bảo Bruce. “Có biết tay cho vay nặng lãi nào không?” Anh chỉ nói đùa thôi. Anh biết trông mình hẳn tuyệt vọng đến mức nào.
Nhưng Bruce lại coi là anh nghiêm túc. Anh ta quay nghiêng để nhìn Marco. “Không, tôi chẳng biết tay cho vay nặng lãi nào cả. Mà dù sao đi nữa cậu cũng không muốn làm vậy đâu,” Bruce nói.
“À thì, tôi chẳng còn biết phải làm cái quái gì nữa,” Marco nói, lùa một bàn tay qua tóc, giận dữ nhìn xuống dòng sông.
“Cậu có thể tuyên bố phá sản, bắt đầu lại từ đầu,” Bruce nói sau khi cân nhắc. “Nhiều người vẫn làm vậy.”
“Tôi không thể,” Marco bướng bỉnh nói.
“Sao lại không?” Bruce hỏi.
“Bởi vì việc ấy sẽ giết vợ tôi mất. Cô ấy… giờ cô ấy đang yếu đuối lắm. Sau sinh. Anh biết đấy.” Marco cúi người, chống hai cùi chỏ trên đầu gối và úp mặt vào hai bàn tay mình.
“Cậu có con rồi ư?” Bruce nói, giọng ngạc nhiên.
“Vâng,” Marco nói và ngẩng lên. “Một bé gái.”
Bruce ngồi lùi lại và nhìn Marco đăm đăm.
“Sao?” Marco nói.
“Không có gì,” Bruce vội nói.
“Không, anh định bảo gì cơ mà,” Marco nói và ngồi thẳng lên trên ghế.
Rõ ràng Bruce đang cân nhắc chuyện gì đó trong đầu. “Bố mẹ vợ cậu cảm thấy cô cháu gái mới sinh thế nào?”
Marco bảo, “Họ quý con bé lắm. Cháu duy nhất mà. Tôi biết anh đang định nói gì. Họ sẽ chi tiền cho con bé đi học, có thể thêm một ít khi nó hai mươi mốt tuổi nữa, nhưng họ sẽ trói buộc khoản đó vào một quỹ tín thác để tôi không thể thò tay vào được. Không có ích gì ở đó đâu.”
“Có đấy nếu cậu sáng tạo chút,” Bruce nói và nghiêng đầu nhìn anh.
Marco nhìn anh ta chằm chằm. “Ý anh là sao?”
Bruce vươn người sang và hạ giọng. “Cậu có sẵn sàng mạo hiểm một chút không?”
“Anh đang nói về chuyện gì thế?” Marco vươn cổ ra nhìn quanh xem có ai nghe lén không, nhưng họ ở một mình.
“Họ sẽ không cho cậu tiền đâu, nhưng tôi cá là họ sẽ móc hầu bao khá nhanh để đòi lại đứa cháu duy nhất của mình.”
“Anh đang gợi ý làm gì?” Marco thì thầm. Nhưng anh đã hiểu.
Hai người đàn ông nhìn nhau. Nếu Marco còn chưa uống đôi chén, đặc biệt là ly rượu khổ sở mà anh đã uống với cha vợ mình, có thể anh đã quả quyết nói không với Bruce và quay về nhà cùng với vợ, kể cho cô nghe sự thật, đúng như anh đã định. Tuyên bố phá sản và bắt đầu lại từ đầu. Họ vẫn còn có ngôi nhà. Họ vẫn còn có nhau, và Cora. Nhưng Marco cũng đã ghé qua cửa hàng rượu trên đường đi ra sông. Anh đã mua một chai nhét vào túi giấy mang theo cùng. Giờ anh mở cái chai đó, mời ông bạn một ít, và tu một ngụm lớn thẳng từ trong chai. Chất cồn làm cảnh vật mờ đi ít nhiều, khiến cho mọi thứ không còn là tuyệt đối bất khả thi nữa.
Bruce hạ giọng. “Cậu dàn dựng một vụ bắt cóc. Không phải là bắt cóc thật, chỉ giả vờ thôi. Không ai bị thương cả.”
Marco nhìn anh ta. Anh ghé người sát hơn và thì thầm, “Làm sao làm thế được? Với cảnh sát thì có gì là giả vờ đâu.”
“Không, nhưng nếu cậu làm cho đúng, thì đó sẽ là một tội ác hoàn hảo. Bố mẹ của vợ cậu sẽ trả tiền, cậu đòi lại được con, mọi chuyện sẽ kết thúc trong vòng vài ngày thôi. Một khi em bé đã về nhà thì cảnh sát còn quan tâm gì.”
Marco cân nhắc ý kiến này. Chất rượu đã làm mọi chuyện dường như bớt điên rồ đi.
“Tôi không biết nữa,” Marco lo ngại.
“Cậu có ý nào hay hơn không?” Bruce xúi giục anh trong lúc đưa anh cái chai rượu trong túi giấy.
Họ bàn bạc chi tiết, đầu tiên chỉ là giả thuyết. Marco có thể giả vờ bắt cóc chính con mình. Giao con bé cho Bruce, anh ta sẽ đưa em bé đến căn nhà gỗ của mình ở Catskills vài ngày. Bản thân anh ta có ba đứa con đều đã lớn cả, nhưng anh ta biết cách chăm sóc một em bé sơ sinh. Mỗi người sẽ mua một chiếc điện thoại trả trước không lần được dấu vết và liên lạc với nhau theo cách đó. Marco sẽ phải giấu chiếc điện thoại ấy đi đâu đó.
“Tôi sẽ cần khoảng một trăm ngàn,” anh nói khi nhìn ra dòng sông, theo dõi những chú chim lượn vòng tròn bên trên mặt nước.
Bruce khịt mũi. “Cậu điên rồi chắc?”
“Anh muốn nói gì?” Marco hỏi.
“Nếu cậu bị bắt thì hình phạt cho một trăm ngàn với một trăm triệu chả khác gì nhau cả. Ít nhất cũng phải làm cho đáng vào chứ. Làm việc này vì mấy đồng xu lẻ thì ích lợi gì.”
Marco và Bruce cùng chia nhau cái chai trong lúc Marco cân nhắc. Richard và Alice Dries phải có đến mười lăm triệu theo những gì anh biết. Họ có tiền. Nếu Marco có một triệu, anh có thể cứu vãn việc làm ăn và trả hết nợ thế chấp nhà, mà không cần phải hỏi xin giúp đỡ từ bố mẹ Anne nữa. Ít nhất là không phải hỏi trực tiếp. Cướp vài triệu từ lão khốn Richard hẳn là ngọt ngào lắm.
Họ quyết định chia đôi khoản tiền chuộc hai triệu.
“Không tồi cho hai ngày làm việc,” Bruce đảm bảo với anh.
Marco quyết định rằng họ phải làm sớm. Nếu chờ lâu hơn nữa anh sẽ nhụt chí mất. Anh bảo, “Tối mai chúng tôi sẽ ra ngoài – có một bữa tiệc ở nhà bên cạnh. Chúng tôi sẽ gọi cô trông trẻ đến, nhưng con bé đó lúc nào cũng ngủ gật trên ghế xô pha trong khi vẫn còn đeo tai nghe.”
“Cậu có thể ra ngoài hút thuốc rồi chuồn về nhà và mang em bé ra cho tôi,” Bruce bảo.
Marco nghĩ ngợi một lát. Có thể làm được. Họ bàn bạc kế hoạch chi tiết hơn.
Giờ đây nếu anh có thể chọn một thời điểm để quay về và thay đổi mọi chuyện, đó sẽ là lần đầu tiên anh gặp Bruce. Giá mà anh đã không chọn cuốc đi bộ trong tiết trời xuân ấy xuống hồ, giá anh đã không ngồi trên cái ghế băng kia, giá mà Bruce đã không vô tình đi qua. Giá mà anh đã đứng dậy và rời đi vào ngày hôm đó, lúc Bruce ngồi xuống và không làm quen với nhau để rồi dần trở thành bạn, thì giờ đây mọi chuyện đã khác thế nào.
Anh không nghĩ cảnh sát có thể tìm được bất kỳ ai có thể tiết lộ mối liên hệ giữa anh và Bruce. Các cuộc gặp của họ không thường xuyên và không đoán trước được. Những người duy nhất có mặt xung quanh họ là đám chạy bộ hoặc trượt pa-tanh. Trước đây anh đã không lo nghĩ về chuyện đó, bởi sẽ không ai gặp lại Bruce nữa. Bruce đã sẵn sàng nghỉ hưu – anh ta sẽ ẵm một triệu của mình và biến mất.
Nhưng giờ đây Bruce đã chết.
Còn Marco thì đã bung bét cả.
Anh cần phải gọi cho Richard – đó là lý do anh tới văn phòng, để tránh xa Anne hòng nói chuyện riêng với bố cô. Anh phải biết Cora đang ra sao, liệu Richard đã có sắp xếp gì mới với tụi bắt cóc hay chưa.
Marco do dự. Anh không chịu nổi ý nghĩ có thêm tin xấu nữa. Dù có chuyện gì nữa xảy ra, họ phải đưa được Cora quay về. Anh cũng phải tin rằng Richard sẽ làm được. Anh sẽ xử lý những chuyện còn lại sau.
Anh cầm điện thoại lên và bấm số cha vợ. Nó đi thẳng vào hòm thư thoại. Cứt thật. Anh để lại một lời nhắn ngắn: “Marco đây, gọi lại cho con. Cho con biết đang có chuyện gì.”
Anh đứng dậy và bắt đầu đi lại trong văn phòng, như một kẻ đã bị nhốt trong tù.
Anne nghĩ cô nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Chắc hẳn Cora vừa thức giấc. Cô lột găng tay làm vườn ra và vội vào nhà, rửa sạch tay ở chỗ bồn rửa bát. Cô có thể nghe tiếng Cora trên gác trong nôi của con bé, đang khóc đòi mẹ. “Chờ mẹ một phút thôi, con yêu,” cô gọi. “Mẹ lên đây.” Cô hạnh phúc biết mấy.
Anne vội vàng lao lên gác để bế con, vừa đi vừa ngân nga hát. Cô bước vào phòng trẻ. Mọi thứ đều hệt như cũ, nhưng chiếc nôi trống không. Đột nhiên cô nhớ ra, và cảm giác như cô vừa bị một cơn sóng lớn đánh trôi ra xa. Cô đổ sụp xuống cái ghế cho con bú.
Cô không bình thường, cô biết là mình không khoẻ. Cô nên gọi cho ai đó. Mẹ cô. Nhưng cô không gọi. Thay vào đó cô tự đung đưa người trên ghế. Cô thích đổ lỗi cho Cynthia cho mọi vấn đề của mình, nhưng cô biết là Cynthia không bắt con cô. Cynthia chỉ cố gắng cướp chồng cô thôi, người chồng mà chính bản thân Anne còn không chắc mình có muốn giữ hay không nữa. Có những ngày cô nghĩ Marco và Cynthia xứng với nhau lắm. Anne nghe tiếng Cynthia ở phía bên kia bức tường, và nó biến toàn bộ sự hận thù của cô bùng lên thành một cơn phẫn nộ. Bởi vì nếu họ không qua nhà Cynthia tối hôm đó, nếu Cynthia chấp nhận Cora đến cùng họ, thì làm gì có chuyện gì xảy ra. Cô sẽ vẫn còn có con.
Anne nhìn mình trong chiếc gương vỡ ở phòng tắm trên gác, họ vẫn còn chưa thay. Trông cô méo mó, rạn nứt thành hàng trăm mảnh khác nhau. Cô khó lòng nhận ra con người đang nhìn ngược lại mình. Cô lau mặt, chải đầu. Cô đi vào phòng ngủ và mặc một chiếc áo sơ mi và quần bò sạch sẽ. Cô kiểm tra lại một lần nữa: không có phóng viên nào trước cửa. Rồi cô đi sang nhà hàng xóm và bấm chuông.
Cynthia ra mở cửa, rõ ràng là ngạc nhiên khi thấy Anne đứng trên bậc thềm nhà mình.
“Tôi vào được không?” Anne hỏi. Dù ở nhà cả ngày, Cynthia vẫn còn ăn diện – quần Capri, áo sơ mi lụa đẹp đẽ.
Cynthia nhìn cô cảnh giác một giây. Rồi cô ta kéo cửa rộng ra và bảo, “Được chứ.”
Anne bước vào trong nhà.
“Cô có muốn uống cà phê không? Tôi có thể pha một ít,” Cynthia mời. “Graham đang đi vắng. Anh ấy sẽ bay về tối muộn ngày mai.”
“Chắc chắn rồi,” Anne nói và đi theo cô ta vào bếp. Lúc này đã có mặt ở đây, Anne lại băn khoăn phải bắt đầu thế nào. Cô muốn biết sự thật. Cô có nên tỏ ra thân thiện? Hay là buộc tội? Lần cuối cùng ở trong ngôi nhà này, mọi chuyện vẫn còn bình thường. Nhưng dường như nó đã là một quá khứ quá xa xôi. Một cuộc đời khác.
Trong bếp, Anne nhìn chiếc cửa trượt dẫn ra hiên và sân sau. Cô trông thấy mấy chiếc ghế trên hiên. Cô tưởng tượng ra cảnh Cynthia ngồi trong lòng Marco trên một trong những chiếc ghế này, trong khi gã đàn ông kia lái xe đưa con cô đi. Lòng cô bừng lửa giận, nhưng cô cẩn thận không thể hiện ra ngoài. Cô đã được luyện tập rất nhiều để kìm nén và che giấu cơn giận. Chẳng phải đó là việc tất cả mọi người vẫn làm sao? Tất cả đều vờ vĩnh, tất cả đều ra vẻ như mình khác biệt. Cả thế giới này đã được xây dựng trên những lời nói dối và sự giả trá. Cynthia là kẻ dối trá, cũng y như chồng của Anne vậy.
Anne bỗng thấy chóng mặt và phải ngồi xuống bên bàn ăn. Cynthia khởi động máy pha cà phê, rồi quay lại nhìn cô, dựa người vào kệ bếp. Từ chỗ Anne đang ngồi, Cynthia trông có vẻ cao hơn và chân càng dài hơn bao giờ hết. Anne nhận ra cô đang ghen tị, ghen đến điên cuồng, với Cynthia. Và Cynthia biết điều đó.
Cả hai bọn họ đều không muốn bắt đầu cuộc nói chuyện trước. Cảm giác rất bối rối. Cuối cùng Cynthia lên tiếng, “Cuộc điều tra đã tiến triển được chút nào chưa?” Cô ta đang trưng ra cái biểu cảm quan tâm lúc nói điều này, nhưng Anne không bị lừa.
Anne nhìn cô ta và bảo, “Tôi sẽ không bao giờ đòi được con mình nữa.” Cô nói điều này thật bình tĩnh, như thể đang nói về thời tiết. Cô cảm thấy mình như đã tách khỏi thế giới này, không còn gắn bó với bất kỳ điều gì. Rồi cô bỗng nhận ra rằng mình đã sai khi tới đây. Cô không đủ mạnh mẽ để đối mặt với Cynthia một mình. Qua đây thật nguy hiểm. Cô sợ Cynthia. Nhưng tại sao? Cynthia có thể làm gì cô kia chứ, sau những gì đã xảy ra? Thực vậy, với chừng ấy thứ Anne đã mất, đáng lẽ cô phải cảm thấy mình bất bại. Cô chẳng còn gì mà mất cả. Cynthia phải biết sợ cô mới đúng.
Rồi Anne hiểu ra. Cô bị lạnh đến tận sống lưng. Anne đang sợ chính mình. Cô sợ điều mình có thể sẽ làm. Cô cần ra về ngay. Cô bật dậy bất thình lình. “Tôi phải về đây.”
“Sao cơ? Cô vừa đến mà,” Cynthia ngạc nhiên hỏi. Cô ta nhìn cô chăm chú. “Cô có sao không đấy?”
Anne lại rơi xuống ghế, cúi đầu giữa hai đầu gối. Cynthia tới bên và ngồi xổm xuống cạnh cô. Co ta khẽ đặt hai bàn tay sơn sửa đẹp đẽ lên lưng Anne. Anne lo là mình sắp ngất mất. Cô cảm giác như mình sắp nôn. Cô hít thật sâu, chờ cho cảm giác ấy qua đi. Nếu cô chờ đợi, và hít thở, cơn buồn nôn sẽ qua.
“Đây, uống chút cà phê đi,” Cynthia mời. “Caffein sẽ giúp cô.”
Anne ngẩng đầu lên và nhìn Cynthia rót cà phê. Người đàn bà này chẳng quan tâm gì đến cô cả, nhưng cô ta vẫn pha cà phê, bỏ thêm kem và đường, rồi mang nó đến cho cô ở bàn ăn như mọi lần cô ta vẫn làm. Anne nhấp một ngụm, rồi một ngụm nữa. Cynthia nói đúng, quả là nó làm cô thấy khá hơn. Cà phê làm đầu óc cô tỉnh ra, khiến cô đủ khả năng suy xét. Cô uống thêm một ngụm rồi đặt cái cốc xuống bàn. Cynthia đã ngồi xuống đối diện cô.
“Cô đã ngoại tình với chồng tôi bao lâu rồi?” Anne hỏi. Giọng cô thản nhiên. Câu hỏi bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên, dù cô đang giận dữ đến thế. Bất kỳ ai nghe cũng sẽ tưởng là cô chẳng quan tâm.
Cynthia ngả người ra sau và khoanh hai tay trước bộ ngực đồ sộ. “Tôi không ngoại tình với chồng cô,” cô ta nói, cũng lạnh lùng ngang ngửa.
“Thôi nói vớ vẩn đi,” Anne nói bằng giọng thân thiện kỳ quặc. “Tôi biết cả rồi.”
Cynthia có vẻ ngạc nhiên. “Ý cô là sao? Chẳng có gì để biết cả. Marco và tôi không quan hệ với nhau. Chúng tôi có chút thân mật thể xác ở trên hiên sau vào lần cuối hai người ở đây, nhưng nó chỉ là việc vô hại thôi. Kiểu của đám thanh thiếu niên. Anh ta say. Cả hai chúng tôi đều say. Chúng tôi hơi buông thả một chút. Không có ý nghĩa gì cả. Đó là lần đầu và cũng là lần duy nhất chúng tôi từng chạm vào nhau.”
“Tôi không biết tại sao cả hai người đều chối. Tôi biết các người đang dan díu với nhau,” Anne khăng khăng bảo, nhìn vào Cynthia qua vành cốc cà phê của mình.
Cynthia nhìn cô từ bên kia bàn, cô ta cũng đang cầm cốc của mình bằng cả hai tay. “Tôi đã kể với cô, và cũng kể với cảnh sát khi họ ở đây rồi, là chúng tôi chỉ chơi đùa một chút ở bên ngoài. Chúng tôi đều đã say, có thế thôi. Không có gì giữa Marco và tôi trước đó hay kể từ đó nữa. Thậm chí tôi còn không gặp lại anh ta từ cái đêm vụ bắt cóc. Cô đang tưởng tượng ra mọi chuyện, Anne ạ.” Giọng cô ta ra vẻ bề trên.
“Đừng có dối tôi!” Anne đột nhiên rít lên. “Chiều hôm qua tôi vừa trông thấy Marco ra khỏi cửa sau nhà cô.”
Cynthia cứng người lại.
“Vậy nên đừng nói dối và bảo tôi là cô chưa gặp lại anh ta! Tôi còn biết cả chuyện chiếc điện thoại!”
“Điện thoại nào?” Một trong hai bên chân mày được vẽ hoàn hảo của Cynthia nhướng lên.
“Thôi bỏ đi,” Anne nói, ước gì cô có thể rút lại câu cuối. Cô nhớ ra rằng chiếc điện thoại đó có thể là để cho người khác. Mọi chuyện đã diễn ra thật quá sức rối rắm. Cô hầu như không còn phân biệt được mọi thứ rõ ràng nữa. Cô cảm thấy tâm trí mình đang sụp đổ. Trước kia cô đã luôn là người mẫn cảm, nhưng giờ – giờ khi con cô đã ra đi, chồng cô thì lừa dối cô – ai mà còn lý trí tỉnh táo cho được? Không ai có thể trách cô được. Không ai có thể trách cô nếu cô làm điều gì đó điên khùng.
Lúc này khuôn mặt Cynthia đã thay đổi. Vẻ giả đò quan tâm biến mất, cô ta nhìn Anne lạnh lùng. “Cô muốn biết chuyện gì đang xảy ra ư, Anne? Cô có chắc là mình thực sự muốn biết không?”
Anne nhìn cô ta, bối rối vì giọng điệu thay đổi ấy. Anne có thể tưởng tượng ra Cynthia trong vai trò kẻ bắt nạt ở trường học – một cô gái cao ráo, xinh đẹp đang khích bác những cô gái nhỏ thó, mập mạp và kém tự tin như Anne.
“Có, tôi muốn biết.”
“Cô có chắc không? Bởi vì một khi tôi đã kể cho cô thì tôi sẽ không rút lại được đâu đấy.” Cynthia đặt cái cốc lên bàn.
“Tôi mạnh mẽ hơn cô nghĩ,” Anne nói. Giọng cô có chút gợn. Cô cũng đã đặt cốc xuống, vươn người qua bàn và nói, “Tôi đã mất con rồi. Còn gì có thể làm tổn thương tôi được nữa nào?”
Cynthia cười, nhưng đó là một nụ cười lạnh lẽo, toan tính. Cô ta ngồi lùi lại trên ghế và nhìn Anne như thể đang ra quyết định. “Tôi nghĩ cô không hiểu một tí gì về chuyện đang thực sự diễn ra đâu,” cô ta bảo.
“Vậy sao cô không nói tôi nghe đi?” Anne quát lên.
Cynthia đứng dậy, đẩy ghế ra sau với một tiếng két trên sàn nhà. “Được rồi. Ở nguyên đây. Tôi chỉ đi một phút thôi.”
Cynthia ra khỏi bếp và lên gác. Anne thắc mắc Cynthia có thể cho mình xem cái gì. Cô cân nhắc đến chuyện bỏ chạy. Cô có thể chịu đựng được hiện thực đến đâu? Có thể là có ảnh. Ảnh chụp chung cô ta và Marco. Cynthia là nhiếp ảnh gia. Và cô ta là loại đàn bà sẽ chụp ảnh chính mình, bởi cô ta quá đẹp và phù phiếm. Có thể cô ta sắp cho Anne xem những bức ảnh chụp chính cô ta cùng Marco trên giường. Và biểu cảm của Marco sẽ hoàn toàn khác với biểu cảm trên mặt anh mỗi lúc làm tình với Anne. Cô đứng dậy. Cô sắp đi qua được cửa trượt thì Cynthia quay lại bếp, tay cầm một chiếc máy tính.
“Nhụt chí rồi hả?” cô ta hỏi.
“Không, tôi muốn hít thở không khí một chút,” Anne nói dối, đẩy cánh cửa trượt đóng lại lần nữa, và quay lại bàn.
Cynthia đặt cái máy tính lên bàn và mở lên. Họ ngồi xuống và chờ vài phút cho đến khi nó đã khởi động xong.
“Tôi thực sự rất tiếc vì chuyện này, Anne à, thực sự đấy,” Cynthia bảo cô.
Anne lườm cô ta, không tin lấy một giây, rồi miễn cưỡng quay sang nhìn màn hình. Đó không phải thứ cô tưởng. Đó là một đoạn phim đen trắng quay sân sau nhà Cynthia, và bên ngoài đó là sân sau nhà Anne. Cô để ý nhãn ngày giờ ở góc dưới cùng. Cô lạnh toát toàn thân.
“Chờ nhé,” Cynthia nói.
Cô sắp sửa trông thấy cảnh gã đàn ông đã chết đưa con cô đi. Cynthia độc ác như thế đấy. Và suốt thời gian qua cô ta đã có đoạn băng. “Tại sao cô không cho cảnh sát xem cái này?” Anne hỏi, mắt cô khoá vào màn hình, chờ đợi.
Hoàn toàn không tin nổi, Anne trông thấy Marco xuất hiện ở cửa sau nhà họ lúc 12 giờ 31 và xoáy bóng đèn trong cảm biến chuyển động, đèn tắt phụt.
Anne cảm thấy máu đã rút hết khỏi tứ chi mình. Cô trông thấy Marco đi vào trong nhà. Hai phút trôi qua. Rồi cửa sau lại mở. Marco đang ra khỏi nhà với Cora trên tay, quấn trong chiếc chăn màu trắng. Anh ta liếc quanh như để xem liệu có ai trông thấy mình không, nhìn thẳng vào máy quay rồi rảo bước tới gara và chui vào trong qua cánh cửa đó. Trái tim Anne đập điên cuồng trong lồng ngực. Một phút sau cô trông thấy Marco ra khỏi gara mà không có con. Đó là lúc 12 giờ 34. Anh ta băng qua bãi cỏ đi về phía ngôi nhà, ở đó hình ảnh anh ta thoáng biến mất rồi tái xuất hiện trên hiên sau nhà Stillwell.
“Cô thấy rồi đấy, Anne,” Cynthia nói phá tan khoảng khắc im lặng sững sờ, “không phải chuyện Marco và tôi đang dan díu với nhau. Marco đã bắt cóc con gái cô.”
Anne tê liệt, hãi hùng, và không thể cất lời.
Cynthia nói, “Có thể cô sẽ muốn hỏi anh ta con bé đang ở đâu rồi.”