Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

Marco ngồi ở bàn làm việc, nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng không trông thấy gì cả. Cửa vẫn đóng. Anh liếc xuống mặt bàn gỗ gụ đắt tiền, chiếc bàn anh đã chọn lựa kỹ càng khi mở rộng việc kinh doanh của mình và thuê cái văn phòng này.

Giờ đây khi nhìn lại những tháng ngày vô ưu và lạc quan ấy, anh thấy choáng váng như chúng không có thực. Anh đưa ánh mắt cay đắng nhìn khắp lượt văn phòng, nơi truyền tải thật hoàn hảo hình ảnh một doanh nhân thành công. Chiếc bàn ấn tượng, tầm nhìn ra thành phố và con sông bên ngoài cửa sổ đối diện với nó, những chiếc ghế da cao cấp – nghệ thuật đương đại.

Anh nhớ niềm vui lúc họ cùng trang trí nơi này – đi mua sắm đồ đạc, sắp xếp mọi thứ. Khi họ làm xong, anh đã khoá cửa lại, mở một chai sâm-panh và làm tình với cô vợ đang cười khúc khích của mình ngay trên sàn.

Hồi ấy anh đã chịu áp lực rất lớn, anh phải sống đúng với kỳ vọng lớn lao của tất cả mọi người – của Anne, của cha mẹ cô, của chính anh. Có lẽ nếu anh cưới một người khác, hẳn anh sẽ hài lòng với việc từ từ làm việc, cần cù chịu khó gây dựng sự nghiệp một cách chậm rãi và kiên nhẫn. Nhưng anh đã có cơ hội thực hiện mọi thứ nhanh chóng hơn, và anh nắm lấy nó. Anh đã tham vọng. Anh đã có chỗ tiền dâng lên tận miệng mình trên một chiếc đĩa bạc, và tất nhiên người ta trông chờ anh phải tạo ra thành công từ nó ngay lập tức. Làm sao anh có thể không thành công, khi đã nhận được một khoản hậu hĩnh như thế? Quả là quá nhiều áp lực. Richard đặc biệt quan tâm đến cách vận hành kinh doanh, bởi ông ta đã tài trợ cho nó.

Dường như câu chuyện tốt đẹp đến nỗi khó mà thành sự thật, và đúng là thế. Anh đã lao theo những khách hàng lớn trước khi kịp sẵn sàng. Anh đã phạm phải sai lầm kinh điển của những tay lính mới tăng trưởng quá nhanh. Nếu anh không cưới Anne – không, nếu anh không chấp nhận món quà cưới là ngôi nhà, và nhiều năm sau đó là khoản vay từ bố mẹ vợ – họ đã có thể thuê một căn hộ ở đâu đó, anh sẽ có một văn phòng xấu xí nằm xa trung tâm thành phố, anh sẽ không lái một chiếc Audi – nhưng anh sẽ làm việc chăm chỉ và xây dựng thành công dựa trên những điều kiện của chính mình. Anh và Anne sẽ hạnh phúc.

Cora sẽ vẫn đang ở nhà.

Nhưng hãy nhìn xem mọi chuyện đã ra sao. Anh là chủ một công ty đã tăng trưởng nóng tới mức đang bên rìa sụp đổ. Anh là một kẻ bắt cóc trẻ em. Một tên tội phạm. Một kẻ dối trá. Bị cảnh sát nghi ngờ. Nằm trong bàn tay của một lão bố vợ ích kỷ biết rõ những việc anh đã làm, và một kẻ tống tiền máu lạnh sẽ không bao giờ ngừng đòi tiền. Công ty thì sắp phá sản, dù cho anh đã được ban cho rất nhiều tiền để kinh doanh, cùng những mối quan hệ trong đám bạn bè của Richard ở câu lạc bộ golf.

Khoản đầu tư của Alice và Richard vào công ty của Marco đã mất. Cũng như năm triệu đô la mà họ đã trả cho Cora. Và giờ thì Richard đang đàm phán với tụi bắt cóc – họ thậm chí sẽ còn trả nhiều tiền hơn để đưa Cora về. Marco không biết là nhiều hơn bao nhiêu.

Cha mẹ Anne chắc phải ghét anh lắm. Lần đầu tiên, Marco nghĩ từ góc nhìn của họ. Anh có thể hiểu được nỗi thất vọng của họ. Marco đã phụ lòng tất cả. Rốt cuộc, việc kinh doanh của anh đã thất bại một cách ngoạn mục, dù anh được giúp đỡ nhiều đến như thế. Marco vẫn còn tin là nếu anh đã làm mọi việc theo cách riêng của mình thì anh có thể sẽ rất thành công – không sớm thì muộn. Nhưng Richard thúc ép anh nhận những hợp đồng anh không thể bàn giao. Rồi Marco trở nên tuyệt vọng.

Mọi chuyện bắt đầu đi chệch hướng, càng ngày càng khó kiểm soát. Vài tháng trước, Marco bắt đầu có thói quen tới quán rượu ở góc phố để uống vài chén trước khi về nhà với Anne. Ở nhà, anh chỉ cảm thấy bất lực trước cơn trầm cảm ngày càng tăng của vợ mình. Nơi đó thường khá vắng vẻ lúc 5 giờ chiều, khi anh ghé. Anh ngồi ở quầy, uống một ly, trầm ngâm cùng thứ chất lỏng màu hổ phách, tự hỏi mình phải làm cái quái gì bây giờ.

Một ngày nọ một người lớn tuổi hơn tới và ngồi xuống cạnh anh. Marco bực mình và định đứng dậy, cảm thấy không gian riêng của mình bị xâm phạm. Nhưng trước khi anh kịp đi, người kia đã nói chuyện với anh, theo kiểu thân tình.

“Trông cậu hơi buồn nhỉ,” anh ta mở lời.

Marco nói cộc lốc. “Nói thế cũng được.”

“Mất bạn gái hả?” người đàn ông hỏi.

“Giá mà đơn giản thế,” Marco đã bảo.

“À, thế thì chắc là rắc rối công việc rồi,” người đàn ông nói rồi mỉm cười. “Thế thì tệ hơn nhiều.” Anh ta đưa tay ra. “Bruce Neeland,” anh ta giới thiệu.

Marco bắt tay anh ta. “Marco Conti.”

Dần dần, Marco bắt đầu mong vô tình gặp Bruce. Anh thấy thật nhẹ nhõm khi có ai đó – ai đó không thực sự quen biết anh, ai đó sẽ không xét nét anh – để tâm sự chuyện rắc rối của mình. Anh không thể kể với Anne điều gì đang thực sự diễn ra, khi cô còn đang trầm cảm và lại kỳ vọng anh phải thành công. Anh đã không kể với cô mọi chuyện đang xấu đi, và một khi lúc đầu đã không kể chuyện xấu, anh không thể đột nhiên bảo cô rằng chuyện đang ngày một xấu hơn.

Bruce có vẻ am hiểu. Anh ta dễ gần, nói chuyện rất ấm áp và cởi mở, làm môi giới chứng khoán, cũng có năm này năm kia. Bạn phải là người cứng rắn lắm, mới thoát được những giai đoạn khó khăn. “Không phải lúc nào cũng dễ đâu,” Bruce nói và ngồi xuống cạnh anh trong bộ vest đắt tiền, tinh tế.

“Chắc chắn rồi,” Marco đồng ý.

Một ngày nọ Marco trót uống quá nhiều ở quán rượu. Sau đó, hai người đi dạo ven sông, anh đã kể cho Bruce nghe nhiều hơn ý định của mình. Mọi chuyện cứ thế tuôn ra, vấn đề của anh cùng nhà vợ. Bruce là một người rất biết lắng nghe.

“Tôi nợ họ rất nhiều tiền,” Marco thú thật.

“Họ là bố mẹ vợ của cậu cơ mà. Nếu cậu không trả được tiền, họ cũng sẽ không vứt cậu cho cá rỉa đâu,” Bruce nói đùa lúc nhìn ra sông.

“Có khi thế còn tốt hơn,” Marco chua chát nói. Marco giải thích chuyện bố mẹ vợ nắm thóp được mình – từ việc kinh doanh, ngôi nhà, thậm chí còn cố làm vợ anh chống lại anh.

“Tôi thấy ông bà ấy đã thao túng được cậu rồi,” Bruce nói và bĩu môi lên.

“Chuẩn.” Marco cởi áo khoác, quăng nó lên lưng ghế băng. Lúc đó là mùa hè, các buổi tối đều ấm áp.

“Cậu định làm gì?”

“Tôi không biết.”

“Cậu có thể hỏi vay họ thêm một khoản nữa, tiếp sức cho đến khi việc kinh doanh khấm khá lên,” Bruce gợi ý. “Đã giúp thì giúp cho trót.”

“Tôi không nghĩ vậy.”

Bruce nhìn thẳng vào mắt anh. “Sao lại không chứ? Đừng có ngốc. Hỏi đi. Tự mình trèo ra khỏi hố. Sống để chiến đấu thêm một ngày. Đằng nào họ cũng muốn bảo vệ khoản đầu tư của mình mà. Ít nhất hãy cho họ lựa chọn đó.”

Marco cân nhắc. Dù ghét cái ý tưởng ấy đến đâu, anh cũng thấy có lý khi đến gặp thẳng Richard và kể với ông ta rằng việc làm ăn đang gặp khó khăn. Anh có thể nhờ ông ta giữ kín chuyện giữa hai người với nhau, không hé ra cho Anne và bà Alice. Rốt cuộc, ngày nào mà chẳng có chuyện làm ăn đổ bể. Kinh tế là thế. Mọi chuyện giờ đây khó khăn hơn hồi Richard khởi nghiệp nhiều. Tất nhiên, Richard sẽ không bao giờ nhìn theo cách đó. Ít nhất ông ta cũng không bao giờ chịu thừa nhận như thế.

“Cứ hỏi bố vợ cậu ấy,” Bruce khuyên. “Đừng tới ngân hàng.”

Marco đã không kể với Bruce là anh đã tới ngân hàng rồi. Anh đã cầm cố ngôi nhà từ vài tháng trước. Anh đã bảo Anne khoản tiền đó là để mở rộng hơn nữa việc kinh doanh trong giai đoạn tăng trưởng cao, và cô đã không nghi ngờ gì. Anh đã bắt cô phải hứa không kể với bố mẹ. Anh nói rằng họ vốn đã can thiệp quá sâu vào việc của Marco và Anne rồi.

“Chắc vậy,” Marco nói.

Anh đã ngẫm nghĩ mất hai ngày. Anh chẳng ngủ được mấy. Cuối cùng anh quyết định tiếp cận bố vợ. Nói chuyện tiền nong với bố mẹ vợ thì anh chỉ luôn nói với Richard. Mà Richard thích thế. Marco lấy hết can đảm và gọi cho Richard, mời ông ta đi uống một ly. Richard có vẻ ngạc nhiên, nhưng ông ta gợi ý quán rượu ở câu lạc bộ golf. Tất nhiên rồi. Lúc nào lão cũng phải chơi ở chính sân nhà mình mới được.

Khi Marco đến, anh đã hồi hộp và uống hết rượu của mình khá nhanh. Anh cố chậm lại khi đã uống gần đến mấy cục đá. Richard nhìn anh chằm chằm.

“Chuyện là thế nào đấy, Marco?” ông ta hỏi.

Marco ngập ngừng. “Việc kinh doanh đang không được tốt như con mong muốn.”

Richard lập tức tỏ vẻ cảnh giác. “Tệ đến đâu?” ông ta hỏi.

Đây chính là điểm mà Marco ghét nhất ở bố vợ. Lúc nào cũng phải hạ nhục người khác. Ông ta không thể để Marco giữ mặt mũi gì hết. Không thể tỏ ra rộng lượng.

“Thực ra là khá tệ,” Marco nói. “Con đã mất vài khách hàng. Vài người khác chưa trả tiền. Giờ con đang hơi kẹt.”

“Hiểu rồi,” Richard nói trong lúc nhâm nhi ly rượu.

Một khoảng lặng dài. Lão già không định mời đâu, Marco nhận ra. Ông ta sẽ bắt Marco phải hỏi xin. Marco ngước lên từ cốc rượu của mình, nhìn vào khuôn mặt cứng rắn của bố vợ. “Bố có thể cho con vay một khoản khác để vượt qua lúc khó khăn này không?” anh hỏi. “Chúng ta có thể coi nó như một khoản vay thực sự. Lần này con muốn trả tiền lãi.”

Marco đã không thực sự cân nhắc tới khả năng bố vợ anh có thể từ chối. Anh đã không nghĩ Richard dám làm thế, bởi khi ấy chuyện gì sẽ xảy ra với con gái ông ta? Chủ yếu anh muốn tránh là cái việc phải quỵ luỵ, cái giây phút phải hỏi xin này, phải chịu đựng quyền uy của Richard.

Richard đã nhìn thẳng vào anh, ánh mắt lạnh tanh.

“Không,” ông ta bảo.

Ngay cả khi ấy Marco vẫn còn hiểu lầm. Anh đã nghĩ Richard từ chối khoản lãi. “Không, thật đấy. Con muốn trả lãi. Một trăm ngàn là đủ rồi ạ.”

Richard vươn người tới trên ghế, che luôn cái bàn nhỏ giữa hai người. “Tôi đã bảo là không .”

Marco thấy nóng lan đến tận cổ, cảm nhận khuôn mặt mình đỏ lên. Anh đã không nói gì cả. Anh không tin nổi Richard có ý ấy.

“Chúng tôi không đưa cậu thêm tiền gì nữa hết, Marco,” Richard nói. “Chúng tôi cũng chẳng cho vay . Cậu tự đi mà kiếm.” Ông ta ngồi lùi lại trên chiếc ghế thoải mái của mình. “Tôi nhìn là biết khoản đầu tư thất bại rồi.”

Marco đã không biết phải nói gì. Anh không định cầu xin. Mỗi khi Richard đã quyết thì là như thế. Và rõ ràng là lần này ông ta quyết tâm rồi.

“Alice và tôi đều có chung cảm nhận như vậy – chúng tôi đã quyết định không chu cấp cho cậu thêm gì nữa,” Richard nói thêm.

Thế còn con gái các người? Marco đã muốn hỏi, nhưng anh không thốt lên lời. Rồi anh nhận ra là mình đã biết câu trả lời.

Richard sẽ kể với Anne về chuyện này. Ông ta sẽ bảo với con gái rằng cô chọn Marco là sai lầm quá. Richard và Alice chưa từng ưa anh. Họ đã kiên nhẫn chờ đợi đến ngày này. Họ muốn Anne bỏ anh. Mang theo con và bỏ anh. Tất nhiên đó là điều họ muốn rồi.

Marco không thể để điều đó xảy ra.

Anh đột ngột đứng dậy, đụng đầu gối vào cái bàn nhỏ giữa họ. “Được thôi,” anh nói. “Tôi sẽ tự đi kiếm.” Anh quay bước và rời khỏi quầy rượu, mờ mắt vì giận và thẹn. Tự anh sẽ đi kể cho Anne nghe trước. Kể cho cô biết bố cô là một tên khốn như thế nào.

Lúc đó là cuối giờ chiều. Thời gian để uống thêm nữa trước khi anh về nhà. Anh ghé qua quán rượu làm một ly nhanh rồi đi bộ. Bruce đã ở đó sẵn, ngồi chờ trên ghế băng. Chính là lúc ấy. Đó là thời điểm không còn quay lại được nữa.

« Lùi
Tiến »