Thanh tra Rasbach quan sát Anne thật kỹ. Cô không ngừng vặn vẹo bàn tay mình. Rõ ràng cô đang rất kích động. Đồng tử của cô giãn ra, mặt thì trắng bệch. Ông không chắc có nên tiếp tục. Cô đã bỏ qua quyền được tư vấn, trên đoạn ghi hình, nhưng ông không chắc chắn lắm về trạng thái tinh thần của cô, liệu cô có còn đủ khả năng đưa ra quyết định ấy một cách đúng mực hay không. Tuy nhiên, ông vẫn muốn nghe xem cô cần nói gì. Dù sao thì họ luôn có thể bác bỏ một lời thú tội – có thể họ sẽ làm vậy – nhưng ông vẫn cần nghe về nó. Ông muốn biết.
“Tôi đã giết con bé,” Anne nói. Cô có vẻ buồn khổ, nhưng vẫn tỉnh táo. Cô biết mình là ai, mình đang ở đâu, và mình đang làm gì.
“Kể tôi nghe chuyện gì đã xảy ra đi, Anne,” ông nói khi ngồi đối diện cô ở bên kia bàn.
“Tôi đã về kiểm tra con lúc 11 giờ,” Anne nói. “Tôi cố cho bé bú bằng bình, vì tôi đã uống rượu. Nhưng bé quấy quá, nó muốn ti mẹ. Nó không chịu bú bình.” Cô ngừng nói và nhìn đăm đăm vào tường phía bên trên vai Rasbach, như đang xem lại tất cả trong một bộ phim chiếu trên màn hình sau lưng ông.
“Tiếp đi,” thanh tra nói.
“Thế là tôi nghĩ, mặc kệ nó, rồi tôi đưa bé kề lên ngực mình. Tôi cảm thấy tồi tệ khi làm thế, nhưng con bé không chịu bú bình mà lại đang đói. Con bé khóc quá là khóc và không chịu ngừng lại. Con bé chưa bao giờ gặp khó khăn với việc bú bình. Nó chưa bao giờ từ chối bình. Làm sao tôi biết được nó sẽ không chịu bú bình vào đúng cái đêm tôi đã uống vài ly cơ chứ?”
Rasbach chờ cô nói tiếp. Ông không muốn nói rồi cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Cô gái gần như đang trong cơn mê sảng, vẫn nhìn đăm đăm vào bức tường sau lưng ông.
“Tôi không còn biết phải làm gì nữa. Nên tôi đã cho bé bú.” Cô kéo ánh mắt khỏi tường và nhìn vào ông. “Trước đây tôi đã nói dối, khi tôi bảo rằng tôi nhớ đã thay bộ quần áo màu hồng cho con bé. Thực ra tôi không nhớ. Tôi chỉ nói thế vì tôi đoán là mình đã làm, nhưng thực ra tôi không nhớ gì hết.”
“Vậy cô nhớ gì?” Rasbach nói.
“Tôi nhớ đã cho bé bú, con bé mút một lúc, nhưng lại chưa đủ no, và rồi nó lại bắt đầu quấy.” Mắt Anne lại trượt lên màn hình tưởng tượng kia. “Tôi ôm con và đi vòng quanh một lát, hát cho bé nghe, nhưng con bé chỉ khóc to hơn. Tôi cũng khóc luôn.” Cô nhìn ông. “Tôi đã tát con bé.” Giờ thì Anne bật khóc. “Sau đó tôi không còn nhớ. Con bé đang mặc bộ áo liền quần màu hồng khi tôi tát nó, tôi nhớ như thế, nhưng tôi không nhớ được gì sau đó cả. Chắc tôi đã thay bỉm và thay bộ quần áo cho nó. Có lẽ tôi đã thả rơi hay lắc người nó, tôi không biết nữa. Có thể tôi đã ấn một cái gối lên mặt con để ngăn con khóc, như ông đã nói, nhưng chắc hẳn bằng cách nào đó mà con bé đã chết.” Cô bắt đầu khóc nấc lên. “Rồi khi tôi quay về lúc nửa đêm, con bé đang nằm trong nôi, nhưng tôi đã không bế con lên. Tôi không biết khi ấy nó có còn thở hay không nữa.”
Rasbach để cho cô khóc. Cuối cùng ông nói, “Anne, nếu cô không nhớ thì sao cô lại nghĩ là mình đã giết Cora?”
“Bởi vì con bé đã mất rồi! Bởi vì tôi không nhớ. Đôi khi, những lúc tôi bị căng thẳng, đầu óc tôi lại bị tách ra, mất liên hệ với hiện thực. Rồi tôi nhận ra là mình đã mất ý thức một thời gian, là tôi đã làm gì đó mà mình không còn nhớ. Chuyện đó từng xảy ra rồi.”
“Kể tôi nghe xem.”
“Các ông biết hết rồi còn gì. Ông đã nói chuyện với Janice Foegle.”
“Tôi muốn nghe chuyện từ cô. Kể tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.”
“Tôi không muốn.” Cô lấy vài tờ giấy trong hộp và lau mắt.
“Tại sao không?”
“Tôi không muốn nói về chuyện đó.”
Rasbach dựa ra ghế và bảo, “Anne, tôi không nghĩ cô đã giết Cora đâu.”
“Có, ông nghĩ thế. Ông chẳng bảo thế từ trước à.” Cô vặn mấy tờ giấy trong tay mình.
“Tôi không còn nghĩ thế nữa. Nếu tôi có đặt cái ý nghĩ ấy vào đầu cô thì tôi thực sự rất xin lỗi.”
“Chắc tôi đã giết con bé đấy. Còn Marco thì đã nhờ ai đó mang nó đi để bảo vệ tôi. Để tôi không biết mình đã làm gì.”
“Vậy thì giờ con bé đang ở đâu?”
“Tôi không biết! Marco không chịu cho tôi biết! Tôi đã cầu xin anh ấy, nhưng anh ấy không nói. Anh ấy chối. Anh ấy không muốn tôi biết rằng chính tôi đã giết con. Anh ấy đang bảo vệ tôi. Chắc phải khó khăn lắm. Tôi đã nghĩ nếu tôi đến đây và cho ông biết chuyện gì đã xảy ra, anh ấy sẽ không phải giả vờ nữa, anh ấy sẽ cho chúng ta biết mình chôn con bé ở đâu, và tôi sẽ biết, và mọi chuyện sẽ kết thúc.” Cô ngồi rũ trên ghế của mình, đầu gục xuống.
Quả thực lúc đầu Rasbach đã nghi ngờ là có chuyện gì đó tương tự thế xảy ra. Rằng chắc hẳn người mẹ này đã phát điên, giết con mình, và cô ta cùng chồng đang che giấu tung tích. Chuyện có thể là như thế lắm chứ. Nhưng không phải như cách cô đang kể. Bởi vì nếu cô đã giết em bé lúc 11 giờ, hay thậm chí là lúc nửa đêm, và Marco còn không biết chuyện đó đến tận lúc mười hai rưỡi, làm sao Derek Honig có thể đã chờ sẵn trong xe ở đường nhỏ mà lấy đứa bé đi được? Không, cô đã không giết con. Chuyện ấy không khớp gì cả.
“Anne, cô có chắc là khi cô cho bé bú lúc 11 giờ bé đã khóc không? Có thể là sớm hơn chăng? Chẳng hạn lúc 10 giờ?” Nếu là thế, Marco có thể đã biết chuyện sớm hơn – khi anh ta về kiểm tra con lúc 10 giờ rưỡi.
“Không, đúng là 11 giờ mà. Tôi luôn cho con bú lần cuối lúc 11 giờ, rồi con bé thường ngủ tới tận 5 giờ sáng. Đó là khoảng thời gian duy nhất tôi rời bữa tiệc trong hơn năm phút. Ông có thể hỏi người khác.”
“Đúng, Marco và Cynthia đều xác nhận là cô đã về một lúc lâu quãng 11 giờ, cô đã không trở lại cho tới tận mười một rưỡi gì đó – và cô lại kiểm tra con lần nữa lúc 12 giờ,” Rasbach nói. “Cô có kể với Marco cô đã nghĩ mình có thể hại con không, khi cô quay lại bữa tiệc ấy?”
“Không, tôi… tôi chỉ vừa nhận ra đêm qua là chắc hẳn tôi đã làm thế!”
“Nhưng cô thấy không, Anne, chuyện đó là bất khả thi, chuyện cô vừa mới mô tả ấy,” Rasbach nhẹ nhàng nói với cô. “Làm sao Marco có thể qua nhà lúc mười hai rưỡi, không hề biết trước em bé đã chết, ấy vậy mà lại có ngay người ngồi trong ô tô chờ ở gara để đón em bé vài phút sau đó được?”
Anne ngồi bất động hoàn toàn. Hai tay cô ngừng cử động. Cô có vẻ lúng túng.
Còn một điều nữa ông cần phải nói cho cô biết. “Có vẻ như người đàn ông đã bị giết ở nhà gỗ – Derek Honig ấy – chính là người có chiếc xe đã nằm trong gara nhà cô và mang Cora đi. Vết bánh xe đúng kiểu đó, và chúng tôi sẽ mau chóng biết được nó có khớp với dấu vết để lại trong gara của cô không. Chúng tôi nghĩ Cora đã được mang vào căn nhà gỗ của anh ta ở Catskills. Sau đó, Honig đã bị đánh đến chết bằng một cái thuổng.”
Trông Anne như thể không thể tiêu hoá nổi thông tin này.
Rasbach lo ngại cho cô. “Tôi có thể gọi ai đó đến đón cô về nhà không? Marco đâu?”
“Anh ấy đi làm.”
“Vào ngày Chủ nhật à?”
Cô không trả lời.
“Tôi gọi cho mẹ cô được không? Hay một người bạn?”
“Không! Tôi không sao. Tôi sẽ tự về nhà. Thật đấy, tôi ổn mà,” Anne nói. Cô đột ngột đứng dậy. “Xin đừng kể với ai là tôi đã ở đây hôm nay,” cô nói.
“Ít nhất cũng để tôi bắt taxi cho cô,” ông khăng khăng.
Ngay trước khi chiếc taxi đến, cô bỗng quay ngoắt sang ông và bảo, “Nhưng… vẫn còn có thời gian, từ lúc mười hai rưỡi tới khi chúng tôi về nhà. Nếu tôi đã giết con bé và anh ấy tìm thấy bé lúc mười hai rưỡi và gọi cho ai đó. Chúng tôi chưa về nhà đến mãi tận gần một rưỡi – anh ấy đã không muốn về. Ông không biết chắc cái xe đi ra đường lúc 12 giờ 35 chính là cái đã chở Cora kia mà. Cũng có thể là sau này lắm chứ.”
Rasbach nói, “Nhưng Marco không thể gọi cho ai mà chúng tôi không hề biết được. Chúng tôi đã có tất cả lịch sử cuộc gọi của hai người. Anh ta đã không gọi cho ai cả. Nếu Marco nhờ ai tới đón em bé thì việc đó phải được bàn từ trước – lên kế hoạch trước. Điều đó có nghĩa là cô đã không giết con bé. ”
Anne nhìn ông thảng thốt, dường như cô định nói gì đó, nhưng rồi chiếc xe đến và cô im lặng. Rasbach nhìn cô ra về, từ tận đáy lòng ông thấy thương cho cô.
Anne trở lại ngôi nhà trống vắng. Cô nằm xuống ghế xô pha trong phòng khách, hoàn toàn kiệt sức, và ngẫm lại những chuyện vừa xảy ra ở đồn cảnh sát.
Rasbach gần như đã thuyết phục được cô rằng cô không phải là người giết Cora. Nhưng ông ta không biết về chiếc điện thoại được giấu trong tường. Marco đã có thể gọi cho ai đó, vào lúc mười hai rưỡi. Giờ cô không biết tại sao mình lại không nhắc gì đến chiếc điện thoại. Có thể cô không muốn Rasbach biết về vụ ngoại tình của Marco. Cô xấu hổ quá. Hoặc là thế, hoặc gã đàn ông có căn nhà gỗ đã bắt cóc con bé lúc còn sống, vào khoảng thời gian sau khi Marco kiểm tra bé lúc mười hai rưỡi. Cô không biết tại sao thanh tra Rasbach lại quả quyết rằng chiếc xe đi trên đường lúc 12 giờ 35 phút có liên quan đến chuyện này.
Cô nhớ mình từng nằm ở đây lúc vẫn còn bé con trên ngực như thế nào. Cảm giác như từ lâu lắm rồi. Cô sẽ bị mệt đến mức cần nằm xuống một hai phút với em bé. Họ sẽ cùng rúc vào nhau trên ghế này, trong khoảng thời gian yên tĩnh của một ngày, như bây giờ, và đôi khi hai mẹ con cùng ngủ gật với nhau. Nước mắt lăn dài trên hai má cô.
Anne nghe tiếng động vẳng lại từ bên kia bức tường. Cynthia đã về nhà, đang đi quanh phòng khách của cô ta, bật nhạc. Anne khinh bỉ Cynthia. Cô ghét mọi điều ở cô ta – việc không con không cái, cái thần thái thượng đẳng và quyền lực, cái thân hình kia, những bộ quần áo lả lơi mơi trai. Cô ghét việc cô ta lả lướt với chồng cô, ghét vì cô ta đã cố huỷ hoại cuộc sống của họ. Cô không biết mình có khi nào tha thứ cho Cynthia vì việc cô ta đã làm được không. Cô càng căm ghét Cynthia hơn vì trước đây họ từng là bạn tốt của nhau.
Anne cũng ghét việc Cynthia sống chỉ cách cô một bức tường. Cô đột ngột nhận ra là họ có thể chuyển nhà. Họ có thể rao bán ngôi nhà này. Dù sao đi nữa cô và Marco cũng quá nổi danh ở khu này rồi – đống thư vẫn chồng chất thêm mỗi ngày – và ngôi nhà cô từng yêu mến biết bao nay chẳng khác nào hầm mộ. Cô cảm thấy như mình đang bị chôn sống ở đây.
Họ không thể sống ở đây lâu thêm nữa, với Cynthia chỉ ở bên kia bức tường, lảng vảng trong tầm mắt của Marco.
Rồi ngày hôm qua Marco làm gì mà lại đi ra từ sân sau nhà Cynthia, với cái vẻ vụng trộm thế nhỉ? Anh đã chối lấy chối để chuyện dan díu với cô ta, nhưng Anne đâu có ngu. Cô không thể tìm được sự thật từ anh, và cô đã chán ngấy những lời dối trá rồi. Cô sẽ trực tiếp chất vấn Cynthia. Hỏi cô ta sự thật. Nhưng cả với Cynthia nữa, làm sao cô biết cái gì là thật còn cái gì là giả dối?
Thay vào đó Anne ngồi dậy và đi qua cửa sau để ra sân. Cô vào trong gara lấy cặp găng tay làm vườn. Trong gara cô dừng bước và để mắt làm quen với ánh sáng. Cô có thể ngửi thấy thứ mùi quen thuộc trong này, gồm có mùi dầu, gỗ cũ và giẻ lau ẩm mốc. Cô đứng đó và tưởng tượng sự việc đã ra sao. Cô bối rối quá, vì tất cả mọi điều. Nếu cô đã không giết Cora và Marco không nhờ ai đó đưa con bé đi, vậy thì kẻ nào đó, có thể là người đàn ông đã chết kia, đã bắt cóc con cô từ trong cũi và đặt nó vào chiếc xe của hắn, một lúc nào đó sau mười hai giờ rưỡi trong lúc cô – cùng Marco và Cynthia và Graham – đang ở bên nhà kia mà không biết gì.
Cô mừng vì hắn đã chết. Cô hi vọng hắn phải chịu đau đớn. Cô lại ra ngoài và bắt đầu giật cỏ dại khỏi thảm cỏ một cách thô bạo cho đến khi hai tay cô rộp lên còn lưng thì đau nhói.