Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1912 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Rốt cuộc Anne cũng chìm vào giấc ngủ chập chờn, Marco thì nằm thao thức bên cạnh cô, cố sắp xếp mọi chuyện trong đầu. Anh ước gì mình có thể bàn bạc chuyện này với vợ. Họ đã từng nói với nhau về mọi điều, mọi kế hoạch của mình. Nhưng giờ anh không thể nói gì với cô được nữa. Khi anh ngủ được thì những giấc mơ của anh toàn chuyện khủng khiếp. Anh giật mình tỉnh dậy từ 4 giờ sáng, tim đập thình thịch và mồ hôi túa ra, cả ga giường cũng ướt sũng.

Đây là điều mà anh biết: Richard đang thương lượng với tụi bắt cóc. Ông ta và bà Alice sẵn sàng trả bất kỳ giá nào để đưa Cora về. Marco phải hy vọng và cầu nguyện rằng Richard sẽ làm được điều anh không thể. Richard nắm giữ điện thoại của Derek, và ông ta đã biết kẻ ở đầu dây bên kia chính là Marco. Richard – và Alice – đã biết Marco câu kết với Derek, biết rằng anh bắt cóc chính con mình vì tiền. Ý nghĩ đầu tiên của Marco là Richard đã giết Derek và cướp điện thoại của hắn, giờ đây nghe có vẻ ngớ ngẩn. Làm sao Richard có thể biết được chuyện Derek? Liệu ông ta có khả năng đập nát đầu người khác không? Marco không nghĩ vậy, dù cho anh có ghét lão già khốn kiếp ấy thế nào.

Nếu quả thực bọn bắt cóc đã gửi Richard chiếc điện thoại, đó là tin tốt. Điều đó có nghĩa là cảnh sát không biết về nó – hay chưa biết. Nhưng Richard đã đe doạ anh. Chính xác thì ông ta đã nói gì? Marco không nhớ được. Anh phải nói chuyện với Richard và thuyết phục ông ta không kể với cảnh sát – hay Anne – về vai trò của anh trong vụ bắt cóc. Làm sao anh làm được việc đó? Anh sẽ phải thuyết phục họ rằng Anne sẽ không chịu nổi cú sốc ấy, rằng việc tố cáo vai trò của Marco trong vụ Cora mất tích sẽ hoàn toàn huỷ hoại cô.

Cha mẹ Anne sẽ cầm tù anh suốt đời với cái thông tin đó, nhưng ít nhất anh và Anne và Cora lại có thể làm một gia đình. Nếu họ đón được con trở về, Anne sẽ hạnh phúc. Anh có thể bắt đầu lại, ra sức cày cuốc để chu cấp cho hai mẹ con. Có lẽ Richard không thực lòng muốn tố cáo anh. Việc đó sẽ sỉ nhục họ trước công chúng, làm tổn hại danh dự của ông ta trong giới kinh doanh. Có thể tất cả những gì Richard muốn chỉ là dùng những bí mật bẩn thỉu để cầm tù Marco suốt phần đời còn lại. Như thế mới đúng là Richard. Marco bắt đầu hít thở dễ dàng hơn một chút.

Anh sẽ phải vứt chiếc điện thoại đi. Lỡ Anne bấm nút GỌI LẠI và gặp được cha mình thì sao? Rồi anh nhớ ra cô không biết mật khẩu để mở điện thoại. Tuy nhiên, anh vẫn phải vứt nó đi. Nó trói anh vào vụ mất tích của Cora. Anh không thể để cảnh sát có nó được.

Còn Cynthia và đoạn phim của cô ta, anh không biết phải làm gì với nó. Cô ta sẽ giữ im lặng chừng nào anh còn thuyết phục được cô ta tin là anh có khả năng kiếm chỗ tiền cô ta muốn.

Chúa ơi, tình thế be bét cả.

Marco ngồi dậy trong bóng tối và lặng lẽ đi quanh phòng ngủ trải thảm, cẩn thận không đánh thức vợ mình. Anh nhanh chóng mặc quần áo, vẫn là chiếc quần bò và áo thun đã mặc hôm trước. Sau đó anh đi ra hành lang tới phòng làm việc và lấy điện thoại ra khỏi ngăn kéo nơi đã cất nó tối qua. Anh khởi động điện thoại và kiểm tra một lần cuối. Không có gì. Không cần thiết phải giữ chiếc điện thoại. Nếu cần nói chuyện với Richard anh sẽ làm trực tiếp. Điện thoại này là bằng chứng duy nhất, ngoài đoạn phim của Cynthia, chống lại anh.

Mỗi lúc một việc thôi. Anh phải vứt chiếc điện thoại trước đã. Anh chộp lấy chìa khoá xe trên bát cạnh cửa. Định để lại lời nhắn cho Anne nhưng anh đoán mình sẽ về nhà trước khi cô thức dậy, nên anh lặng lẽ đi qua cửa sau và băng qua khoảng sân vào gara nhà mình, chui vào chiếc Audi.

Trời lạnh buốt trước bình minh. Anh vẫn chưa quyết định rõ ràng với chiếc điện thoại, nhưng hiện giờ anh đã đang lái xe đến hồ. Đường vẫn còn tối. Trong lúc lái xe một mình trên con đường quốc lộ vắng tanh, anh ngẫm nghĩ về Cynthia. Dám đi tống tiền người khác thì cũng không phải dạng vừa. Anh tự hỏi cô ta còn làm gì khác nữa. Liệu anh có thể tìm ra thứ gì đó để nắm thóp cô ta như cái thứ cô ta đang dùng để tống tiền anh không? Để cân bằng thế trận. Nếu anh không thể tìm được gì hữu ích, có lẽ anh nên gán tội cho cô ta bằng cách nào đó. Anh sẽ cần người giúp. Nội tâm anh rúm lại hèn nhát. Anh không quen phạm tội, ấy vậy mà dường như mỗi lúc anh càng đào hố chôn mình sâu hơn.

Marco bám lấy ý tưởng có lẽ anh vẫn còn giữ được chút ít cuộc sống trước đây – nếu Cora được trả lại cho họ an toàn, nếu Richard giữ kín bí mật của anh, nếu anh có thể tìm được điều gì đó về Cynthia, bằng cách này hay cách khác, để ép cô ta lùi bước. Không đời nào anh có thể trả tiền cho cô ta và cứ thế trả tiền mãi. Anh không thể nằm trong tay cô ta như thế. Nhưng ngay cả nếu anh thực hiện được mọi việc trên, anh sẽ không bao giờ, không lúc nào còn chút bình yên nữa. Anh biết điều đó. Anh sẽ sống vì Cora, và vì Anne. Cố hết sức đem lại cho họ một cuộc đời hạnh phúc nhất có thể. Anh nợ hai mẹ con điều đó. Chuyện anh có được hạnh phúc hay không không còn quan trọng. Anh đã không còn quyền đòi hạnh phúc nào nữa.

Marco đỗ xe ở điểm yêu thích dưới tán cây, đối diện cái hồ. Anh ngồi trong xe vài phút, nhớ lại lần cuối tới đây. Quá nhiều chuyện đã xảy ra kể từ lúc ấy. Lần cuối anh tới đây, mới chỉ vài ngày trước, anh đã chắc chắn về việc đòi lại được Cora biết bao nhiêu. Nếu mọi chuyện đã diễn ra như đáng lẽ phải thế thì giờ này anh đã có lại con gái rồi, cả chỗ tiền kia, và không ai biết gì hết. Nhưng xem xem cuối cùng mọi chuyện đã bung bét đến mức nào.

Anh ra khỏi xe. Không khí buổi sáng bên hồ se lạnh. Bầu trời bắt đầu sáng lên. Chiếc điện thoại di động nằm trong túi áo anh. Anh bắt đầu đi xuôi bờ hồ. Anh định đi bộ đến cuối cầu tàu và ném chiếc điện thoại xuống hồ, nơi không ai tìm thấy nó được nữa. Vậy là bớt được một mối lo.

Marco đứng ở cuối cầu tàu một lúc, lòng đầy hối hận. Rồi anh lôi chiếc điện thoại ra khỏi túi. Anh dùng viền áo khoác lau sạch vân tay trên nó, chỉ để phòng hờ. Hồi còn thiếu niên, Marco chơi bóng rất giỏi. Anh ném chiếc điện thoại về phía hồ mạnh hết sức có thể. Nó đáp xuống với một tiếng tõm rất to. Những vòng tròn toả mãi trên mặt hồ nơi nó chạm vào nước. Nó nhắc anh nhớ đến hồi còn lia đá trên mặt hồ lúc bé. Cái thời ấy giờ đã xa xôi đến nhường nào.

Marco cảm thấy nhẹ cả người khi vứt được chiếc điện thoại. Anh quay lại và hướng ra xe ô tô. Trời đã khá sáng. Anh bỗng giật mình khi trông thấy một chiếc xe khác trong bãi đỗ, lúc nãy nó đã không có ở đó. Anh không biết nó đã ở đó được bao lâu. Làm sao mà anh lại không chú ý thấy đèn pha khi nó vào bãi nhỉ? Có thể là chiếc xe chỉ vừa mới tới và chưa bật đèn.

Không sao cả, anh tự nhủ, dù đã nổi da gà. Nếu có ai trông thấy anh ném gì đó vào hồ lúc sáng sớm thì cũng chẳng sao hết. Anh đang ở quá xa nhà, không thể bị nhận ra.

Nhưng chiếc xe của anh đậu ngay đó, biển số rành rành. Giờ Marco đã bắt đầu lo. Khi tiến lại gần hơn, anh nhìn kĩ chiếc xe kia. Đó là một xe cảnh sát, không biển hiệu. Bạn luôn có thể phân biệt chúng bằng tấm lưới sắt ở mặt trước. Marco choáng váng. Tại sao lại có xe cảnh sát ở đây, ngay bây giờ? Anh bị theo đuôi ư? Cảnh sát có trông thấy anh ném thứ gì xuống hồ không? Marco vã mồ hôi lạnh và nghe thấy nhịp đập của tim mình. Anh cố đi lại bình thường tới chỗ ô tô, tránh càng xa chiếc xe cảnh sát càng tốt mà không tỏ ra như mình đang cố né tránh nó. Cửa sổ xe hạ xuống. Chết tiệt.

“Mọi chuyện ổn chứ?” viên cảnh sát hỏi, ló đầu ra ngoài cửa sổ để trông cho rõ.

Marco dừng bước, chết cứng tại chỗ. Anh không nhận ra khuôn mặt của viên cảnh sát kia, không phải Rasbach hay một trong những người của ông ta. Trong một giây phút phi thực, Marco đã tưởng chính Rasbach là người ló đầu ra qua cửa xe đang mở.

“Vâng, chắc chắn rồi. Tôi không ngủ được,” Marco nói.

Cảnh sát gật đầu, kéo kính lên và lái đi.

Marco chui vào xe, run không kiềm chế được. Mất vài phút anh mới có thể lái xe đi.

Trong bữa sáng Anne và Marco không nói gì mấy. Anh tái nhợt và tỏ ra xa cách sau sự việc ở hồ. Cô thì mong manh, nhớ thương con, và mải nghĩ về ngày hôm trước. Cô vẫn không tin lời Marco về chuyện Cynthia. Tại sao hôm qua anh lại đi ra từ nhà cô ta? Nếu anh đã nói dối về chuyện đó thì anh còn nói dối những gì nữa? Cô không tin chồng mình. Nhưng họ đã thỏa thuận một lệnh ngừng bắn gượng gạo. Họ cần có nhau. Thậm chí có lẽ họ vẫn còn quan tâm đến nhau, bất chấp mọi chuyện.

“Sáng nay anh phải quay lại văn phòng,” Marco bảo cô, giọng anh có chút bất ổn. Anh hắng giọng ầm ĩ.

“Nay là Chủ nhật mà,” cô bảo.

“Anh biết, nhưng có lẽ anh nên đi làm, bắt kịp vài dự án đã bị trễ tiến độ.” Anh uống thêm một ngụm cà phê nữa.

Cô gật đầu. Cô nghĩ việc đó sẽ có lợi cho anh – trông anh kinh khủng quá. Nó sẽ khiến anh phân tâm khỏi những gì họ đang phải đối mặt, dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Cô ghen tị với anh. Cô không có được niềm vui xa xỉ là ném mình vào công việc để quên đi, dù chỉ trong chốc lát. Mọi thứ trong nhà đều nhắc cô nhớ đến Cora, đến điều họ đã đánh mất. Chiếc ghế cao đang nằm trơ trọi trong bếp. Những món đồ chơi sặc sỡ bằng nhựa nằm trong sọt ở phòng khách. Chiếc thảm mà cô dùng để đặt Cora nằm xuống kèm với giá treo đồ chơi trên đầu, em bé rất thích với tới đám đồ này, vừa kêu ọ ẹ vừa cười khúc khích. Cô không có lối thoát nào cả, dù là tạm thời.

Marco lo lắng cho cô, cô biết thế. “Em sẽ làm gì lúc anh đi vắng?” anh hỏi.

Cô nhún vai. “Em chưa biết.”

“Có lẽ em nên gửi tin cho vị bác sĩ kia, người làm thay bác sĩ Lumsden ấy. Cố đặt lịch hẹn đầu tuần tới xem,” Marco gợi ý.

“Được rồi,” Anne nói thờ ơ.

Nhưng khi Marco đã đi rồi cô không gọi cho văn phòng bác sĩ. Cô lang thang quanh nhà mà nghĩ ngợi về Cora. Cô tưởng tượng ra con bé đã chết, trong một thùng rác ở đâu đó, lúc nhúc giòi bọ. Cô tưởng tượng ra con mình trong một nấm mồ nông ở giữa rừng, đã bị đào bới lên và bị lũ thú hoang gặm nhấm. Cô nghĩ đến những câu chuyện trên báo mà mình từng đọc về trẻ em mất tích. Cô không thể gạt bỏ những chuyện kinh hoàng ấy ra khỏi đầu. Cô cảm thấy nôn nao và hoảng loạn. Cô nhìn vào chính mình trong gương và thấy mắt cô đang trợn tròn.

Có lẽ cô không biết chuyện gì đã xảy ra cho con mình thì tốt hơn. Nhưng cô cần phải biết. Trong suốt phần đời còn lại, trí tưởng tượng sẽ giày vò cô bằng những suy nghĩ rồ dại có khi còn tồi tệ hơn sự thật. Biết đâu cái chết của Cora đã diễn ra nhanh chóng. Anne cầu nguyện là như thế. Nhưng cô có thể không bao giờ biết chắc.

Kể từ lúc con gái cô ra đời, Anne đã luôn biết Cora ở đâu trong mọi phút giây của cuộc đời ngắn ngủi ấy, mà giờ đây cô lại không hề biết. Bởi cô là một bà mẹ tồi. Cô là một bà mẹ tồi tệ, điên khùng, không đủ yêu thương con gái mình. Cô đã để mặc em bé một mình trong nhà. Cô đã đánh con. Chẳng trách mà con gái cô đi mất. Luôn có một lý do cho mọi chuyện và lý do con cô đã mất là bởi Anne không xứng đáng với con bé.

Giờ đây Anne không chỉ đi lang thang quanh nhà nữa, cô đang di chuyển ngày một nhanh hơn. Tâm trí cô chạy đua, các ý nghĩ chồng chéo lên nhau. Cô có một mặc cảm tội lỗi khổng lồ đối với con gái mình. Cô không biết có nên tin Marco khi anh bảo rằng Cora còn sống lúc mười hai giờ rưỡi hay không. Cô không thể tin bất kỳ điều gì anh ta nói – anh ta là kẻ nói dối. Chắc hẳn cô đã hại Cora. Chắc hẳn cô đã giết chính con mình. Không còn khả năng nào hợp lý hơn nữa.

Đó là một trách nhiệm khủng khiếp, một gánh nặng khủng khiếp. Cô phải kể cho ai đó. Cô đã cố nói cho Marco biết điều cô làm, nhưng anh không chịu nghe. Anh muốn giả vờ như nó đã không xảy ra, anh ta muốn giả vờ như cô không có khả năng hãm hại chính con mình. Cô nhớ cái cách anh đã nhìn cô khi cô kể là cô đánh Cora, vẻ mặt không thể tin nổi ấy.

Có thể anh sẽ cảm nhận khác đi nếu đã trông thấy cô tát Cora. Có thể anh sẽ cảm nhận khác đi nếu đã biết lịch sử của cô.

Nhưng anh đâu có biết, bởi vì cô chưa từng kể.

Ở trường St. Mildred từng có một sự việc – sự việc mà cô không hề nhớ gì hết. Cô chỉ nhớ sau đó – ở trong nhà vệ sinh nữ, máu trên tường, Susan nằm một đống trên sàn như đã chết, và mọi người – Janice, Debbie, giáo viên khoa học cùng cô hiệu trưởng – đều nhìn cô hoảng sợ. Cô đã không hề biết có chuyện gì vừa xảy ra.

Sau đó, mẹ cô đã đưa cô tới gặp một bác sĩ tâm lý, người này chẩn đoán bệnh rối loạn đa nhân cách. Anne nhớ lại mình đã ngồi trong văn phòng ông ta, cứng đờ tại chỗ, mẹ cô thì lo lắng ngồi bên cạnh. Anne đã sợ chết khiếp vì chẩn đoán ấy, sợ hãi và hổ thẹn.

“Tôi không hiểu,” mẹ cô bảo bác sĩ. “Tôi không hiểu ông đang nói gì.”

“Tôi biết,” bác sĩ tâm lý nhẹ nhàng giải thích, “là nghe việc này có vẻ đáng sợ lắm, nhưng nó không bất thường như mọi người vẫn nghĩ đâu. Hãy nghĩ về nó như một cơ chế thích nghi – dù là có khiếm khuyết. Một người tự ngắt kết nối với hiện thực trong khoảng thời gian ngắn hạn.” Ông ta quay sang Anne, cô không chịu nhìn ông. “Cháu có thể cảm thấy cách biệt hẳn với bản thân mình, như thể mọi chuyện đang xảy ra với một người khác. Cháu có thể nhìn sự vật theo hướng méo mó hoặc phi thực. Hoặc cháu có thể trải qua một khoảng thời gian thoát khỏi hiện thực, như vừa rồi – chứng mất trí nhớ trong ngắn hạn.”

“Chuyện này liệu có lặp lại không?” Alice hỏi bác sĩ.

“Tôi không biết. Trước đây đã bao giờ nó xảy ra chưa?”

Đã từng có, nhưng chưa bao giờ gây sốc như thế này.

“Cũng đã vài lần,” Alice ngập ngừng thừa nhận, “kể từ hồi con tôi còn bé, mấy lần con bé làm việc gì đó và dường như không nhớ ra nổi. Tôi… hồi đầu tôi đã tưởng là nó chỉ nói thế để không gặp rắc rối. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng con bé không thể kiểm soát được việc đó.” Bà ngừng một lát. “Nhưng chưa bao giờ có chuyện gì như thế này cả.”

Vị bác sĩ đã nắm hai bàn tay ông lại, nhìn Anne chăm chú rồi hỏi mẹ cô, “Trong đời sống cô bé đã có bi kịch gì xảy ra chưa?”

“Bi kịch ư?” Alice lặp lại. “Tất nhiên là không.”

Vị bác sĩ nhìn bà nghi ngờ. “Rối loạn đa nhân cách thường là kết quả của một bi kịch gì đó bị đàn áp.”

“Ôi Chúa ơi,” Alice thốt ra.

Ông bác sĩ chau mày với bà và chờ đợi.

“Bố con bé,” Alice đột nhiên bảo.

“Bố cô bé ư?”

“Con bé đã chứng kiến bố ruột nó mất. Chuyện thật kinh khủng. Nó yêu bố lắm.”

Mắt Anne ghim chặt lên bức tường trước mặt cô. Cô bất động hoàn toàn.

“Ông ấy đã chết như thế nào?” bác sĩ hỏi.

“Tôi đang ra ngoài mua sắm. Ông ấy ở nhà chơi với con. Ông ấy bị nhồi máu cơ tim. Chắc hẳn là đã chết ngay lập tức. Con bé đã chứng kiến. Đến lúc tôi về nhà thì mọi chuyện đã quá muộn. Anne đang khóc và bấm số điện thoại, nhưng con bé không biết phải bấm số nào. Dù sao đi nữa thì cũng không ích gì, không ai có thể cứu ông ấy được nữa cả. Hồi ấy con bé mới có bốn tuổi.”

Ông bác sĩ gật đầu cảm thông. “Tôi hiểu rồi,” ông ta nói. Ông ngồi lặng im một lát.

Alice kể, “Con bé đã gặp ác mộng một thời gian dài. Tôi không cho nó nhắc đến chuyện đó – có thể như thế là sai, nhưng con bé sẽ buồn khổ ghê gớm và tôi chỉ cố giúp nó. Bất kể khi nào con bé nhắc đến chuyện đó là tôi lại cố làm nó phân tâm.” Bà nói thêm, “Dường như nó đổ lỗi cho chính mình vì không biết phải làm gì. Nhưng đó không phải là lỗi của con bé. Nó còn quá nhỏ. Và người ta bảo chúng tôi rằng không điều gì có thể giúp được ông ấy, dù cho chiếc xe cứu thương có ở ngay đó đi nữa.”

“Đó là một chuyện vô cùng khó đối diện với một đứa trẻ,” vị bác sĩ nói. Ông ta quay sang Anne, lúc này cô vẫn tiếp tục lờ ông đi. “Căng thẳng nhất thời có thể làm các triệu chứng rối loạn kiểu này nặng nề thêm. Tôi gợi ý cháu nên gặp tôi thường xuyên, và cố gắng chấp nhận những lo lắng trong lòng.”

Anne khóc trên chuyến xe về nhà. Khi họ tới nơi, trước khi kịp đi vào nhà, mẹ cô đã ôm cô và bảo, “Mọi chuyện sẽ ổn thôi, Anne.” Anne không tin mẹ. “Chúng ta sẽ kể với bố dượng là con đi gặp bác sĩ vì chứng lo lắng. Ông ấy không cần phải biết về chuyện kia. Ông ấy sẽ không hiểu đâu.”

Họ đã không kể cho ông nghe về tai nạn ở trường. Mẹ của Anne xử lý mọi cuộc họp với cha mẹ ba cô nữ sinh của trường St. Mildred kia một mình.

Kể từ đó đã có thêm vài “giai đoạn” nữa, hầu hết là vô hại, khi Anne mất cảm thức về thời gian – vài phút cho đến vài tiếng – khi cô không biết chuyện gì đã xảy ra lúc cô “đi vắng”. Chúng đều đến vì căng thẳng. Cô sẽ thấy mình đang ở đâu đó hoàn toàn bất ngờ, mà không biết làm sao mình tới đó được, rồi gọi cho mẹ mình, bà sẽ tới đón cô ngay. Nhưng cô đã không gặp “giai đoạn” nào từ hồi năm nhất đại học. Mọi chuyện đều đã xảy ra từ rất lâu rồi. Cô tưởng là mình đã bỏ lại được chúng.

Nhưng tất nhiên, cô đã bất ngờ nhớ lại tất cả sau vụ bắt cóc: Lỡ cảnh sát phát hiện ra? Lỡ Marco phát hiện ra và nhìn cô khác đi? Nhưng rồi bộ quần áo liền được gửi đến – và mẹ cô không còn nhìn cô như thể bà sợ rằng chính Anne đã giết hại con mình và Marco đang bao che cho cô nữa.

Giờ thì cảnh sát đã biết chuyện cô tấn công Susan. Họ nghĩ cô là kẻ bạo lực. Suốt từ đầu Anne đã sợ cảnh sát tin rằng cô là người có tội, dù cô có tội thật hay không. Nhưng giờ còn có những thứ tồi tệ hơn việc bị định tội oan nữa.

Nỗi sợ lớn nhất của Anne lúc này chính là cô thực sự có tội.

Những ngày đầu tiên sau khi Cora bị bắt mất, khi Anne tin chắc chắn rằng con bé đã bị kẻ lạ mặt nào đó bắt – tuy chúng là những ngày khó khăn, phải chịu đựng sự nghi kị của cảnh sát, của công chúng và chính mẹ cô. Cô và Marco đã đương đầu với điều đó, bởi họ biết mình vô tội. Họ đã phạm phải một sai lầm – họ đã không trông con. Nhưng không phải là bỏ mặc.

Nhưng giờ đây, bởi chuyện mới xảy ra đêm hôm trước khi chìm vào giấc ngủ trên ghế xô pha, cô đã lẫn lộn giữa cuộc tìm kiếm các dấu vết ngoại tình của Marco với cuộc tìm kiếm Cora. Hiện thực đã bị bóp méo. Cô nhớ mình đã nghĩ Cynthia đã đánh cắp con gái khỏi tay cô.

Căn bệnh đã trở lại. Chính xác thì nó đã quay lại từ bao giờ? Cô nghĩ là mình biết. Nó đã quay lại vào cái đêm vụ bắt cóc xảy ra, sau khi cô tát Cora. Cô đã mất ý thức về thời gian. Cô không biết chuyện gì đã xảy ra.

Giờ đây cô gần như thấy nhẹ nhõm, khi nhận ra chính mình đã làm việc đó. Thà là Cora bị giết một cách nhanh chóng bởi chính người mẹ, trong phòng ngủ của bé, với những ngọn đèn thân thuộc còn đang bật sáng, hơn là con bé bị một con quái vật hay kẻ biến thái nào đó bắt mất, tra tấn và khủng bố.

Anne nên gọi cho mẹ cô. Mẹ sẽ biết phải làm gì. Nhưng Anne không muốn gọi cho bà. Mẹ cô sẽ cố che giấu mọi chuyện, giả vờ như nó chưa từng xảy ra. Giống Marco. Họ đều cố che giấu những gì cô đã làm.

Cô không muốn thế nữa. Cô phải kể cho cảnh sát. Và cô phải kể ngay, trước khi có bất kỳ ai ngăn cản. Cô muốn mọi thứ bị công khai. Cô không thể chịu đựng thêm một phút nào giấu giếm bí mật, một phút nào giả dối nữa. Cô cần biết con cô đang ở đâu, nơi yên nghỉ cuối cùng của con bé. Cô cần được ôm con một lần cuối.

Anne liếc qua cửa sổ phòng ngủ ra phố. Cô không còn thấy phóng viên nào ngoài đó nữa. Cô nhanh nhẹn mặc quần áo và gọi một chiếc taxi để đưa mình đến đồn cảnh sát.

Có vẻ như chiếc xe mất một thời gian rất lâu, nhưng cuối cùng nó đã đến nơi. Cô vội vã vào trong và ngồi ở ghế sau, cảm giác lạ lùng như quyết tâm. Cô cần kết thúc chuyện này. Cô sẽ kể với họ điều đã xảy ra. Cô đã giết Cora. Marco chắc hẳn đã sắp xếp người đưa bé đi rồi xúi giục họ đưa ra khoản tiền chuộc sau đó, để đánh lạc hướng cảnh sát. Nhưng giờ Marco sẽ phải thôi bảo vệ cô. Anh sẽ phải thôi nói dối cô. Anh sẽ phải kể với tất cả nơi anh đã cất thi thể Cora, rồi cô sẽ biết. Cô phải biết con mình đang ở đâu. Cô không thể chịu nổi chuyện không biết gì. Anne không còn tin được ai sẽ kể sự thật trừ khi cô làm trước.

Khi cô đến đồn cảnh sát, viên sĩ quan ngồi ở quầy lễ tân nhìn cô lo ngại.

“Cô ổn không, thưa cô?” cô ta hỏi.

“Tôi ổn,” Anne nói vội. “Tôi muốn gặp thanh tra Rasbach.” Giọng cô nghe xa lạ với chính tai cô.

“Ông ấy không có đây. Hôm nay là Chủ nhật,” cô cảnh sát nói. “Tôi sẽ xem có gọi được điện thoại cho ông ấy không.” Cô ta nói chuyện nhanh qua điện thoại, đặt nó xuống và bảo, “Ông ấy đang trên đường đến. Khoảng nửa tiếng nữa là có mặt.”

Anne sốt ruột chờ đợi, tâm trí cô hỗn loạn.

Khi Rasbach xuất hiện trong chưa đầy nửa giờ sau đó, ông ta đang mặc thường phục, quần kaki và áo thun hè. Trông ông ta rất khác. Anne đã quen với bộ vest của ông. Cô thấy việc này làm mình mất phương hướng.

“Anne à,” ông nói, nhìn cô thật chăm chú bằng cặp mắt không bỏ lỡ điều gì. “Tôi làm gì được cho cô?”

“Tôi cần nói chuyện với ông,” Anne vội nói.

“Luật sư của cô đâu rồi?” Rasbach hỏi. “Tôi đã được báo là cô không nói chuyện với chúng tôi nữa trừ khi có luật sự hiện diện.”

“Tôi không muốn có luật sư,” Anne khăng khăng.

“Cô có chắc không? Có lẽ cô nên gọi ông ta. Tôi chờ được.”

Luật sư của cô sẽ chỉ ngăn cản cô nói điều cần nói mà thôi. “Không! Tôi chắc chắn, tôi không cần luật sư, tôi có muốn đâu – mà đừng gọi chồng tôi đấy.”

“Được rồi,” Rasbach nói và quay người dẫn cô đi xuôi hành lang dài.

Anne đi theo ông ta vào một trong các phòng thẩm vấn. Cô bắt đầu nói thậm chí trước khi ông kịp ngồi xuống. Ông bảo cô chờ đã.

“Để cho hồ sơ,” Rasbach nói với cô, “xin đọc tên của cô, ngày tháng hôm nay và chuyện cô đã được khuyên gọi cho luật sư nhưng cô đã từ chối.”

Sau khi Anne đã làm như vậy, họ bắt đầu.

“Tại sao hôm nay cô lại ở đây?” ông thanh tra hỏi cô.

“Tôi tới để thú tội.”

« Lùi
Tiến »