Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1911 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

Nghe tiếng bố vợ mình, Marco đã sụp xuống sàn. Anh hoang mang và chết lặng đi, không nói được tiếng nào.

“Marco?” Richard hỏi.

“Vâng.” Giọng anh nghe như người chết, ngay cả với chính tai anh.

“Tôi biết cậu đã làm gì”

“Tôi đã làm gì,” Marco đều đều lặp lại. Anh vẫn còn đang cố xâu chuỗi tất cả lại với nhau. Tại sao cha của Anne lại có điện thoại của Derek Honig? Có phải cảnh sát đã tìm thấy nó ở hiện trường án mạng và đưa cho ông ta không? Đây có phải cái bẫy không?

“Bắt cóc chính con mình để đòi tiền chuộc. Ăn cắp từ bố mẹ vợ của mình, như thể chúng tôi còn chưa cho cậu đủ ấy.”

“Ông đang nói gì thế?” Marco tuyệt vọng hỏi, cố kéo dài thời gian để gỡ mớ bòng bong này. Anh vật lộn với mong muốn tắt máy ngay lập tức. Anh phải chối, chối, chối. Không có bằng chứng gì cả. Nhưng rồi anh nhớ lại đoạn phim của Cynthia. Và giờ thì là cuộc điện thoại này. Chính xác thì cuộc gọi này ám chỉ điều gì? Nếu cảnh sát đã tìm được điện thoại của Derek, nếu giờ họ đang nghe lén, thì Marco chính là người bắt máy ở đầu bên kia, họ đã có tất cả bằng chứng cần thiết chứng minh Marco đang thông đồng với Derek.

Nhưng có thể cảnh sát không biết gì về chiếc điện thoại cả. Những ám chỉ từ chuyện đó mới lạnh gáy. Marco thấy cả người mình lạnh toát.

“Ôi, thôi đi Marco,” Richard nói. “Ít nhất cũng làm một thằng đàn ông một lần trong đời đi.”

“Làm sao ông lấy được cái điện thoại đó?” Marco hỏi. Nếu cảnh sát đã không tìm thấy nó và đưa nó cho Richard, để bẫy Marco, thì chắc hẳn Richard đã lấy được nó từ chỗ Derek. Có phải Richard đã giết Derek không? “Ông có giữ Cora không, lão già khốn nạn?” Marco rít lên tuyệt vọng.

“Không. Chưa được. Nhưng tôi sắp có con bé rồi.” Bố vợ anh nói thêm đầy cay đắng, “Không phải nhờ cậu đâu.”

“Cái gì? Con bé còn sống ư?” Marco buột miệng ngạc nhiên.

“Tôi nghĩ vậy.”

Marco há hốc miệng. Cora, còn sống! Không còn gì quan trọng hơn nữa. Tất cả những gì cần làm là họ đưa được con về. “Làm sao ông biết? Ông có chắc không?” anh thì thầm.

“Chắc hết mức có thể, dù chưa bế được bé trong tay.”

“Làm sao ông biết?” Marco lại hỏi một cách tuyệt vọng.

“Những kẻ bắt cóc đã liên hệ với chúng tôi. Chúng đọc trên báo là chúng tôi đã trả khoản tiền đầu tiên. Chúng muốn thêm. Chúng tôi sẽ trả dù là bao nhiêu đi nữa. Chúng tôi yêu Cora, cậu biết như thế.”

“Ông chưa báo cho Anne à?” Marco nói, vẫn cố giải mã tình tiết mới nhất này.

“Tất nhiên là không. Chúng tôi biết là làm khó cho con bé, nhưng có lẽ là cách tốt nhất, cho đến khi chúng tôi chắc chắn đang có chuyện gì xảy ra.”

“Tôi hiểu,” Marco nói.

“Vấn đề là thế này, Marco, chúng tôi phải bảo vệ con và cháu chúng tôi khỏi cậu,” Richard nói bằng giọng lạnh như băng. “Chúng tôi phải bảo vệ Cora. Và chúng tôi phải bảo vệ Anne. Cậu là kẻ nguy hiểm, Marco, các kế hoạch và âm mưu của cậu.”

“Tôi không nguy hiểm, lão khốn kia,” Marco độc địa thốt lên. “Ông đã lấy cái điện thoại đó bằng cách nào?”

Richard lạnh lùng bảo, “Bọn bắt cóc đã gửi nó đến cho chúng tôi, cũng như chúng đã gửi cậu bộ quần áo vậy. Cùng với một lời nhắn – về cậu. Có thể là để ngăn chúng tôi tới gặp cảnh sát. Nhưng cậu biết sao không? Tôi mừng là chúng đã gửi. Bởi vì giờ chúng tôi đã biết việc cậu làm rồi. Và chúng tôi có thể chứng minh, nếu muốn. Đâu sẽ vào đó thôi. Nhưng trước hết chúng ta phải đưa Cora về đã.” Ông ta hạ giọng xuống thành một lời đe doạ thì thầm. “Giờ tôi mới là người chỉ huy, Marco. Nên cậu đừng có mà phá đám. Không được kể cho cảnh sát. Và không được kể với Anne – tôi không muốn con bé lại hi vọng lần nữa, lỡ như có chuyện gì không may.”

“Được rồi,” Marco đáp ngay dù đầu óc đang quay cuồng. Anh sẽ làm bất kỳ điều gì để đưa Cora về. Anh không biết phải tin vào đâu, nhưng anh muốn tin là con bé còn sống.

Anh phải huỷ cái điện thoại.

“Và tôi không muốn cậu nói chuyện với Alice – bà ấy không muốn nói chuyện với cậu. Bà ấy đã rất đau khổ vì việc cậu làm.”

“Được.”

“Tôi còn chưa xong việc với cậu đâu, Marco,” Richard nói và đột ngột tắt máy.

Marco ngồi trên sàn một lúc lâu sau, tâm hồn tràn ngập niềm hy vọng mới – và cả nỗi tuyệt vọng.

Anne ra khỏi giường. Cô lặng lẽ đi tới cửa phòng ngủ và mở khoá, kéo cửa ra. Cô ló đầu ra hành lang. Có một ngọn đèn trong phòng làm việc. Có phải Marco vẫn ở đó từ nãy đến giờ? Anh ta đang làm gì?

Anne chậm rãi đi trên hành lang và đẩy mở cửa phòng. Marco đang ngồi trên sàn với chiếc điện thoại trong tay. Khuôn mặt nhợt nhạt khủng khiếp. Bên trên mắt anh, một vết rách đáng sợ đang rỉ máu. Anh ngước lên khi cô đi vào. Họ nhìn chằm chằm vào nhau một lúc lâu, không ai chắc phải nói gì.

Cuối cùng Anne hỏi. “Anh có ổn không, Marco?”

Marco chạm vào cục u trên trán, nhận ra mình đang bị đau đầu như búa bổ, và khẽ gật.

Anh vô cùng muốn được kể với cô rằng Cora có thể còn sống. Rằng có thể còn hy vọng. Rằng giờ đây bố cô là người cầm trịch, và ông ta chưa bao giờ thất bại, trong bất kỳ chuyện gì. Không như ông chồng khốn khổ của cô. Anh muốn bảo cô rằng rồi tất cả mọi việc sẽ ổn.

Nhưng không phải tất cả. Họ có thể đón Cora về – anh cầu mong với Chúa là thế – nhưng cha của Anne chắc chắn sẽ tố cáo anh. Lão sẽ đảm bảo Marco phải vào tù. Marco không biết liệu tình trạng tâm lý mong manh của Anne có vượt qua được một cú phản bội kinh hoàng như thế hay không. Trong thoáng chốc anh nghĩ một cách nực cười là Cynthia sẽ thất vọng biết bao trước diễn biến sự việc như thế này.

“Marco, nói gì đi,” Anne lo lắng nói.

“Anh không sao,” Marco thì thầm. Miệng anh khô khốc. Anh ngạc nhiên vì cô còn nói chuyện với anh. Anh tự hỏi tại sao có sự hồi tâm chuyển ý này. Mới vài giờ trước cô còn bảo anh ra xô pha ngủ trong khi cô tính xem mình phải làm gì. Anh đã hiểu như thế nghĩa là cô sắp tống anh ra khỏi nhà. Giờ thì trông cô lại gần như hối hận.

Cô đi vào và ngồi xuống sàn nhà cạnh anh. Đột nhiên anh lo là bố cô có thể gọi lại trên chiếc điện thoại này. Anh sẽ giải thích ra sao? Anh lén lút tắt điện thoại đi.

“Marco, có điều này em phải nói,” Anne ngập ngừng mở lời.

“Sao thế, em yêu?” Marco hỏi. Anh đưa tay lên vuốt một lọn tóc ra khỏi mặt cô. Cô không tránh. Cử chỉ dịu dàng này, một lời gợi nhắc tới những ngày xưa hạnh phúc, lại làm cô bật khóc.

Cô cúi mặt và nói, “Anh phải nói thật với em, Marco.”

Anh gật đầu nhưng không nói gì. Không biết cô có nghi ngờ không. Anh tự hỏi mình sẽ nói gì nếu cô chất vấn anh về sự thật.

“Cái đêm xảy ra vụ bắt cóc, khi anh về kiểm tra Cora lần cuối ấy…” Giờ cô đã quay mặt sang anh, anh căng người lên, lo lắng điều tiếp theo. “Con bé có còn sống không?”

Marco giật mình. Anh không ngờ cô lại hỏi câu này. “Tất nhiên là con bé còn sống,” anh nói. “Sao em lại hỏi thế?” Anh nhìn gương mặt lo lắng của cô đầy quan tâm.

“Bởi vì em không nhớ được,” Anne thì thầm. “Khi em nhìn thấy con bé lúc nửa đêm, em không nhớ được nó có còn thở không. Anh có chắc là nó có thở không?”

“Có, chắc chắn con bé còn thở,” Marco nói. Anh không thể bảo cô rằng anh biết con bé còn sống vì anh đã cảm nhận được nhịp đập của trái tim bé nhỏ ấy trên người mình lúc anh bế con bé ra khỏi nhà.

“Làm sao anh biết?” cô nói, nhìn anh chăm chú như đang cố đọc tâm trí anh. “Anh có xem thật không? Hay chỉ nhìn thôi?”

“Anh thấy ngực con phập phồng trong nôi mà,” Marco nói dối.

“Anh chắc không? Anh không nói dối em chứ?” Anne sốt ruột hỏi.

“Không, Anne, sao em lại hỏi anh thế? Tại sao em lại nghĩ là con bé không còn thở? Bởi những điều ngu ngốc mà ông thanh tra đã nói à?”

Cô nhìn xuống chân mình. “Bởi vì em không chắc là khi em trông con bé lúc nửa đêm, nó có còn thở không. Em đã không bế con lên. Em đã không muốn làm con thức dậy. Em không nhớ có để ý đến việc nó thực sự còn thở không.”

“Chỉ thế thôi à?”

“Không.” Cô ngập ngừng, không chắc chắn. Cuối cùng cô nhìn lên anh và nói, “Khi em ở với con lúc 11 giờ… tất cả là một khoảng trống. Em không nhớ gì hết.”

Biểu cảm của cô làm anh sợ. Marco cảm thấy cô sắp sửa kể với anh một chuyện kinh khủng, một điều mà bằng cách nào đó anh vẫn đang chờ đợi, rằng anh đã biết trước từ lâu. Anh không muốn nghe, nhưng cũng không thể cử động.

Anne thì thầm, “Em không nhớ việc mình đã làm. Đôi khi em vẫn thế. Em ngây ra đấy. Em làm việc nào đó nhưng lại không nhớ nổi là mình đã làm.”

“Ý em là sao?” Marco nói. Giọng anh lạnh lùng kỳ lạ.

Cô nhìn anh, ánh mắt van nài. “Không phải em quên vì rượu đâu. Em chưa bao giờ kể với anh, nhưng hồi còn nhỏ, em đã bị bệnh. Em tưởng đã vượt qua nó khi gặp được anh.”

“Bệnh như thế nào?” Marco ngạc nhiên hỏi.

Giờ thì cô đang khóc. “Giống như là em ngất đi một lúc. Rồi, khi tỉnh lại thì em không nhớ gì nữa cả.”

Anh nhìn vào cô kinh ngạc. “Vậy mà em không bao giờ thèm kể với anh?”

“Em xin lỗi! Đáng lẽ em phải nói. Em đã tưởng…” Cô không nói nốt câu. “Em đã nói dối cảnh sát về chuyện bộ quần áo. Em không nhớ có thay áo cho con. Em chỉ đoán là mình đã làm, nhưng thực ra em không nhớ gì cả. Tâm trí em… trống rỗng.” Cô bắt đầu kích động.

“Suỵt…” Marco nói. “Anne, con bé ổn mà. Anh chắc chắn đấy.”

“Bởi vì cảnh sát nghĩ là em đã hại con. Họ nghĩ có thể em đã giết con, làm con ngạt bằng một cái gối hay bóp cổ nó, và rằng anh đã đưa con đi để bảo vệ em!”

“Vớ vẩn quá!” Marco nói, giờ anh tức giận vì cảnh sát lại gợi ý những điều như thế với cô. Họ đều biết anh mới là người họ bám theo, tại sao họ còn cần phải thúc ép cô đến mức độ gần phát điên thế này?

“Đúng không?” cô hỏi và nhìn anh khờ dại. “Em đã đánh con bé. Em đã rất tức, và em đánh con.”

“Cái gì? Khi nào? Em đã đánh con khi nào?”

“Lúc cho con bú, 11 giờ. Con bé quấy quá. Em… kiểu như em đã nổ tung. Đôi khi… em mất kiểm soát… Và em tát con, khi con bé không chịu ngừng khóc. Những khi anh đi làm mà con không chịu ngừng khóc.”

Marco nhìn cô, kinh sợ. “Không, Anne, anh chắc chắn là em đã không làm vậy,” anh nói, hy vọng điều cô kể với anh không phải là thật. Việc này thật đáng ngại, đáng ngại không kém lời thú nhận của cô về chuyện cô mắc một căn bệnh nào đó khiến cô không biết mình đã làm gì.

“Nhưng em không biết, anh hiểu không?” Anne khóc. “Em không thể nhớ được! Có thể em đã hại con. Anh có che giấu cho em không, Marco? Nói em nghe sự thật!”

Anh ôm mặt cô giữa hai tay mình và giữ cô bình tĩnh. “Anne, con bé không sao. Con bé còn sống và còn thở lúc mười hai rưỡi. Đây không phải lỗi của em. Em không có lỗi gì cả.” Anh ôm cô vào lòng ngay khi cô bật khóc nức nở.

Anh nghĩ, Tất cả là lỗi tại anh.

« Lùi
Tiến »