Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1910 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Anne trông thấy Marco ra từ sân nhà Cynthia, mắt cô mở lớn. Cô bị sốc đến mức bất động hoàn toàn, bình tưới cây vẫn còn cầm trong tay. Marco đã qua nhà Cynthia. Tại sao? Chỉ có một lý do duy nhất để anh tới nhà Cynthia. Dù thế nào Anne cũng vẫn hỏi, từ đầu sân bên này.

“Anh sang đấy làm gì thế?” Giọng cô lạnh băng.

Marco như một chú nai bị rọi đèn pha, khi anh bị bắt tại trận và không biết phải làm gì. Anh chưa bao giờ giỏi ứng biến cả. Cô gần như thấy tội nghiệp cho anh. Nhưng cô không thể, bởi vì ngay lúc này cô ghét anh ta. Cô thả cái bình tưới và chạy băng qua anh ta vào cửa sau nhà.

Anh đuổi theo cô, vừa chạy vừa tuyệt vọng gọi, “Anne! Chờ đã!”

Nhưng cô không chờ. Cô lao lên gác, lúc này đã khóc nức nở. Anh đi ngay sau lưng cô, cầu xin cô nói chuyện với anh, để anh giải thích. Nhưng anh không biết mình phải giải thích ra sao. Làm sao anh giải thích được lý do lén lút qua nhà Cynthia mà không hé lộ sự tồn tại của đoạn phim kia?

Anh tưởng Anne sẽ vào phòng ngủ của họ và ném mình xuống giường mà khóc, việc cô vẫn thường làm mỗi khi buồn khổ. Có lẽ cô sẽ đóng sầm cửa vào mặt anh và khoá lại. Cô đã từng làm vậy, và việc đó sẽ cho anh thời gian để nghĩ thêm.

Nhưng cô không chạy vào phòng ngủ và lăn mình xuống khóc lóc trên giường. Cô cũng không nhốt anh bên ngoài phòng ngủ của họ. Thay vào đó cô chạy thẳng xuống cuối hành lang, vào phòng làm việc. Anh thấy cô quỳ xuống mặt trước cái vỉ chắn ống dẫn khí.

Ôi không. Chúa ơi không.

Cô giật phăng cái vỉ, thò tay vào trong, tóm lấy điện thoại ở mặt cạnh ống. Anh muốn nôn. Cô cầm lấy nó trong bàn tay và giơ ra cho anh, nước mắt rơi lã chã trên mặt.

“Cái quái đây, Marco?”

Marco đông cứng. Anh không thể tin là chuyện này đang diễn ra. Đột nhiên anh phải nén ham muốn bật cười. Thật sự là nực cười mà, tất tật mọi chuyện. Đoạn phim của Cynthia. Cái này. Anh sẽ kể với cô cái quỷ gì đây?

“Đây là cách anh liên lạc với Cynthia phải không?” Anne buộc tội anh.

Anh nhìn cô chằm chằm, nhất thời câm nín. Anh chỉ vừa kịp ngăn mình bật ra hỏi, Tại sao anh phải dùng một cái điện thoại để gọi Cynthia trong khi cô ta sống ngay bên cạnh? Sự do dự của anh làm cô nghĩ tới một thứ khác.

“Hay là để cho người khác nữa?”

Marco không thể kể với cô sự thật – rằng chiếc điện thoại bí mật mà cô đang cầm trong tay là cách duy nhất để anh liên lạc với kẻ đồng phạm bắt cóc con gái họ. Chính là kẻ giờ đây đã chết. Marco đã giấu chiếc điện thoại trả trước, không lần được dấu vết ấy trong tường để dùng nó gọi cho cộng sự trong một tội ác không thể tha thứ. Cô lại tưởng anh đang ngoại tình – với Cynthia hoặc ai đó khác. Bản năng tức thời của anh là giữ cô tránh xa Cynthia. Anh sẽ bịa ra cái gì đó vậy.

“Anh xin lỗi,” anh bắt đầu. “Không phải Cynthia đâu, anh thề.”

Cô hét lên và ném điện thoại vào anh thật mạnh. Nó đập vào trán anh và rơi xuống sàn. Anh thấy nhói đau bên trên mắt phải.

Anh cầu xin cô. “Chuyện qua rồi, Anne. Nó không có ý nghĩa gì cả. Chỉ là vài tuần,” anh nói dối, “ngay sau khi Cora ra đời và em mệt mỏi quá… Đó là một sai lầm. Anh không định làm thế, chỉ là vô tình.” Anh buột ra mọi lời biện hộ mình nghĩ ra được.

Cô lườm anh khinh bỉ và giận dữ, nước mắt giàn giụa, tóc tai rối bời. “Kể từ giờ anh có thể ngủ trên xô pha,” cô cay đắng nói, kèm theo cả nỗi đau, “cho đến khi tôi biết phải làm gì.” Cô gạt anh ra để vào phòng ngủ và đóng sầm cửa lại. Anh nghe tiếng cô xoay khoá.

Marco chậm rãi nhặt chiếc điện thoại dưới sàn. Anh chạm vào chỗ nó vừa đập vào, ngón tay anh có máu. Anh lơ đãng bật điện thoại lên, tự động vuốt hình mẫu để mở khoá. Trong đó có lịch sử các cuộc gọi của anh – tất cả đều tới một số. Tất cả đều không được trả lời.

Marco cố tìm một đường thoát giữa nỗi sợ và cơn bối rối của mình. Ai có thể biết Bruce đã giữ Cora? Bruce có kể cho ai khác về kế hoạch của họ không, liệu kẻ đó có muốn hại anh không? Có vẻ như là không. Hay hắn đã bất cẩn? Ai đó đã trông thấy em bé và nhận ra nó? Trường hợp này cũng khó có khả năng.

Marco vu vơ nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay và giật nảy người khi nhận ra biểu tượng cuộc gọi nhỡ. Lần cuối anh xem thì làm gì có. Tất nhiên chuông điện thoại đã bị tắt. Ai lại gọi cho anh từ điện thoại của Bruce được? Bruce đã chết rồi cơ mà. Marco bấm nút GỌI LẠI, tim anh đập thình thình trong lồng ngực. Anh nghe tiếng chuông đổ. Một hồi, hai hồi. Rồi một giọng nói mà anh nhận ra vang lên: “Tôi còn đang thắc mắc bao giờ cậu mới gọi.”

Anne khóc đến thiếp đi. Khi cô thức giấc, trời bên ngoài đã tối. Cô nằm trên giường, cẩn thận lắng nghe tiếng động trong nhà. Cô không nghe thấy gì cả. Cô thắc mắc Marco đã đi đâu. Liệu cô có chịu nổi bản mặt anh ta? Cô có nên đá anh ta ra khỏi nhà không? Cô ôm chặt cái gối vào người và ngẫm nghĩ.

Nếu cô tống anh ra khỏi cửa lúc này thì sự việc sẽ không hay ho gì. Báo chí sẽ lao vào họ như một bầy thú. Trông họ lại càng tội lỗi hơn bao giờ hết. Nếu họ vô tội thì sao phải chia lìa? Cảnh sát có thể bắt họ. Liệu cô có quan tâm đến chuyện đó không?

Bất chấp mọi điều, Anne biết Marco là một người cha tốt và yêu thương Cora. Anh cũng đau đớn vì con y như cô bây giờ. Cô biết anh không liên quan gì đến sự biến mất của Cora cả, bất chấp điều cảnh sát đã nói với cô và đã gợi ý bằng những câu hỏi thâm hiểm và toàn giả thuyết. Cô không thể bán đứng anh, ít nhất là vào lúc này, kể cả khi việc nghĩ đến anh cùng người đàn bà khác có làm cô buồn nôn đi nữa.

Anne nhắm mắt lại và cô nhớ lại đêm đó. Đây là lần đầu tiên cô cố đưa mình quay về căn phòng đó, cái đêm mà Cora mất tích. Cô đã né tránh nó. Nhưng giờ cảnh tượng đó hiện lại rõ mồn một trong tâm trí cô – lần cuối cô gặp con gái. Cora đang nằm trong nôi. Căn phòng tối om. Con bé đang nằm ngửa, hai cánh tay mũm mĩm vươn trên đầu, mái tóc vàng xoăn bết lại trên trán do nóng. Chiếc quạt trần quay lờ đờ. Cửa sổ phòng ngủ mở ra trời đêm, nhưng phòng vẫn ngột ngạt.

Anne nhớ lại rồi. Cô đã đứng bên cái nôi nhìn xuống hai nắm tay tí hon của con gái, cặp chân trần mũm mĩm. Trời nóng quá không mặc quần được. Cô phải kìm lòng không đưa tay vuốt trán con, sợ làm con thức dậy. Cô muốn ôm Cora trong tay, vùi mặt vào cổ con mà khóc, nhưng cô đã ngăn mình lại. Lòng cô dâng lên bao cảm xúc phức tạp – yêu thương và quyến luyến, còn cả tuyệt vọng và tự ti nữa – cô thấy hổ thẹn.

Trong lúc đứng bên nôi, cô đã cố không tự đổ lỗi, nhưng rất khó để làm vậy. Cô có cảm giác như chính mình là người có lỗi vì đã không phải là một bà mẹ hạnh phúc. Vì đã suy sụp. Nhưng con gái cô – con gái cô thì hoàn hảo. Đứa con bé bỏng quý báu của cô. Đó không phải là lỗi của bé. Em bé không có lỗi gì cả. Cô đã muốn ở lại phòng Cora, ngồi trên chiếc ghế cho con bú thoải mái và ngủ gật. Nhưng thay vào đó cô lại nhón chân bước ra khỏi phòng và quay về với bữa tiệc ở nhà bên.

Anne không thể nhớ được điều gì khác nữa vào lần gặp cuối cùng đêm đó. Cô không lắc hay thả rơi con. Dù sao cũng không phải vào lúc ấy. Thậm chí cô còn không bế con lên. Cô nhớ rất rõ ràng mình đã không bế con hay chạm vào con khi về kiểm tra một lát lúc nửa đêm, vì sợ con bé tỉnh giấc. Bởi vì khi cô cho bé ăn lúc 11 giờ, Cora đã rất quấy. Con bé tỉnh dậy và khó dỗ vô cùng. Anne đã cho bé bú, nhưng con bé không chịu yên. Cô đã bế con đi lại, hát cho con nghe. Có thể cô đã tát con bé. Phải – cô đã tát con mình. Mỗi khi nhớ lại điều này, cô lại cảm thấy hổ thẹn đến buồn nôn với chính bản thân mình.

Anne đang rất mệt mỏi, chán nản và buồn bực vì hành động của Marco và Cynthia ở bữa tiệc. Cô đã khóc. Cô không nhớ có thả rơi hay lắc Cora không. Nhưng cô cũng không nhớ được chuyện đã thay quần áo cho con. Tại sao cô lại không nhớ được? Nếu cô không thể nhớ chuyện đã thay quần áo, thì cô còn không nhớ gì khác nữa? Cô đã làm gì sau khi tát con bé?

Khi cảnh sát chất vấn cô về bộ quần áo màu hồng, cô đã nói ra chuyện mà cô nghĩ là đúng: rằng cô đã thay bộ quần áo ra. Cô thường thay quần áo cho Cora trong lần cho bú cuối trong ngày, khi thay bỉm cho con bé. Cô giả định là khi ấy mình cũng đã làm điều tương tự. Cô biết chắc hẳn là thế. Nhưng thực sự cô không nhớ được.

Anne cảm thấy lạnh buốt đến tận tâm can. Giờ đây cô tự hỏi có phải mình đã làm gì em bé trong lần cho bú cuối lúc 11 giờ không. Cô đã tát con, nhưng sau đó thì cô không nhớ được. Cô có làm gì tệ hơn thế không? Có phải là cô không? Có phải cô đã giết con? Có phải Marco tìm thấy con bé đã chết lúc mười hai giờ rưỡi và đã suy ra điều tồi tệ nhất – và che giấu cho cô? Có phải anh đã gọi ai đó tới mang Cora đi? Đó có phải là lý do anh muốn nấn ná ở lại bữa tiệc, để cho người kia có đủ thời gian mang con bé đi? Anne tuyệt vọng cố nhớ xem em bé có còn thở vào lúc nửa đêm hay không. Cô không thể nhớ được. Cô không chắc nữa. Cô cảm thấy buồn nôn vì sợ hãi và hối hận.

Cô có dám hỏi Marco không? Cô có muốn biết không?

« Lùi
Tiến »