Marco đang ở văn phòng, đờ đẫn ngồi nhìn qua cửa sổ ra ngoài. Không còn ai khác ở đây. Không có nhân viên nào ở văn phòng của anh hôm nay. Vì hôm nay là thứ Bảy, phần còn lại của toà nhà cũng im ắng, điều khiến anh thấy rất biết ơn.
Anh nghĩ lại cuộc gặp của anh và Anne hồi sớm ngày hôm đó với thanh tra Rasbach. Rasbach đã biết, anh chắc chắn điều đó. Cặp mắt ông ta như nhìn thấu Marco. Chẳng khác nào anh đã đứng lên và nói, Đây chính là kẻ tôi đã cấu kết để giữ Cora vài ngày và đàm phán khoản tiền chuộc. Giờ hắn đã chết. Tôi đã mất kiểm soát mọi chuyện. Tôi cần giúp đỡ.
Giờ họ đã có luật sư. Một luật sư nổi tiếng vì giúp những kẻ tội lỗi đầy mình được trắng án. Marco bỗng nhận ra đó là một điều tốt. Sẽ không còn những buổi thẩm vấn thiếu luật sư nữa. Marco giờ cũng chẳng quan tâm đến danh tiếng của mình làm gì. Giờ đây chỉ còn việc thoát tù tội và giữ bí mật với Anne mà thôi.
Điện thoại của anh đổ chuông. Anh nhìn màn hình. Cynthia đang gọi anh. Con khốn. Tại sao cô ta lại gọi? Anh ngập ngừng, tự hỏi có nên trả lời hay để nó trôi vào hòm thư thoại, nhưng rốt cuộc anh vẫn nghe máy.
“Sao?” Giọng anh lạnh lùng. Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho cô ta vì đã nói dối cảnh sát.
“Marco,” Cynthia âu yếm gọi, cứ như vài ngày qua chưa từng xảy ra, cứ như con anh đang không bị mất tích và mọi thứ vẫn còn như trước. Anh ước gì điều đó là sự thật.
“Có chuyện gì?” Marco hỏi. Anh chỉ muốn ngắn gọn hết sức có thể.
“Em có chuyện muốn nói với anh,” Cynthia nói, nghiêm chỉnh hơn một chút. “Anh qua nhà được không?”
“Tại sao? Cô muốn xin lỗi à?”
“Xin lỗi ư?” Cô ta có vẻ ngạc nhiên.
“Vì đã nói dối cảnh sát. Bảo họ là tôi sấn tới cô trong khi cả hai ta đều biết chính cô mới là người lao vào tôi.”
“Xin lỗi nhé. Đúng là em đã nói dối,” cô ta bảo, với cái vẻ bông đùa.
“Cái quái gì cơ? Cô xin lỗi à? Cô có biết cô đã làm tôi gặp bao nhiêu rắc rối không?”
“Chúng ta bàn về chuyện đó được không?” Cô ta không còn bông đùa nữa.
“Tại sao lại phải bàn về nó?”
“Em sẽ giải thích khi nào anh tới đây,” Cynthia nói, đột ngột tắt điện thoại.
Marco ngồi ở bàn suốt năm phút, gõ nhịp ngón tay trên mặt bàn, cố quyết định mình phải làm gì. Cuối cùng anh đứng dậy, kéo rèm, rời khỏi văn phòng và khoá cửa. Mặc kệ cô ta thì anh lại cảm thấy bất an. Cynthia không phải loại phụ nữ bạn được phớt lờ. Tốt nhất anh nên đến xem cô ta có gì để nói.
Khi đã về đến khu nhà mình, Marco nhận ra nếu anh tới gặp Cynthia, dù chỉ trong vài phút thôi, thì tốt nhất Anne không nên biết về chuyện đó. Và anh cũng muốn tránh phóng viên. Vì thế tốt hơn anh không nên đỗ xe trước nhà. Nếu anh đưa xe vào gara thì có thể tạt sang nhà Cynthia vài phút qua lối sau nhà rồi mới về.
Anh đỗ chiếc Audi trong gara nhà mình rồi đi qua cổng sân sau sang nhà Cynthia, gõ lên cửa sau. Anh cảm thấy mình cứ phải lén lút như đang léng phéng sau lưng vợ vậy. Nhưng thực sự không phải vậy – anh chỉ muốn xem Cynthia muốn nói gì, rồi anh sẽ xéo khỏi đây ngay. Anh không muốn léng phéng sau lưng vợ. Anh vô ý liếc sang hiên trong lúc chờ cô ta mở cửa. Đó chính là nơi anh đã ngồi khi cô ta trèo lên đùi anh.
Cynthia ra mở. Cô ta có vẻ ngạc nhiên. “Em tưởng anh vào ở cửa trước cơ,” cô ta bảo. Cứ như cô ta đang bóng gió điều gì vậy. Nhưng cô ta không có vẻ lả lơi như thường ngày. Anh thấy ngay là cô ta không có tâm trạng tình tứ. Anh cũng chẳng màng gì.
Anh bước vào trong bếp. “Có chuyện gì?” Marco hỏi. “Tôi phải về nhà.”
“Tôi nghĩ là anh có vài phút cho cái này,” Cynthia nói và dựa lưng vào quầy bếp, khoanh hai tay dưới bộ ngực của cô ta.
“Tại sao cô lại nói dối cảnh sát?” Marco bỗng hỏi.
“Chỉ là một lời nói dối nhỏ nhoi thôi mà,” Cynthia bảo.
“Không hề.”
“Tôi thích nói dối đấy. Cũng như anh thôi”
“Ý cô là sao?” Marco rít lên giận dữ.
“Anh đang sống trong dối trá, không phải sao, Marco?”
Marco bắt đầu thấy lạnh gáy. Cô ta không thể biết được. Cô ta không thể biết được điều gì. Làm thế nào?…
“Cô đang nói về chuyện quái gì thế?” Anh lắc đầu ra điều không hiểu cô ta đang nhắm đến cái gì.
Cynthia lạnh lùng nhìn anh thật lâu. “Tôi rất tiếc phải nói với anh điều này, Marco ạ, nhưng Graham có một cái máy quay phim giấu trong sân sau.” Marco không nói gì nhưng lạnh toát toàn thân. “Và nó đang ở chế độ quay vào cái đêm anh đã ở đó, cái đêm con gái anh mất tích .”
Cô ta biết rồi, Marco nghĩ. Khốn nạn. Khốn nạn thật. Anh bắt đầu toát mồ hôi. Anh nhìn vào gương mặt xinh đẹp kia, giờ anh thấy xấu xí làm sao. Cô ta là một con khốn thích thao túng. Có lẽ cô ta chỉ đang bốc phét. Anh cũng biết bốc phét.
“Cô có máy quay ư? Cô có quay được cảnh tên bắt cóc không?” Anh hỏi, cứ như đó là một tin tốt.
“Ồ có chứ,” cô ta nói. “Chắc chắn là có.”
Marco biết đời mình thế là xong. Cô ta nhìn thấy anh trong đoạn video. Anh nhìn mặt cô ta là hiểu.
“Đó chính là anh .”
“Vớ vẩn,” Marco bật ra, cố làm ra vẻ anh không tin một lời nào, nhưng anh biết giờ đã vô ích.
“Anh có muốn xem không?”
Anh muốn vặn cổ cô ta thì có. “Có,” anh bảo.
“Đi với tôi,” cô ta nói rồi quay bước lên gác.
Anh đi theo cô ta vào phòng ngủ, căn phòng của cô ta và Graham. Anh nghĩ cô ta mới ngu làm sao, khi mời một người đàn ông mà cô ta đã biết rõ có khả năng bắt cóc trẻ em lên buồng ngủ nhà mình. Cô ta không có vẻ gì sợ hãi. Cô ta tỏ ra kiểm soát tình thế. Nhưng đó là việc mà cô ta thích nhất – kiểm soát, giật dây người khác và xem họ nhảy nhót. Cô ta cũng thích một chút gia vị, một chút mạo hiểm nữa. Rõ ràng cô ta sắp tống tiền anh. Anh băn khoăn có nên để cô ta làm vậy hay không.
Một chiếc máy tính xách tay đang mở ra trên giường. Cô ta bấm vài phím và đoạn phim bắt đầu chạy, với nhãn ngày và giờ đi kèm. Marco chớp mắt lia lịa khi xem nó. Trong đó có cảnh anh đang loay hoay với cái đèn, đi vào trong nhà. Anh trở ra vài phút sau với Cora trên tay, quấn trong cái chăn trắng của con bé. Đúng là anh, không còn nghi ngờ gì nữa. Anh liếc quanh để đảm bảo mình không bị ai trông thấy. Anh gần như nhìn trực diện vào máy quay, nhưng không hề biết nó có ở đó. Rồi anh nhanh chóng đi đến cửa sau của gara và lại xuất hiện một phút sau đó, băng qua bãi cỏ mà không còn bế con nữa. Anh đã quên đặt lại cái đèn. Giờ đây khi trông thấy tất cả những hành động đó, sau mọi chuyện, Marco cảm nhận niềm hối hận vô biên, và cả tội lỗi lẫn tủi hổ nữa. Cả nỗi giận dữ vì đã bị bắt quả tang. Lại còn do cô ta. Cô ta sẽ cho cảnh sát xem. Cô ta sẽ cho Anne xem. Anh tiêu đời rồi.
“Còn ai đã xem cái này nữa?” Anh hỏi. Anh ngạc nhiên khi giọng mình lại bình thường đến thế.
Cô ta lờ đi câu hỏi của anh. “Anh đã giết con bé hả?” Cynthia hỏi, lại cái kiểu giả lả thường thấy của cô ta.
Sự tò mò bệnh hoạn và vô cảm của cô ta khiến anh buồn nôn. Anh không trả lời. Anh có muốn cô ta nghĩ mình có khả năng giết người không?
“Còn ai không?” anh lại hỏi, nhìn cô ta dữ tợn.
“Không có ai cả,” cô ta nói dối.
“Graham?”
“Không, anh ấy chưa xem,” Cynthia nói. “Tôi đã bảo anh ấy là tôi kiểm tra máy quay rồi nhưng nó hết pin. Anh ấy không thắc mắc. Anh ấy chẳng biết gì về chuyện này cả.” Cô ta nói thêm, “Anh biết Graham rồi đấy. Anh ấy không quan tâm gì đâu.”
“Vậy tại sao cô lại cho tôi xem cái này?” Marco hỏi. “Tại sao không đến thẳng chỗ cảnh sát?”
“Sao tôi lại làm vậy? Chúng ta là bạn mà nhỉ?” Cô ta mỉm cười tinh quái với anh.
“Bớt nói nhảm đi, Cynthia.”
“Được rồi.” Nụ cười biến mất. “Nếu anh muốn tôi giữ kín chuyện này, thì phải chi thôi.”
“Chà, vấn đề ở đó, Cynthia ạ,” Marco nói, giọng anh rất điềm tĩnh, “vì tôi chẳng có đồng nào cả.”
“Ôi thôi nào. Chắc phải có chút gì chứ.”
“Tôi phá sản rồi,” anh lạnh lùng nói. “Cô nghĩ vì sao mà tôi phải bắt cóc chính con mình? Cho vui chắc?”
Anh có thể thấy nỗi thất vọng trên mặt cô ta trong lúc cô ta điều chỉnh lại kì vọng của mình.
“Anh cầm cố ngôi nhà được mà?”
“Nó đã bị cầm cố từ trước rồi.”
“Thì vay thêm đi.”
Con khốn máu lạnh. “Tôi không thể. Làm sao làm mà giấu Anne được.”
“Vậy có lẽ chúng ta cũng nên cho Anne xem nhỉ.”
Marco bất ngờ bước về phía cô ta. Anh không cần phải đóng vai người đàn ông tuyệt vọng nữa – anh chính là một gã tuyệt vọng rồi. Anh có thể bóp chết cô ta ngay bây giờ nếu muốn. Nhưng cô ta không hề sợ hãi, mà còn hào hứng. Mắt cô ta lấp lánh, anh có thể thấy lồng ngực cô ta phập phồng theo nhịp thở. Có lẽ thứ cô ta muốn là nguy hiểm, hơn bất kỳ điều gì khác. Sự kích động đó. Có lẽ cô ta muốn anh ném cô ta lên chiếc giường mà cả hai đang đứng bên cạnh đây. Chỉ trong một thoáng, anh cân nhắc chuyện đó. Liệu sau đó cô ta có tống tiền anh không? Không chắc.
“Cô không được cho ai xem đoạn phim đó.”
Cô ta nấn ná trả lời. Cô ta nhìn thẳng vào mắt anh. Khuôn mặt họ chỉ còn cách nhau vài phân. “Tôi sẽ không cho ai khác xem nó, Marco ạ. Tôi muốn đây chỉ là chuyện giữa hai ta thôi. Nhưng anh phải hợp tác với tôi. Chắc hẳn anh có thể kiếm được chút tiền.”
Marco suy nghĩ điên cuồng. Anh làm gì có tí tiền nào. Anh cũng không biết phải kiếm ra sao. Anh sẽ phải câu giờ. “Nghe này, cho tôi ít thời gian để xử lý mọi chuyện. Cô biết đời tôi lúc này nát thế nào rồi đấy.”
“Mọi chuyện đã không diễn ra chính xác như anh dự liệu, phải không?” cô ta nói. “Tôi đoán anh đã mong sẽ đón được con về?”
Anh muốn đánh cô ta, nhưng tự kiềm mình lại.
Cô ta nhìn anh đánh giá. “Được. Tôi sẽ cho anh thêm thời gian. Tôi sẽ không cho ai xem đoạn phim – hiện là thế.”
“Bao nhiêu?”
“Hai trăm ngàn đô.”
Ít hơn anh tưởng. Anh đã nghĩ cô ta sẽ đòi nhiều hơn, một con số tương xứng với bản chất phô trương của cô ta. Nhưng nếu anh trả tiền, cô ta sẽ lại đòi thêm nữa, thêm nữa – cái kiểu của bọn tống tiền là như thế. Bạn sẽ không bao giờ thoát được khỏi chúng. Vậy nên con số mà giờ cô ta nêu ra chẳng có nghĩa lý gì. Kể cả nếu anh có trả tiền và cô ta huỷ đoạn phim ngay trước mặt anh đi nữa, anh sẽ không bao giờ biết chắc chắn không còn bản sao nào. Cuộc đời anh đã hoàn toàn bị huỷ hoại, trên mọi mặt trận.
“Tôi nghĩ thế là công bằng,” cô ta bảo.
“Tôi đi đây. Tránh xa Anne ra.”
“Được thôi. Nhưng nếu tôi mất kiên nhẫn, nếu tôi không nghe tin gì từ anh, tôi có thể gọi điện đấy.”
Marco gạt cô ta để ra khỏi phòng ngủ và đi xuống cầu thang, bước qua cửa kính trong nhà bếp mà không hề nhìn lại. Anh đang tức giận đến nỗi không suy nghĩ rành mạch được. Tức giận và sợ hãi. Đã có bằng chứng. Bằng chứng là anh đã bắt cóc con. Điều này thay đổi mọi chuyện. Anne sẽ biết. Và anh có thể phải đi tù rất lâu.
Vào lúc này anh không thể nghĩ ra sự việc còn tồi tệ đến đâu được nữa. Anh bước vào sân sau nhà mình qua cánh cổng từ hiên nhà Cynthia. Anne đang ở đó tưới cây.
Mắt họ gặp nhau.