Kẻ Đào Tẩu

Lượt đọc: 9300 | 9 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6

Tắm vòi sen thật tuyệt. Nước mát lạnh xua tan hết những mệt mỏi sau chuyến đi và tẩy sạch lớp mồ hôi dính bết trên người từ lúc Dennis bước ra từ máy bay và đi vào ánh mặt trời châu Phi. Chỉ riêng cái thực tế là anh đang có mặt ở châu Phi cũng đã đáng kinh ngạc với một người chưa từng đặt chân đến nơi nào xa hơn khu bờ biển phía Đông nước Mỹ. Vừa lau khô người, Dennis vừa nghĩ về những chuyện đã xảy ra từ khi anh đặt chân tới Batanga. Những sự kiện trong mấy giờ đồng hồ qua vừa làm anh sợ chết khiếp vừa khiến anh bị kích thích. Kích thích là vì dính líu đến mấy tay lính đánh thuê, lũ cớm chìm và vụ trốn thoát gay cấn trong đêm. Còn sợ hãi là vì có khả năng kế hoạch trốn thoát bị bọn cớm chìm phá hoại và rồi anh sẽ kết thúc trong cảnh bị gí điện vào bi. Dennis sợ bị tra tấn nhưng điều anh sợ hơn là bị tuột mất câu chuyện quan trọng nhất và cơ hội nghề nghiệp lớn nhất trong đời.

Sau khi thay quần áo sạch, Dennis cầm chiếc túi xách nhét đầy tiền đi xuống quán bar chật ních dân ngoại kiều và cánh nhà giàu ở Batanga. Charlie đã dặn anh gọi một li coktail pina colada để Evers có thể nhận ra anh. Dennis tìm một chiếc bàn và đặt cái túi vào giữa hai bàn chân để có thể chạm vào nó.

Anh uống được chừng nửa li thì một người phụ nữ da đen xinh đẹp trong bộ đầm ngắn màu đỏ tới ngồi kế bên anh.

“Đồ uống anh đang dùng trông ngon nhỉ? Đó là món gì vậy?” cô ta hỏi.

“Cocktail pina colada.”

“Anh thích thứ đó à?” cô gái hỏi tiếp.

“Phải, rất thích. Ngon lắm.”

“Có ngọt không?”

“Hơi hơi thôi.”

Dennis đột nhiên cảm thấy có cái gì ấn vào đầu gối bên trái và má anh nóng bừng lên, rồi anh nhận ra đó là do bàn tay của người phụ nữ.

“Tôi cũng ngon lành đấy và tôi còn ngọt ngào hơn món đồ uống này cơ. Anh có muốn nếm thử không?”

Mồ hôi đọng trên lông mày Dennis mặc dù khách sạn đang bật điều hòa mát lạnh. Anh hầu như không có chút kinh nghiệm tình dục nào và tình huống kiểu này chưa từng xảy ra với anh. Mọi tế bào trong cơ thể đều thúc giục Dennis nhận lời và chộp lấy cô nàng nóng bỏng này đưa lên phòng. Nhưng rồi anh nhớ đến giải thưởng Pulitzer và lí do anh ngồi đây.

“Nếu tôi không sắp phải gặp một người thì tôi sẽ vui lòng nhận lời đề nghị của cô. Có lẽ để hôm khác.”

Rebecca ngả sát vào Dennis và hạ thấp giọng. “Evers muốn anh ra ngoài vườn, chỗ cạnh bể bơi sau khi uống xong li này. Anh cứ đi theo lối dẫn tới quầy bar nhỏ trong lều ấy.”

Dennis vừa định nói thì người phụ nữ đã nhẹ nhàng chạm tay vào môi anh.

“Có lẽ chúng ta sẽ gặp nhau đêm mai, anh đồng ý chứ?” Rebecca nói đủ lớn để bất kì ai đang lắng nghe đều có thể nghe thấy. Rồi cô bước đi, hông đung đưa nhịp nhàng cố tình thu hút sự chú ý của mọi tay đàn ông trong quán. Trong khi mọi đôi mắt đổ dồn vào phía sau của Rebecca, Dennis uống tiếp li cocktail, hi vọng chất cồn sẽ giúp anh trấn tĩnh lại. Khi li nước đã cạn, anh rời quán bar và đi qua cửa dẫn tới bể bơi.

Nhiệt độ phải đến hai mươi bảy độ nhưng không khí có vẻ mát mẻ so với cái nóng ba mươi tám độ đã chào đón anh ở sân bay. Phía sau khách sạn đúng là thiên đường nhiệt đới. Ánh điện soi sáng những cây dương xỉ khổng lồ, những cây cọ, những dãy hoa đẹp mắt và mấy con đường tỏa ra từ bể bơi dẫn tới khu vườn. Ngay đầu một con đường có một tấm biển chỉ về phía một căn lều mái lợp rạ, xung quanh không có tường bao. Ở giữa lều là một quầy bar. Dennis vừa đi được nửa đường thì nghe có tiếng người đi phía sau. Trước khi anh kịp quay đầu thì một bàn tay đã túm lấy cổ tay anh ở bên đang cầm chiếc túi xách. Huyết áp Dennis tăng vọt lên.

“Tôi là Evers đây. Đừng nói gì. Cứ đưa tôi cái túi và tiếp tục đi. Hãy uống một li ở quầy bar kia rồi tới chỗ hẹn nhé.”

Dennis buông chiếc túi ra và một người đàn ông to lớn, hói đầu đi vượt qua anh rồi khuất dạng trong khu vườn. Dennis vẫn còn bàng hoàng khi ngồi vào quầy bar. Một li scotch không pha khiến anh bớt căng thẳng một chút. Uống xong, Dennis đi ra phía trước khách sạn và hỏi người gác cửa xem trong thành phố có chỗ nào tiêu khiển được không. Sau khi người gác cửa cho anh tên mấy quán bar và đường phố, Dennis nhờ anh ta gọi một chiếc taxi. Người gác cửa huýt sáo và một chiếc xe xuất hiện. Tay tài xế là một gã to lớn mặc áo dashiki in hình Jean-Claude Baptiste. Khi Dennis vào trong xe, hắn quay đầu lại phía anh.

“Anh bạn đi đâu vậy?” hắn ta hỏi kèm nụ cười vui vẻ.

“Đến phố Lafayette.”

“À, vậy là anh đang tìm những người phụ nữ Batanga xinh đẹp,” tay lái xe vừa nói vừa gật đầu vẻ hiểu biết.

“Có lẽ vậy,” Dennis đáp vẻ lo lắng.

“Tôi sẽ đưa anh tới những quán hay ho nhất.”

“Tuyệt lắm.”

“Anh là người Mỹ à?”

“Phải,” Dennis trả lời cụt ngủn, nhớ lại lời cảnh báo của Charlie về việc không được nói chuyện với ai.

“Người Mỹ không tới Batanga nhiều lắm.”

Khi Dennis không đáp, gã tài xế nói, “Tôi thích dân Mỹ. Họ boa hậu hĩnh lắm.” Rồi hắn cười.

Dennis lén nhìn về phía cửa sổ sau xe khi chiếc xe phóng vọt vào thành phố. Không thấy có xe nào bám theo.

“Tôi đổi ý rồi,” Dennis nói. “Tôi muốn tới khu bãi biển Idi Amin* .”

Tên tổng thống Uganda từ năm 1971 đến 1979, nổi tiếng là một nhà độc tài tàn nhẫn.

“Tới đó mất nhiều tiền hơn đấy,” gã tài xế đáp.

“Không hề gì.”

Ban đầu bãi biển được đặt theo tên vị tổng thống đầu tiên của Batanga nhưng tổng thống Baptiste đã đổi sang tên một thần tượng hồi nhỏ của ông ta. Khu nhà nơi có nhiều dân ngoại kiều sinh sống nằm ngay phía sau bãi biển đó. Chiếc xe đi qua mấy con phố nhỏ trước khi rẽ vào đại lộ Baptiste, con phố chính dẫn ra ngoài thành phố.

“Ở Mỹ, anh làm nghề gì vậy?” gã tài xế hỏi.

Tôi viết báo.

“A, Penthouse , Playboy , toàn những tờ rất hay.”

“Thực ra tôi làm cho một tờ báo tin tức. Chúng tôi đưa tin về những sự việc diễn ra trên thế giới.”

Tay tài xế gật gù. “Việc đó hay đấy. Thật tốt khi được biết về thế giới. Anh đến Batanga để viết về đất nước vĩ đại của chúng tôi ư?”

“Đúng vậy. Người Mỹ rất muốn biết về Batanga.”

“Hay quá. Người Batanga biết nhiều về nước Mỹ. Chúng tôi xem trên phim. Rất nhiều màn đấu súng và rượt đuổi trên xe ô tô. Anh đã bao giờ tham gia vào một vụ đấu súng hay đuổi bắt trên xe ô tô chưa?”

“Không có chuyện đó đâu. Ý tôi là không phải lúc nào cũng có chuyện như thế. Người ta chỉ đưa chuyện đó vào phim cho hấp dẫn người xem thôi. Gần như ngày nào ở Mỹ cũng rất nhàm chán, tẻ nhạt. Người Mỹ chỉ ra khỏi giường, đi làm, xem tivi và đi ngủ. Chẳng có nhiều điều hay ho đâu.”

“Tôi rất muốn có một chiếc tivi. Người ta nên có thứ đó. Trên tivi chiếu những trận bóng rổ hay tuyệt.”

Ánh đèn đường biến mất khi xe đi qua dinh thự tổng thống khoảng một dặm và điểm sáng duy nhất trong bóng đêm là ánh đèn pha ô tô. Khi tới gần khu nhà ở của dân ngoại kiều, Dennis bắt đầu dần tin rằng mình sẽ thoát khỏi Batanga. Tay tài xế vẫn tiếp tục nói chuyện và Dennis thấy mình cũng nói bởi điều đó giúp anh bớt căng thẳng. Khi nhìn thấy bức tường ngăn cách giữa khu nhà ngoại kiều với Batanga, Dennis bảo tài xế đi tiếp hai dặm. Gã đòi thêm tiền và Dennis đưa cho hắn năm đô la đúng như Charlie đã dặn. Tay tài xế đáp lại bằng một nụ cười toe toét và tiếp tục lái. Suýt nữa thì xe vượt qua điểm rẽ nhưng Dennis đã kịp nhận ra. Chiếc xe lùi lại và bắt đầu nảy lên khi chậm chạp bò trên con đường không lát đá.

Dennis bắt đầu thấy lo khi không thấy thứ gì trông giống điểm hạ cánh của máy bay. Và rồi những lùm cây biến mất và Dennis nhìn thấy một chiếc Land Rover và chiếc Volkswagen của Charlie đậu ngay giữa bãi đất trống.

“Dừng ở đây,” Dennis nói.

Chiếc xe dừng lại và Dennis đưa tiền xe cho tay tài xế kèm theo món boa hậu hĩnh.

“Anh có muốn tôi đợi anh không?” tay tài xế hỏi.

“Không cần đâu, cảm ơn anh. Tôi sẽ tự về thành phố.”

Dennis ra khỏi xe và Charlie bước ra từ trong bóng tối.

“Vậy là anh đã quyết định tham gia cuộc phiêu lưu nho nhỏ của chúng ta,” Charlie nói với Dennis.

“Tôi chưa bao giờ tránh xa một câu chuyện cả,” Dennis nói, cố ra vẻ một phóng viên lão làng cứng cỏi.

Charlie bắt đầu nói khi nhận ra chiếc taxi chưa rời đi.

“Anh có bảo tài xế đi chưa đấy?” Charlie vừa hỏi xong thì gã tài xế bước ra khỏi chiếc taxi với một khẩu súng trong tay.

“Nằm xuống đất,” gã ra lệnh.

“Ai cơ...?” Dennis vừa bắt đầu hỏi thì gã đã đập khẩu súng vào đầu anh.

“Nằm xuống đất,” gã hét lên. Charlie nằm rạp xuống đất

còn Dennis ngã gục, choáng váng bởi cú đánh.

“Còn ai nữa ở đây không?” gã tài xế hỏi khi nhìn vào màn đêm. Trước khi Charlie trả lời, cái đầu gã đã nổ tung với những tia màu đỏ tóe ra phía sau.

“Chết tiệt,” Charlie nói khi Chauncey Evers xuất hiện, tay cầm khẩu súng trường loại cực mạnh được trang bị ống ngắm bắn đêm.

Evers túm lấy cánh tay Dennis. Khi tay lính đánh thuê kéo Dennis lên đến ngang chân anh ta, anh trố mắt nhìn tên tài xế đã bị bắn chết. Rồi anh bắt đầu nôn mửa.

“Dẹp ba cái vụ này đi,” Evers nói, siết chặt tay Dennis hơn, “Tay chân của Baptiste sẽ ập tới bất cứ lúc nào.”

“Bật đèn ô tô và đèn hiệu lên,” Evers bảo Charlie. “Chúng ta không biết những tên còn lại đang ở gần tới mức nào và máy bay của chúng ta sắp đến rồi.”

Evers buông cánh tay Dennis ra. Dennis loạng choạng mấy bước. Anh vẫn choáng váng sau cú đánh vào đầu. Có cái gì đó đang chảy trên má anh. Khi đưa tay lên quệt, anh thấy tay mình dính đầy máu.

“Tôi bị chảy máu rồi.”

“Vì Chúa, người lớn lên đi. Anh có muốn ngoẻo ở đây không đấy?”

Dennis nhìn Evers chằm chằm.

“Thôi được, anh sẽ chết nếu không nhấc cái mông của anh lên. Có một loạt đèn hiệu ở hai bên đường băng và chúng ta cần bật nó lên.”

Charlie đã bật đèn pha của chiếc Volkswagen và Rover lên. Anh đang bật sang chiếc đèn hiệu thứ hai ở một bên đường bay nhỏ bẩn thỉu thì Dennis bắt đầu bật cái đầu tiên bên này đường. Dennis vẫn còn thấy buôn nôn sau cú đánh vào đầu nhưng anh cố gạt bỏ cơn đau và tiếp tục làm. Ngay khi Dennis bật chiếc đèn tiếp theo lên thì anh nghe thấy âm thanh loáng thoáng của một chiếc máy bay đang đến gần. Vài giây sau khi tất cả đèn hiệu đã được bật sáng, một chiếc máy bay nhỏ xuất hiện trên bầu trời. Trông nó chẳng to hơn chiếc xe bán tải là bao, và Dennis, vốn ít khi đi máy bay và chỉ bay

bằng máy bay dân dụng, thấy thật khó mà tin được thứ đồ chơi này lại chở được bốn người lớn qua nổi khu rừng.

Đường băng tạm bợ dài chừng sáu trăm mét và chiếc máy bay nảy lên khi chạm xuống mặt đất. Ngay khi chạy đến cuối đường băng thì nó ngoặt lại theo hình chữ U.

Có ánh đèn pha xuất hiện từ phía con đường chính và Dennis nghe thấy tiếng động cơ ô tô đang chạy.

“Đi thôi,” Evers gào lên. Dennis nhảy bổ vào một trong hai cái ghế trống phía sau, ngay cạnh Charlie. Vài giây sau, Evers ngồi vào kế bên tay phi công và họ bắt đầu cất cánh về phía tự do.

Hai chiếc Mercedes màu đen lao vào đường băng và bám theo chiếc máy bay. Một khẩu súng thò ra từ cửa sổ phía sau chiếc xe đi đầu và Dennis thấy một ánh sáng lóe lên.

“Lên nào!” Evers hét lên.

Mũi chiếc máy bay giật mạnh hướng lên bầu trời và bắt đầu lao vọt lên. Dennis như bị đóng đinh vào ghế và lại nôn mửa. Rồi họ bay vào mây và Charlie cười rũ ra.

“Cảm ơn, xin cảm ơn,” Charlie la lên, “và cầu Chúa phù hộ nước Mỹ.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin