Con mèo lại xuất hiện dưới hiên nhà. Tiếng cào móng trên phiến gỗ lát vọng qua sàn gỗ cứng trong phòng ngủ của tôi. Nó đương mài sắc cặp vuốt, đánh dấu lãnh thổ của mình không ngừng nghỉ lúc nửa đêm.
Tôi ngồi bên mép giường, dậm mạnh chân xuống sàn, thầm nghĩ, Làm ơn để tao ngủ. Điều này đã trở thành lời khẩn cầu lặp đi lặp lại mà tôi liên tục gửi tới mọi sinh vật sống và không sống ngoài kia, bất kể có là mảnh ghép nào của thiên nhiên đang hoạt động hằng đêm.
Tiếng cào ngưng lại, và tôi chui vào tấm chăn mỏng.
Những âm thanh khác, giờ đã dần trở nên quen thuộc hơn: tiếng cọt kẹt của tấm nệm cũ, tiếng dế kêu, tiếng hú khi gió lùa qua thung lũng. Tất cả những âm thanh ấy hướng tôi đến cuộc sống mới - chiếc giường tôi ngủ, thung lũng tôi sống, tiếng thì thầm trong đêm: Mày đang ở đây.
Tôi lớn lên và trưởng thành trong cuộc sống đô thị, đã quen với tiếng người qua lại dưới phố, tiếng còi xe, tiếng đoàn tàu chạy ầm ầm trên đường ray cho tới tận nửa đêm. Tôi cũng đã liệu trước được những tiếng bước chân rầm rập trên đầu, tiếng cửa đóng sầm, tiếng nước tí tách trong đường ống chảy qua tường nhà. Ồn thế nào tôi cũng ngủ được.
Sự im lặng trong ngôi nhà này đôi khi thật bất an. Nhưng vẫn còn dễ chịu hơn lũ động vật.
Tôi có thể quen dần với Emmy. Cô ấy lẻn vào lẹ làng, tiếng động cơ xe máy văng vẳng trên lối vào ga-ra như một niềm an ủi, tiếng bước chân trên hành lang ru tôi vào giấc ngủ. Nhưng tiếng của con mèo, những con dế, đám cú và đàn sói đồng cỏ - tôi sẽ cần nhiều thời gian hơn để làm quen với chúng. Bốn tháng, và cuối cùng mọi thứ đã thay đổi, cũng giống như chuyển mùa vậy.
Chúng tôi tới vào mùa hè - Emmy tới trước, còn tôi tới sau đó vài tuần. Chúng tôi ngủ ở hai phòng đối diện nhau trên hành lang, cửa đóng chặt với điều hòa bật ở mức cao. Hồi tháng Bảy, khi lần đầu tiên nghe thấy tiếng kêu lúc nửa đêm, tôi vội bật dậy khỏi giường và nghĩ, Emmy.
Đó là một tiếng rên rỉ trầm thấp, bị bóp nghẹt, như thể thứ gì đó đang sắp chết, và ngay lập tức não tôi tự suy tưởng: Emmy đang vùng vẫy, tay túm chặt cổ họng hoặc nằm sượt trên mặt sàn phủ đầy bụi. Tôi lao như bay qua hành lang, vừa đặt tay lên nắm cửa đang được khoá chặt thì cánh cửa giật mở. Emmy đứng đó, nhìn chòng chọc lại tôi với đôi mắt mở to. Trong một thoáng, cô ấy nhìn tựa lúc chúng tôi gặp nhau lần đầu, khi cả hai vừa mới tốt nghiệp. Nhưng đó chỉ là ảo ảnh của màn đêm.
“Cậu có nghe thấy không?” Emmy thì thầm.
“Mình tưởng đó là cậu.”
Những ngón tay cô ấy nắm lấy cổ tay tôi, ánh trăng từ các ô cửa sổ không rèm chiếu sáng tròng trắng trong mắt cô ấy.
“Ban nãy là gì vậy?” Tôi hỏi. Emmy từng sống ở những vùng hoang dã, dành nhiều năm trong Đoàn Hòa Bình*, đã quen với những điều xa lạ.
Lại thêm một tiếng kêu nữa. Emmy nhảy dựng lên - âm thanh trực tiếp phát ra ở ngay bên dưới chúng tôi, “Mình không biết.”
Cô ấy có dáng người tương tự tôi nhưng ốm hơn. Tám năm trước thì ngược lại, nhưng qua thời gian, cô ấy đã đánh mất đường cong và sự mềm mại kể từ sau khi rời đi. Tôi cảm thấy mình cần trở thành người bảo vệ cô ấy lúc này. Để che chắn cho cô ấy khỏi nguy hiểm, bởi Emmy của hiện tại chẳng còn gì ngoài những đường nét góc cạnh và làn da tái nhợt.
Nhưng cô ấy là người hành động trước, nhẹ nhàng bước dọc hành lang mà không gây ra một tiếng động, gót chân gần như không chạm sàn. Tôi theo sau, giữ cho bước chân nhẹ nhàng, hơi thở thật nông.
Để đề phòng, tôi đặt tay lên chiếc điện thoại được gắn trên tường bếp. Nhưng Emmy có kế hoạch khác. Cô ấy với lấy một chiếc đèn pin trong ngăn kéo tủ bếp, trượt mở cánh cửa trước một cách chậm rãi và bước ra ngoài hàng hiên bằng gỗ. Ánh trăng làm cô ấy dịu đi, làn gió nhẹ lay động mái tóc đen. Cô ấy chiếu ánh sáng về phía hàng cây và bắt đầu bước xuống những bậc thang.
“Emmy, chờ đã,” tôi ngăn, nhưng cô ấy lờ đi, hạ thấp người và nằm sấp xuống đất. Cô ấy rọi đèn xuống dưới hàng hiên, lại có tiếng gì đó kêu lên. Tôi nắm chặt lan can bằng gỗ khi Emmy lật người lại, toàn thân khẽ run lên vì cười trước khi một tràng cười bật ra từ bụng, vang vọng giữa trời đêm.
Một tiếng rít, một vệt lông vọt ra từ dưới thềm nhà rồi lao thẳng vào khu rừng, rồi một vệt lông khác vụt theo sau. Emmy đẩy người ngồi dậy, vai vẫn run run.
“Chúng ta đang sống trên một nhà thổ của mèo,” cô ấy nói.
Nụ cười của cô lan sang tôi, hiện rõ sự nhẹ nhõm. “Thảo nào giá hời thế,” tôi đáp.
Tiếng cười của Emmy tắt dần, một thứ gì khác đang lôi kéo sự tập trung của cô ấy. “Ồ, nhìn kìa,” cô nói, cánh tay gầy gò chỉ lên khoảng trời phía sau tôi. Trăng tròn*. À không, siêu trăng*. Nó được gọi như vậy. Vàng và quá gần, tưởng chừng như có thể tác động đến sức hút của trọng lực. Làm chúng ta phát điên. Làm lũ mèo phát điên.
“Ta có thể xếp mấy khối gạch lên,” tôi nói, “để chặn mấy con vật.”
“Đúng thế,” cô ấy đáp.
Nhưng tất nhiên, chúng tôi không bao giờ làm vậy.
Emmy thích ý tưởng về lũ mèo. Emmy thích ý tưởng về những cabin gỗ cũ kĩ và hàng hiên với những chiếc ghế bập bênh; và cả: rượu vodka, ném phi tiêu lên bản đồ trong khi uống vodka, định mệnh.
Cô ấy mê tít cái cuối cùng.
Đó là lý do cô ấy rất chắc chắn rằng dọn đến đây cùng nhau là một điều đúng đắn, không cần bàn cãi hay suy nghĩ. Định mệnh dẫn dắt chúng tôi gặp lại, con đường của chúng tôi giao nhau tại một quán bar tù mù sau tám năm kể từ lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. “Đó là một dấu hiệu,” cô ấy nói, và bởi khi ấy tôi say bí tỉ nên điều đó nghe thật hợp lý. Suy nghĩ của tôi quánh lại với suy nghĩ của cô ấy, chồng chất lên nhau.
Lũ mèo hẳn cũng là một dấu hiệu - của cái gì thì tôi không chắc. Nhưng cũng có thể: siêu trăng, những con đom đóm lập lòe đúng lúc cô ấy cười, bầu không khí nặng trịch hơi ẩm tưởng chừng như muốn nuốt chửng chúng tôi.
Sau chuyện đó, bất cứ khi nào chúng tôi nghe thấy một tiếng động, bất cứ khi nào tôi giật bắn mình cảnh giác từ chiếc ghế bành màu nâu đã sờn hoặc từ chỗ ngồi của mình ở bàn bếp làm bằng nhựa, Emmy đều sẽ nhún vai và nói, “Chỉ là lũ mèo thôi mà, Leah.”
Nhưng mấy tuần liền, tôi mơ về những thứ lớn hơn đang sống bên dưới chúng tôi. Tôi đã từng giống như một đứa trẻ, nhảy cóc vài bậc thang mỗi khi rời nhà. Tưởng tượng ra những sinh vật đang cuộn mình hoặc cúi gằm trong bóng tối, dưới đất bẩn, nhìn ta bằng cặp mắt vàng lợt. Rắn. Gấu mèo. Chó hoang và chó dại.
Mới hôm qua thôi, một trong số giáo viên nói rằng có gấu trong sân nhà mình. Mỗi thế: có gấu trong sân nhà ông ta. Kiểu như một câu chuyện thoáng qua, người nghe có thể sẽ để ý hoặc không. Graffiti* trên cầu vượt, một cái đèn đường cháy. Chỉ là một con gấu.
“Cô không ưa gấu hả, cô Stevens?” Ông ta nói với nụ cười nhăn nhở. Ông ta đã có tuổi, người ẽo uột, phần da hai bên chiếc nhẫn cưới phồng lên phản đối. Ông ta dạy Lịch sử và dường như thích nó hơn thực tại. “Ai mà lại ưa gấu chứ?” Tôi trả lời, cố vòng qua ông ta trên hành lang.
“Cô lẽ ra nên thích chúng nếu cô tính chuyển tới vương quốc gấu.” Giọng ông ta to hơn mức cần thiết. “Các người xây nhà ngay trên quê hương của chúng. Chúng còn ở đâu được nữa?”
Con chó nhà hàng xóm bắt đầu sủa, và tôi nhìn chằm chằm vào khe hở giữa những tấm rèm, chờ đợi những dấu hiệu đầu tiên của ánh nắng.
Vào những buổi sáng như thế này, mặc cho niềm hy vọng ban đầu của tôi - mùi hương của thiên nhiên, sức quyến rũ của những cabin gỗ với ghế bập bênh, hứa hẹn về một khởi đầu mới - nhưng tôi vẫn khao khát thành thị. Khát nó như khát thứ cà phê chảy tràn trong huyết quản mỗi sớm mai, như khi theo đuổi một tin bài, như niềm phấn khởi khi nhìn thấy tên mình được in hoa trên mặt báo.
Khi tôi mới đến vào mùa hè, đã có một khoảng thời gian êm đềm khi những ngày dài đón chào tôi với niềm hạnh phúc của sự vô ưu vô lo. Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, rót cho mình một tách cà phê và bước xuống bậc thềm gỗ phía trước, trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy thật gần với đất Mẹ và đồng điệu với những yếu tố mà trước đây tôi đã từng bỏ lỡ: chân tôi dẫm lên lớp đất bao quanh hiên nhà, những sợi cỏ nhô lên giữa các kẽ ngón chân, như thể chính nơi đây đang đón tôi vào lòng.
Nhưng những ngày khác, sự êm đềm ngả thành nỗi trống vắng, và tôi thấy có gì đó khuấy động bên trong mình, chẳng hạn như ký ức cơ bắp.
Có lúc, tôi mơ về một cuộc tấn công bất chính nào đó đã đánh sập toàn bộ mạng Internet, thanh tẩy tất cả chúng ta, và tôi có thể quay về. Có thể bắt đầu lại. Trở thành Leah Stevens mà tôi đã hằng dự định.