Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Có cá tính, Emmy đã gọi những điều kỳ quặc của căn nhà như vậy: vòi sen mất áp trong phòng tắm; bố cục phi logic. Nhìn từ hiên trước, căn nhà của chúng tôi có những tấm cửa kính trượt lớn dẫn thẳng vào phòng khách và nhà bếp, tiếp đến là một hành lang với hai phòng ngủ và một phòng tắm dùng chung. Cửa chính nằm ở đầu kia hành lang, đối diện với khu rừng, như thể căn nhà được xây đúng chiều nhưng sai hướng.

Hẳn điều tử tế nhất mà tôi có thể nói về căn nhà, là nó thuộc về tôi. Nhưng cũng không hoàn toàn chính xác. Tên tôi trên hợp đồng thuê nhà, đồ ăn của tôi trong tủ lạnh, nước lau kính tôi mua được dùng để lau cặn phấn hoa vương lại trên những tấm cửa trượt.

Tuy nhiên, căn nhà vẫn thuộc về người khác. Cả nội thất. Lúc rời khỏi nơi ở cũ, tôi chẳng mang theo gì nhiều. Và ngẫm kỹ thì, trong căn hộ một phòng ngủ ở Trung tâm Prudential tại Boston, đồ đạc tôi có cũng chẳng nhiều nhặn gì. Ghế đẩu thì quá cao so với một chiếc bàn tiêu chuẩn thông thường. Hai tủ quần áo, một chiếc ghế tựa và một cái giường mà tiền chuyển còn mắc hơn tiền mua mới.

Đôi khi tôi tự hỏi, phải chăng chính những lời mẹ nói lởn vởn trong đầu đã làm xấu đi cái nhìn của tôi về nơi này cũng như lựa chọn ở lại đây của tôi.

Trước khi rời Boston, tôi đã thử lòe mẹ tôi, vờ như biến cố lớn trong cuộc đời này là một quyết định chủ động, cố lay động lòng bác ái và sự tử tế của bà - cho lợi ích của cả hai. Tôi từng nghe mẹ giới thiệu chị em tôi với bạn của bà, rằng “Rebecca giúp đỡ những người có thể được cứu rỗi, còn Leah lên tiếng cho những kẻ bất lực.” Bởi vậy, tôi có thể tưởng tượng ra cách bà sẽ nhào nặn chuyện này: Con gái tôi nghỉ phép để giúp đỡ những trẻ em gặp khó khăn. Nếu có ai đó bịp nổi người ta với lý do như vậy, thì chỉ có thể là mẹ tôi.

Tôi tỏ ra đây đã là ý định của mình ngay từ đầu chứ không phải do tôi đu bám kế hoạch của người khác bởi chẳng còn nơi nào khác để đi. Chứ không phải vì tôi ở yên càng lâu thì càng thấy tù túng.

Emmy và tôi đã trả tiền đặt cọc, và rồi suốt nhiều tuần, tôi lững lờ trôi, tưởng tượng đến thế giới mới mẻ đang chờ đón mình. Nhưng ngay cả khi đó, tôi cũng không quên chuẩn bị tinh thần cho cuộc gọi. Tôi căn giờ làm sao cho chuông reng đúng lúc mẹ tôi đang trên đường tới buổi hẹn cà phê với hội chị em của bà. Tôi luyện sẵn văn, luận sẵn cách phản bác: Соn bỏ việc rồi, và con chuẩn bị rời Boston. Con sẽ làm giáo viên cấp ba, đã có sẵn một vị trí. Ở Tây Pennsylvania. Mẹ biết là có nhiều nơi trên chính đất Mỹ này đang cần giáo viên mà, phải không? Không, con không ở một mình. Mẹ nhớ Emmy không? Bạn cùng phòng khi con đi thực tập sau đại học ấy? Cô ấy sẽ đi cùng con.

Điều đầu tiên mẹ tôi nói là: “Mẹ chẳng nhớ Emmy nào cả.” Cứ như thể đấy mới là điều quan trọng nhất. Nhưng đó là cách bà vẫn hay làm, moi móc từng chi tiết cho tới khi mọi vấn đề tưởng như chắc cú nhất đều sụp đổ. Dù vậy, nghệ thuật chất vấn của bà cũng khiến chúng tôi biết mình có một cơ sở vững chắc, rằng những kế hoạch của chúng tôi không dựa trên một giấc mơ hão huyền sẽ sụp đổ dưới áp lực.

Tôi chuyển điện thoại sang vai bên kia. “Con từng sống với cô ấy sau khi học xong đại học.”

Một thoáng ngập ngừng, nhưng tôi có thể nghe thấy suy nghĩ của bà trong sự im lặng: Ý con là lúc con bị từ chối công việc tưởng chừng như đã là của mình sau khi tốt nghiệp, bù vào bằng cách đi thực tập không lương, và rồi vô gia cư?

“Mẹ tưởng lúc ấy con ở với… tên nó là gì nhỉ? Con bé tóc đỏ ấy? Bạn cùng phòng với con từ thời đại học?”

“Paige,” tôi đáp, hình dung ra không chỉ cô ấy mà cả Aaron, như thường lệ. “Nhưng con chỉ ở với cô ấy một thời gian ngắn.”

“Mẹ hiểu rồi,” bà chậm rãi nói.

“Không phải con đang xin phép mẹ đâu nhé.”

Nhưng đúng là tôi đang làm vậy thật. Bà biết. Tôi cũng biết.

“Về nhà đi, Leah. Về rồi ta nói chuyện.”

Sự dìu dắt của bà đã giúp chị em tôi đạt được vô số thành tích ngay từ khi còn học trung học. Bà đã dùng chính những sai lầm đời mình để bảo vệ chúng tôi. Bà đã nuôi dạy hai cô con gái độc lập và thành đạt - thứ mà dường như bây giờ đang bị tôi đặt vào vòng nguy hiểm.

“Rồi sao,” bà hỏi, thay đổi cách tiếp cận, “con cứ thế đi rồi nói bỏ là bỏ?”

“Vâng,” tôi đáp.

“Và vì lý do gì mà con lại làm vậy?”

Tôi nhắm mắt lại và tưởng tượng trong giây lát rằng chúng tôi là kiểu người khác, kiểu có thể nói những điều như Bởi vì con đang gặp rắc rối, rất nhiều rắc rối, trước khi ưỡn thẳng lưng và bắt đầu màn diễn văn. “Bởi vì con muốn tạo ra sự khác biệt. Không chỉ lấy tin và đưa tin. Ở tòa soạn, con chẳng làm được gì nhiều ngoài thổi phồng cái tôi của bản thân. Đang thiếu giáo viên lắm, mẹ ạ, và con thật sự có thể tạo nên thay đổi.”

“Mẹ biết, nhưng ở Tây Pennsylvania ư?”

Cách bà ấy nói đã tiết lộ tất cả những điều tôi cần biết. Khi Emmy gợi ý về Tây Pennsylvania, miền đất ấy dường như là một phiên bản khác của thế giới mà tôi biết, với một phiên bản khác của chính tôi - chính xác là thứ tôi cần vào thời điểm đó. Nhưng thế giới của mẹ tôi có hình dạng của một chiếc móng ngựa. Nó kéo dài từ thành phố New York tới Boston, lộn một vòng cung bao lấy toàn bộ Massachusetts (nhưng hoàn toàn bỏ qua Connecticut). Mẹ tôi ở Tây Massachusetts, và bà đã thành công tống hai cô con gái mỗi đứa về một rìa của mỗi vòm. Chỉ khi đó thế giới mới toàn vẹn, và bất kì nơi nào khác đều được coi là thất bại ở một mức độ nào đó.

Đến đời chúng tôi, gia đình tôi mới thoát cảnh nhà thuê với đường nước tồi tàn, nơi mà ở chung phòng với người khác là tất yếu, tại một thị trấn với cái tên đáng quên, với một công việc nhưng không phải sự nghiệp. Khi cha bỏ rơi chúng tôi, tôi còn quá nhỏ để nhận thức được việc này ảnh hưởng như thế nào đến chúng tôi. Nhưng tôi biết đã tồn tại một khoảng thời gian khi chúng tôi chưa sẵn sàng, chúng tôi chỉ có thể trông chờ vào sự hào phóng của những người xung quanh. Đó là những tháng năm lửng lơ - những tháng năm mẹ tôi không bao giờ nhắc lại, khoảng thời gian mà giờ đây bà vờ như chưa từng tồn tại.

Hẳn với bà, chuyện này nghe như một bước lùi.

“Ở đâu người ta cũng cần những giáo viên tuyệt vời,” tôi nói.

Mẹ tôi ngập ngừng, rồi dường như nhận thua với một chữ “ừ” kéo dài và chậm rãi.

Tôi ngắt máy, cảm thấy như vừa được minh oan, nhưng rồi lại nhoi nhói trong lòng. Mẹ tôi đâu có nhận thua. Ở đâu người ta cũng cần những giáo viên tuyệt vời, đúng, nhưng con thì không phải vậy.

Mẹ tôi không hẳn có ý xúc phạm. Hai chị em tôi đều là thủ khoa, đều đạt Học bổng Ưu tú Quốc gia, đều là những người bước vào cánh cửa trường đại học mà chúng tôi đã dự định ngay từ đầu. Chẳng phải vô lý khi bà lại thắc mắc về quyết định này của tôi, đặc biệt là khi nó đến quá đường đột.

Con bỏ việc rồi, tôi đã nói với bà như thế. Không phải là một lời nói dối, chỉ là một chi tiết không quan trọng - sự thật rằng đây là lựa chọn an toàn nhất cho cả tờ báo và tôi. Sự thật là tôi không kiếm nổi việc trong ngành học duy nhất mà tôi được đào tạo ở trường đại học, trong tương lai gần thì không, và cũng chẳng có cơ hội nào. Sự thật là tôi rất mừng vì bà đã đặt cho tôi một cái tên nhạt nhẽo hết mức có thể, kiểu tên mà tôi ghét cay ghét đắng suốt thời niên thiếu. Một cô gái có thể lẫn vào đám đông, không bao giờ nổi bật. Một cái tên luôn có trong danh sách luân chuyển công tác.

Xe của Emmy vẫn chưa xuất hiện khi tôi đã chuẩn bị xong xuôi để tới trường. Cũng không có gì lạ. Cô ấy làm ca đêm, và dạo này cô nàng hẹn hò với một gã đàn ông nào đó tên Jim - người mà nghe qua điện thoại, ta sẽ nghĩ phổi gã bị bao phủ bởi một tầng khói thuốc vĩnh cửu. Tôi nghĩ gã không đủ tốt với Emmy; rằng giống như tôi, cô ấy cũng đang bước thụt lùi theo một cách vô hình nào đó. Nhưng tôi không can thiệp vào chuyện của cô ấy, bởi tôi hiểu nơi đây thi thoảng sẽ thế nào, cái cách mà sự bình yên ngả thành nỗi trống vắng - và rằng có những lúc, bạn chỉ muốn ai đó nhìn thấy mình.

Ngoài những dịp cuối tuần, chúng tôi có thể không gặp nhau nhiều ngày liền. Nhưng hôm nay là thứ Năm, và đã đến hạn đóng tiền thuê nhà. Thường thì Emmy đặt tiền trên mặt bàn hay bên dưới bức tượng thần lùn giữ vườn bằng đá phủ sơn mà cô ấy đã tìm được và tận dụng làm đồ trang trí. Tôi túm lấy chỏm mũ đỏ của bức tượng, nhấc nó lên để kiểm tra, nhưng chẳng có gì ngoài mấy mảnh vụn đi lạc.

Việc cô ấy chậm tiền thuê nhà cũng không có gì lạ.

Tôi để lại cho cô ấy một tờ giấy nhớ bên cạnh chiếc điện thoại bàn - vị trí đã được chúng tôi chỉ định từ trước. Tôi viết ĐẾN KỲ TRẢ TIỀN NHÀ thật lớn, in hoa, và dán nó lên mặt tường lót gỗ. Emmy đã lấy tất cả những tờ giấy nhớ khác từ đầu tuần - tờ ĐỌC HÓA ĐƠN ĐIỆN, tờ LÒ VI SÓNG HỎNG RỒI, tờ LÒ VI SÓNG SỬA XONG RỒI.

Tôi mở cửa trượt, bật đèn ở lối vào, mò mẫm tìm chìa khóa xe trong túi và phát hiện mình đã bỏ quên điện thoại. Một luồng gió mạnh thổi qua cửa khi tôi xoay người lại, và tôi thấy một mẩu giấy vàng - ĐẾN KỲ TRẢ TIỀN NHÀ - dập dờn bay xuống rồi rơi ra đằng sau chiếc giá gỗ nơi chúng tôi xếp thư.

Tôi cúi xuống và thấy một mớ hỗn độn tích tụ bên dưới. Cơ man nào là giấy nhớ. Tờ ghi GỌI JIM nằm ngửa nhưng bị tờ khác che mất một nửa. Vài tờ khác úp mặt xuống đất. Rốt cuộc chẳng phải chúng bị Emmy lấy đi, mà là bị lạc giữa vách tường với nội thất trong nhà suốt mấy tuần qua.

Emmy không có di động, bởi chiếc điện thoại trước cô ấy dùng vẫn còn đang ở chỗ hắn - và cô ấy không muốn hắn dễ dàng lần ra được mình. Ý nghĩ về việc không có điện thoại di động làm tôi thấy thật trống trải, nhưng cô ấy nói rằng thật tuyệt khi không phải chịu đựng sự sai khiến của bất cứ ai. Vào thời điểm đó, chuyện này đúng là rất Emmy - kỳ quặc và đáng yêu - nhưng giờ thì có vẻ vừa phi lý vừa ích kỷ.

Tôi đặt những tờ giấy nhớ lại trên bàn bếp. Để chúng tựa vào bức tượng thần lùn giữ vườn. Cố gắng nghĩ xem đã bao nhiêu ngày kể từ lần cuối tôi gặp cô ấy.

Tôi thêm vào một tờ: GỌI CHO TỚ.

Và tôi quyết định tống khứ đống còn lại, để tờ giấy vừa ghi không lạc mất trong mớ lộn xộn kia.

« Lùi
Tiến »