Có một rào chắn được dựng lên trên đường tới trường, ở cuối ngả chính dẫn vòng ra hồ. Đỗ cạnh đó là một chiếc ô tô đèn chớp xanh đỏ, một viên cảnh sát đang điều phối xe cộ đi qua ngã rẽ. Tôi giảm ga, cảm nhận được sự nhộn nhạo quen thuộc trong lồng ngực.
Là phóng viên, tôi đã quá quen với những dấu hiệu của một hiện trường tai nạn, bên cạnh những chiếc xe cấp cứu: rào chắn bao quanh khu vực, nét mặt của những người đứng xem, những người lạ đứng sát gần nhau với cái đầu cúi xuống thể hiện lòng thành kính. Nhưng hơn thế nữa, là cái bồn chồn nổ lách tách trong không khí. Một thứ gì đó bạn có thể cảm nhận được, như tĩnh điện.
Tiếng lách tách ấy đã thu hút tôi.
Lái xe vượt qua nào, Leah. Đi tiếp thôi.
Nhưng nơi này chỉ cách nhà chúng tôi vài dặm, và Emmy vẫn chưa về. Nếu cô ấy gặp tai nạn, họ có biết phải gọi cho ai không? Họ có biết phải liên lạc với tôi như thế nào không? Có thể cô ấy giờ đang ở trong bệnh viện, và chỉ có một mình?
Tôi vượt qua viên cảnh sát trên đường và tấp xe vào lề ở ngã rẽ tiếp theo. Trong cơn vội vã, tôi không khóa xe mà để nó trong bãi đỗ của câu lạc bộ đang xây dở ven hồ, rồi men theo lối cũ về phía rào chắn. Tôi nép mình vào hàng cây, cố né viên cảnh sát giao thông để tránh bị anh ta đuổi quay lại.
Sườn đất thoải dần về phía mặt nước tiếp giáp với bãi bùn và những búi cỏ cao. Ở cuối con dốc, tôi có thể thấy một nhóm người đang đứng bất động. Họ đều tập trung nhìn vào một điểm nằm ở đám cỏ phía trước. Tuy nhiên, không có chiếc xe nào. Không có tai nạn.
Tôi trượt xuống bờ kè, bùn dính đầy quanh giày, và tôi di chuyển nhanh hơn.
Mặc cho adrenaline*, mặc cho nỗi kinh sợ ngấm ngầm, khung cảnh hiện trường dần dần hiện rõ khi tôi hình dung ra tất cả những thứ có thể xảy ra ở đây.
Tôi đã sớm phải học cách tách mình khỏi tình cảnh xung quanh, từ cái hồi thấy màu máu đỏ gắt còn quá choáng váng, lúc cảm xúc của tôi còn quá sâu đậm, khi tôi thấy cả hàng ngàn khả năng khác nhau trong gương mặt đờ đẫn của một người lạ. Giờ tôi không bỏ nổi thói quen đó - nó là một trong những kỹ năng hàng đầu của tôi.
Đó là cách duy nhất giúp ta sống sót qua những tội ác trong đời thật: với máu tươi và xương trắng, với nguồn cơn của bạo tàn. Quá nhiều cảm xúc trong một bài viết, và tất cả những gì người đọc thấy được là bạn. Bạn cần phải vô hình. Bạn cần phải là tai và mắt, là cơ chế đứng đằng sau tin bài. Còn sự thật, những sự thật tệ hại, khủng khiếp và gay gắt, chúng phải được chia ngăn và khóa lại. Rồi sau đó bạn phải tiếp tục tiến lên, chuyển sang tin bài tiếp theo, trước khi mọi người bắt kịp bạn.
Giờ đây nó đã trở thành ký ức cơ bắp. Emmy trở thành những mảnh ghép, một danh sách sự thật, khi tôi lội qua những búi cỏ cao: bốn năm trong Đoàn Hòa Bình; chuyển tới đây vào mùa hè để chạy trốn một mối quan hệ đổ bể; làm ca đêm tại một nhà nghỉ; ban ngày thì thi thoảng dọn dẹp nhà thuê. Một phụ nữ chưa kết hôn, cao gần mét bảy, hơi gầy, tóc đen cắt cúp chạm đến xương quai xanh.
Ánh sáng xuyên qua những tán cây, phản chiếu xuống mặt nước tĩnh lặng bên dưới. Ở đằng xa, cảnh sát đang thận trọng băng qua thảm thực vật, duy chỉ có một sĩ quan đứng gần đó, quay lưng về phía những người đứng xem, ngăn họ tới gần.
Tôi tiến tới bên cạnh nhóm những người đó. Thậm chí chẳng có ai thèm quay ra nhìn. Người phụ nữ đứng cạnh tôi mặc áo choàng tắm và đi dép lê trong nhà, vài sợi tóc điểm bạc tuột khỏi chiếc kẹp đang giữ chúng không vướng vào khuôn mặt.
Tôi lần theo ánh nhìn chăm chú, không suy chuyển của họ - một vệt máu khô đọng trên đám cỏ dại bên cạnh viên cảnh sát, được đánh dấu bằng một lá cờ màu cam. Trong ánh sáng ban ngày, có thể thấy ruồi nhặng bu đầy. Xa hơn nữa là một vòng tròn cọc tiêu, bên trong trống không chẳng có gì trừ đám cỏ dẹp lép.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tôi hỏi, ngạc nhiên vì sự run rẩy trong giọng nói chính mình. Người phụ nữ bên cạnh gần như không nhìn tôi, khoanh tay, những ngón tay bà bấu chặt vào da.
Phỏng vấn mọi người sau một thảm kịch và họ nói: Tất cả diễn ra quá nhanh.
Họ nói: Mọi thứ như nhòe vào nhau.
Họ chọn đưa mảnh này mảnh kia, để rồi ta tự suy tưởng. Họ quên. Họ nhớ nhầm. Nếu bạn tới đủ sớm, họ còn thoáng chút run rẩy.
Những người này giờ đây cũng vậy. Họ nắm lấy khuỷu tay mình, cánh tay khoanh lại trước bụng.
Nhưng nếu đặt tôi vào hiện trường một vụ án, thì tôi thấy mọi thứ đều như chậm lại, âm ỉ, nổ lốp bốp. Tôi sẽ nhớ những con nhặng thay vì đám cỏ dại. Đốm máu. Những búi cỏ đổ rạp. Chủ yếu thì tôi nhớ rõ những người tôi nhìn thấy.
“Bethany Jarvitz,” người phụ nữ bên cạnh tôi trả lời, và tôi thấy ngực mình dịu bớt. Vậy là không phải Emmy. Không phải Emmy. “Có kẻ đã đánh cô ấy một nhát mạnh, rồi để cô ấy lại đây.”
Tôi gật đầu, vờ như thể tôi biết người nằm đó là ai.
“Mấy đứa trẻ đã phát hiện ra cô ấy trong khi chơi ở trạm xe buýt.” Bà ấy ra hiệu về phía con đường tôi vừa đi qua. Giờ chẳng còn bóng dáng đứa trẻ con nào chơi ở đấy nữa. “Giả sử nếu chúng không…” Bà mím chặt môi, mặt tái nhợt. “Cô ấy sống một mình. Phải bao lâu mới có người nhận ra rằng cô ấy đã mất tích?” Sau đó là cơn rùng mình. “Chỉ là, nhiều máu quá.” Bà nhìn xuống đôi dép đi trong nhà của mình, và tôi cũng làm theo. Cạnh dép nhuốm màu nâu gỉ, như thể bà ấy đã bước ngay qua chỗ đó.
Tôi ngoảnh mặt đi, hướng về phía con đường. Nghe thấy âm thanh rè rè của bộ đàm, giọng một viên cảnh sát đang ra lệnh. Chuyện này chẳng liên quan gì đến Emmy hay tôi. Tôi phải rời khỏi đây trước khi dính líu, trở thành một thành viên trong đám đông không tránh khỏi số phận bị cảnh sát xét hỏi kỹ lưỡng. Tên tôi gắn liền với một chuỗi các sự kiện mà tôi tuyệt vọng muốn bỏ lại sau lưng. Một án lệnh cách ly*, đe dọa kiện tụng, giọng sếp tôi hạ xuống thật thấp, da cổ ông ta tái nhợt: chúa ơi, Leah, cô đã làm gì vậy?
Tôi lùi lại một bước. Rồi một bước nữa. Quay người trở lại xe, xấu hổ vì vết bùn dính trên giày.
Đi được nửa đường, tôi nghe thấy tiếng sột soạt sau lưng mình. Tôi quay ngoắt người lại, thần kinh cảnh giác cao độ - mồ hôi toát ra nhễ nhại.
Một con chim bay vụt mất, đập cánh trong im lặng, nhưng tôi không trông thấy gì khác.
Tôi nghĩ về tiếng ồn giữa đêm khuya vắng lặng. Tiếng chó sủa. Sự trùng hợp thời điểm.
Một con thú hoang, Leah.
Một con gấu.
Chỉ là lũ mèo thôi mà.
Lúc tôi đến trường thì đã suýt muộn. Tiết học chưa bắt đầu, nhưng đáng ra tôi phải tới trước tiếng chuông. Xe chở học sinh xếp hàng dài trước cổng chính, nên tôi đành lẻn vào qua bãi đậu dành cho xe buýt (dù sẽ bị đánh giá nhưng không trái luật), đỗ xe tạm tại khu vực dành riêng cho khoa phía sau tòa tôi dạy, rồi dùng chìa khóa để vào qua lối thoát hiểm (cũng bị đánh giá, và cũng không trái luật).
Các giáo viên túm tụm ngay lối cửa ra vào lớp học, thì thầm to nhỏ. Hẳn họ đã nghe phong thanh chuyện người phụ nữ bên hồ. Cuộc sống ở đây không giống như trong thành phố, nơi mà mỗi ngày đều xuất hiện một tội ác ghê gớm mới, nơi tiếng còi xe cảnh sát đã trở thành âm thanh quen thuộc, nơi sự gần gũi đơn thuần về khoảng cách dường như chẳng có nghĩa lý gì. Tại đó, mặc cho sự cố gắng của tôi, chuyện một người phụ nữ được tìm thấy bên hồ sẽ chẳng bao giờ có cửa để được đưa lên các mặt báo - nếu còn sống thì không.