Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1229 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Hóa ra không phải mỗi giáo viên. Cả trường đều đang xôn xao. Tin tức lan truyền từ hành lang, theo chân học sinh tràn vào lớp học, mỗi lúc một thêm ồn ã và khẩn trương khi chúng ngọ nguậy xoay người trên ghế. Một bàn tay đưa lên che miệng, Ôi chúa ơi. Một cái há hốc mồm kinh ngạc, một cái đầu quay qua quay lại hết người này đến người kia. Chắc chắn chúng đang bàn tán chuyện một người phụ nữ được tìm thấy bên hồ.

Vậy, hôm nay sẽ là một trong những ngày như thế. Không tài nào giữ nổi trật tự trong tiết đầu.

Thỉnh thoảng ngôi trường sẽ trở nên như vậy, lao xao với những tiếng rì rầm mà tôi nghe như tiếng xứ lạ phương xa. Những mẩu chuyện phiếm được viết bằng thứ tốc ký bí mật, một lối chữ nguệch ngoạc mà tôi đã lãng quên từ lâu.

Tôi bắt đầu nghĩ rằng sự mất kết nối này bắt nguồn từ nhiều lý do hơn là tuổi tác. Rằng những học sinh của tôi là một giống loài đang cựa mình biến đổi: bước vào dưới hình hài trẻ con, vỡ giọng, những đường nét dần trở nên sắc sảo, rồi rời đi với một thứ gì đó khác biệt hoàn toàn. Đường cong và cơ bắp ẩn náu một thứ sức mạnh xa lạ; những bộ phận khác trên cơ thể tuyệt vọng tìm cách đuổi theo.

Hãy cư xử có chừng mực, giáo viên chúng tôi sẽ bảo chúng như vậy. Và chúng sẽ ngồi lại bàn, khom lưng và chờ đợi, ngón chân của ai đó trong lớp điên cuồng gõ nhịp xuống sàn. Chúng sẽ bật dậy khỏi chỗ ngồi ngay khi có tiếng chuông tan học và phi ra cửa, lao đi như thể được thiên nhiên hoang dã vẫy gọi, để lại phía sau một căn phòng nồng nặc mùi bạc hà và xạ hương.

Tôi không hiểu nổi tại sao lại có người thực sự trông chờ rằng tôi sẽ đạt được bất cứ điều gì đó ở đây, ngoại trừ vẻ bề ngoài. Nơi đây chẳng qua chỉ là một phòng giam tạm thời.

Không biết cái thời ngày xưa xa lắc xa lơ ấy, tôi có giống vậy không nhỉ? Tôi không nghĩ thế. Thực sự thì tôi không nhớ nổi. Ngay cả hồi đó, tôi nghĩ hẳn mình đã khóa chặt lấy một mục tiêu, và tập trung phấn đấu vì nó.

Tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu vang lên, nhưng những tiếng xì xầm vẫn chưa ngừng lại. Tôi lôi chồng phản hồi bài đọc đã chấm ra khỏi túi, và tôi nghe thấy hai từ.

Bị bắt.

Bụng tôi quặn lại. Hai từ ấy sắc lẹm như dao, như một mối đe dọa thường trực. Nó luôn luôn hiện diện, những khả năng dù là mỏng manh nhất: người yêu cũ của tôi, Noah, cảnh báo tôi hãy cẩn thận với bài báo ấy - và tôi đã nghĩ rằng đó chính xác là những gì tôi đang làm, tôi thật sự đã nghĩ thế.

Hồi còn học đại học, tôi nhớ có một vị giáo sư đã nhìn tôi chằm chằm trong khi đang giảng bài, như thể khi ấy ông đã cảm nhận được điều gì đó trong tôi, và ông giải thích rằng, trong nghề báo, một lời nói dối cũng cấu thành tội phỉ báng.

Nhưng sự thật là, nó còn hơn thế nữa. Không chỉ là một thuật ngữ pháp lý, trong nghề báo, nói dối là sự vi phạm lời răn thiêng liêng nhất.

Ra khỏi đây ngay, sếp tôi đã nói thế. Và nên hy vọng câu chuyện lắng xuống.

Tôi đã làm đúng như vậy - đặt nguyên một dãy núi chắn giữa chúng tôi. Nhưng trong thời đại thông tin này, khoảng cách là vô nghĩa. Tôi nghĩ rằng tôi đã thoát khỏi nó, nhưng có lẽ là không.

Không. Tôi lại loạn trí rồi. Một phụ nữ bị thương vừa được tìm thấy vài giờ trước đó; đó là những gì xảy ra.

Tôi len lỏi qua các dãy bàn, đặt bài luận của học sinh úp xuống trước mặt chúng. Nghiêng người lại gần, đặng thu thập thông tin. Một thói quen cũ.

Đôi mắt to tròn của Connor Evans dán chặt vào tôi, vai tôi cứng đờ. Ai đó trong lớp ư?

Tôi điểm danh lại - còn thiếu ai nhỉ? JT? Nhưng JT chẳng khi nào đúng giờ.

Nhưng kìa, một ghế trống, hàng thứ ba, bên cạnh cửa sổ: Theo Burton.

Cuốn nhật ký suy tưởng của cậu học sinh ấy nộp vài tuần trước viết một sáng tác tự do mới. Nó khiến tôi sởn gai ốc, nhưng dẫu sao cũng chỉ là giả tưởng, và đấy là do tôi đã bảo học sinh của mình rằng chúng viết gì cũng được. Dù vậy, cậu học sinh ấy đã viết với một sức thuyết phục và sự tự tin trên tầm khả năng tưởng tượng của chính mình - quá gần với sự thật. Tôi nhắm mắt lại, những câu từ cậu ấy viết nhảy múa trong tâm trí:

Cậu bé nhìn thấu cô ta, và cậu biết những gì cô ta đã làm.

Cậu bé hình dung ra từng đống tay chân vặn vẹo, nhuốm đỏ.

Nếu Theo đã làm điều gì đó, nếu nhật ký ấy là một dấu hiệu cảnh báo - vì Chúa, sẽ có những trách nhiệm pháp lý kèm theo.

Tôi có thể bịa cho mình một câu chuyện, một vỏ bọc: Tôi đã không đọc kĩ. Bài tập đó chỉ để lấy điểm chuyên cần. Tôi đâu có biết.

Nhưng rồi Theo Burton bước vào, sự căng thẳng tuột khỏi vai tôi. Trên đường vào chỗ ngồi của mình, cậu ấy dừng trước mặt cả lớp một khắc. “Sảnh trước đang đứng đầy cảnh sát,” cậu nói, như thể mình là một người lãnh đạo. Cổ áo cậu ta dựng đứng, đôi giày sáng bóng không vết trầy. Lúc nào cũng quá đỗi lịch thiệp, Theo Burton ngoài đời chính là vậy.

Giả sử nếu đây là tiết thứ hai của tôi, thì không cần hỏi chúng cũng sẽ kể tôi nghe chuyện gì đã xảy ra. Chúng đều là học sinh năm nhất, và chúng coi tôi như một người bạn tâm giao. Tiết thứ ba sẽ hoan nghênh mọi lý do để lái bài giảng đi lạc chủ đề, vậy nên tôi có thể thoải mái hỏi han thông tin từ chúng. Nhưng tiết đầu tiên của tôi, từ đầu năm đã xác định luôn nổi loạn, và đó giờ tôi không khắc phục được. Nếu tôi nghĩ chúng có đủ sự thông minh hay tính tổ chức, hẳn tôi đã có lời khen dành cho chúng vì đã cùng nhau lập kế hoạch này rồi. Một cuộc tấn công phối hợp.

Nhưng lần này lỗi là ở tôi, cũng như câu chuyện đời tôi bây giờ. Ngày đầu tiên đi dạy, tôi đã tự giới thiệu rằng mình vừa chuyển tới đây từ Boston. Tôi nghĩ rằng những đứa trẻ ở một nơi như thế này - sống trong một thị trấn đang xuống dốc bất chợt được tiếp thêm nguồn sống mới - có thể bị ấn tượng. Tôi những tưởng mình đã biết tỏng chúng.

Một nữ sinh ngồi ở hàng ghế cuối ngáp ngắn ngáp dài, vậy nên tôi nói thêm - nghĩ rằng điều đó sẽ giúp mình tăng thêm phần uy quyền:  từng là một nhà báo. Và con bé đang ngáp chán nản đó vội ngẩng đầu dậy, miệng nhoẻn một nụ cười dương dương tự đắc. Tên của nữ sinh ấy, tôi sớm được biết, là Izzy Marone, và con bé hỏi tôi, “Đây là năm đầu cô đi dạy ạ?”

Tôi mới ở đây có ba phút mà đã mắc sai lầm rồi. Chẳng có lý do gì để chúng nghĩ tôi bắt đầu nghiệp giáo ở tuổi ba mươi. Rằng tôi đang bắt đầu lại cuộc sống của mình sau hiệp đầu tiên thảm hại. Có bốn tiết cố định dài chín mươi phút trong một ngày, nhưng tiết đầu vẫn làm tôi cảm thấy như dài gấp đôi các tiết còn lại.

Tại bàn của mình, Izzy Marone đang là tâm điểm của sự chú ý. Những chiếc ghế được kéo sát lại, những cậu bé nghiêng người lại gần. Theo Burton đưa tay qua khoảng trống, đặt những ngón tay của mình lên xương gò má Izzy, thì thầm gì đó vào tai con bé. Mặt con bé nghiêm nghị hẳn.

Tôi quyết định thử với Molly Laughlin, người ở ngoại ô (cả về mặt địa lý lẫn ẩn dụ), hy vọng rằng những học sinh khác sẽ không nhận ra trong lúc mải đắm chìm vào mấy lời xì xào bàn tán. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Tôi hỏi. Con bé là một mục tiêu dễ dàng, và tôi thì tự hào về khả năng tìm kiếm nguồn thông tin và lôi kéo người khác kể câu chuyện của mình.

Con bé mở lời đúng lúc chiếc loa trong lớp bắt đầu kêu lè rè.

“Cô Stevens?” Giọng thầy hiệu phó vang lên khiến cả phòng học im lặng.

“Vâng, thầy Sheldon?” Tôi đáp lại.

Phải mất vài tuần tôi mới nắm bắt được điều kỳ quặc này, rằng các giáo viên nói chuyện với nhau theo cách như vậy, dù là qua những chiếc loa trong lớp nơi học sinh có thể nghe thấy hay khi chúng tôi đi một mình ngoài hành lang. Tôi chẳng quen nổi với việc người lớn gọi nhau bằng họ như thế này, rặt tính hình thức cổ hủ.

“Hãy đến văn phòng một lát.” Giọng của Mitch Sheldon vang vọng khắp lớp học.

Tôi nhận thức được sự yên ắng bất động đằng sau mình, hai mươi tư đôi tai đang dỏng lên, lắng nghe và thèm khát.

Cảnh sát đang ở trong văn phòng trường, và họ cần tôi.

Tôi đưa tay lên miệng, ngạc nhiên khi thấy những ngón tay của mình đang run lên. Tôi từ tốn đi lấy túi xách để trong ngăn kéo bàn khóa kín bên hông phòng. Nhận ra rằng tất cả bọn họ đều biết gì đó mà tôi không biết.

Khóa bị kẹt hai lần trước khi ngăn kéo mở ra.

Izzy quay sang tôi, cau mày trước đôi bàn tay run run của tôi. “Cô đã nghe tin chưa?” Con bé hỏi.

“Nghe gì cơ?” Tôi nói.

Mặc cho sự nghiêm túc vờ vịt mà con bé đang cố thể hiện, cái nhếch môi đã nói rõ rằng nó sẽ thích thú với việc kể cho tôi nghe chuyện này lắm đây. Như thể nó biết rằng tôi không biết. Tôi lên giây cót tinh thần một lần nữa.

“Huấn luyện viên Cobb vừa bị bắt vì tội hành hung,” con bé đáp. Ôi, chết tiệt. Con bé bắt thóp được tôi rồi.

« Lùi
Tiến »