Tôi rẽ quá nhanh, lốp sau tuyệt vọng bám lấy mặt đường.
Chậm lại, Leah.
Tôi nhả chân ga, lắng nghe tiếng động cơ nhạt dần, quan sát kim đồng hồ tốc độ giảm dần về không, cố nhắc nhở bản thân rằng sự hiện diện của mình cũng không thay đổi được gì. Dẫu vậy, tôi vẫn bồn chồn muốn về nhà.
Tôi đột nhiên xuất hiện một cảm giác phi lý rằng giờ không còn là tôi đuổi theo câu chuyện nữa, mà thay vào đó là chính câu chuyện đang đuổi theo tôi.
Tôi đỗ xe tại lối vào ga-ra. Qua gương chiếu hậu, bụi tung mù mịt, và tôi cảm tưởng mình gần như có thể nếm được chúng. Xe của Emmy vẫn chưa quay lại. Căn nhà nhìn có vẻ khác lạ hơn thường ngày, nép mình sâu trong những rặng cây: hơi trũng xuống, vẻ đáng mến nhường chỗ cho thực tế ọp ẹp.
Tôi kiểm tra lại các phòng như tôi đã làm vào đêm hôm trước, tìm kiếm mọi dấu vết của cô ấy. Tờ giấy nhớ não nề của tôi vẫn nằm cạnh bức tượng thần lùn giữ vườn. Một lời cầu xin thảm hại, tương tự như cách bạn buột miệng nói vào tin nhắn thư thoại ngay cả khi biết mối quan hệ của mình đã kết thúc.
Emmy đã tự tay trang trí cho căn nhà - một chiếc lọ hoa mẻ nằm trên quầy bếp, một trái tim đỏ bằng gốm được mắc vào đinh treo trên đi văng, một vốc thủy tinh hổ lốn và những món đồ trang trí lặt vặt làm bằng thiếc đặt lung tung trên bàn uống nước, trên nóc tủ lạnh hay trên bậu cửa sổ bếp. Chúng có nguồn gốc từ đâu đó mà tôi không rõ, căn hộ năm xưa chúng tôi sống cùng nhau cũng у hệt như thế này, vương vãi toàn những món đồ linh tinh. Đó là một thói quen vô hại, cô ấy đã khẳng định như vậy, và tôi hiếm khi đối chất cô ấy về chuyện này. Hiếm khi tôi gọi nó bằng tên thật: ăn trộm.
Vật lưu niệm, cô ấy gọi chúng như vậy. Để gợi nhắc về những nơi cô ấy đã tới hoặc những người cô ấy đã từng ở bên. Một cuốn scrapbook* phiên bản Emmy. Một lọ muối từ nhà hàng mà cô ấy từng ghé qua. Một chiếc gạt tàn từ căn hộ nơi cô ấy ngủ lang mấy lần (mặc dù cả hai chúng tôi đều không hút thuốc). Một miếng nam châm từ quán bar ngày xưa cô ấy từng làm bồi bàn vào những dịp cuối tuần.
Có một lần, hồi chúng tôi vẫn sống với nhau ở căn hộ cũ, cô ấy mang về một chiếc đồng hồ. Từ sức nặng của nó, từ thứ ánh sáng lấp lánh trên mặt số và vô vàn những chiếc kim kêu tích tắc, tôi đoán được rằng vật này đáng giá hơn những món đồ thông thường mà cô ấy chôm về. Cô ấy đã treo nó lên một chiếc đinh được đóng sẵn trên cửa vào buổi sáng cô ấy quay lại từ căn hộ hạng bét của John Hickelman, nơi nó hoạt động như một chiếc đồng hồ treo tường tạm bợ của riêng chúng tôi.
“Tớ chắc chắn là gã cũng chẳng tự trả tiền cho cái này đâu,” cô ấy đã nói như vậy khi tôi chất vấn về chiếc đồng hồ. Và rồi, “Ôi dào, thôi nào, trên trần nhà gã lắp gương đấy, vì Chúa.”
Thật khó để tranh luận về điều đó. Vậy nên, đồng hồ của John Hickelman trở thành của chúng tôi. Thực sự thì đây là một trò chơi, vì dù cô ấy biết rằng tôi không thoải mái với việc giữ lại chiếc đồng hồ thì chúng tôi cũng vẫn sẽ giữ lại nó. Cô ấy treo nó lên thanh vắt khăn tắm của chúng tôi. Tôi chuyển nó ra tủ lạnh. Cô ấy giấu nó trong ngăn kéo đựng tất của tôi. Trò chơi cứ tiếp tục như vậy, với đồ vật mà tôi chỉ tìm thấy khi ngừng tìm kiếm, và lần nào sự ngạc nhiên cũng làm tôi bật cười. Cho tới khi tôi để nó lại dưới gối cô ấy, như một bà tiên răng, và tôi không bao giờ thấy nó lần nữa.
Đây là những thứ mà cô ấy đã dừng băng keo đóng kín lại trước khi rời đi với Đoàn Hòa Bình. Cô ấy nhờ tôi giữ hộ mình chiếc thùng độc nhất vô nhị này, như thể đây là những thứ duy nhất đáng để ghi nhớ.
Tám năm, và tôi chưa bao giờ nghe được bất cứ tin tức gì về cô ấy. Chiếc thùng đó đã cùng tôi chuyển qua ba căn hộ, vì một ý thức trách nhiệm lầm lạc với cô ấy. Hoặc bởi hy vọng rằng cô ấy sẽ quay trở lại vì nó.
Từ lâu tôi đã tin rằng cuộc đời không tuyến tính, mà tuần hoàn.
Đó là bởi cách những tin bài và lịch sử hoạt động: Bạn kết thúc ở nơi bạn bắt đầu, bối rối và hổn hển lấy lại hơi.
Và vì vậy, nên tám năm sau, tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi gặp lại Emmy trong một quán bar khuất mình trên một con phố nhỏ trong khu Back Bay, khi cuộc đời tôi đang trên đà chệch hướng hoàn toàn, như nó đã từng xảy ra một lần (và chỉ một lần) trước đó.
Emmy trông khác trước: mái tóc được nhuộm đen hơn, người gầy đi, đanh lại, và vai cô ấy hơi khom về phía trước, có lẽ là để chống lại cái lạnh ban đêm, hoặc có lẽ không. Dẫu vậy, vẫn có điều gì đó đặc sệt Emmy đã khiến tôi gọi với theo cô ấy, tuyệt đối chắc chắn. Tôi chỉ có thể giải thích nó theo cách này: rằng tôi hiểu cô ấy sâu sắc, nếu không muốn nói là triệt để; rằng mối quan hệ kéo dài bốn tháng có thể thế chỗ tất cả những anh bạn trai và những tình bạn đến sau và kéo dài hơn nó; rằng tình bạn của chúng tôi được chớm nở từ lần duy nhất tôi đi chệch hướng, làm một việc không ai lường trước, không đi theo những bước đã được dự trước cho cuộc đời tôi. Và vì lý do ấy, mối quan hệ của chúng tôi tỏa sáng hơn, cũng như cô ấy vậy.
Ban đầu, cô ấy không quay lại khi lướt qua tôi trên đường đi ngang qua quầy bar, cho đến khi tôi gọi lại lần nữa - “Emmy?” - và tôi nhận ra rằng mình không nhớ nổi họ của cô ấy - tôi đã từng thực sự biết chưa?
Cô ấy xoay người, và dưới ánh sáng vàng của những chiếc đèn trần, tôi thấy bọng mắt của cô ấy không đều màu. Đôi mắt mang ánh nhìn mà tôi đã biết quá rõ - rằng cô ấy muốn trốn khỏi đây. Cô ấy vừa liếc qua vai vừa đáp lại, “Leah?”
Tôi bước lại gần, và khuôn mặt cô ấy bừng lên nụ cười. Cô ấy quàng tay qua cổ tôi, và tôi vòng tay ôm lấy lưng cô ấy, cảm nhận tất cả những khác biệt giữa ngày ấy và bây giờ.
Giữa đám đông dày đặc người, cô ấy ghé sát miệng lại gần tai tôi, và tôi có thể nghe thấy tiếng cười trong giọng nói của cô ấy. “Ôi Chúa ơi, là cậu!”
Khi chúng tôi buông nhau ra, cô ấy liếc qua vai mình lần nữa, và tôi hỏi, “Cậu ổn chứ?”
Cô ấy gật đầu theo cách thân thuộc và dễ dàng của mình như thể muốn nói, Tất nhiên, lúc nào tớ cũng ổn, nhưng cô ấy lại cười gượng gạo và trả lời, “Tớ cần phải đi.”
Tôi nhặt túi xách lên và hỏi, “Đi đâu?”
“Nơi nào cũng được trừ nơi này,” cô ấy đáp, và có vẻ sẽ hợp lý nếu tôi đưa cô ấy về căn hộ của mình - giờ hiện ở trong một khu vực khá khẩm hơn, với tầm nhìn đẹp - để chúng tôi có thể cùng nhau ngồi trên sàn uống vodka .
“Cậu về lúc nào vậy?” Tôi hỏi.
“Vài năm trước. Tớ đã đầu quân lần nữa sau lần đi tình nguyện đầu tiên. Sau khi về nước, tớ sống ở D.C. cho tới mấy tháng trước.” Emmy đang ăn một ổ bánh mì lôi thẳng ra từ trong túi, và khi nhận thấy tôi đang nhìn, cô nói tiếp, “Lúc nào tó cũng đói. Kiểu như tớ có thể ăn sạch mọi thứ có trong này. Tất cả những thùng xe đã chứa nó, tất cả những bàn tay đã chạm vào nó, tất cả những máy móc hóa chất đã làm ra nó.”
Tôi cau mày, cố hình dung ra cảnh Emmy đặt chân đến một thành phố sau bao năm quen thuộc với trời đất rộng mở. “Cậu có muốn quay lại không?”
“Không, tớ không muốn quay lại. Tớ đã không thể tham dự đám tang của mẹ mình, và vì gì chứ? Tớ vẫn đang cố ngẫm xem nó là gì đây.”
Tôi đã nghĩ cô ấy là một người theo chủ nghĩa lý tưởng. Chúng tôi đều vậy, nhưng theo những cách khác nhau. Tôi theo đuổi sự thật, với niềm tin ngây thơ rằng việc phát hiện và đưa tin về sự việc có thể và sẽ tạo nên những thay đổi thực sự. Nhưng lý tưởng của Emmy còn sâu xa hơn những dự định của cô ấy. Tôi cho rằng đó là một lý do khác khiến tôi tôn trọng cô ấy. Trong khi chúng tôi thực tập để bồi đắp thêm cho sơ yếu lý lịch của mình, Paige đi phượt bằng tiền của gia đình, Aaron tham gia Tổ chức Hỗ trợ Gia cư Habitat vào mùa hè, thì Emmy đã bắt đầu làm việc nghiêm túc. Vì cô ấy đã làm hết mọi thứ rồi.
“Hôn phu của tớ vừa mới biết tớ đang rời đi,” cô ấy kể. Tôi lại nhìn thấy đôi mắt đó. Tưởng tượng ra cảnh Emmy chen người qua đám đông dày đặc ở quầy bar, liếc nhìn về phía sau. Tôi rót cho cô ấy thêm vodka khi cô ấy tiếp tục. “Bọn tớ chuyển đến đây vài tháng trước. Vài tháng ở một vùng đất mới, và đột nhiên cậu nhận ra rằng chuyện sẽ không bao giờ thành.” Cô ấy khẽ nhíu mày, một hành động tưởng chừng như chẳng có nghĩa lý gì đối với những ai không biết rõ cô ấy như tôi. “Hai năm bên nhau, và giờ tớ mới phát hiện ra hắn là loại người nào.”
“Vậy ư? Hắn là loại nào thế?”
“Loại người nghĩ rằng sau cùng tớ sẽ trở nên giống hắn. Và hắn phát điên lên khi phát hiện ra tớ vẫn là tớ như thường lệ.”
“Điên đến mức nào cơ?” Tôi hỏi lại. Lúc này, rượu mạnh đang đốt cháy họng tôi, và giọng tôi khản đặc, nghẹt thứ gì đó tựa như xúc cảm.
Cô ấy ngừng một nhịp. “Điên đến mức tớ sẽ chờ tới khi hắn đi làm mới quay trở lại lây đồ đạc của mình. Nếu đến lúc ấy hắn vẫn chưa ném hết chúng vào thùng rác.”
“Cậu định đi đâu?” Tôi hỏi.
Cô ấy nhấc những ngón tay của mình lên như thể để phủi bớt những hạt bụi tưởng tượng ra khỏi không khí, một hành động so với cái nhún vai thì tinh nghịch hơn. “Một nơi nào đó khác. Tránh xa mọi người và sự ồn ào. Tránh xa những người như hắn.” Cô ấy nốc cạn ly rượu, chìa nó ra cho tôi lần nữa, cổ tay cô ấy gầy đến độ lộ rõ những đường gân. “Mỉa mai thay,” cô ấy tiếp tục, “dường như những kẻ nay đây mai đó đều coi trọng sự ổn định và lập kế hoạch, còn những người làm công ăn lương truyền thống lại ghen tị với những kẻ phiêu du. Đoán rằng chuyện bọn tớ bị thu hút bởi nhau là điều không tránh khỏi. Hắn, làm trong lĩnh vực tài chính; tớ, tất bật với những công việc phi lợi nhuận. Nhưng rồi hắn được thuyên chuyển, và tớ đi theo hắn, không nghề ngỗng hay bất cứ thứ kì, và rồi mọi chuyện thay đổi. Tớ đoán hắn đã nghĩ tớ sẽ bỏ cuộc chơi hay gì đó. Tìm một công việc ổn định. Nhưng tớ không có nền tảng hay sơ yếu lý lịch như thế. Tớ không phải kiểu người như thế. Và hắn cũng không như tớ tưởng, tớ đoán vậy. Nên thôi, lại lần nữa.”
Chai vodka đã cạn được đặt giữa chúng tôi, và tôi lôi một chai vang ra khỏi tủ lạnh.
Cô ấy tiếp tục nói, chất cồn chạy trong đầu, chảy qua lưỡi cô ấy. “Tớ nghĩ hắn bất ngờ vì tớ đã không ngần ngại gì mà rời bỏ hắn.” Tôi nhìn chăm chăm những ngón tay của cô ấy. Cô co chúng lại, giấu trong lòng. “Xin lỗi,” cô ấy nói, ngước mắt lên nhìn tôi, mỉm cười. “Tám năm rồi mới gặp lại cậu, vậy mà tớ chỉ có câu chuyện thương tâm này để xả. Tớ ổn. Không sao cả. Mình nói về cái gì đấy khác đi.”
Nhưng tôi không muốn nói về bất cứ điều gì khác. Tôi xỉn quắc cần câu, mê đắm người ngồi trước mặt, cũng như cách cô ấy tuy khác xa tôi nhưng lại rất đỗi gần gũi. “Emmy, họ của cậu là gì?” Tôi hỏi, và cô ấy phá lên cười.
“Cậu không biết thật hả?”
Tôi lắc đầu. “Tớ thật sự không biết.”
“Là Grey,” cô ấy đáp, vẫn mỉm cười, mắt cô ấy lấp lánh vì hơi men.
“Emmy Grey,” tôi nhắc lại tên cô ấy trong khoang miệng, ừ, hợp với cô ấy thật. “Emmy Grey, tớ phải rời thành phố,” tôi nói, như một lời thú tội.
Mọi chuyện đối với Emmy đều là ngẫu hứng, nên hẳn cô ấy đã nghĩ ý tôi nói là về mặt tình cảm hay tinh thần, rằng tôi cần tìm kiếm một vùng đất mới để phát triển bản thân. Chứ không phải là tôi cần rời khỏi thành phố này theo nghĩa đen, trước khi khi mọi thứ tanh bành theo nghĩa bóng.
“Tớ cần phải rời khỏi đây,” tôi nói, giờ nghiêm túc hơn. Không phải về chuyến khởi hành ngông cuồng ở tuổi tam tuần, như bạn bè tôi gọi - cuộc di cư lớn của những cá nhân ba mươi mấy tuổi, những người kết hôn, mua nhà và đi làm hàng ngày bằng vé tháng. Mà bởi vì tôi phải làm vậy. Nơi đây không còn gì cho tôi nữa, với tư cách là Leah Stevens thì không. Đâu đâu cũng đều là vách đá dựng ngược.
Cô ấy nhìn tôi qua vành ly, mắt chạm mắt, như thể cô ấy đang đọc điều gì đó trong tôi. “Vậy thì đi thôi,” cô ấy nói, như tôi đã đoán trước.
Emmy liếc qua vai nhìn đồng hồ, túi xách của chúng tôi thả trên quầy bếp, nhìn vào cánh cửa. Tôi lại thấy đôi mắt đó, biết rằng cô ấy không muốn về nhà cho tới khi gã hôn phu của mình đã rời khỏi căn hộ.
“Cậu có thể ở lại đây đêm nay,” tôi nói.
Trong trí nhớ của tôi, phần còn lại của đêm ấy nghe như tiếng cười của Emmy, như một câu thần chú, ngây ngất và nửa thực nửa giả. Tớ vừa phóng một chiếc phi tiêu lên bản đồ, cô ấy nói, và bất chợt chúng tôi quay lại tuổi hai mươi hai, trong một quán bar, nhắm một mắt, ngắm phóng chiếc phi tiêu đó. Cậu cảm thấy thế nào về Tây Pennsylvania?
Tôi tự hỏi liệu có ai trong số những người bạn khác của tôi sẽ làm chuyện tương tự như vậy không, rồi tôi bật cười với chính mình. Tất nhiên là không. Có một điều gì đó thật hoang dại và tự do về Emmy. Về kiểu người không chịu nằm xuống khi gục ngã. Người phóng một chiếc phi tiêu lên bản đồ và nghĩ, Ở đó, mình sẽ thử lại ở đó.
Tôi cảm thấy như thế nào về Tây Pennsylvania ư? Khi những từ đó vừa rời khỏi đôi môi cô ấy thì tôi đã yêu nơi này mất rồi. Thân thuộc nhưng mới mẻ. Đủ gần để quay lại, đủ xa để làm lại từ đầu. Tôi thì thầm cái tên ấy thành tiếng, cảm thấy những âm tiết kéo dài, đặc sệt, hòa vào nhau đẹp một cách kỳ lạ. Tôi thấy mình ngồi trên bậc thềm một hàng hiên được sơn trắng. Tôi xoã tóc, cầm tách cà phê trên tay. Tiếng cười của tôi vang vọng trong không gian mở. “Được,” tôi đáp.
Đó gần như là một câu nói đùa. Buổi sáng tôi sẽ thức dậy, tỉnh táo với một cơn đau đầu âm ỉ sau mắt, và đối mặt với ngày mới.
Nhưng khi tôi tỉnh dậy, Emmy đang ở trên giường tôi - cô ấy lên đây bằng cách nào nhỉ? Mọi thứ đều rất mơ hồ. Tất cả những gì tôi biết là cô ấy ngồi dậy, dụi mắt và hỏi, “Khi nào cậu muốn đi?”
Chúng tôi đã lập ra một kế hoạch nửa vời dựa trên những giả định, nhưng cô ấy vẫn ở đây, và tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy - tấm gương phản chiếu lại chính bản thân mình. Tôi tự hỏi liệu tôi có thể thật sự bứt rễ cuộc đời mình, bứng nó ra khỏi một nơi rồi vùi nó xuống nơi khác; tự hỏi liệu một chuyện như vậy có thật sự khả thi hay không.
Và rồi tôi tự dừng suy nghĩ đó lại, ngồi vào máy tính và nói, “Được, làm thôi nào.”
Bởi lẽ việc cân nhắc thấu đáo mọi thứ - điều mà tôi đã làm từ bao lâu nay một cách thận trọng và kỹ lưỡng - đã chẳng đưa được tôi đến bất kì đâu ngoại trừ quay về điểm xuất phát. Một sơ suất duy nhất trong một bài báo, một rủi ro đã được tính toán, và tất cả mọi thứ tôi đã đạt được, tất cả những gì tôi đã trở thành, đều bị xóa sạch trong chớp mắt. Sẽ không có cơ hội nào để làm lại nữa. Sẽ không còn con đường nào để quay về nữa. Mọi thứ trong tôi rung lên bần bật với một từ: Đi.
Giờ tôi đang đứng trước bồn rửa mặt trong phòng tắm, nhìn sâu vào trong gương, như thể sau khi chớp mắt tôi sẽ thấy Emmy.
Tôi lại mở tủ thuốc tráng gương ra. Bàn chải đánh răng của cô ấy vẫn nằm nghiêng một góc như vậy, lông bàn chải cứng và khô. Nếu cô ấy dự định ở lại chỗ bạn trai, hẳn cô ấy sẽ phải mang nó theo chứ? Hoặc quay lại lấy nó?
Có thể Jim đã mua cho cô ấy một cái. Có thể họ dùng chung một cái. Nhưng giờ đây - khi tôi cố tìm kiếm nó - thì đã rõ ràng rằng cô ấy đã không quay trở lại. Tôi chưa thấy cô ấy đã năm ngày rồi.
Tâm trí tôi bị xâm chiếm bởi chiếc giường trống và căn nhà trống, cùng hai nửa suy nghĩ xung khắc: Đừng cho lời khai. Nhưng còn Emmy. Đừng dính líu. Nhưng Emmy.
Tôi kiểm tra lại đồng hồ và nhìn ra ngoài cửa sổ lần thứ ba trong ngần ấy phút, bám chặt lấy hy vọng rằng xe của cô ấy sẽ vòng qua khúc cua bất cứ lúc nào. Tôi lục lại danh sách những lý do vì sao tôi không nên lo lắng cho cô ấy lần nữa. Cô ấy là một phụ nữ trưởng thành, có lẽ đang ở chỗ bạn trai. Đặc sệt chất Emmy, thực sự. Gió đưa cô ấy đến đâu, cô ấy theo tới đó, rồi cuối cùng đáp xuống đây.
Tôi kiểm tra mọi ngóc ngách để tìm những tờ giấy nhớ lỡ đâu mình bỏ sót mất. Hay những dấu hiệu báo có kẻ đột nhập, vật lộn, hoặc máu.
Không khí, tôi cần chút không khí. Để đầu mình tỉnh táo hơn.
Tôi mở cánh cửa phụ ở cuối hành lang mà nếu muốn tới đó phải băng qua phòng ngủ của chúng tôi, hé ra một khoảng cây cối nhỏ, bước xuống một bước là đi thẳng vào rừng.
Có thứ gì đó trên hàng hiên hắt lại ánh sáng ban chiều. Nó bị kẹt giữa hai tấm ván. Tôi dùng móng tay mình cậy ra, một sợi dây chuyền bạc mảnh, sáng lấp lánh trong nắng. Sức nặng của mặt dây - một hình bầu dục màu đen, với phần khung bị móp méo - phá tan chút lý trí còn sót lại trong tôi. Sợi dây lủng lẳng trên tay tôi, mặt dây rớt ra từ một mối đứt. Hai mắt xích bị bẻ cong, như thể sợi dây bị giật xuống từ cổ ai đó.
Sợi dây nép mình vào những nếp gấp trên tay tôi, và tôi bắt đầu run rẩy hệt như lần đầu tiên tôi thấy một hiện trường vụ án.
Tôi nghe thấy tiếng một chiếc xe đang tiến lại gần ngôi nhà, và tôi hoàn toàn không hề nghĩ đó là Emmy dù chỉ một giây.
Tôi hộc tốc chạy vòng ra hông nhà và nhìn thấy chiếc xe cảnh sát đang chầm chậm lăn bánh tới. Viên cảnh sát dừng lại giữa đường và mở cửa, đôi lông mày nhíu lại - đứa trẻ này không lớn hơn Emmy và tôi là bao khi chúng tôi gặp nhau lần đầu.
“Mọi thứ đều ổn chứ?” Cậu ta hỏi, đặt một chân xuống đường, chân còn lại để nguyên trên xe. Động cơ xe vẫn nổ.
“Tôi cần phải nói chuyện với Thanh tra Donovan,” tôi nói, hổn hển lấy lại hơi. Tay tôi lần đến hõm cổ. Mạch tôi đập loạn xạ.
Cậu ta ngó qua tôi về phía căn nhà, như thể cậu ta tin rằng có thứ gì đó chuẩn bị nhảy xổ ra. Một tay cậu ta đặt lên bao súng.
Như thể mối nguy là thứ mà một trong hai chúng tôi có thể nhìn thấy hay hạ gục.