_17.jpg)
Bây giờ ông nên được biết tôi là ai. Tôi là Akita Seikichi, anh trai của Akita Sayoko - cô gái mệnh mỏng đã chết vì Suyama Haruichi. Trước đây - hồi còn là một công tố viên, ông đã giải quyết vụ án này.
Vì quá khứ đáng xấu hổ của tôi, tôi đã bị bố mẹ bỏ rơi, nhưng tình yêu thương với cô em gái thì vẫn luôn ở đó. Thật bất hạnh thay. Đúng vậy. Vô cùng bất hạnh. Vì không thể vứt bỏ người em gái ruột thịt mà tôi phải báo cáo với ông một sự việc.
Em gái tôi là một cô gái đáng thương. Vì tôi là thằng anh trai không ra gì nên nó mới phải bán thân để cứu bố mẹ, nuôi dưỡng các em. Nếu tôi khá hơn một chút thì em tôi sẽ không phải vào làm ở quán rượu đó, để rồi gặp phải kết cục bất hạnh như vậy. Vì thế, tôi cảm thấy bản thân phải chịu trách nhiệm về cái chết của em gái mình. Người anh trai như tôi phải có nghĩa vụ bảo vệ được thi hài của em gái mình.
Nhân danh tình yêu thiêng liêng của một người anh trai dành cho em gái, tôi kịch liệt phản đối bản án của nhà nước.
Sayoko là một cô bé ngây thơ, trong sáng. Như tôi đã nói, con bé đã bán mình vì bố mẹ và các em. Nếu con bé không làm vậy thì sẽ không sống nổi. Nó trở thành nhân viên phục vụ tại quán rượu Paloma. Tại sao sự hy sinh này lại bị xã hội sỉ nhục? Đâu ai muốn hy sinh như vậy? Hoàn cảnh đã bắt con bé phải làm thế.
Có thể ông sẽ nói rằng lựa chọn hy sinh của cô ấy là ngu ngốc. Vậy thì để tôi nói với ông, khi người ta sắp chết đói, để có cái ăn, họ không quan tâm đến thông minh hay ngu ngốc nữa. Vì vậy con bé trở thành nhân viên phục vụ bàn. Con bé mà biết chơi đùa đàn ông ư, điều này ngớ ngẩn như việc tin rằng mặt trời mọc ở phía tây vậy.
Mới đi làm được sáu tháng, con bé đã gặp thằng con trai tư sản trác táng đó. Tôi không tin rằng Sayoko trong một thời gian ngắn như vậy có thể trở thành một cô gái biết mê hoặc đàn ông. Con bé thực sự rất ngây thơ, rất trong sáng.
Ai đã làm ô uế cô bé trong sáng, vô tội này?
Hắn ta là một công tử nhà giàu mới nổi, dễ dàng có được sự trong trắng của bất kì cô gái nào, chỉ cần bỏ ít tiền ra mua. Hắn chỉ là một kẻ ăn bám bố mẹ, một kẻ la cà rượu chè quán xá, một kẻ bỏ bê việc học ở trường.
Là con bé bỏ bùa hắn ta hay chính hắn ta đã mê hoặc con bé, chẳng ai biết câu trả lời thực sự cả. Thật không bình thường thì hắn ta thực sự nghĩ rằng một con bé non nớt mười chín tuổi có thể trở thành vợ của hắn. Con bé bất hạnh chứ không phải tội lỗi khi yêu phải một tên cầm thú như hắn ta. Nếu có sai, thì đó là do con bé không chịu nghe theo lời khuyên của người anh trai là tôi đây.
Vì bản thân không nhận được sự tin tưởng nên tôi không có cơ hội gặp Sayoko thường xuyên.
Tuy nhiên, khi phát hiện ra rằng con bé dần trở nên thân thiết hơn với Haruichi, tôi đã cố gắng hết sức để con bé cách xa hắn ta. Thế nhưng tôi đã không hề xoay chuyển được gì. Mà tôi không làm được gì cũng là điều đương nhiên thôi. Một cô gái trẻ phải lòng một người khác phái sẽ chẳng bao giờ chịu nghe lời khuyên của anh trai mình đâu.
Cứ như vậy, tôi chỉ có thể đứng từ xa lòng cồn cào lo lắng cho con bé Sayoko.
Tôi không biết con bé đã gửi thư cho Haruichi khi bị tên khốn đó vứt bỏ. Thế nhưng dù con bé có viết mấy lời đe dọa đi chăng nữa thì cũng không thể từ mấy lời đó mà kết luận tình cảm của con bé dành cho Haruichi là không thuần khiết. Hơn nữa, việc con bé nhắc đến đứa trẻ trong bụng thì cũng chẳng có gì không bình thường.
Điều này sao có thể trở thành tống tiền được chứ?
Chắc hẳn con bé đã nghĩ đến bố mẹ nghèo khó của mình ở nhà, những người có lẽ đang hình dung ra con bé có gia đình với một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc. Và vì thế, khi ngẫm lại hoàn cảnh của chính mình, với đứa con trong bụng và bị người đàn ông mình yêu ruồng bỏ, phải một mình nuôi nấng đứa bé, chắc hẳn con bé đã cảm thấy đau khổ và cô đơn biết bao. (Em gái ơi, sao em lại không nói một lời nào với anh thế? Chẳng lẽ đối với em, anh lại không đáng để tin tưởng đến như vậy sao?)
Đứng ở hoàn cảnh như vậy, liệu rằng Sayoko đe dọa Haruichi thì có hợp lý hay không? Ông nghe điều này có thấy bình thường hay không? Theo ông thì con bé nên làm gì trong tình huống như vậy? Ông khuyên con bé tự tử à? Hay bảo con bé hãy im lặng và âm thầm rút lui.
Con bé phải làm sao với sự trong trắng đã bị làm vấy bẩn? Phải làm sao với đứa con trong bụng? (Dù ai có nói gì đi chăng nữa thì đó cũng là con của Haruichi)
Thái độ của con bé thực sự cho thấy nó là một cô gái dũng cảm. Những lời trong thư của con bé không phải là đe dọa. Tôi không biết rằng bên phía toà án lý giải những lời ấy như thế nào nhưng tôi tin rằng những lời của con bé là đúng đắn. Đó là quyền lợi đương nhiên của một cô gái chống lại sự bất công khi sự trong trắng bị chà đạp. Không, đúng hơn là với tư cách một người mẹ, thì đó chắc chắn là nghĩa vụ thiêng liêng với đứa bé đang mang trong mình.
Tôi không bao giờ tin vào việc Sayoko đã đòi một khoản tiền nào đó như là số tiền một ngàn yên. Nhưng cho dù là như vậy, cũng có gì là bất hợp lý đầu cơ chứ. Tuy nhiên, con bé Sayoko chưa bao giờ nói về chuyện tiền bạc cả. Con bé từ đầu đến cuối chỉ đang cố níu lấy trái tim của người đàn ông nó yêu. Con bé đã cố gắng nhưng có lẽ sự níu giữ ấy chỉ là những nỗ lực vô ích mà thôi.
Để chứng minh điều đó tôi sẽ cho ông xem bức thư chuyển phát nhanh cuối cùng mà con bé đã gửi.
Tại sao con bé không gọi điện. Tại sao lại cần gửi thư chuyển phát nhanh chứ? Đó là vì con bé biết rõ Haruichi sẽ không chịu nói chuyện với nó. Nếu Sayoko thực sự muốn trả thù, nó sẽ gọi điện vì dù thế nào cũng sẽ có ai đó ở nhà Suyama bắt máy. Thực tế con bé đã không hề làm vậy, điều đó là bằng chứng chứng minh rằng con bé đã giữ đúng chuẩn mực của một cô gái.
Tất nhiên, không ai ngoài họ biết những chuyện đã nói ở vùng ngoại ô vào ngày bất hạnh đó. Nhưng việc đòi tiền tất nhiên là dối trá. Năm trăm yên mà Haruichi mang theo chỉ là trò bịp bợm như ông đã chỉ ra trước tòa.
Ông nói bị cáo không có ý định giết người, vậy điều gì khiến ông nghĩ như vậy? Vì ông là một công tố viên, ông có thể phải suy nghĩ và lập luận một cách chặt chẽ, nhưng tôi có thể suy nghĩ một cách tự do.
Bị cáo được cho là không có động cơ giết người. Đúng như hắn ta nói, làm to chuyện lên thì chỉ thêm bất lợi cho hắn ta. Nhưng hắn ta đã giết người mà không bị phán định tội giết người. Đâu ai biết được hắn ta làm vậy sẽ có được gì? Ai có thể chắc chắn rằng hắn ta không có động cơ thầm kín khác?
Hôn ước với vị hôn thê bị hủy bỏ, hy sinh danh dự xã hội (tất nhiên một con thú như vậy không nên có chút danh dự nào), hoặc trốn chạy khỏi Sayoko, trong những thứ này thì điều gì quan trọng hơn đối với hắn ta? Tôi không thể nói chắc chắn rằng đó là một vụ giết người, vì tôi không có bằng chứng. Tất nhiên, có đủ lý do để nghĩ như vậy.
Haruichi biết trước khách sạn sẽ trông như thế nào. Giả sử hắn bước vào trong phòng khách sạn và nhìn thấy lò sưởi, hắn có thể đã cố ý làm Sayoko tức giận. Giả sử sau khi con bé vung tay lên thì hắn đã cố tình đẩy con bé về phía lò sưởi - nơi mà hắn ta đã nhắm sẵn trước đó. So với bóp cổ thì đây chỉ là một cách giết người khác mà thôi. Đó là vụ giết người hoàn mỹ.
Tại sao Haruichi lại phải đưa Sayoko đến khách sạn? Để biến vụ giết người thành ngộ sát mà thôi! Như lời hắn ta đã nói, nếu muốn giết Sayoko thì tại sao không giết ở ngoài đồng cỏ. Đây là mánh khóe khôn ngoan của hắn. Nếu xác của Sayoko được tìm thấy ở đồng cỏ vùng ngoại ô thì chắc chắn hắn ta sẽ bị kết án vì tội giết người. Hắn ta muốn có ai đó chứng kiến việc Sayoko chửi mắng hắn ta, chứng kiến con bé tức giận. Và thực tế hắn đã thành công với kỹ xảo tuyệt vời đó.
Suyama Haruichi đùa giỡn với những cô gái nhà lành, giết chết mà vẫn dùng mánh khóe để được hưởng án treo. Thậm chí nếu may mắn hắn ta còn có thể được tha bổng.
Có lẽ ông sẽ hỏi: “Vậy tại sao cậu không ra mặt vào lúc đó? Sao không đứng lên nói rõ suy nghĩ của mình”
Tôi muốn cười vào sự ngu ngốc đó.
Trên đời này chẳng có gì nguy hiểm hơn luật pháp. Một khi đụng chạm đến luật pháp mà không nắm chắc phần thắng, nó có thể gây ra tác dụng ngược, khiến mọi chuyện đi theo hướng không mong muốn. Và tôi thì chắc có gì để chắc chắn trước pháp luật cả.
Tôi là một kẻ vô lại. Một kẻ lưu manh mà mọi người xung quanh đều nhìn nhận vậy. Tôi có tiền án về tội đánh bạc. Nếu tôi xuất hiện ở đó với tư cách là nhân chứng thì có tác dụng gì hay không. Tôi là anh ruột của nạn nhân. Mọi người sẽ coi việc tôi nói những gì có lợi cho em gái là điều hiển nhiên. Hơn nữa, nếu tôi không đưa ra được bằng chứng cụ thể nào, có thể tôi cũng sẽ trở thành một nạn nhân khác của những luật sư biện hộ cho Haruichi, thậm chí phải gánh tội.
Tôi đã không hề tin tưởng vào luật pháp. Đó là lý do tại sao dù không muốn nhưng tôi đã biến mất trong suốt một khoảng thời gian.