_18.jpg)
Chính không khí của phòng xử án đó đã khiến tôi quyết định thực hiện một kế hoạch. Tôi sẽ không kể lại ở đây một lần nữa về bầu không khí cực kì khó chịu của phòng xử án lúc ấy.
Tôi đã từng đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó tác giả đứng ở lập trường người thân ruột thịt của nạn nhân trong một vụ án hình sự, ông ta vô cùng phẫn nộ khi thấy tên tội phạm được chết một cách quá dễ dàng, và ông ta đã viết một lá thư kháng nghị.
Nhưng đối với tôi, mọi chuyện còn tồi tệ hơn nhiều. Tôi đã thấy tên tội phạm thoát tội một cách dễ dàng. Với tôi, án treo cũng chẳng khác gì vô tội cả.
Tôi đã phải nghe những lời tấn công, nhục mạ dành cho một cô gái bị giết hại một cách tàn nhẫn và dã man. Em gái tôi bị giết, hơn thế còn bị nhục mạ, bị vu khống trước tòa. Có lẽ cả bia mộ con bé cũng phải rung lên vì đau đớn. Hơn nữa những lời đó được nói lên ngay trước mặt tôi, với mục đích để xóa đi tội trạng cho tên tội phạm tàn ác.
Ông đã bao giờ thử tượng tượng ra nếu bản thân đặt vào tình huống như vậy thì sẽ như thế nào hay chưa? Vì sao nhà nước, tòa án lại có thể chấp nhận những lời đó được phát ra từ miệng của một luật sư, những người với chức nghiệp bào chữa cho người bị hại. Vì sao lại là một bản án treo. Nói uyển chuyển một chút, không phải rằng thông tin của vụ án đã bị rò rỉ hay sao.
Phán quyết đó là sai lầm. Phán quyết đó không đúng với chính nghĩa. Em gái tôi chắc có lẽ đang rơi những giọt nước mắt đau buồn nơi nghĩa trang lạnh lẽo. Tôi đã nghĩ ông sẽ ngay lập tức kháng cáo theo như tinh thần công chính liêm minh mà ông đã tuyên bố tại phiên tòa trước đó. Nhưng ông đã chấp thuận phán quyết của tòa bất chấp lời tuyên bố đầy khí thế ban đầu. Đúng vậy, bởi lẽ ông không phải là anh trai của Sayoko mà.