_20.jpg)
Cơ hội không đến đơn giản như vậy.
Ở giữa Tokyo phồn hoa đó, chẳng dễ dàng gì để phạm tội giết người rồi trốn thoát hoặc bị bắt mà không bị buộc tội giết người. Tôi ẩn mình trong bóng tối và trên chiếc xe do chính tôi điều khiển, tôi đưa hắn ta đi quanh khắp thành phố.
Tôi nghĩ rằng Haruichi sẽ đi đâu đó chơi ở biển hay lên núi. Có lẽ do hắn ta sợ dư luận nên dù cả gia đình đi suối nước nóng thì hắn ta vẫn không đi. Hắn ta tránh việc gặp gỡ công khai với mọi người ngoài xã hội. Nhưng ngược lại, hắn ta lại tụ tập ở những chốn ăn chơi đêm một cách bình thường.
Trong lúc này, tôi nghe được tin đồn rằng Haruichi sẽ đi nước ngoài. Nếu hắn ta đi khỏi Nhật thì mọi chuyện quá êm đẹp với hắn. Tôi nhất định phải đánh bại được hắn khi hắn còn ở Nhật Bản. Trong lòng tôi cảm thấy bứt rứt không yên.
Hè qua thu tới. Dường như lời đồn hắn sẽ đi nước ngoài là đúng. Tôi thậm chí còn nghe được chuyện hắn sẽ lên đường vào cuối tháng Mười một. Tuy nhiên, Haruichi có vẻ không mặn mà với chuyện đó cho lắm. Nghĩ lại thì đúng là hồi đầu thu, sắc mặt hắn ta không có sức sống mấy, có vẻ như đang bực bội vì điều gì đó.
Cuối tháng Chín, gia đình Suyama bất ngờ đặt xe. Đáng tiếc hôm đó tôi phải chở khách khác. Đến khi tôi về, chiếc xe nhà Suyama đặt vẫn chưa quay lại.
Về sau, tôi hỏi thăm thì biết được rằng hôm đó Haruichi đã đi một chuyến xe đường dài đến tỉnh K, hắn ta đến một nhà hàng và uống rất say. Lái xe còn phải dìu hắn ta lên xe, mệt muốn gãy xương. Tôi nghĩ mình đã để vuột mất một cơ hội tốt hiếm có. Nhưng tôi biết mình vẫn còn cơ hội khác.