Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 909 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Mười Ba
Image

Đêm 24 tháng Mười, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Tôi vội vàng nhấc điện thoại, đó là cuộc gọi từ nhà Suyama. Hơn thế là cuộc gọi từ chính Haruichi, hắn muốn đặt một xe vào sáng sớm ngày hôm sau. Lồng ngực tôi rộn ràng, theo đúng trình tự tôi hỏi là hắn ta muốn đi đâu, hắn nói muốn đi suối nước nóng M ở chân núi H. Tôi nói cảm ơn rồi cúp máy.

Cơ hội đã đến. Hơn nữa, tôi rất rành con đường dẫn tới suối nước nóng M ở núi H. Tuy nhiên, đường đến suối nước nóng M không phù hợp lắm để phạm tội, tôi phải tìm cách dụ hắn ta đi lên trên hồ. Đêm đó, tôi dường như đã không ngủ được chút nào.

Sáng ngày 25. Tôi chuẩn bị thực hiện kế hoạch. Dù nói là chuẩn bị nhưng tôi cũng chỉ mang theo một bộ quần áo và một chiếc mũ dự phòng. Ngoài ra, tôi mang theo một ít tiền mặt, nhét tất cả vào túi. Sau đó, chín giờ sáng, tôi lái chiếc xe hộp của hãng Nash đi.

Đến trước cửa nhà Suyama, tôi thông báo với Haruichi rằng mình đã đến, một lát sau thì thấy hắn ta đi ra. Điều này thật bất thường, Haruichi chưa bao giờ để tài xế phải chờ đợi cả. Vì vậy, trong khi chờ đợi bên ngoài, tôi sợ rằng chuyến đi đến M thậm chí có thể bị hủy bỏ.

Không biết có phải vì tôi đang ấp ủ một kế hoạch khủng khiếp trong lòng hay không mà hôm đó tôi thấy mặt Haruichi có vẻ kinh khủng. Nếu tôi phóng đại nó lên một chút, đó sẽ là một cái nhìn đầy tuyệt vọng. Trông nó khác với Haruichi mọi ngày. Nhưng tất nhiên điều này cũng có thể là do cảm xúc của tôi hôm đó khác với bình thường nên mới thấy như vậy. Hắn ta không biết tôi là ai, hắn ta cũng không thể biết hoàn cảnh hay kế hoạch của tôi.

Sau khi hắn lên xe, tôi bắt đầu rời khỏi Tokyo hoa lệ.

Tôi kỳ vọng rằng mình sẽ không bao giờ phải quay lại Tokyo với những ký ức không thoải mái và cũng mong không bao giờ phải nhìn thấy Haruichi ở Tokyo nữa.

Khoảng ba giờ chiều, xe đến nơi an toàn. Trong mọi trường hợp, tội ác - đặc biệt là những tội ác khủng khiếp mà tôi sắp phạm phải - phải đợi cho đến khi màn đêm buông xuống. Như Haruichi ra lệnh, tôi đỗ xe trước một ngôi nhà tên là XX.

Sau đó, khoảng hơn sáu giờ, Haruichi bất ngờ xuất hiện ở lối vào nhà trọ. Tôi hơi thất vọng, nhưng thay vì rời đi, hắn ta bảo tôi chở đến một quán trọ kiêm nhà hàng có tên là Tháp XX, ở ngay phố số năm gần đó.

Những ngày mùa thu trời tối rất nhanh. Vừa ăn tối, tôi vừa nhìn lên bầu trời. Hoàng hôn ở thị trấn suối nước nóng quen thuộc đến lạ. Nhưng tôi cảm thấy rằng mình phải làm một chuyện quan trọng nên tôi gạt bỏ mọi cảm tính và bắt đầu chuẩn bị.

Ông có nhớ rằng Haruichi đã từng uống rượu whisky và dùng nó để tự bào chữa cho tội ác của mình. Tôi sẽ dùng phương thức giống hệt như vậy. Hai, ba ly rượu thì cũng không là gì với tôi, cũng giống như trường hợp của Haruichi.

Tôi uống để càng nhiều người có thể nhìn thấy tôi càng tốt. Trong khi tôi lắng nghe Haruichi cùng một đám vũ nữ chơi bời ầm ĩ, tôi nghe thấy ai đó nói: “Tài xế, uống nhiều như vậy có sao không? Đi đường liệu có ổn không?” Tôi đã nghe thấy rõ ràng. Như vậy, việc tôi uống khá nhiều đã để lại ấn tượng cho những người ở đó.

Hơn mười giờ, Haruichi lảo đảo bước ra cửa. Tôi vừa định lái xe xuống núi thì hắn ta nói: “Đừng về nhà. Hãy đi lên. Hãy đi lên khu ven hồ”

Chắc hẳn mọi việc đều do cô em gái của tôi dẫn đường chỉ lối. Theo yêu cầu của hắn, tôi quay đầu xe.

Ông có biết địa lý ở đó không? Đi đến bờ hồ chỉ có những con dốc dựng đứng ngoằn ngoèo trái phải. Sau đó, dòng sông S chảy bên cạnh nó men theo vách đá. Quả là điều kiện thuận lợi. Cứ leo thêm một bậc thì bờ sông S lại càng xa vách đá. Vào ban ngày, có rất nhiều người và xe đi đến suối nước nóng. Nhưng vào mười giờ đêm, dù là mùa hè đi chăng nữa, cũng sẽ chẳng có ai lái xe lên đây cả.

Sau khi chạy được hai mươi phút, tôi thấy một chiếc xe tải từ trên đi xuống, quãng đường còn lại không gặp thêm bất cứ xe nào nữa.

Đó là một đêm không trăng, không sao. Xung quanh là núi non, một bên đường là vách núi cao vài chục mét, bên kia là cỏ lau cao ngang đầu người. Và bây giờ, không có ai trong khung cảnh này ngoại trừ tôi và Haruichi. Thật là một nơi thuận tiện và thời gian phù hợp để giết hắn.

Tôi leo lên, leo lên. Đích đến là vách đá cao nhất. Hầu hết các con đường ở đó đều ngoằn ngoèo, gấp khúc. Nếu đứng ở điểm này vào ban ngày, ông có thể nhìn xuống cả hồ. Tôi đã để mắt đến vị trí này từ trước.

Khi còn cách đích đến khoảng ba con phố, tôi nhìn vào trong xe và thấy Haruichi đã ngủ quên trên đệm. Tình hình này thực sự không có trong dự đoán. Khi tôi nhìn thấy điều này và chợt nhận ra rằng mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp. Tôi dừng xe, nhanh chóng thay quần áo và mũ. Sau đó, tôi đặt quần áo và chiếc mũ mà tôi đã mặc lên ghế lái của xe.

Tất nhiên, như ông có thể đoán, sau khi không nhìn thấy ai xung quanh, tôi khởi động cho xe chạy và nhanh chóng nhảy xuống.

Bỗng dưng, khi nhảy xuống thì tôi chợt nhận ra, nếu Haruichi cũng nhảy xuống thì thật vô ích. Và tôi nhìn vào trong xe. Nhìn bộ dạng say khướt của hắn, tôi nghĩ nếu để hắn chết đi trong tình trạng không hay biết gì như vậy, liệu em gái tôi có được yên lòng hay không?

Sự căm ghét tột độ khiến tôi buồn nôn. Khi tôi đang định gầm lên bỏ chạy, đột nhiên tôi vươn tay ra khỏi chỗ và chọc vào người hắn ta. Tôi đấm hắn ta và hét lên: “Tỉnh dậy đi” Hắn ta mơ hồ, rên rỉ nói: “Đau, nước, nước.” Khi say rượu, ai cũng sẽ muốn uống nước, nhưng ngay cả như vậy, bây giờ hắn ta quá vô tư khi đang tiến sát ranh giới đến với cái chết.

Vừa khởi động xe, tôi đã hét lên: “Muốn uống thì tao cho mày uống bao nhiêu tùy thích. Suyama! Tao là anh trai của Sayoko, mày biết chưa!”

Ngay sau đó, Suyama bất ngờ đứng dậy để tóm lấy tôi, nhưng hắn ta đã bị mắc kẹt trong xe. Chỉ là một khoảnh khắc chớp nhoáng. Tôi tăng tốc và cho chiếc xe lao vút đi.

Chỉ vài giây nhưng thật sự vô cùng kỳ lạ.

Cả một khu vực chìm trong bóng tối nhưng chỉ có khung cảnh được chiếu sáng bằng đèn pha là sáng như ban ngày. Một con quái vật đen như mực đang lao vút về phía trước. Tôi bị phản lực ném văng xuống đất nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào hướng chiếc xe đang lao vút đi.

Điều gì sẽ xảy ra nếu Haruichi nhảy ra ngoài trước khi chiếc xe rơi khỏi vách đá, hoặc hắn mở được cửa và nhảy ra ngoài? Khi đó, chắc tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải đẩy hắn xuống từ vách đá. Chiếc xe lao đi với tiếng gầm như một con thú dữ. Đó là một vài giây thực sự ngoạn mục. Một khung cảnh như ban ngày. Chiếc xe tiến đều đặn về phía trước. Ánh sáng đó là một hình tam giác. Hình tam giác ngày càng nhỏ lại. Khi tôi quan sát, con đường đất được chiếu sáng đột nhiên trở nên ngắn hơn. Trong nháy mắt, chiếc xe dường như đã đi tới mép vực, vùng sáng nhìn thấy trước đó bỗng biến mất, và chợt có một tia sáng kỳ dị soi sáng về phía bầu trời.

Tuy nhiên, mọi chuyện chỉ diễn ra trong một tích tắc. Tôi nghĩ rằng tôi đã nghe thấy tiếng kính vỡ vào lúc đó. Tôi nghĩ rằng tôi đã nghe thấy tiếng hét của Haruichi cùng lúc đó.

Khoảnh khắc chiếc xe lao về phía trước, phát ra âm thanh ầm ầm, và khi bánh sau của chiếc xe bị nhấc lên, thế giới đột nhiên trở lại bóng tối.

Tôi sực tỉnh và nhảy dựng lên. Nếu ông nhìn xuống vách đá, ông chỉ có thể nghe thấy âm thanh của dòng nước chảy xiết. Tôi quỳ xuống đó. Trong bóng tối, gọi tên của em gái mình.

Tôi rời đi.

« Lùi
Tiến »