Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 911 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Mười Bốn
Image

Tôi đi ra bờ hồ đến ga K của tuyến T ngay trong đêm. Không hề bị ai nghi ngờ, tôi lên chuyến tàu T và hiện giờ tôi đang ở một bến cảng. Ngay sau khi tôi gửi lá thư này cho ông, tôi sẽ lên một con tàu và rời khỏi Nhật Bản. Hiện tại, tôi dự định sẽ đến Cảng S, sau đó, tôi sẽ để cho đôi chân dẫn bước, đi đâu đó vài nước. Tôi đã viết một câu chuyện dài, nhưng tôi có một yêu cầu cuối cùng gửi đến ông - một luật sư.

Có lẽ tôi sẽ không bị bắt. Nhưng nếu tôi bị bắt, bằng mọi cách, tôi muốn làm phiền ông. Tôi đã phạm tội giết người. Nhưng đâu là bằng chứng của vụ giết người? Tôi hiểu rồi, nếu ông có thể tìm ra tôi là anh trai của Sayoko, ông sẽ có thể tìm ra động cơ ở đó. Tuy nhiên, là một luật sư, ông biết rằng động cơ không thôi thì không thể dùng làm bằng chứng. Nếu tôi bị bắt, tôi sẽ trả lời như thế này:

“Tôi thực sự xin lỗi, nhưng tôi thực sự thích rượu ở đó vì vậy tôi đã uống rất nhiều rượu lúc ở tháp XX. Đó là lỗi của tôi. Ngay cả khi tôi nghĩ rằng mình ổn, thì thực tế tôi đã say. Giờ ngẫm kĩ lại, tôi nghĩ rằng chiếc xe đã bị hỏng, nhưng tôi không nhận ra điều đó vì tôi đã say. Khi tôi đến chỗ đó, tay lái đã bị cứng. Tôi nhận ra rằng đó là lỗi của mình. Chẳng mấy chốc, một vách đá xuất hiện trước mặt tôi. Tôi gần như lao ra ngoài theo bản năng. Tâm trí tôi hoàn toàn bị cuốn vào việc làm thế nào mà tôi mở được cánh cửa ra. Tôi đã nghĩ đến việc tự thú ngay lập tức, nhưng tội lỗi của tôi quá lớn nên tôi không dám ngoảnh đầu lại và đã chạy trốn”

Đó là tai nạn nghề nghiệp dẫn đến chết người, có thể bị phạt tới ba năm tù. Điều đó chẳng khác xa với tội giết người hay sao? Tuy nhiên, bây giờ tôi sợ rằng tôi có thể đã thực hiện một thủ thuật không cần thiết. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó, nhưng nếu tôi biết mình bị bắt thì tôi đã không vứt bỏ quần áo của mình. Tất nhiên, đó là một phương tiện để khiến người ta nghĩ rằng người lái xe đã bị rơi xuống cùng theo chiếc xe, nhưng nó có thực sự thành công? Nếu bị bắt thì sẽ chẳng có cớ gì để biện minh cả. Tôi hy vọng cảnh sát đang tìm kiếm cơ thể của tôi.

Đó là tất cả những gì tôi muốn nhờ ông. Nếu tôi bị bắt xin ông hãy dốc hết khả năng của ông để bảo vệ tôi.

Tôi xin lỗi vì đã viết một bức thư dài như vậy.

Cuối thư, tôi xin được chúc ông sức khỏe.

« Lùi
Tiến »