Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 913 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Mười Lăm
Image

Đây là toàn bộ bức thư. Và như vậy, đúng như hy vọng của Akita Seikichi, cho đến bây giờ anh ta vẫn chưa bị bắt. Không, tôi thậm chí không biết liệu chính quyền có đang tìm kiếm anh ta hay không.

Nhân tiện, đây không phải là kết thúc của câu chuyện.

Ngày hôm kia, như anh có thể biết, một luật sư tên là S đã đến thăm tôi. Anh ấy là cựu công tố viên và là đồng nghiệp cũ của tôi. Hơn nữa, vào thời điểm vụ án xe hơi xảy ra, anh ta đang ở văn phòng công tố viên của tòa án quận và là bạn thân của người đàn ông điều tra vụ án đó. Khi tôi hỏi điều gì đã xảy ra với vụ việc, cựu công tố viên S đã nói như sau: “Tất nhiên, anh sẽ nghĩ rằng Haruichi đã rơi xuống vách đá và chết. Nhưng khi khám nghiệm tử thi, người ta phát hiện một lượng lớn thuốc ngủ trong dạ dày của Haruichi. Các chuyên gia nói rằng sau khi uống khoảng một giờ sẽ chết hoàn toàn.”

Về Tháp XX, khi điều tra các geisha được mời vào thời điểm đó, họ nói rằng Haruichi đã uống một loại thuốc bột màu trắng pha với rượu ngay trước khi ra về. Họ tưởng đó là thuốc dạ dày.

“Rõ ràng là anh ta có ý định tự tử. Tuy nhiên, chi tiết thì không rõ. Sau khi gia đình biết về cái chết bất thường của anh ta, họ đã tìm trong ngăn kéo bàn và thấy một mảnh thư tuyệt mệnh, viết: Con chết đi vì con muốn chết. Con không muốn chết giống như ông của mình”

Đó là một điều bí mật trong gia đình Suyama, tôi không hề biết gì nhiều hơn, nhưng gia đình đó bị nguyền rủa bởi một căn bệnh hiểm nghèo và di truyền theo thế hệ.

Như vậy, có thể nghĩ câu chuyện theo cách như sau.

Vào thời điểm xảy ra vụ việc liên quan đến Sayoko, Haruichi không biết gia đình có chảy dòng máu mang một căn bệnh không thuốc chữa. Nhưng rồi trong thời gian loanh quanh luẩn quẩn ở nhà, Haruichi đã phát hiện ra bí mật ấy. Có thể là trong nhật ký của ông nội hay của ai đó khác. Haruichi tưởng tượng ra cảnh ông nội anh ta với cơ thể dần dần suy sụp trở thành một cái xác sống bị tách biệt với thế giới và rồi chết đi.

Hoặc có thể anh ta đã nghe được ai đó nói gì. Có thể cơ thể anh ta đã xuất hiện một số bất thường mà người khác không nhìn thấy được (mặc dù tôi không phải là bác sĩ nên không biết phải có bao nhiêu bất thường thì mới được coi là như vậy).

Câu hỏi đặt ra là, anh ta đã chết trong xe trước hay anh ta vẫn còn sống cho đến khi đầu bị vỡ nát? Báo cáo khám nghiệm tử thi nói không rõ ràng, nhưng thời điểm lúc này là cực kì quan trọng.

“Nó giống như một vụ án trong sách giáo khoa luật hình sự. Vụ án nói về tài xế mất tích nhưng đang trong quá trình điều tra nên đã tạm gác lại” Luật sư S nói.

Điều này làm cho vụ án trở nên vô cùng phức tạp, nhưng có một số đoạn được hiểu rõ. Akita Seikichi viết rằng Suyama Haruichi ngày càng trở nên u ám. Rồi buổi tối, Haruichi lại bắt đầu sa đọa vào những màn ăn chơi như trước đây. Chẳng phải anh ta đang cố đánh lạc hướng những muộn phiền trong lòng mình hay sao? Cuối cùng anh ta quyết định tự tử. Đó là lý do tại sao vào ngày diễn ra vụ việc, anh ta đã suy nghĩ về nhiều thứ khác nhau, bắt Akita đợi một lúc và ra ngoài trong vẻ mặt tuyệt vọng.

Anh ta chế giễu những gì còn sót lại của thế giới này trong Tháp XX. Tôi đoán đó là cách anh ta đã mượn cơn say để nuốt chửng thứ thuốc cực mạnh kia. Khi Akita dừng xe và nhìn vào bên trong, Haruichi hẳn đã gần như hấp hối. Akita chỉ nghĩ rằng Haruichi đang say và coi tiếng hét cuối cùng “Đau quá, cho tôi nước”, như lời của một kẻ say.

Không phải Haruichi đã đứng dậy để tóm lấy Akita trong sự đau đớn trước cái chết của mình sao? Anh ta có thể đã chết ở ngay lúc đó, vì vậy Akita, trên thực tế, đã nín thở nhìn chiếc xe chở xác chết rơi khỏi vách đá. Kính có thể đã bị vỡ, nhưng chắc chắn việc nghe thấy Haruichi hét lên chỉ ảo giác của Akita.

Haruichi chết vì uống thuốc hay bị sát hại, chết trước khi chiếc xe rơi khỏi vách núi hay lúc đó anh ta vẫn còn một chút hơi thở, vấn đề này rất được các luật sư quan tâm.

Có lẽ sẽ tốt hơn nếu để cho kẻ muốn báo thù nghĩ rằng anh ta đã thành công ngoạn mục. Nếu Akita - kẻ đang thú nhận tội ác của mình - bị bắt, thì tôi - người được anh ta tín nhiệm - sẽ phải xem xét việc phủ nhận chuyện anh ta có ý định giết người liệu có đúng đắn với công lý hay không?

Tuy nhiên, đây là vấn đề của các luật sư chúng tôi, không phải của các tiểu thuyết gia trinh thám, nên tôi sẽ không nói cho các anh biết. Chỉ là tôi cảm thấy rằng Akita Seikichi sẽ không bao giờ bị bắt. Đó là lý do tại sao tôi kể cho anh nghe câu chuyện này. Rất thú vị phải không?

***

Câu chuyện của ông Tsuchida kết thúc tại đây.

Với những tiểu thuyết gia trinh thám chúng tôi, vấn đề được quan tâm nhất chính là câu hỏi cuối cùng vừa rồi. Nhưng ông Hachiro Tsuchida xảo quyệt đã sớm cảm nhận được cảm xúc của tôi và chủ động trốn thoát.

« Lùi
Tiến »