Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 916 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Một
Image

“Dù làm gì đi chăng nữa thì cũng không thể để mọi chuyện tiếp tục như thế này... Nhất định phải đánh bại nó.” Tojiro lẩm bẩm một mình khi đi dạo quanh hồ Hyotan trong công viên Asakusa.

Trong khi lồng ngực đau đớn, anh đã bất giác thốt lên những lời đó chứ cũng không có ý định rõ ràng gì về việc phục thù. Tuy nhiên, nhớ lại sự khó ưa không thể diễn tả về sự tồn tại của kẻ tên là Yonoske kia, Tojiro thật sự muốn ói.

***

Khoảng một năm trước, Tojiro chuyển đến nhà hàng N ở Shinjuku làm đầu bếp. Cho đến hôm nay, ở tuổi mươi ba, anh cũng chưa từng được biết mùi vị thực sự của những thú vui giải trí. Thật hiếm có một chàng trai trẻ tuổi nào như vậy. Thú tiêu khiển của Tojiro là đọc sách. Bất cứ khi nào có thời gian, anh ấy đều đọc ngấu nghiến những cuốn sách về học thuật hoặc tu dưỡng.

Tojiro, đầu bếp của nhà hàng N, dự định một ngày nào đó sẽ trở thành luật sư và có thể biện luận một cách hùng hồn trước tòa. Anh ấy không đủ khả năng để đi học ngay từ đầu. Vì vậy, người phải tự học như anh đã dùng bài giảng được ghi chép của Đại học XX trước đây làm tài liệu học.

Vốn là một thanh niên chăm chỉ, chẳng cần phải bàn, Tojiro được ông chủ cực kì tín nhiệm. Vì vậy, không có gì lạ khi vào một ngày chẳng phải ngày lễ như hôm nay, anh ấy có thể xin nghỉ được một ngày và đi dạo trong công viên Asakusa.

Một người không chơi bời cũng không rượu chè như Tojiro cũng đã bắt đầu cảm nhận được tình yêu, điều này không có gì lạ, anh ấy cũng là con người mà. Hơn thế còn là một chàng trai trẻ. Đối phương là một cô gái trẻ tên Miyoko, cũng làm trong nhà hàng này được khoảng tám tháng. Miyoko đã làm ở khá nhiều nơi trước khi đến nhà hàng N nhưng chưa bao giờ gặp một đầu bếp nghiêm túc và đầy triển vọng như Tojiro.

Tojiro bắt đầu yêu thầm Miyoko ngay từ khi cô đến nhà hàng N. Rồi dần dần anh ấy nghĩ đến Miyoko nhiều hơn. Nhưng phải mất một thời gian dài, Tojiro mới dám bộc bạch lòng mình với Miyoko. Tất nhiên, không phải ai cũng có thể nói ra lòng mình một cách dễ dàng. Anh ấy là người nghiêm túc và độc thân nên lại càng khó.

Sau khi tỏ tình với Miyoko, Tojiro cảm thấy mình nên nói ra sớm hơn mới phải. Miyoko chỉ đưa ra một câu trả lời đơn giản nhưng lại khiến Tojiro biết ơn vô cùng. Anh ấy sung sướng ngây ngất và cảm thấy thật lãng phí thời gian do dự trước đây.

Lúc nào Tojiro cũng muốn trò chuyện với Miyoko, dù chỉ là mấy phút nghỉ giải lao. Mỗi lần ông chủ và những nhân viên khác không có mặt, Tojiro đều tranh thủ để nói chuyện với cô. Nhưng Miyoko là một người khá cởi mở. Ngay cả khi có mặt những người khác, cô ấy cũng không ngần ngại thể hiện tình cảm với Tojiro. Điều này khiến Tojiro vừa hạnh phúc, vừa ngại ngùng.

Hai tháng trôi qua như một giấc mơ. Giữa hai người chỉ còn lại bước cuối cùng.

Tuy nhiên, tôi không nghĩ rằng Tojiro không đủ can đảm để vượt qua ranh giới cuối cùng đó, bản thân anh ấy chắc hẳn cũng đã ít nhiều nghĩ về điều này. Anh ấy đã không có cơ hội, bởi lẽ khoảng nửa năm trước, một chuyện khó khăn đã xảy đến với Tojiro. Đó là sự xuất hiện của Yonosuke.

« Lùi
Tiến »