Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 918 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Hai
Image

Yonosuke là họ hàng xa của chủ nhà hàng N, anh ta đến từ vùng nông thôn để giúp việc tại nhà hàng. Nếu đem ra so sánh, Yonosuke gần như ngang ngửa với Tojiro về cả sự nghiêm túc lẫn tiền đồ. Tuy nhiên, xét về ngoại hình, Yonosuke lại vượt trội hơn hẳn Tojiro.

Tojiro không phải người sở hữu một khuôn mặt điển trai. Thật ra, khi tỏ tình với Miyoko thì anh ấy cảm thấy tự ti nhất chính là ngoại hình. Cho dù không đến nỗi xấu xí, nhưng để nói là đẹp trai thì còn kém xa.

Trong khi đó, Yonosuke có vẻ ngoại thực sự hấp dẫn. Lông mày đậm, chiếc mũi cao và thẳng, nước da trắng đến nỗi không ai nghĩ anh ta là người nông thôn phơi nắng phơi sương, hai gò má đầy đặn, tất cả kết hợp với nhau tạo ra một khuôn mặt vô cùng hài hòa.

Yonosuke kém Tojiro hai tuổi. Cũng chẳng có gì là bất hợp lý nếu Tojiro có lo lắng trước vẻ đẹp trai của Yonosuke. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, Tojioro đã cảm thấy bất an khi nhìn thấy chàng trai trẻ đẹp này. Và cảm giác đó đã trở thành hiện thực. Vẻ điển trai của Yonosuke đã lay động trái tim của Miyoko.

Vài ngày sau khi Yonosuke đến nhà hàng N, Tojiro đã thấy Miyoko chuyện trò vui vẻ với Yonosuke. Nhưng đâu chỉ có thể thôi, thái độ của Miyoko đã hoàn toàn thay đổi so với trước đây. Tojiro không còn được phép nhìn cô nữa.

Tất nhiên là Tojiro bực bội và mất kiên nhẫn. Và giữa lúc đau khổ đó, anh đã cậy nhờ Yonosuke. Nhưng đáng tiếc, niềm tin của Tojiro đã đặt sai chỗ.

Yonosuke vẫn trẻ và Miyoko cũng là mối tình đầu của con anh ta. Lần đầu tiên trong đời, Yonosuke đem lòng yêu một cô gái thành thị xinh đẹp (ít nhất cả Yonosuke và Tojiro đều nghĩ vậy). Yonosuke nhanh chóng rơi vào lưới tình của cô gái và từ phía anh ta cũng bắt đầu có thái độ khá tích cực.

Tojiro trải qua vài tháng khó khăn. Tất nhiên, anh ấy đã cố gắng bằng mọi cách để chiếm lại tình cảm của Miyoko. Nhưng tất cả đều vô ích.

Tuy vậy, xét từ tình cảm của Tojiro và thái độ trước đây của Miyoko đối với anh, anh không tin rằng họ đã hoàn toàn chấm dứt. Anh cũng không muốn tin. Thế nhưng, một sự việc gần đây đã thay đổi suy nghĩ ban đầu của anh ấy.

Đó là khoảng một tuần trước. Tojiro vốn ngủ say như chết vì cả ngày làm việc vất vả, bỗng tỉnh giấc vào lúc hai giờ đêm với một cơn đau bụng dữ dội.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, anh ấy nằm ì trên giường cố chịu đựng cơn đau. Nhưng cuối cùng vẫn không chịu được mà bật dậy, lao vào nhà vệ sinh. Thông thường, khi bị đau bụng đi ngoài, hầu hết mọi người đều phải ngồi trong nhà vệ sinh rất lâu. Mãi đến khi cơn đau giảm đi, Tojiro mới yên tâm đi ra.

Đúng lúc này, Tojiro nghe thấy tiếng bước chân rón rén đi từ tầng hai xuống tầng một, ngang qua nhà vệ sinh nơi anh đang ngồi, tiếp đến là tiếng cửa trượt phòng ngủ của anh mở ra đóng vào. Bấy giờ, Tojiro chợt nhớ ra rằng khi nãy anh tỉnh dậy đã không thấy Yonosuke nằm bên cạnh.

Tojiro trở về phòng thì thấy Yonosuke đang ngủ ở đó. Tojiro vừa xoa xoa bụng vừa nghĩ thầm: “Thằng này lại bị mộng du à?” Đúng vậy. Anh chàng đẹp trai Yonosuke đang nằm ngủ bên cạnh Tojiro không may mắc chứng mộng du.

Hồi còn ở quê, từng có đêm anh ta bất ngờ dùng cây gậy xỏ giày để đánh bố mình đang nằm ngủ bên cạnh. Yonosuke không hề nhớ gì sau khi tỉnh dậy. Chỉ biết tối hôm trước, anh ta đã xem một vở kịch về kiếm đạo do một đoàn kịch địa phương biểu diễn. Đương nhiên, trước kia, anh ta cũng thỉnh thoảng bị mộng du, nhưng chưa lần nào nghiêm trọng như vậy. Cho nên từ đó về sau, người nhà rất cẩn thận, không để bất kì thứ gì nguy hiểm trong phòng ngủ của anh ta.

Khi Yonosuke đến nhà hàng N làm việc, ông chủ đã kể chuyện đó cho Tojiro nghe. Ông chủ cũng mới chỉ thấy Yonosuke mộng du một lần. Hôm đó, nghe tiếng nước chảy róc rách quá lâu nên ông chủ dậy kiểm tra và trông thấy Yonosuke đang rửa chân. Ông chủ đành phải đánh anh ta một cái để anh ta tỉnh ngủ.

Tojiro đang nghĩ lại câu chuyện đó thì bỗng nghe tiếng bước chân từ trên tầng hai xuống, dừng lại trước cửa nhà vệ sinh. Tiếp đó là tiếng mở cửa nhà vệ sinh lạch cạch. Tojiro chợt tưởng tượng ra một điều gì đó kỳ lạ.

Tiếng cửa mở vang lên lần nữa. Ngay khi Tojiro nghĩ là bước chân sẽ quay trở lại tầng hai, thì người đó lại đi thẳng đến căn phòng của anh và Yonosuke. Sau đó, đối phương im lặng một lúc, dường như đang nghe ngóng tình hình bên trong.

Tojiro liếc nhìn Yonosuke. Yonosuke quay lưng về phía anh, có vẻ như đang ngủ. Đột nhiên, người đứng ngoài cửa cất giọng thì thầm: “Yo chan, Yo chan

Tojiro giật mình. Đó là giọng nói của Miyoko. Thế nhưng, Yonosuke không hề đáp lại.

Giọng nói bên ngoài lại vang lên: “Yo chan, đã ngủ rồi sao?”

Tojiro đang nghĩ xem có phải mình nghe đúng không, thì người bên ngoài đã cất bước đi lên tầng hai.

Tojiro mở mắt thao láo nhìn trần nhà một lúc. Sau đó, anh ấy quay sang Yonosuke và gọi: “Này, này cậu”. Nhưng Yonosuke vẫn không trả lời. Tojiro không biết anh ta có thật sự đang ngủ hay không.

Nếu lúc đó, Yonosuke trả lời Tojiro, hoặc nếu Tojiro đánh thức anh ta và hai người nói chuyện rõ ràng với nhau thì một trong hai người có thể đã không mất mạng.

Nhưng cuối cùng, Yonosuke không mở mắt và Tojiro cũng đã không cố đánh thức anh ta.

Ngày hôm sau, Tojiro lấy lý do bị đau bụng và ngủ cả ngày. Nhưng trái tim anh ấy đau hơn nhiều. Tất cả rối tung như một mớ hỗn độn.

Tojiro tự hỏi liệu Yonosuke và Miyoko đã làm điều đó với nhau hay chưa. Lẽ nào nửa đêm, Yonosuke đã lẻn vào phòng Miyoko, nơi cô ấy cũng đang ngủ cùng một nữ nhân viên phục vụ khác.

Thế rồi, Tojiro quyết định tìm ra sự thật.

Nhưng không có gì xảy ra, cho đến đêm qua.

Tojiro thức dậy đột ngột vào khoảng nửa đêm vì nghe một tiếng “tách”. Dường như ai đó đã tắt mười hai ngọn đèn nhỏ luôn thắp sáng trên đầu. Căn phòng đang sáng bỗng nhiên tối om đã khiến Tojiro thức giấc. Vào lúc đó, những gì anh ấy nghe thấy rõ ràng trong bóng tối là giọng nói của Yonosuke: “Cái gì, ông Kappa? Ông ấy ngủ say như lợn.”

Kèm theo là tiếng cười khúc khích của ai đó.

« Lùi
Tiến »