_11.jpg)
Nắng mùa thu tỏa ánh vàng rực rỡ. Tojiro đi dạo bên hồ nước trong công viên Asakusa với ngọn lửa tức giận đang hừng hực trong lồng ngực.
Anh không nói nên lời. Hai người đó chắc chắn là có gì đó với nhau!
Tojiro chưa bao giờ nghĩ Yonosuke, một người nhìn có vẻ hiền lành chất phác, lại làm một điều trơ trẽn như vậy. Đúng là một kẻ tráo trở, hai mặt. Tỏ ra nghiêm túc hay điềm đạm chỉ là chiêu trò để tán tỉnh phụ nữ. Khi ở quê không biết hắn ta đã làm gì.
Sáng nay, Tojiro xin nghỉ một ngày với lý do bịa đặt là đưa một người bạn từ quê lên đi thăm Tokyo. Tojiro vốn định kể cho ông chủ nghe chuyện xảy ra đêm qua nhưng anh đã không nói gì, vì cho rằng điều đó có thể không mang lại kết quả tốt cho mình. Giá như có cách nào khác khiến cho Yonosuke biến đi thì tình hình có thể xoay chuyển. Nghĩ vậy anh ấy đã im lặng và không nói bất cứ điều gì.
Vì đêm qua hầu như không ngủ được, Tojiro cân nhắc dành cả ngày mùa thu hôm nay để ngủ trên đồng cỏ, nhưng cuối cùng anh lại dừng chân tại nơi thoải mái quen thuộc của mình - công viên, và dự định vào một rạp chiếu phim ở đâu đó.
Sáng nay không thấy thèm ăn, Tojiro đã ôm chiếc bụng rỗng ra khỏi nhà nên giờ đói cồn cào.
Tojiro không có ý định vào quán ăn, bèn mua bốn quả trứng từ một cửa hàng trứng luộc ở góc hồ và bỏ vào tay áo. Anh định sẽ ăn khi xem phim.
Trong lúc đi bộ loanh quanh, Tojiro trông thấy một đám đông. Khi nhìn lên, anh thấy trên một chiếc xe kéo đang được dựng lên, một người trông có vẻ là nhà sư với một chiếc áo choàng trên đầu, đang say sưa nói điều gì đó. Anh dừng lại và lắng nghe câu chuyện. Tojiro vốn tưởng vị sư đó đang truyền giáo, nhưng bất ngờ ông ta lại nhắc đến Nội các.
Tojiro mất hứng và chuyển sang một đám đông. Anh không quan tâm đến bất kì câu chuyện nào. Nhưng bây giờ, anh lại đang cố ép mình nghe ngóng những thứ xung quanh.
Ở trung tâm của đám đông tiếp theo là một thanh niên với phong cách sinh viên đại học đang cầm một cuốn sách và nói gì đó. Không, đúng hơn là gào lên.
Các bạn nói rằng những chuyện như thế hiếm khi xảy ra, nghĩ vậy thì thật là ngu ngốc. Vì các bạn cho rằng luật pháp giống như thuốc chữa bệnh của bác sĩ. Nhưng thuốc chỉ cần khi chúng ta bị bệnh, còn luật pháp thì không như vậy.
Bạn không thể tồn tại bên ngoài các quy định của pháp luật dù chỉ trong chốc lát. Ví dụ, bạn có biết bản chất của tiền đặt cọc mà bạn đã đưa cho chủ nhà không? Vâng, có lẽ vài người ở đây biết, thậm chí vài người trong số các bạn là chủ nhà. Mọi người có biết việc sử dụng tiền đặt cọc đúng đắn như thế nào không? Hôm nay các bạn đến đây bằng tàu hỏa hoặc xe buýt hoặc thậm chí bằng taxi. Bạn có biết lên tàu và mua vé là như thế nào không?
Xem ra anh chàng này là sinh viên và đang phát biểu về luật pháp.
Tojiro bắt đầu lắng nghe anh ta.
Về bản chất thì vé tàu điện là khi người ta nhận một khoản thanh toán bảy xu và họ cấp cho anh chị quyền đi tàu. Điều này chắc anh chị đều hiểu rõ ràng. Ở trang một trăm hai mươi tám của cuốn sách này có một án lệ do tòa án tối cao viết. Tôi sẽ giải thích một cách chi tiết về án lệ này.
Tôi muốn hỏi những người đã đi bằng taxi một yên [14] đến đây. Nếu giữa đường taxi của anh chị không chạy nữa thì anh chị sẽ làm gì. Một tài xế xấu tính không muốn chở anh chị từ Shinjuku đến đây mà giữa chừng bắt anh chị xuống ở Hongo với lý do hỏng hóc. Gần đây đã có người gặp tình huống như vậy và đến chỗ tôi hỏi.
Tôi lập tức mở cuốn sách đến trang ba lẻ một và đưa cho anh ta xem. Mọi người đã thấy chưa, nó được đánh dấu rõ ràng ở đây. Bất chấp sự cần thiết của kiến thức pháp luật, thực tế vẫn có nhiều người không cảm thấy nó cần thiết. Cố gắng trải qua cuộc sống thiếu hiểu biết về luật giống như đi trên đường núi vào ban đêm mà không có đèn vậy.
Quý vị có thể nói rằng đó là luật dân sự, còn luật hình sự thì không cần thiết đối với một người chính trực. Đó là lý do tại sao bạn gặp rắc rối.
Cho dù một người đàng hoàng đến đâu, sự hiểu biết đó là hoàn toàn cần thiết. Để tôi ví dụ cho các bạn, nếu có một người điên trong số các bạn, xin lỗi, nhưng tất nhiên là không có người điên nào trong số các bạn, thưa các bạn, trên đời không có gì đáng sợ hơn những kẻ ngu ngốc và điên rồ. Bây giờ, khi tôi ở đây nói chuyện như thế này, tôi sẽ làm gì nếu một người điên đột nhiên rút kiếm và chém tôi? Trường hợp này thì hoặc chúng ta phải đánh anh ta hoặc là sẽ bị đâm. Rõ ràng, tất nhiên bạn sẽ nói rằng bạn nên đánh anh ta.
Được rồi, nhưng bạn có thể đánh người đó đến chết không? Bạn thấy đấy, điều tôi muốn bạn nghĩ ở đây là bên kia bị vấn đề về thần kinh. Tất nhiên, luật pháp không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với người thần kinh ở hầu hết các quốc gia. Chắc chắn rằng một kẻ điên sẽ được trắng án về tội giết người.
Câu hỏi đặt ra là liệu có biện pháp bảo vệ chính đáng nào chống lại hành động điên rồ đó hay không. Ngoài ra, Bộ luật Hình sự chỉ nêu rõ “xâm phạm không công bằng mang tính cấp bách” và không cung cấp thêm bất kì lý giải chi tiết nào. Có nhiều lý thuyết khác nhau về điều này. Tuy nhiên, nói chung, nó đồng ý với lý thuyết tích cực.
Có thể bạn cũng đã có kết luận tương tự nhưng bạn có biết lý do của nó không? Hơn thế giả sử như có một con chó điên xuất hiện thì đương nhiên bạn sẽ trả lời là giết nó đúng không? Trong trường hợp này có thể gọi là phòng vệ chính đáng không? Về bản chất thì dù với cả động vật thì...
Nghe đến đây, Tojiro chợt nhận ra người đàn ông đứng bên phải vừa chọc vào người mình. Cảm thấy lạ, anh thò tay vào ống tay áo bên phải và nhìn, nhưng không thấy bao thuốc lá nhãn hiệu Shikishima vừa mua đâu nữa. Anh ấy vội vàng đặt tay lên kiểm tra cái ví đang kẹp giữa đai áo và được nối với sợi dây vòng quanh cổ thì thấy cái ví vẫn còn nguyên, anh ấy yên tâm. Dù chỉ bị mất đi một bao thuốc nhưng cảm giác khó chịu vô cùng.
Bỏ lại nhà luật pháp học ở đó, Tojiro tiếp tục đi một vòng quanh hồ rồi vào rạp chiếu phim. Anh ấy ngồi xuống và bắt đầu nhồm nhoàm ăn trứng, trên màn hình đang chiếu một bộ phim hài nước ngoài.
Bị những ý nghĩ khó chịu làm phiền từ sáng, cuối cùng Tojiro đã có thể tạm thời quên đi những lo lắng của mình khi nhìn thấy những hình ảnh chạy nhanh trên màn hình. Khi bộ phim kết thúc và bộ phim kế tiếp sắp bắt đầu, Tojiro đã hoàn toàn đắm chìm vào trong nội dung được chiếu. Đó là một bộ phim nói về tội phạm.
Một học giả độc ác - kẻ được gọi là tiến sĩ - đã cố giết một bá tước phu nhân nào đó để biển thủ tài sản của cô ta. Mặc dù gọi là bá tước phu nhân nhưng cô ta không phải là vợ của bá tước vì bối cảnh là nước Pháp và cô ta không có chồng. Và nếu người phụ nữ chết, Tojiro hoàn toàn không hiểu tại sao tài sản lại có thể chảy vào túi của tên tiến sĩ đó. Nhưng chuyện đó thì sao cũng được. Điều thú vị của bộ phim này là cách bác sĩ giết bá tước phu nhân. Hắn ta không tự mình làm điều đó. Một thanh niên đẹp trai xuất hiện ở đây, và tên tiến sĩ đã thôi miên anh ta. Theo ám thị, người đàn ông giết người tình của mình, bá tước phu nhân, trong đêm.
Đồng hồ được chiếu lên. Hai giờ kém năm phút.
Khoảng hai giờ đêm hôm đó, anh chàng đó bật dậy. Trong giấc mộng, anh ta đi đến phòng của bá tước phu nhân. Nếu nhìn qua lỗ khóa cửa...
Lời của người giải thích đã đẩy bộ phim đạt đến cao trào. Diễn viên đóng vai chàng trai trẻ đã thể hiện rất điêu luyện khi rời khỏi phòng từ trong giấc mơ. Trái ngược với những gì người giải thích nói, anh ta gõ vào cửa phòng ngủ của bá tước phu nhân. Khi cô gái nghe thấy tiếng người yêu và ra mở cửa, bất ngờ người đàn ông lao vào bóp cổ cô. Chỗ này cực kì ly kỳ. Tojiro vừa xem phim vừa ôm chặt túi đựng trứng rỗng.
Từ đó, anh ấy trở thành một thanh tra đại tài và cuối cùng phát hiện ra rằng tiến sĩ là tên tội phạm thực sự. Khi biết sẽ bị truy đuổi ráo riết, tên tiến sĩ đã phóng xe tẩu thoát. Cuối cùng, không còn lối thoát, hắn ta đã tự tử, chàng trai trẻ đã được tha thứ và trở nên giàu có. Tojiro nín thở xem hết bộ phim.
Khi anh rời khỏi rạp chiếu phim thì trời đã tối. Thông thường anh sẽ đến một rạp chiếu khác, nhưng không biết nghĩ gì anh ấy đã đi bộ đến Tawaramachi và lên tàu.
Tojiro đã không nghĩ về ý nghĩa pháp lý của tấm vé khi anh ta nhận được nó. Bộ phim vừa xem hiện lên trong đầu anh.
Một điều gì đó khác đang xẹt qua tâm trí anh khi đoàn tàu chạy qua Yotsuyamitsuke. Những lời của người giảng luật pháp đó “Bạn sẽ làm gì nếu một người điên rút kiếm ra? Liệu giết anh ta thì có làm sao không?” cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí. Khi trở về nhà vào đêm hôm đó, Tojiro lập tức đọc lại các bài giảng mà anh đã ghi. Đến tận khuya, một vài dòng ghi chép vẫn còn hiện lên trước mắt anh.
Phòng vệ chính đáng là việc cần thiết để đối phó với hành vi xâm phạm vô cớ. Vượt quá phòng vệ chính đáng là hành vi chống trả quá mức độ cần thiết và phải chịu trách nhiệm theo quy định pháp luật.
Một cách khách quan, chỉ cần hành vi xâm phạm bất chính thì việc phòng vệ là chính đáng. Quyền tự vệ cũng được thiết lập để chống lại hành động của những người không có khả năng chịu trách nhiệm.
Từ ngày hôm sau, Tojiro hoàn toàn chìm đắm trong kế hoạch giết người của mình. Mầm mống của tội ác đã bắt đầu nảy mầm trong đầu anh ấy.
Thật không may, sự nghiêm túc và cứng cỏi của Tojiro chưa chắc khiến anh trở thành tội phạm. Sự hiểu biết chút ít về pháp luật của anh không chắc có thể giúp anh thoát tội.
Điều đáng tiếc nhất là Tojiro không bao giờ từ bỏ được ý nghĩ cực kì ngây thơ: nếu Yonosuke không còn, Miyoko sẽ quay lại với mình. Vấn đề không phải làm thế nào để giết Yonosuke hay làm thế nào để tránh các biện pháp trừng phạt của pháp luật. Tojiro cho rằng nếu thành công hai điều này thì tình yêu của anh dành cho Miyoko đương nhiên cũng sẽ thành. “Sự trùng hợp ngẫu nhiên” đã mang đến cho anh ấy những ý tưởng kỳ lạ.
Theo những gì Tojiro biết, quyền tự vệ cũng được thiết lập để chống lại hành động của những người không có khả năng chịu trách nhiệm và Yonosuke là một kẻ mắc bệnh mộng du nặng. Tất nhiên, người mộng du có thể phạm tội trong mơ. Tojiro đã thấy trong phim như vậy (mặc dù có hơi khác với mộng du). Tojiro sử dụng kiến thức về luật và ấn tượng của mình về bộ phim để phạm tội như thế nào? Tôi nghĩ rằng người đọc đã đoán được.
Vài ngày sau Tojiro đã hoàn thành một kế hoạch trong đầu.