Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 932 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Một
Image

Ngay từ lúc bước lên tàu ở ga Tokyo, tôi đã bắt đầu tự hỏi người đàn ông đó đang làm gì. Không phải là tôi đang tưởng tượng, nhưng đúng là người đàn ông đó cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

Anh ta trông khá xanh xao, gầy gò, tầm ba mươi tư hoặc ba mươi lăm tuổi và không phải là người có vẻ ngoài khiêm tốn. Anh ta mặc bộ com lê chỉnh tề và một chiếc áo choàng không có gì đặc biệt. Ngay khi bước lên tàu, anh ta đã tháo mũ và đặt lên giá để đồ.

Tôi chắc rằng mình đã trông thấy anh chàng này ở đâu đó trước đây. Anh ta dường như cũng biết tôi. Anh ta ngồi cách tôi một hàng ghế. Thật không dễ chịu gì khi phải duy trì trận chiến mắt đối mắt như vậy trong khoang tàu hạng ba không mấy đồng đúc.

Tôi không biết chuyến tàu này sẽ đi bao xa, nhưng tôi cần đến thành phố T trong tối nay. Thật phiền khi phải đối mặt với người đàn ông xa lạ này trong vài giờ đồng hồ.

Khi tàu đến gần Yokohama, vị khách ngồi đối diện chuẩn bị xuống, tôi bèn chuyển sang chỗ đó ngồi để quay lưng về phía người đàn ông xa lạ. Tôi nghĩ bụng: “Chắc mình đã từng gặp hắn ở đâu đó.

Trong những trường hợp như thế, tôi luôn áp dụng quy tắc nhanh chóng phân loại những người khác nhau trong đầu và nhớ lại họ. Tôi từng gặp nhiều người tại văn phòng chính phủ trong suốt mấy năm làm công tố viên. Vì thế, đây là điều đầu tiên tôi nghĩ đến. Nhưng khuôn mặt của người đàn ông xa lạ này không hề được ghi lại trong ký ức công việc của tôi.

Tiếp theo, phải kể đến những người mà tôi từng cộng tác ở các tạp chí và những người cùng sở thích viết lách đang sáng tác những câu chuyện trinh thám nhàm chán. Tôi rà soát trong đầu tất cả những người thuộc nhóm này nhưng vẫn không thấy bóng dáng người đàn ông lạ mặt này đâu cả.

Cuối cùng, tôi nghĩ về những người quen theo nhóm nghề nghiệp, nhưng cũng không thể nhớ ra ai có gương mặt giống anh ta.

Tôi chắc chắn mình sẽ không bao giờ quên mặt của những bạn học cũ và những người tôi gặp khi làm luật sư. Anh chàng xa lạ kia rõ ràng không nằm trong số họ.

Hết cách, tôi đành tiếp tục nghĩ về từng người mà tôi tình cờ gặp thoáng qua trong đời. Ví dụ như một tài xế taxi hay một cậu bé ở khách sạn Imperial...

Rồi đột nhiên, tôi nhớ ra mình đã bắt gặp người đàn ông này trên tàu điện từ Shinjuku đến Shiomachi vào đêm hôm trước. Tất nhiên, không phải tự dưng mà tôi lại nhớ một hành khách đi tàu cùng mình, phải có lý do đặc biệt nào đó khiến tôi bị ấn tượng bởi anh ta.

Khi tôi lên tàu từ Shinjuku, người đàn ông này đã đi cùng tôi. Sau đó, anh ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi trong phần lớn thời gian. Ngay cả khi phụ xe đang phát vẻ, tôi vẫn thấy anh ta lầm bầm điều gì đó. Tôi nghĩ: “Một gã đáng ghét.”

Một người không bao giờ chịu thua như tôi dĩ nhiên sẽ nhìn lại anh ta. Người đàn ông lập tức ngoảnh mặt đi. Nhưng chỉ một lát sau, khi tôi chuyển ánh mắt sang chỗ khác thì anh ta lại nhìn tôi, thật là một kẻ khó ưa.

Tôi xuống tàu ở Shiomachi và bước vào con phố đông nghịt người, quẳng kẻ khó ưa kia ra khỏi đầu. Chắc chắn tôi sẽ chẳng nhớ gì đến anh ta nếu không gặp lại anh ta trên tàu này. Người đàn ông xa lạ đó hiện đang ở trên cùng một chuyến tàu với tôi.

Tôi cảm thấy hối hận vì không mang theo tạp chí lên tàu. Kể từ khi còn là một đứa trẻ, tôi luôn thích nhìn ra ngoài cửa sổ mỗi lần đi tàu, đến bây giờ tôi vẫn giữ sở thích đó. Vì vậy, tôi thường không mang theo gì nhiều mà chỉ nhìn ngắm khung cảnh ở bên ngoài. Hôm nay cũng vậy.

Lúc đến ga Tokyo, tôi mua vài tờ báo nhưng đã đọc hết khi đi ngang qua Omori. Không có gì làm, tôi đành ngoảnh ra nhìn ngắm khung cảnh cuối xuân bên ngoài và nghĩ đến người đàn ông xa lạ kia. Sự hiện diện của anh ta đã mắc kẹt trong đầu tôi một cách kỳ lạ.

Có lẽ ngay lúc này, đằng sau tôi, anh ta đang lẩm bẩm gì đó cũng nên! Càng nghĩ tôi càng không thể ngồi yên được.

Tôi bắt chuyến tàu số ba mươi ba đi Nagoya, lúc đó là mười một giờ ba mươi lăm phút sáng khi tôi rời ga Tokyo trên một chiếc tàu phổ thông. Một tiếng sau, tôi đến ga Kozu, tôi mua một hộp cơm trưa và vài tờ tạp chí từ những người bán hàng rong. Khi đi qua đường hầm Hakone, tôi mở tạp chí ra đọc hồi lâu, nhưng dù có làm gì đi chăng nữa, tôi cũng không thể tập trung hoàn toàn được.

Đến đây, các bạn có thể thắc mắc tại sao tôi lại quan tâm nhiều đến người đàn ông mà tôi mới gặp một lần và lườm mắt qua lại với nhau. Trên thực tế, tôi cũng muốn nói điều đó sớm. Tôi muốn viết càng chi tiết càng tốt. Tuy nhiên, khi tôi cố gắng mô tả cảm xúc của mình dành cho người đàn ông đó, tôi không thể không thở dài về kỹ năng viết của mình. Tóm lại, người đàn ông đó, như tôi đã nói, là một người rất bình thường nhưng lại tạo cho tôi một cảm giác gì đó rất lạ.

Lần đầu trông thấy anh ta vào tối hôm trước, tôi không phát hiện ra có gì bất thường. Nhưng bây giờ nhìn kĩ anh ta, chẳng hiểu sao tôi có cảm giác như mình vừa bị một con rắn tấn công - cảm giác tương tự như khi tôi nhìn thấy một con nhện hay chạm vào một con sên.

Người đàn ông trông giống như con vật lai giữa rắn, nhện và sên này ngồi sau tôi khoảng hai mét, cảm giác không ổn chút nào. Cảm giác này chỉ có thể tưởng tượng chứ không thể dùng lời lẽ để miêu tả rõ ràng. Đó là lý do tại sao tôi không thể thả mình vào những trang giấy đang cầm trên tay.

Tôi sợ hãi rằng một bàn tay như con sên có thể xuất hiện trên vai tôi, một cái cổ như con rắn hoặc một chiếc chân của nhện có thể quấn quanh tôi. Khi đoàn tàu rời ga Mishima, con rắn cuối cùng cũng thò đầu ra trước mặt tôi.

Ngay sau khi tàu rời ga Mishima, một giọng nói đột nhiên cất lên khiến tôi sửng sốt: “Xin chào!”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »