Đến khoảng cuối chiều thì họ xuống đến chân ngọn đồi cuối cùng, chỉ còn băng qua một cánh đồng và trèo lên một lối dốc cuối cùng nữa là tới được Wooler. Mặc dù phải đi bộ suốt một chặng đường dài, lên đồi xuống dốc liên tục, vượt qua những vùng đất gồ ghề trong suốt hàng giờ đồng hồ, vậy mà cô lại cảm thấy khỏe lên. Cơn đau đầu vẫn còn đó, nhưng cô đã dần cảm thấy dễ chịu hơn trong bầu không khí mát mẻ, trong lành. Cơ thể cô vẫn còn đau nhức, nhưng dù sao thì việc đi bộ cũng đã giúp ích cho cô phần nào.
Khi nhóm người hành hương đi xuống đến đường cao tốc, cô đã nói ra những lời mà cô đã âm thầm luyện tập trong suốt nửa giờ qua.
“Tôi cần phải đến bưu điện trước khi nơi đó đóng cửa.” Cô nói với người phụ nữ đã cho cô mượn áo khoác. “Tôi có thể trả lại cô chiếc áo ở nhà nghỉ Youth Hostel sau không?”
“Đương nhiên rồi. Cô có thể cùng ăn bữa tối với chúng tôi chứ?”
“Cảm ơn.” Cô xoay người, khi đang chuẩn bị vội vã đi xuống dưới đường thì lại cảm thấy có một bàn tay đặt trên vai mình.
Jeff hỏi: “Chúng tôi có thể giúp gì cho cô không?” Ông hỏi bằng giọng dịu dàng bất thường.
Lòng tốt của ông dường như đã tác động đến cô và trong một khoảnh khắc, cô không muốn gì hơn là kể hết toàn bộ mọi chuyện cho ông biết. Nhưng lúc này cô đã ở rất gần rồi. Từ Wooler cô có thể bắt xe buýt hoặc taxi, có thể gọi điện thoại nữa. “Ông đã giúp đỡ tôi rồi.” Cô trả lời. “Hẹn gặp ông tối nay.”
Cô chờ đợi ông sẽ nói rằng ông cũng mong chờ điều đó, vì đây là những lời mà ông có thể sẽ nói ra. Thế nhưng không. Ông đặt lại tay lên vai cô một lần nữa. “Chúa phù hộ cho cô.” Ông nói, trước khi dẫn đoàn người của mình rời khỏi đường chính. Cô nhìn đoàn người khuất dần, tâm trạng lúc này như thể cô đang đứng trên một tảng băng, nhìn thấy vết nứt cuối cùng xuất hiện, biết chắc rằng mình sẽ chẳng thể nào tránh được cú ngã này.
Đến bưu điện, cô mua một cái phong bì. Cô xé một trang giấy từ cuốn sổ ghi chú của mình ra và viết nguệch ngoạc lên đó vài từ. Cô dán phong bì lại và sau đó tìm đường trở về nhà nghỉ Youth, cẩn thận tránh mặt những người trong nhóm khách hành hương ấy. Cô gửi lại bức thư cho Jeff và lần nữa rời đi.
Bên cạnh bốt điện thoại công cộng nằm bên đường, cách đó khoảng một trăm mét, một người đàn ông mặc chiếc áo khoác da mềm, đầu đội mũ phớt đang bước ra từ chiếc xe Land Rover. Người đàn ông mặc chiếc khoác bông màu xanh lam cũng bước xuống từ ghế phụ dành cho khách.
Cô nhanh chóng thụt người lại phía sau cửa chính nhà nghỉ Youth, khuất khỏi tầm nhìn và quan sát người đàn ông trong bộ ba đang đi xuống dưới đường kia. Gã chặn lại người đầu tiên gã gặp được và hỏi người ấy gì đó trong khoảng vài giây. Rồi đến một người khác nữa, một người phụ nữ đứng tuổi, bà ấy lắc đầu và gã đàn ông lại đi tiếp. Trong khi đó, người đàn ông mặc chiếc áo khoác màu xanh lam đang tiến về phía cô. Người phụ nữ với mái tóc màu vàng cũng bước ra khỏi chiếc xe Land Rover và băng qua con đường.
Cô mới thật là ngu ngốc làm sao. Khu vực này có rất ít thị trấn và làng mạc. Bọn chúng đương nhiên sẽ đến thị trấn lớn nhất vùng để tìm kiếm rồi. Cô vội vàng lách ra khỏi cửa nhà nghỉ và bắt đầu di chuyển về phía trung tâm thị trấn.
Đường St Cuthbert nằm phía bên trái Wooler dọc theo đường B6348. Mặt trời đã khuất bóng khi cô rời khỏi đường lớn để hướng về phía đông bắc, băng qua một vùng nông thôn rộng. Đầu cô bắt đầu đau trở lại, toàn thân cô run rẩy vì đói khát, và những giọng nói của những người đã khuất kia lại ùa về bên tai cô lần nữa.