Kẻ Sống Sót

Lượt đọc: 11677 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 33 -

Hildegard dùng mu bàn tay lau đi những vệt nước mắt còn sót lại. Sau đó, bà đến bên chiếc bàn, bấm vào một chiếc chuông nhỏ bằng kim loại. Bà quay mặt về phía cửa sổ, ánh mắt như đang nhìn chằm chằm vào thứ gì đó ở bên ngoài. Nhìn qua vai bà, Ajax chẳng thể nhận thấy được điều gì khác ngoài bầu trời tối đen như mực.

Khi Ajax định tiếp tục cuộc trò chuyện thì nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên ngoài hành lang. Cánh cửa mở ra, Hildegard cũng xoay người lại.

“Báo các xơ không cần phải chờ nữa.” Bà ấy nói với ai đó bên ngoài ngưỡng cửa. “Ta sẽ cố gắng đến sớm nhất có thể.”

Cánh cửa phòng đóng lại, tiếng bước chân cũng xa dần. Vị nữ tu già vẫn đứng bên cửa sổ, khuôn mặt đượm vẻ đăm chiêu.

“Mẹ Hildegard, chi tiết sự việc trong vụ tai nạn khinh khí cầu này rất khó giải thích.” Ajax bắt đầu. “Phi công là một người dày dặn kinh nghiệm. Chuyến đi như thế này trước đó anh ta cũng đã thực hiện rất nhiều rồi. Bản thân chiếc khinh khí cầu cũng thường xuyên được kiểm tra cẩn thận để đảm bảo an toàn cho khách tham quan. Mọi điều kiện đều rất tốt. Lẽ ra vụ tai nạn này không thể xảy ra được.”

Khuôn mặt Mẹ Hildegard thoáng dịu lại. “Ta có thể giúp gì không?”

“Dường như đã có chuyện gì đó xảy ra trong chuyến bay. Chúng tôi sẽ không loại trừ bất cứ khả năng nào có thể khiến tai nạn xảy ra, kể cả nguyên nhân là do hành động của một hay một số hành khách trên chuyến bay đó.”

Khuôn mặt căng bóng, mịn màng của vị nữ tu già lúc này đang hằn lên những vết nhăn sâu.

“Mẹ có biết bất cứ dấu hiệu nào cho thấy xơ Maria Magdalena có thể đã gặp vấn đề nào đó không? Mẹ có để ý thấy sự bất thường nào trong hành vi của xơ ấy trong vài tuần gần đây không?”

Vẻ mặt vị nữ tu vẫn rất bình thản. “Cậu nghi ngờ xơ ấy đã gây ra tai nạn ư?”

Ajax nhanh chóng lắc đầu. “Tôi không có bất cứ lý do gì để nghi ngờ điều đó cả. Đây là những câu hỏi mà tôi cần phải đưa ra cho tất cả các gia đình nạn nhân có liên quan.”

Nữ tu già rời ánh mắt khỏi Ajax và nhìn đăm đăm lên trần nhà. “Mọi hành vi của xơ ấy vẫn bình thường.” Bà nói. “Ta không nhớ là có bất cứ điểm gì bất thường hay đáng chú ý cả. Nếu nói là có điều gì đó, một điều tác động mạnh đến xơ ấy ư? Thì ta không biết. Nếu có thì chỉ là chúng ta đã chuẩn bị một buổi lễ nhỏ nhân kỷ niệm tuổi bốn mươi của xơ ấy, em gái của xơ ấy cũng sẽ đến tham dự, điều đó luôn khiến xơ ấy hạnh phúc. Xơ ấy hoàn toàn không biết gì về chuyến du ngoạn trên khinh khí cầu lần này, dù tất cả chúng ta đều biết trước cả. Đây là một sự ngạc nhiên mà chúng ta dành cho xơ ấy. Tất cả các xơ khác đều cảm thấy mừng cho xơ ấy.” Bà thở dài. “Sứ mệnh của chúng ta ở nơi này là xua tan đi những nỗi lo âu và bận tâm trần thế. Ta đoán rằng có lẽ chúng ta chỉ đang đè nén chúng xuống mà thôi.”

“Xơ Maria Magdalena có cảm thấy hạnh phúc khi sống ở đây không?”

Hildegard nhìn xoáy vào anh. “Xơ ấy là một cô dâu của Chúa. Chúng ta tin rằng không có vinh dự nào lớn lao hơn điều đó đối với một người phụ nữ đâu.”

Ajax đứng dậy. “Tôi có thể xem qua phòng của xơ ấy chứ?”

Nhìn vào biểu cảm trên gương mặt Hildegard thì cứ như thể anh vừa đòi xem đồ lót của xơ ấy vậy. “Phòng của xơ ấy sao?”

“Vâng. Không gian riêng tư của xơ ấy. Nơi xơ ấy cất giữ tất cả đồ đạc của mình.”

“Chúng ta không có đồ đạc gì cả, ngài thanh tra ạ. Chúng ta đã lập lời thề sẽ không có bất cứ vật tư hữu nào. Và chúng ta cũng không có phòng riêng. Nơi nghỉ ngơi của các xơ sẽ được thay đổi luân phiên để không ai phải sống cố định ở một nơi cụ thể nào hết.”

“Vậy thì tôi có thể xem nơi mà xơ ấy đã nghỉ ngơi đêm qua không?”

“Ta không thể cho phép điều đó được.”

Ajax phải tự nhủ rằng anh đang nói chuyện với một người phụ nữ luống tuổi chẳng biết chút gì về thế giới bên ngoài, một người vừa mới nhận được tin dữ. Mặt khác, anh đã có một ngày vô cùng tồi tệ rồi. “Mẹ Hildegard, đây sẽ trở thành tiền đề cho một trường hợp có thể phát triển thành một vụ án điều tra vô cùng nghiêm trọng và tôi có thừa khả năng để quay trở lại đây với một tờ sắc lệnh khám xét. Việc này giờ chỉ còn phụ thuộc vào Mẹ thôi.”

Một tia giận dữ thoáng xuất hiện trên gương mặt nữ tu già nhưng bà đã kìm nén nó lại. “Đợi ta ở ngoài.” Bà nói với Ajax.

Ngoài hành lang, Ajax và Mojo đứng nhìn nhau.

“Dường như bà ta không quan tâm lắm đến cái chết của xơ Maria Magdalene.” Mojo nói. “Anh có để ý thấy điều đó không?”

“Đương nhiên là có.”

Cánh cửa phòng mở ra và Mẹ Hildegard bước ra ngoài. Chẳng nói một lời, bà đi dọc theo hành lang, ngược hướng với cầu thang. Hai người họ theo sát phía sau. Đến khi hương vị của bữa tối dần nhường chỗ cho mùi nhang đèn, Ajax nhận ra rằng họ đã tiến đến nhà nguyện rồi.

Anh cảm thấy ngón tay của Mojo đang chạm vào bên sườn mình.

“Mẹ, thứ lỗi cho tôi lỗ mãng.” Anh nói. “Nhưng tôi không thể không nói rằng tôi nhận thấy dường như Mẹ còn cảm thấy buồn vì Jessica chết hơn là chị gái cô ấy.”

Nữ tu già dừng bước. “Ta đã khiến cậu có ấn tượng đó sao? Ta xin lỗi. Bất cứ cái chết nào cũng đều đáng được thương tiếc cả. Và được tôn vinh nữa, bởi vì tất cả những người đã mất đều được trở về với Chúa.” Bà lại tiếp tục bước đi.

“Bà ta đang cố ý làm anh điên lên đây.” Mojo lầm bầm.

“Maria sống cùng Mẹ bao lâu rồi?”

Hildegard đi chậm lại để Ajax có thể theo kịp. “Xơ Maria Magdalena gia nhập cùng chúng ta vào năm xơ ấy mười tám tuổi. Bình thường, chúng ta sẽ không nhận những cô gái trẻ dưới hai mươi mốt tuổi. Cuộc sống của một cô dâu của Chúa rất cực khổ và không phải ai cũng có thể đảm đương được. Nhưng lúc đó, Mẹ Tối cao lại cảm thấy đức tin của xơ ấy rất mạnh, vì vậy người đã bỏ qua một số lời can ngăn của các xơ bề trên để chấp nhận xơ ấy.”

“Hai mươi hai năm.” Ajax nói. “Vậy thì Mẹ cũng không thể nói rằng xơ ấy chưa hiểu hết lễ nghi.”

Họ đã đến cuối hành lang. Trên bức tường phía trước là một cánh cửa sổ có chấn song, tiếng hát của các xơ đang tham gia buổi cầu nguyện vọng tới qua cửa sổ. Hildegard dừng lại, ra hiệu cho Ajax nhìn vào trong.

Ba trong số các mặt tường của nhà nguyện bên dưới có những ô cửa sổ lớn bằng kính có mái vòm cong. Sàn nhà được lát gạch vuông đan xen hai màu đen trắng, mỗi bên sàn xếp ba hàng ghế dài, quay mặt vào trong. Ánh sáng yếu ớt bên ngoài cửa sổ rọi vào căn phòng tạo thành những cái bóng đầy màu sắc cùng ánh nến khe khẽ lay động theo những làn gió vô hình thổi đến.

Có khoảng bốn mươi xơ đang đứng tại những hàng ghế nằm gần vị trí bệ thờ nhất, hát bài kinh thánh bằng tiếng La tinh mà không cần nhạc đệm.

“Thật tuyệt vời.” Ajax nói. “Mẹ thật là may mắn khi ngày nào cũng được nghe những thanh âm tuyệt diệu này.”

Nữ tu già nói: “Ta phải thẳng thắn thừa nhận với cậu rằng ta chính là một trong những người phản đối việc nhận xơ Maria Magdalena vào đây. Lúc đó ta đã đưa ra lý do rằng xơ ấy còn quá trẻ mà trách nhiệm cần phải gánh vác lại quá lớn. Nhưng sự thực là ta cảm thấy lo lắng về đức tin của xơ ấy.”

“Từ khi nào thì xơ ấy có thể thuyết phục được Mẹ?”

Đôi mắt của nữ tu lại lần nữa trở nên lạnh lùng, trước khi bà quay đi và dẫn họ đi lên một cầu thang khác hẹp hơn. Ajax đã phải cúi đầu xuống khi lên tới nơi. Họ đang ở trên gác mái. Có rất nhiều cánh cửa hẹp được bố trí dọc theo hai bên hành lang. Không gian tràn ngập thứ mùi của phụ nữ, mùi trang phục mới giặt, mùi hương nhẹ nhàng mang theo chút ngọt ngào của phòng tắm nữ. Hai người họ theo sau Hildegard đến giữa hành lang thì bà dừng lại, đẩy một cánh cửa phòng mở ra và bước vào trong.

Ajax nghĩ căn phòng đúng nghĩa là phòng áp mái. Phòng chỉ khoảng hơn ba mét, đúng tiêu chuẩn của một phòng nghỉ tạm ở nhà ga. Đồ đạc duy nhất có trong phòng là một chiếc giường nhỏ bằng kim loại và một tủ gỗ bên cạnh. Bức tường phía sau nghiêng theo độ dốc của mái nhà và ô cửa sổ thì nhìn thẳng ra biển. Phía trên đầu giường có treo một cây thánh giá bằng gỗ.

“Chúng ta ở đây hướng đến lối sống tối giản.” Nữ tu già lên tiếng, thanh âm còn có chút tự hào nữa.

“Không có chút tư trang nào sao?”

“Mọi người ở đây có thể giữ ảnh gia đình nhưng không được phép trưng bày chúng. Ta tin rằng cậu có thể tìm được một bức ảnh của xơ ấy và Jessica trong ngăn kéo tủ.”

Ajax coi những lời đó như một sự đồng ý, anh băng qua căn phòng nhỏ, mở ngăn kéo của chiếc tủ gỗ cạnh giường ra. Bên trong, anh tìm được một hộp đựng khăn giấy, một chiếc túi đựng đồ vệ sinh cá nhân, một bịch băng vệ sinh và một bức ảnh có hình chụp hai cô gái được đóng khung cẩn thận.

Anh lấy bức ảnh ra xem, cảm nhận được rõ ràng là Mojo đã đẩy nhẹ anh một cái từ phía sau.

Maria Magdalena, người lớn tuổi hơn trong hai chị em, ở bức ảnh này nhìn thế nào cũng thấy cô ấy chỉ tối đa khoảng mười bảy tuổi mà thôi. Gương mặt phúng phình không chút tì vết của một thiếu nữ còn rất trẻ. Mái tóc màu đen sẫm bóng mượt và cuộn thành từng gợn sóng nhỏ dài quá vai. Cô ấy có đôi mắt màu nâu. Jessica thì trông trẻ hơn một chút, và nói một cách công bằng thì cũng có chút kém sắc hơn. Tất nhiên là chỉ một chút thôi. Hai người họ trông rất giống nhau.

“Họ đã thật xinh đẹp.” Ajax nói, trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác tội lỗi khi nhớ đến sự thật rằng Jessica chưa chết. Nữ tu dường như không hề để ý đến lời nhận xét của anh.

“Có một lý do khác khiến ta cho rằng Maria Magdalena vốn không phù hợp để gắn bó cả cuộc đời mình ở tu viện. Khuôn mặt của xơ ấy, kể cả khi xơ ấy có đeo mạng che mặt, thì đôi mắt vẫn trông như tranh vẽ vậy. Các nữ tu thì luôn cần bình dị nhất có thể. Trước đây, những nữ tu xinh đẹp còn phải tạo ra một vết sẹo trên mặt mình để ngăn cản những sự phù phiếm quấy nhiễu. Đương nhiên là ta không hề ủng hộ việc làm đó.”

“Tên xơ ấy là gì? Trước khi xơ ấy trở thành Maria Magdalena? Mẹ còn nhớ không?”

Vẻ mặt nữ tu già đã cho thấy bà vẫn còn nhớ rõ, nếu có quên gì đó chắc cũng rất ít mà thôi. “Tên xơ ấy là Isabel.”

“Isabel Lane?”

“Không. Jessica đã kết hôn một thời gian ngắn. Cô ấy đã cho chúng ta xem ảnh cưới của mình nhiều năm về trước. Cô ấy cũng chưa từng nói với chúng ta rằng cô ấy đã ly hôn. Chúng ta chỉ phỏng đoán thôi.”

“Vậy còn Isabel là…”

“Isabel Jones. Và rất có thể Jessica cũng từng mang họ Jones trong lực lượng cảnh sát, mặc dù ta cũng không dám chắc về điều đó.”

Ajax trừng mắt nhìn. “Jessica là cảnh sát?”

Nữ tu trông có vẻ thích thú. “Ta cứ nghĩ là cậu đã biết rồi chứ.”

“Chúng tôi mới chỉ có được thông tin từ công ty quản lý khinh khí cầu. Những thông tin đó chỉ liệt kê địa chỉ nhà và người thân của họ chứ không hề có nghề nghiệp. Mẹ có biết là ở đâu không? Sở cảnh sát cô ấy công tác ấy?”

“Ta e là mình không thể giúp được rồi. Nhưng ta nghĩ chắc không phải ở vùng này vì cô ấy phải đi cả chặng đường dài để đến đây. Chúng ta chỉ biết địa chỉ của cô ấy ở York mà thôi.”

Ajax gật đầu. Ai đó ở sở cảnh sát Bắc Yorkshire hẳn là đang trên đường đến thẳng nhà của Jessica Lane để báo tin cho bất kỳ ai mà họ gặp được. Cô ấy đã ghi danh người nhận tin tức của mình là xơ Maria Magdalena.

“Ta thực sự phải đi rồi, thanh tra ạ. Ta muốn cầu nguyện cho linh hồn của những chị em thân yêu của chúng ta. Tất nhiên, chúng ta sẽ rất hoan nghênh nếu cậu muốn cùng tham gia.”

“Cảm ơn, nhưng tôi cần phải làm việc thêm vài giờ đồng hồ nữa. Tôi có thể giữ bức ảnh này không? Chỉ một thời gian ngắn thôi. Tôi sẽ gửi nó lại cho các vị.”

Sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý của Hildegard, anh nhờ bà dẫn họ ra khỏi phòng, đi dọc theo hành lang dẫn đến cầu thang, xuống tầng trệt.

“Winifred sẽ mở khóa cổng cho hai người. Liệu có là quá sớm nếu ta muốn hỏi rằng thi thể của xơ Maria Magdalena sẽ được xử lý như thế nào không? Chúng ta có một nghĩa trang nhỏ ở nơi này. Ta không chắc là xơ ấy còn có người thân nào khác ngoài Jessica.”

Suýt nữa thì Ajax đã quên mất lý do mình đến đây.

“Họ sẽ cố gắng trả thi thể xơ ấy cho người thân nhanh nhất có thể. Trong trường hợp nếu như không có người thân nào đến nhận, các nhân viên phụ trách có thể sẽ gửi lại cho tu viện. Tuy nhiên, có một việc tôi buộc phải yêu cầu Mẹ giúp. Mặc dù việc này rất khó khăn, nhưng thực sự cần thiết.”

“Cậu muốn ta đến nhận dạng thi thể sao?”

“Không nhất thiết phải là Mẹ.”

Bà thở dài. “Đương nhiên người đó phải là ta rồi. Tối nay sao?”

“Ngày mai cũng được. Tôi sẽ cử một xe đến đây đón Mẹ và đưa Mẹ đến nhà xác.”

“Cảm ơn. Tình trạng của xơ ấy có phải rất tệ…”

“Khuôn mặt của xơ ấy bị tổn hại một chút. Nhưng xơ ấy vẫn là người phụ nữ mà Mẹ biết.”

“Còn Jessica thì sao? Cậu vẫn tiếp tục tìm kiếm cô ấy chứ?”

“Đương nhiên rồi. Chúng ta hãy hy vọng rằng Mẹ sẽ không phải tiếc thương cho cả hai người họ.”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sharon bolton