Kẻ Sống Sót

Lượt đọc: 11730 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 69 -

Những con đường lát sỏi nhỏ hẹp từ triều đại Tudor của thành phố York cổ kính vô cùng nhộn nhịp, cửa hàng hai bên đường hiện lên với dáng vẻ cầu kỳ và sang trọng, nhìn như một hàng dài những món quà Giáng sinh đã được mở nắp. Tiếng chuông gần như vang lên ở tất cả mọi nơi cô đặt chân đến, mọi người í ới gọi nhau, xe cộ qua lại nườm nượp. Từ mỗi khung cửa sổ lại thoảng qua một thứ mùi vị mới: hương nước hoa nhiệt đới, mùi thịt nướng, mùi đường cô đặc. Sau khi thoát khỏi sự cô lập ở công viên quốc gia, sự yên tĩnh mà bình dị của các thị trấn nhỏ phương bắc thì quy mô, tốc độ và âm thanh của thành phố York này khiến cho mọi giác quan của cô bị choáng ngợp.

Cô băng qua con sông Ouse trên cây cầu Micklegate, cảm thấy thật hạnh phúc bởi đã mặc tới hai chiếc áo khoác lúc này, vì ở York rất lạnh. Nơi này nằm sâu trong đất liền hơn Berwick-upon-Tweed và ít chịu tác động từ hiệu ứng nóng lên của đại dương, những cơn gió lạnh được giữ lại trong mọi ngóc ngách của thành phố.

Cô trùm mũ của chiếc áo khoác màu xanh lam lên đầu, tiếp tục di chuyển xuyên qua những con đường cũ nhỏ hẹp ít được trang bị camera hơn. Cảnh sát đang tìm kiếm một người phụ nữ, nếu như cô đi một mình sẽ rất dễ bị phát hiện, thế nên cô đã hòa mình vào một nhóm khách du lịch đi bên cạnh, thậm chí là tham gia cùng một nhóm khách du lịch theo đoàn có hướng dẫn viên đi cùng trong khoảng vài trăm mét.

Luôn trong trạng thái hoảng sợ sẽ bị trông thấy, cô không đi theo con đường dẫn trực tiếp ra khỏi ga, thay vào đó, cô lang thang trên những con phố cũ của thành phố, như thể đang cố gắng cắt một cái đuôi đang bám theo mà cô biết chắc rằng không hề có thật. Cái cảm giác bị theo dõi, bị săn đuổi cứ càng lúc càng trở nên mãnh liệt trong cô.

Cô đang đi đến con đường đối diện phía tây nam của một bức tường cổ của thành phố khi tiếng chuông từ nhà thờ gần đó vang lên báo hiệu lúc này đã là bốn giờ. Cô dừng chân ở góc đường khoảng vài phút, biết chắc rằng đủ loại xe cảnh sát có thể đến bất cứ lúc nào.

Sau khoảng mười phút, cô lách vào một con hẻm nhỏ nằm giữa hai dãy nhà liền kề. Đến cánh cửa nhà thứ mười một, cô dừng lại quan sát xung quanh. Không có ai lảng vảng bên ngoài. Cô chạy áp sát vào bức tường, tìm một điểm tựa, bò lên rồi trèo qua tường. Cái thùng rác đặt ở phía bên kia tường đã khiến cô trượt chân ngã nhào.

Khoảng không phía sau bức tường có một nửa là vườn, nửa còn lại là một cái chuồng chó trống rỗng. Hai con chó chăn cừu Đức được chủ nhân của chúng nuôi trong nhà bằng hai chiếc cũi tạm. Cô đi qua chỗ bức tượng nữ tu than khóc đặt trên một bãi cỏ nhỏ và mở khóa cửa sau của ngôi nhà.

“Neil ơi?” Cô gọi. “Có ai không?” Cô hỏi, dù cảm nhận được chắc chắn rằng sẽ chẳng có ai ở nhà. Cô tháo giày, cởi cả hai chiếc áo khoác và treo chúng lên trên giá, uống thẳng nước từ vòi và uống thêm gần một cốc sữa từ trong tủ lạnh nữa. Lẽ ra cô đã có thể ăn uống nhiều hơn, nhưng cô chẳng tìm được thứ gì còn tươi mới trong tủ lạnh, chỉ còn lại chút phô mai khô khốc, một ít thịt xông khói, một ít rau củ đã hỏng. Nhìn cái tủ lạnh, cũng như căn nhà vắng lặng này, thì cũng đủ để cô hiểu rằng chẳng có ai ở nhà hết cả. Căn nhà hẳn đã vắng chủ mấy ngày rồi.

Dao kéo, bát đĩa trên giá phơi đã ráo nước. Một con dao làm bếp lớn đã được sử dụng để mở một chiếc phong bì màu nâu, nhưng nhìn dấu bưu điện thì hẳn là từ nhiều ngày trước rồi. Con dao được đặt sát mép kệ bếp. Một làn gió mạnh thổi qua cũng có thể khiến nó quay tròn và rơi xuống sàn nhà. Cô cầm nó lên, đặt nó lại lên trên chiếc phong bì đã mở.

Trên kệ bếp, bên cạnh hai bịch bánh mì là một gói bánh bơ đậu phộng hiệu Reese. Khi quan sát những thứ đó, cô đã phải nắm chặt vào kệ bếp để tự ổn định bản thân và tựa đầu vào mặt trước mát lạnh của tủ đựng đồ.

Rèm cửa nơi phòng khách đã được kéo ra. Không chạm vào bất cứ thứ gì, cũng không làm di chuyển bất cứ thứ gì, giữ chặt lấy chiếc ba lô của mình, cô đi qua tầng trệt đến hành lang, rồi lên lầu. Cô cần phải tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ và tìm một chỗ ấm áp để nghỉ ngơi. Trước khi họ tìm đến cô.

Lên đến đầu cầu thang, cô băng qua ba cánh cửa đóng kín để vào phòng ngủ chính và sau đó là đến phòng tắm riêng. Phòng tắm được thiết kế mô phỏng theo lối kiến trúc thời Victoria, các bức tường được lát bằng những tấm ván mộng ghép, sơn màu hồng kem dịu. Một chiếc bồn tắm có chân cỡ đại chiếm phần lớn không gian của căn phòng.

Trên chiếc kệ nằm giữa bồn rửa tay và tấm gương là một thanh nhựa mỏng màu trắng, trên thanh nhựa có hai khoảng hở nhỏ xíu, mỗi khoảng lại để lộ ra một sợi dây thép mảnh màu xanh lam. Cô nhặt nó lên, nhưng không thể nhìn rõ được nó, vì lúc này cô lại đang khóc.

Nắm chặt nó trong tay, cô quay lại phòng ngủ, nằm xuống giường và bấm điều khiển từ xa để bật chiếc ti vi nhỏ lên. Cô chỉ mất khoảng vài phút để dò được kênh tin tức của đài BBC.

Người đàn ông mà cô đã nhìn thấy trên ti vi vào buổi sáng hôm đó, thanh tra Ajax Maldonado, đang đứng bên ngoài sở cảnh sát ở Newcastle.

“Bây giờ, chúng tôi đã có lý do để tin rằng Jessica Lane vẫn còn sống sót sau vụ tai nạn khinh khí cầu và có thể đang cần được hỗ trợ khẩn cấp về mặt y tế.” Maldonado rất giỏi khi nói trước ống kính máy quay, không thấy có chút lúng túng nào mà hầu hết các sĩ quan cảnh sát thường mắc phải. “Có thể cô ấy đang gặp phải tình trạng mà người ta vẫn gọi là Rối loạn căng thẳng cấp tính. Thậm chí có thể cô ấy không còn bất cứ ký ức rõ ràng nào về những chuyện đã xảy ra.” Anh ta dừng lại, liếc nhìn thứ gì đó trong tay mình. “Bất cứ ai trong số các bạn nếu bắt gặp Jessica thì không nên tiếp cận cô ấy, trong trạng thái vẫn còn bị chấn động, cô ấy có thể gây nguy hiểm cho chính bản thân mình và cho cả người khác nữa, điều các bạn cần làm là liên hệ ngay với cảnh sát.”

Một bức ảnh xuất hiện trên màn hình ti vi, giống hệt với bức ảnh mà cô đã nhìn thấy suốt cả ngày rồi. Bức ảnh một phụ nữ trẻ, có mái tóc màu đen, mặc chiếc áo khoác màu xanh lục sáng. Chạy ngay bên dưới màn hình ti vi là số điện thoại mà người dân có thể gọi đến để cung cấp thông tin.

“Anh nghĩ cô ấy đang ở đâu?” Có tiếng một phóng viên hỏi, rất nhanh chóng, một chiếc micro lớn được đẩy gần về phía Maldonado.

“Tại sao cô ấy không liên lạc với cảnh sát?” Một người khác hỏi.

Maldonado chỉ gật đầu cảm ơn và quay vào trong tòa nhà.

Cô nằm ngửa người trên gối và bắt gặp một mùi hương nam tính, mạnh mẽ. Neil.


Nguồn: Nhà xuất bản: Văn Học - ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2022

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sharon bolton