Kẻ Sống Sót

Lượt đọc: 11751 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 87 -

Hai tháng trước.

Cơ thể của Adar Nasser mỏng dính, gầy nhom, như bị xoắn vặn khỏi trục thẳng vốn có của nó, như thể ai đó đã siết chặt những sợi dây chằng bên trong cơ thể cô ta, khiến tay chân cô ta bị biến dạng, cột sống bị uốn cong và cái cổ thì bị bẻ ngoặt đi. Hai mắt cô ta mở to, nhìn chằm chằm lên trần nhà trong phòng bệnh viện và mỗi lần mí mắt cô ta co giật một cái là lại làm cho đôi mắt thêm đờ đẫn hơn. Trông cô ta giống hệt như một cái xác không hồn. Jessica từ từ tiến lại gần.

Các thiết bị công nghệ thấp giúp hỗ trợ sự sống cho Adar. Cô ta được gắn một chiếc máy thở, một cái ống nối trực tiếp đến dạ dày để cung cấp dinh dưỡng và một cái ống khác nối với bàng quang. Giường bệnh của cô ta được dựng lên để ngăn không cho dịch tràn vào trong phổi.

Năm tháng trước, Adar đã cố tự kết thúc mạng sống của mình. Cô ta đã leo lên mái của một khu chung cư bốn tầng ở Derby và nhảy xuống. Rơi xuống đúng chỗ những túi rác chất đống, cô ta đã bị gãy cổ và cột sống, đồng thời bị thương nặng ở đầu. Xương mác và xương chày trái bị gãy, cổ tay vỡ vụn và nứt cả tám chiếc xương sườn. Các chấn thương bên trong cơ thể bao gồm một lá lách bị vỡ, chấn thương gây giập tim và phổi, cả chấn thương gây rách ruột.

Tiếng bước chân vọng đến nhắc nhở Jessica có một y tá đang tiến lại gần.

“Cô có thể đến và ngồi với cô ấy một chút.” Anh ta nói. “Cô ấy vẫn có phản ứng với những người thăm bệnh.”

“Các báo cáo đều nói rằng cô ấy đã bị tổn thương não.” Jessica nói.

“Chúng tôi không biết cô ấy bị tổn thương nghiêm trọng thế nào bởi vì các xét nghiệm cũng chỉ có giới hạn mà thôi.” Y tá kia đáp. “Cô ấy có nói chuyện, nhưng lại không có nhiều ý nghĩa lắm.”

“Và không có chút ký ức nào về vụ tai nạn sao? Cô ấy không nói chút gì về lý do tại sao cô ấy lại làm vậy à?”

“Theo như tôi biết thì không.”

“Có thấy gia đình của cô ấy đâu không?”

Anh ta lắc đầu.

Sau khi Adar được đưa tới khoa tai nạn và cấp cứu, cha và anh trai của cô ấy cũng đã xuất hiện. Họ đã ở bên cô ấy khoảng hai mươi tư tiếng đồng hồ. Khi được thông báo rằng người thân của họ đã qua giai đoạn nguy hiểm thì họ trở về nhà, tắm rửa và ăn uống. Họ không hề trở lại nữa.

“Cô ấy có mang theo thẻ hiến tạng không?”

Anh chàng y tá có vẻ bị bất ngờ. “Tôi e là sẽ chẳng ai hỏi về việc này đâu. Cô ấy có vẻ đã bị thương rất nghiêm trọng, nhưng…”

“Tôi hiểu. Tôi có lý do đặc biệt để hỏi về việc này. Anh có biết liệu cô ấy có mang theo chiếc thẻ hiến tạng nào không?”

“Tôi có thể kiểm tra qua.” Anh ta đi đến sau bàn làm việc dành cho y tá và tìm kiếm trên máy tính. Một lát sau, anh ta ngẩng đầu lên. “Cô ta có mang.”

Một tiếng bíp vang lên. Y tá lôi một cái máy giám sát ra khỏi túi áo. “Tôi bị gọi rồi.”

Jessica đi tới và ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của Adar. “Adar.” Cô đưa thẻ cảnh sát của mình ra. “Tôi là cảnh sát.”

Adar có chút do dự dù không hề nhìn vào Jessica hoặc thẻ cảnh sát của cô.

“Cô có thể nói cho tôi biết tên của cô được không?”

Không có câu trả lời.

“Có phải là Adar không? Hay là một cái tên nào đó hoàn toàn khác?”

“Không cần cảnh sát. Hãy đến Tòa nhà màu Vàng.”

“Tòa nhà màu Vàng?” Jessica nghiêng người về phía trước. “Adar, Tòa nhà màu Vàng đó ở đâu?”

“Có chút may mắn nào không?”

Jessica quay sang nhìn anh chàng y tá đã trở lại. “Cô ấy có vẻ kích động khi tôi nhắc đến cảnh sát.”

“Đúng rồi, chúng tôi cũng đã gặp một chút rắc rối khi một vài sĩ quan cảnh sát đến nói chuyện với cô ấy. Chúng tôi cho rằng cô ấy là người nhập cư bất hợp pháp.”

“Không có bất cứ thông tin nào về cô ấy sao?”

“Không có gì. Những người thân của cô ấy đã biến mất và không xuất hiện lại nữa. Chẳng có ai để có thể điều tra về cô ấy cả.”

“Cô ấy không có bất cứ tư trang nào sao? Một chiếc điện thoại chẳng hạn?”

“Đấy, nhắc mới nhớ.” Anh chàng y tá xoay gót chân. “Chờ tôi một chút.”

Jessica nhìn anh ta sải bước về phía bàn trực của y tá và tựa vào phía sau bàn. Anh ta gõ lên bàn phím máy tính trong vài giây.

“Không ngoài dự đoán.” Anh ta nói khi quay lại. “Một trong số những người thân của cô ấy đã bỏ quên điện thoại. Nó đã bị trượt xuống bên dưới giường. Chúng tôi đã giữ nó một thời gian ngắn, sau đó bàn giao nó cho cảnh sát rồi.”

“Cô ấy có từng đề cập đến Tòa nhà màu Vàng với anh chưa?”

Anh ta lắc đầu. “Cái gì màu vàng cơ?”

Viên cảnh sát điều tra thuộc CID[25] tại sở cảnh sát Derbyshire tựa lưng vào ghế và gãi một bên đầu. “Đúng vậy, tôi đã nhận chiếc điện thoại đó từ khu vực phòng bệnh riêng và chuyển nó cho đội ngũ kỹ thuật viên để xem họ có thể tìm được bất cứ thông tin nào từ nó không.”

“Vậy họ có tìm được không?”

“Không. Tôi đã chuyển sang một vụ khác rồi.”

“Anh có thể tìm được gì không?” Jessica hỏi.

Anh ta khẽ nheo mắt lại, sau đó thở dài. “Tôi nghĩ mình có thể gọi vài cuộc điện thoại.”

Cô cố gắng kiềm chế mong muốn chộp lấy cái điện thoại bàn và đưa ngay cho anh ta. “Tôi đánh giá cao điều đó.”

Trong khi viên cảnh sát điều tra kia nghe điện thoại thì Jessica quan sát bên ngoài cánh cửa sổ, chờ đợi những tiếng cười cợt kết thúc, chờ đợi những cái gật đầu và tiếng càu nhàu cùng những ánh nhìn khóa chặt về phía cô quay đi. Cuối cùng, anh ta cũng đặt điện thoại xuống và quay mặt về phía bên kia căn phòng.

“Jez. Lúc bảy giờ hai mươi phút ngày Mười lăm… nhớ mang theo thiết bị. Ừ, đúng rồi.”

Đúng lúc Jessica đang định hắng giọng nhắc nhở thì anh ta dường như mới sực nhớ ra sự hiện diện của cô. Anh ta quay lại bàn làm việc của mình và lại cầm điện thoại lên. “Nó được mang đi rồi.”

“Đi đâu?”

“Cảnh sát Northumbria đã giữ nó. Họ đã ký xuất để lấy nó vài tuần trước.”

Northumbria ư? Phía bắc là một nơi rất đáng sợ. Northumbria cách chỗ này vài giờ chạy xe. Cô không thể đến đó hôm nay được và cô lại chỉ được phép tự do hoạt động có một ngày mà thôi.

“Tại sao cảnh sát ở Northumbria lại muốn chiếc điện thoại đó?”

Anh ta trao cho cô cái nhìn như thể muốn nói rằng Làm sao mà tôi biết được. “Có điều gì đó trong vụ việc này khiến họ cảm thấy có chút quen thuộc. Họ cho rằng có thể cô ấy đến từ khu vực lân cận chỗ của họ.”

“Ai vậy? Ai ở Northumbria cơ?”

“Tôi nghĩ hẳn là phải có sự nhầm lẫn nào đó.” Tiếng nói truyền đến từ đường dây điện thoại. “Tôi chưa từng đến bất cứ nơi nào gần Derby trong năm nay.”

Jessica ngồi trong chiếc xe hơi của mình, ngắm những giọt mưa nối đuôi nhau lăn dài bên ngoài cửa xe. “Giờ tôi đang ở trụ sở cảnh sát Derbyshire.” Cô nói. “Họ nói với tôi rằng anh đã nhận một chiếc điện thoại của một người bị nghi ngờ là nhập cư bất hợp pháp để lại. Rằng nó có liên quan đến một vụ việc tương tự mà anh đang điều tra.”

“Khi nào vậy?”

Jessica cung cấp ngày tháng.

“Không hề. Chắc chắn không phải tôi. Hôm đó tôi đang tham gia một khóa đào tạo. Tôi vẫn đang xem lại nhật ký công việc của mình đây. Có hàng chục người có thể làm chứng cho tôi ngày hôm đó.”

“Anh chắc chắn mình tên là Paul Roderigues chứ?”

“Theo như lần cuối tôi kiểm tra thì đúng thế.”

“Ở đó có ai trùng tên với anh không? Cùng cấp bậc với anh nữa?”

“Theo tôi biết thì không.”

Hai chị em nằm cạnh nhau trên chiếc khăn tắm mà Jessica trải trên bãi cát ẩm ướt. Phủ trên người họ là chiếc áo khoác của Isabel. Cao phía trên đầu họ là bầu trời đêm trong lành. Thủy triều đã dâng cao, những con sóng biển khẽ vỗ vào bờ cách chỗ họ nằm có vài bước chân.

“Vậy thì ai đã nói dối ở đây?” Isabel nói. “Roderigues hay người của sở cảnh sát Derbyshire?”

Jessica nằm áp sát vào làn da mát lạnh của chị gái, cảm nhận những hạt muối biển giòn tan đang chà sát giữa họ. “Em thì hơi nghiêng về phương án là cả hai đều không nói dối. Vì việc này quả thật quá dễ để có thể kiểm tra cả hai người họ.”

“Vậy thì làm sao mà một vật chứng như vậy có thể biến mất được?”

“Ôi, chị sẽ chẳng thể biết được đâu. Nhưng nếu như chị muốn em đoán thử thì em cho rằng giả thuyết hợp lý nhất có thể là ai đó đã mượn thẻ cảnh sát của Roderigues vào ngày hôm ấy. Hoặc làm giả một thứ gì đó trông tương tự như thẻ của anh ta và lợi dụng chương trình xử lý bằng chứng ở sở cảnh sát thường không kiểm tra quá kĩ lưỡng để thực hiện điều đó.”

“Vậy thì chắc chắn phải là một người đến từ Northumbria, nhưng không phải Roderigues.”

“Có vẻ là vậy. Lại thêm một lý do nữa để em nghĩ rằng hẳn là phải có điều gì đó khuất tất đang diễn ra ở đây.”

“Không một ai muốn đến khu vực cảng phía bắc sao? Gia đình người Eritrea đã được cho rằng bị mang đến khu vực phía bắc đúng không?”

“Ừm, cũng có thể thế, nhưng khi em đang ngồi trong xe hơi bên ngoài trụ sở cảnh sát Derbyshire, cố gắng không đập phá một thứ gì đó có thể khiến em phát điên, em đã bắt đầu lượt lại những ghi chú của mình.”

Jessica liếc nhìn sang để chắc chắn rằng Isabel vẫn đang nghe mình nói. Và chị ấy đúng là đang nghe.

“Khi một người nào đó cần phải nhập viện, các bác sĩ sẽ lấy thông tin cơ bản của người đó bao gồm: tên tuổi, địa chỉ, tiền sử dị ứng, tên và địa chỉ của bác sĩ gia đình. Và bác sĩ gia đình phụ trách của Adar Nasser là một bác sĩ họ Brown, công tác tại phòng khám New Chapel, phố High, Banbury.”

“Một bác sĩ gia đình ở khu vực đông nam ư? Mặc dù Adar được xác định là sinh sống ở Derby?”

“Chuyện này cũng không phải là quá hiếm gặp. Người ta chuyển nơi ở nhưng đôi khi vẫn không thay đổi bác sĩ gia đình của mình cho đến khi họ bị bệnh. Vậy nên đội ngũ nhân viên ở bệnh viện cũng không thắc mắc về điều đó.”

“Ồ, ra vậy. Em chỉ cần liên hệ với vị bác sĩ gia đình đó, họ sẽ có hồ sơ lưu trữ các bệnh nhân. Em có thể tìm được ra cô ấy thật sự là ai.”

Jessica mỉm cười. “Em đã nghĩ đến việc đó. Cả cảnh sát ở Derbyshire cũng đã nghĩ đến việc đó. Thế nhưng hóa ra lại chẳng có bác sĩ gia đình nào như vậy cả. Đúng là có một bác sĩ tên Roger Brown, đã nghĩ hưu từ năm 1996, nhưng ông ấy chưa từng làm việc ở Banbury. Em tra trên Google thì không hề có phòng khám của bác sĩ nào ở phố High tại Banbury cả.”

“Vậy là người thân của Adar đã nói dối. Chỉ cần bịa ra một bác sĩ gia đình, cứ chọn đại một cái tên người Anh thông dụng nào đó là được ư?”

“Đó là kết luận từ phía Derbyshire.”

“Nhưng không phải là của em, đúng không?”

“Em không nghĩ như vậy vì em nhớ rằng mình cũng đã xem qua hồ sơ của Aayat Akel trong bệnh viện rồi, và em khá chắc chắn rằng cái tên bác sĩ John Brown đã từng được nhắc đến.”

“Và cả hai trường hợp này đều được khẳng định là không hề tồn tại?”

“Chính xác!”

Isabel đẩy mình đứng thẳng dậy khiến cho khí lạnh thổi thẳng vào làn da của Jessica. “Nhưng đó là những gì mà em đang tìm kiếm. Bằng chứng về một việc gì đó vẫn đang diễn ra. Ít nhất thì đã có một gợi ý khá có sức nặng rằng có điều gì đó không đúng tại sở cảnh sát Northumbria.”

Jessica cũng ngồi dậy và với lấy chiếc áo khoác của mình. Cô choàng áo quanh vai. “Ồ, bọn em còn biết được nhiều hơn thế ấy chứ.” Cô nói. “Các thông tin chi tiết về bác sĩ gia đình của Adar bao gồm cả địa chỉ email nữa, vì ngày nay các bệnh viện và các phòng khám của các bác sĩ gia đình đều thường liên kết với nhau qua thư điện tử. Vì thế, em đã nhờ nhân viên IT của chúng em tạo một email, cố gắng làm sao cho giống như email của một bệnh viện ở Derby, rồi gửi đến bác sĩ Brown ở Banbury. Để tránh bị nghi ngờ, bọn em chỉ đề nghị cung cấp một thông tin liên quan đến tình trạng dị ứng của bệnh nhân mà thôi. Và chỉ năm giây sau, chúng em nhận được một thông báo Phòng khám đã đóng cửa.”

“Ngừng hoạt động rồi?”

“Không hẳn. Chị có biết địa chỉ IP là gì không?”

“Là gì?”

“Đó là một dãy số độc nhất trên mỗi chiếc máy tính, về cơ bản thì là trên mỗi thiết bị có kết nối internet. Chiếc máy tính trong phòng của Hilda cũng có một địa chỉ IP. Nếu như bọn em cần theo dõi một chiếc máy tính cụ thể nào đó, theo những quy định của Đạo luật quyền hạn điều tra thì chúng em có thể yêu cầu các nhà cung cấp dịch vụ cung cấp cho chúng em địa chỉ thực tế của IP máy tính đó. Chị có theo kịp những gì em nói không?”

Isabel gật đầu.

“Và máy tính đã trả lời chúng em rằng, bác sĩ Brown có thể ở đâu đó trong trụ sở cảnh sát Northumbria.”

“Ai chà!”

“Nhà cung cấp dịch vụ internet không thể nói cụ thể cho em biết đó là chiếc máy tính nào trong hàng trăm chiếc máy tính đang hoạt động ở đó, nhưng bộ phận IT trong nội bộ lực lượng của chúng em thì hoàn toàn có thể.”

“Vậy em sẽ làm gì tiếp theo?”

“À thì, theo cách nói đầy sáo ngữ của giới cảnh sát thì là có một số hướng điều tra mà bây giờ ta có thể thực hiện theo. Chúng ta sẽ làm việc với Cơ sở dữ liệu cấy ghép để kiểm tra qua về những người có sở hữu thẻ hiến tạng được xác nhận danh tính thật sự, chứ không phải ai đó như Aayat và Adar, trong vòng ba năm gần nhất.”

“Việc đó có lẽ sẽ mất chút thời gian.”

“Bọn em sẽ bắt đầu với những người hiến tạng đến từ châu Á, Ấn Độ và Trung Đông. Những người này cũng không nhiều lắm.”

“Dù vậy làm thế cũng chỉ chứng minh được là có vấn đề gì đó đang xảy ra thôi phải không? Sẽ chẳng thể tìm ra được người thực sự phải chịu trách nhiệm.”

“Đúng vậy. Bọn em có thể chính thức đưa ra yêu cầu cho bộ phận IT ở Northumbria lần theo địa chỉ thực đã gửi email đó. Vấn đề là, nếu như thất bại thì vô tình chúng em sẽ làm lộ hết bí mật.”

“Sao có thể thất bại được?”

“Thì anh chàng đáng ngờ đó của chúng ta cũng có thể làm trong bộ phận IT lắm chứ, trong trường hợp đó, anh ta có thể xóa hết các dấu vết của mình. Hoặc người nào đó đang làm việc này cũng có thể sử dụng nhiều hơn một cái máy tính chẳng hạn.”

“Còn gì nữa?”

“Bọn em đã bắt đầu hoạt động thật kín đáo. Đã gài người thâm nhập vào làm việc ở trụ sở cảnh sát Northumbria rồi. Chỉ là để thám thính chút thôi.”

“Cái người đó là em hả?”

Jessica không trả lời.

“Việc đó có nguy hiểm không?”

“Không. Đương nhiên là không rồi.”

Isabel mím chặt môi. Cô quay mặt đi, nhìn ra mặt biển phía xa, nơi mặt trăng vừa xuất hiện phía sau một rặng mây. Phải mất vài giây sau, cô mới lại nói tiếp. “Jess, em đã bao giờ nghĩ rằng chúng ta đã hoán đổi vị trí cho nhau rồi không?”

“Chị nói vậy là có ý gì?”

Ánh trăng chiếu xuống mặt nước tạo thành một con đường lấp lánh ánh bạc, phản chiếu lên gương mặt trắng mịn của Isabel. “Em vốn là một người nhút nhát.” Cô nói, không hề quay đầu lại nhìn em gái mình. “Một người luôn cố gắng giả vờ mình mạnh mẽ, người sẽ hiếm khi dám xua đuổi cả một con ngỗng.” Cô liếc nhìn quanh và mỉm cười. “Bây giờ thì, nhìn em xem.”

Suýt chút nữa thì Jessica đã nói ra suy nghĩ trong lòng mình: Và nhìn cả chị nữa ấy, Bella. Chuyện gì đã xảy ra với chị vậy? Nhưng cô đã kiềm chế được, thay vào đó, cô nói: “Thực ra thì điều khiến em quan tâm hơn là nếu như hai chị em mình cùng kết hợp với nhau, chúng ta có thể làm được những gì.”

“Chị nghĩ chúng ta đã kết hợp rồi đấy chứ.” Isabel khẽ cau mày. Giọng nói của cô nghe có vẻ bị tổn thương.

“Đương nhiên là chị em mình đã kết hợp rồi, chị đã giúp em rất nhiều, nhưng chính cái sự chưa rõ ràng ấy lại khiến nó trở nên tồi tệ. Em cứ nhìn chị và em lại cảm thấy rất bi thương.”

Isabel lại nhìn ra biển. “Đó là bởi vì em đang dùng con mắt của một người trần tục để cảm nhận vấn đề. Bọn chị tin rằng chẳng có cách nào để tận hưởng cuộc sống đáng giá hơn việc cố gắng đến gần với Chúa.”

Có thể Isabel đã đọc được điều này trong một cuốn sách giáo khoa nào đó.

“Ừm, việc đó sẽ rất tốt, Bella. Nếu như chị tin vào Chúa. Nhưng em biết chắc chắn một sự thật rằng chị không hề và sẽ chẳng bao giờ tin cả.”

Isabel nhắm mắt lại và hít sâu một hơi. Sau đó, cô ném chiếc áo choàng của mình xuống và bắt đầu tìm kiếm quần áo xung quanh.

Jessica biết rằng mình đã đi quá xa rồi. Cô định mở miệng nói tiếng xin lỗi chị gái khi Isabel quay lại, nhưng bộ áo nữ tu màu đen của chị ấy đã ngăn cô lại.

“Thế, điều bất ngờ dành cho chị là gì vậy?” Isabel hỏi, giọng nói vui vẻ đến mức cứ như chuyện của vài phút trước chưa từng xảy ra vậy.

“Chị có hiểu ý nghĩa của từ bất ngờ đó không?”

“Các xơ đang cá cược với nhau kìa. Xơ Belinda cho rằng em đã săn được những tấm vé đi xem vở kịch Giai điệu hạnh phúc tại nhà hát Hoàng gia ở Newcastle. Xơ ấy sẵn sàng cho chị dùng chung tất cả nồi với ấm đun nếu như chị dám lên sân khấu nói thật to trong một cảnh diễn trọng yếu.”

“Họ đang gạt chị đó thôi. Họ biết chính xác kế hoạch của em là gì mà. Chị cần phải chuẩn bị sẵn sàng vào lúc bốn giờ sáng ngày Hai mươi.”

Isabel cất tiếng cười nhẹ. “Bốn giờ sáng sao? Chúng ta sẽ đi đâu vậy?”

“Không xa lắm đâu.”

“Chị phải mặc gì?”

“Chị nghiêm túc đấy à?” Jessica nhìn đồng hồ. “Thôi nào. Chị cần phải quay về rồi đấy. Nếu Hilda mà bắt được chị ra ngoài, và bắt được em trong khu vực này sau khi bà ấy đã tuyệt đối cấm em bén mảng tới đây thì chắc chắn là chị sẽ phải đợi đến năm tám mươi tuổi chúng ta mới có thể kỷ niệm sinh nhật lần nữa đấy.”

Họ đứng lên và bắt đầu mặc lại quần áo.

“Jess.” Isabel nói, khi bộ trang phục nữ tu màu đen dường như đã nhấn chìm vóc dáng vốn có của cô, khiến cho gương mặt trắng trẻo của cô ẩn hiện trong ánh trăng khuya. “Em sẽ cẩn thận phải không?”

“Em sẽ biến thành vô hình.” Jessica nói. “Giống như ngày xưa vậy.”


Nguồn: Nhà xuất bản: Văn Học - ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2022

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sharon bolton