Kẻ Sống Sót

Lượt đọc: 11753 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 88 -

Thứ Ba, ngày Mười chín tháng Chín (ba ngày trước).

Nhân viên vệ sinh là những người vô hình, Jessica nghĩ vậy khi cô đánh dấu lên lịch trực có ghi chú tên của những người phụ trách tầng hai và xách theo chiếc xô quay trở lại hành lang. Mọi người chú ý đến màu sơn tường, vị trí đặt các công tắc đèn, hoặc những lần chiếc máy sưởi tổng phát ra những tiếng kêu lách cách còn nhiều hơn là để ý đến các nhân viên vệ sinh. Họ chỉ như những tạp âm, chẳng mấy chốc sẽ bị quên lãng ngay cho đến khi những thùng rác tràn đầy giấy vụn và những chiếc bàn bắt đầu bám đầy bụi bẩn. Nhưng chỉ cần những tấm thảm được quét sạch sẽ và những thùng rác được dọn xong xuôi thì sẽ chẳng có ai để ý đến họ nữa.

Qua mặt những nhân viên vệ sinh khác còn khó hơn nhiều so với việc qua mặt những sĩ quan cảnh sát mà cô nghĩ là cần phải giám sát. Một số nhân viên vệ sinh khác là người Ba Lan và suốt hai tuần vừa qua, cô chỉ có thể giả vờ đơn thuần một chút mới có thể khiến họ bớt nghi ngờ được. Khả năng nói tiếng Ba Lan của Jessica chỉ đủ để lòe một người không phải gốc Ba Lan, chứ với những người bản xứ thì đó lại là vấn đề khác.

Cô luôn cúi đầu và hướng ánh mắt xuống dưới mỗi khi đến gần những người khác. Cô dọn dẹp phòng ốc thật kĩ và sạch sẽ để không một ai có thể phàn nàn gì về cô cả, và cô biết rõ các sĩ quan cảnh sát đang ngồi làm việc ở tầng hai, ai là người đã có gia đình (những bức ảnh trên bàn làm việc, những cuộc gọi điện thoại vào cuối giờ chiều để xác nhận việc đưa đón con từ trường về và chuẩn bị cho bữa tối) cũng như những ai đang gặp vấn đề (những cuộc điện thoại đầy giận dữ khi họ nghĩ rằng không có ai ở xung quanh). Cô biết rõ ai là người nghiện thuốc lá, ai nghiện rượu và nhờ vào những thùng rác chứa đầy những chiếc vỏ bọc sô cô la và những túi đồ ăn vặt mà cô biết được rằng ai đang gặp vấn đề trong việc kiểm soát cân nặng của chính mình.

Cô đã phát hiện ra các thiết bị đầu cuối có khả năng được sử dụng để gửi email từ địa chỉ của phòng khám bác sĩ gia đình giả. Ở một đầu của sàn tầng hai có một dãy gồm ba phòng xử lý sự cố, mỗi phòng có khoảng sáu thiết bị. Những căn phòng đó không được sử dụng thường xuyên, nhưng tất cả mọi người trong tòa nhà này đều có thể truy cập được. Tất cả những lần làm việc ở tầng hai này, cô đều để mắt tới những căn phòng xử lý sự cố đó, đặc biệt là với những người đến đó vào các khoảng thời gian bất thường.

Cô không thể điều tra được gì có ích cả. Tòa nhà này quá lớn. Có quá nhiều người làm việc ở đây. Nó chẳng lúc nào trở nên vắng vẻ cả. Chỉ có khoảng thời gian từ sáu giờ chiều đến chín giờ tối là khá yên ắng, khi những người làm việc giờ hành chính trở về nhà của họ, nhưng lại luôn có người thay phiên nhau trực ca. Nếu như cô có thể được làm việc nhiều tuần ở đây, hẳn là cô đã phát hiện ra được những hiện tượng lạ, thế nhưng lúc này thì không có gì bất thường cả. Nhưng cô làm gì có nhiều tuần để có thể lãng phí ở đây được.

Cô đi xuống hành lang, hướng về phía nhà vệ sinh nam ở góc bên kia tầng làm việc. Phía bên tay trái cô là thang máy, cầu thang bộ, tủ đựng cốc tách tiện lợi. Phía bên tay phải của cô là một vách ngăn bằng kính ngăn cách khối văn phòng chính và các phòng xử lý sự cố. Khi đi ngang qua thang máy, cô đã thoáng thấy được điều gì đó.

Nằm ở khoảng trống giữa hai thang máy, ngay sát tường, là một chiếc tủ trưng bày có mặt trước bằng kính. Ba ngăn tủ bên trong chứa những chiếc cúp, huy chương và cả những bức ảnh chụp các đội tuyển thể thao trong ngày lễ trao giải. Ngày hôm qua cô đã lau sạch mặt kính tủ đó, nhưng hôm nay nó đã xuất hiện một vết bẩn.

Cô dừng lại, cầm một chiếc khăn lau trên tay. Một vết bẩn rất nhạt, rất khó có thể bị phát hiện trong điều kiện ánh sáng thường, nó được tạo ra bởi hơi thở của ai đó khi đứng quá gần tấm kính và nhìn chằm chằm vào đó.

Ngày hôm qua, cô đã phải lau sạch một vết bẩn y hệt như vậy. Có thể trước đây cũng có, cô chắc chắn là vậy. Lúc này, cô chỉ có một cảm giác rằng cô đã lau dọn tấm kính này sạch hơn chính sự mong đợi của cô.

Dấu vết trước mắt cô được tạo ra bởi một người cao khoảng hơn một mét tám mươi ba. Cô lau sạch nó rồi nhìn kĩ vào bên trong để xem người đó thường đứng đây để quan sát cái gì.

Nằm đối diện với dấu vết đó là một khung ảnh được cắt ra từ một tờ báo, khoảng nửa trang báo của tờ Northumbrian Herald, viết về một câu chuyện đi kèm với ba bức ảnh. Bức ảnh đầu tiên là chân dung một người phụ nữ trẻ đẹp có mái tóc và đôi mắt màu đen, bức ảnh thứ hai là một nhóm các sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục đang cầm bằng khen trên tay. Jessica nhìn kĩ hơn. Vẫn là người phụ nữ trẻ đó nhưng lần này đã buộc tóc gọn gàng lên rồi. Cô ấy là một trong những sĩ quan cảnh sát đó. Bức ảnh thứ ba được chụp tại một đám tang trang nghiêm, với những con ngựa đen kéo theo một chiếc xe tang lồng kính, và theo sau là một đám đông. Đám đông gồm những người có vẻ ngoài rất đặc biệt.

Moira dũng cảm đã không chiến thắng được căn bệnh ung thư. Ngay bên dưới tiêu đề bài báo có ghi rõ ngày tháng. Tiếp đó là nội dung bài báo. Moira Faa đã mất vào tháng Chín hai năm trước.

Jessica đứng tại chỗ quan sát xung quanh. Cô biết chắc chắn dọc hành lang này không có camera quan sát. Rồi cô quay lại nhìn vào cái tủ trưng bày, cầm điện thoại lên, chụp một bức ảnh rồi mới rời đi.

Đến cuối hành lang, cô gõ cửa nhà vệ sinh nam. “Xin chào, tôi là nhân viên vệ sinh. Xin làm phiền.”

Không có tiếng đáp lời. Cô đẩy cửa nhà vệ sinh, chờ một giây, sau đó treo tấm biển Đang dọn dẹp ở bên ngoài cánh cửa.

Moira Faa. Cô biết cái tên đó. Cô đã nhận ra nó ngay lập tức.

Cô đẩy cửa một phòng vệ sinh nhỏ và chui vào trong.

Cô nhớ có một lần đêm đã rất khuya, cô lái xe trên đường M1 đến nhà Neil, cảm thấy kiệt sức sau một tuần làm việc vất vả. Cô nhớ mình đã hạ điều hòa xuống mức lạnh nhất và cả radio ở mức âm lượng cao nhất, để giúp cho mình tỉnh táo hơn. Lúc đó, cô có nghe được câu chuyện về một người phụ nữ trẻ đang phải tranh giành sự sống với căn bệnh gan, cơ hội sống duy nhất của cô ấy là hy vọng có được một người hiến tạng trong vài ngày tới.

Cô nhớ mình đã nói chuyện với Neil về việc đó khi cô không tài nào ngủ được. Anh ấy cũng đã xem được câu chuyện đó trên ti vi. Tên của người phụ nữ đó là Moira. Cái tên đó đã đọng lại trong đầu cô, vì cô nghĩ rằng đó là một cái tên rất lỗi thời với một cô gái trẻ. Neil cho rằng cái tên đó thường được đặt trong một gia đình du cư nay đây mai đó và điều đó cũng có vẻ rất hợp lý vì Faa là một họ của người di gan. Cô không biết chuyện gì đã xảy ra với Moira Faa. Cũng không muốn tìm hiểu. Chuyện này khiến cô cảm thấy kinh hãi.

Bồn vệ sinh đã đóng cặn. Cô phụt nước quanh bồn, trên và dưới vành bồn, sau đó nghiêng người cầm bàn chải lên và bắt đầu làm việc.

Vậy ra mọi hy vọng đã tan thành mây khói. Đêm đó không có ai qua đời và cũng không có ai hiến gan cho cô ấy. Liệu cô có biết Moira Faa cũng là một sĩ quan cảnh sát không ư? Cô không nghĩ thế. Chắc chắn cô ấy cũng không phải là cảnh sát làm việc trong tòa nhà này được.

Phía sau cô, cánh cửa được mở ra. Cô cũng không buồn ngẩng mặt lên nhìn xem người đến là ai. Bất cứ ai cũng sẽ nhìn thấy những dụng cụ cô để ở giữa phòng vệ sinh, nhìn thấy cô đang lúi húi cọ rửa trên cái bồn và cuối cùng là nhìn thấy cái biển Đang dọn dẹp cô treo ở ngoài cửa.

Ai đó lại không thấy vậy, thay vào đó, anh ta kéo khóa quần của mình.

Jessica giũ bàn chải, đặt lại nó lên giá đỡ và giật nước bồn vệ sinh.

“Xin lỗi.” Tiếng người đàn ông vang lên. “Xin chờ một chút.”

“Được thôi.” Jessica quỳ xuống và bắt đầu lau dọn bên ngoài cái bồn vệ sinh. Cô lại nghe được tiếng kéo khóa lần nữa. Tiếng xả nước. Sau đó là một tiếng loảng xoảng lớn.

“Ối! Chết tiệt!”

Cô lập tức di chuyển, chẳng cần suy nghĩ, nhảy lên và tránh xa khỏi chỗ đó. Viên cảnh sát chính là cảnh sát trưởng ở nơi này, đã đá văng cái xô đựng đầy nước bẩn của cô khiến xà phòng tràn hết cả ra sàn nhà vệ sinh. Qua tấm gương, Jessica đã nhìn thấy gương mặt người đàn ông đó, chỉ là một bên mặt, nhưng như vậy cũng quá đủ rồi.

Ôi Chúa ơi!

Cô lại nhanh chóng dán mắt xuống sàn nhà, ước gì lúc này cô đang xõa tóc để nó có thể che giấu được gương mặt của cô. “Không sao. Tôi sẽ lau dọn lại ngay. Không có vấn đề gì cả.”

Anh ta đứng ngay bên cạnh cô. Cô có thể nhìn thấy đôi giày vô cùng bóng bẩy của anh ta dính đầy nước bẩn. “Để xem nào, tôi không thể chỉ…”

“Xin đừng. Không có vấn đề gì đâu.” Cô giơ cả hai tay lên, tránh khỏi anh ta.

“Chà, nếu như cô chắc chắn vậy. Tôi thực sự xin lỗi. Tôi sẽ tránh đường cho cô làm việc, được không?”

Vâng. Vâng. Đi đi.

Anh ta rời đi.

Cô đứng thẳng dậy ngay khi cánh cửa nhà vệ sinh đóng sầm lại, tựa lưng vào bức tường lạnh để tìm điểm tựa. Đáng ra thì anh ta đã có thể nhận ra cô rồi, anh ta phải nói điều gì đó mới đúng. Kiềm chế để không lập tức nhặt đồ lên và phi ra khỏi tòa nhà này, cô ép bản thân phải làm cho xong việc để khiến cho căn phòng này nhìn như thể đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Khi cô mở cánh cửa nhà vệ sinh ra thì đã không thấy anh ta đâu nữa. Văn phòng của cảnh sát trưởng nằm ở cuối hành lang, vẫn còn một giờ đồng hồ nữa mới hết ca làm việc của cô, nhưng điều đó cũng chẳng giúp ích được gì. Cô cần phải rời khỏi đây ngay bây giờ.

Cô bắt thang máy đi xuống tầng dưới và bỏ lại dụng cụ vệ sinh vào trong tủ đồ. Lẽ ra cô cần phải ký nhận rời khỏi nơi này với người quản lý của mình, nhưng chuyện đó cũng không thành vấn đề. Cô sẽ không quay lại đây nữa.

Cô cần phải đi qua bãi đậu xe, xuống đường và đến trạm xe buýt. Ô tô của cô đã được đậu sẵn cách đó khoảng hai trạm xe. Cô tránh khỏi đoàn người, cố gắng nép mình vào một nơi bên dưới mái nhà chờ xe buýt.

Ở bên kia đường, mọi người vẫn đang rời khỏi tòa trụ sở. Cô liếc nhìn tấm bảng điện tử. Vẫn còn bảy phút nữa xe buýt mới tới.

Cô cố gắng đứng sát vào người bên cạnh hết mức có thể, làm thế nào cũng không thể loại bỏ được cái cảm giác vô cùng khó chịu rằng cô đang bị người ta theo dõi.

Còn sáu phút. Những chiếc ô tô rời khỏi bãi đậu xe của sở cảnh sát, chẹt qua những vũng nước mưa vẫn còn đọng trên đường. Còn năm phút. Giao thông chậm lại khi có một thứ gì đó khuất tầm nhìn của cô đã gây ra sự tắc nghẽn. Đèn pha rọi thẳng vào bãi đậu xe, chiếu sáng trưng một vài chiếc xe đang đỗ. Một trong số những chiếc xe đó đã có người ngồi sẵn.

Chẳng có gì là bất thường hết. Có rất nhiều người trong đó đều có người chờ sẵn đón họ về sau giờ làm việc, mặc dù chiếc xe này khá đặc biệt. Đó là một chiếc Land Rover Defender màu xám ánh thép cũ kĩ và dính đầy bùn đất, phía trước có một thanh chắn và phía sau là một giá đỡ hành lý ở trên nóc, đang đậu tại vị trí nhìn ra ngoài trong một bãi đậu xe toàn những chiếc ô tô hai khoang và những chiếc xe cỡ dành cho hộ gia đình.

Còn bốn phút.

Chủ xe bước ra ngoài. Là một người đàn ông. Cao khoảng một mét bảy mươi ba, dáng người chắc nịch, mái tóc màu nâu khẽ buông lơi những lọn xoăn bồng bềnh đến ngang vai. Anh ta mặc một chiếc áo khoác da màu đen quá khổ. Bên trong là chiếc áo phông màu trắng. Khi cảm nhận được trời đang mưa, anh ta lập tức quay trở vào trong xe và lấy ra một chiếc mũ phớt màu đen. Sau khi đội mũ lên đầu xong, anh ta băng qua bãi đậu xe. Cô đã để mất dấu anh ta khi anh ta biến mất sau một hàng dài những chiếc xe thùng của cảnh sát.

Cô rút điện thoại ra lần nữa, giả vờ như kiểm tra tin nhắn khoảng vài giây, sau đó, trước khi bị chiếc xe buýt chắn mất tầm nhìn, cô đã kịp chụp lại biển đăng ký của chiếc Defender đó.


Nguồn: Nhà xuất bản: Văn Học - ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2022

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sharon bolton