Cứ đến tầm hơn 6 giờ chiều, khách đến quầy lễ tân làm thủ tục lại đông hơn hẳn. Và hầu hết đều là những nam doanh nhân. Quản lý phòng lễ tân còn tếu táo đùa là khách đến nhận phòng vào giờ này thường rất dễ chịu. Vì rằng nếu việc kinh doanh hay những vụ thương thảo không được thu xếp ổn thỏa thì chẳng ai tới khách sạn vào giờ ấy cả.
Ngắm nhìn gương mặt của những vị khách đang lần lượt đến quầy, Yamagishi Naomi tự nhủ, có khi sếp mình nói phải. Naomi cảm nhận được vẻ thư thái trên khuôn mặt họ. Khác hẳn với những vị khách đến nhận phòng lúc đêm muộn, đa phần mặt người nào người nấy đều hằn vẻ cáu gắt, nóng vội chứ không đơn thuần chỉ là mệt mỏi. Thành ra, Naomi thật tâm mong, ít nhất trong khoảng thời gian ở đây, họ sẽ được thoải mái phần nào.
Một phụ nữ tầm ngoài hai nhăm có khuôn mặt thanh tú và mái tóc dài gợn sóng đi tới quầy lễ tân. Người này ăn vận vô cùng bắt mắt, bộ váy liền thân màu ghi như được thiết kế riêng. Naomi nhớ đã có lần nhìn thấy bộ váy này ở cửa hàng của hãng Foxey. Còn chiếc túi vị khách ấy đang mang dễ cũng là hiệu Prada.
“Tôi là Nishimura,” vị khách nữ thông báo.
“Cô Nishimura Mieko đúng không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Xin lỗi đã để quý khách phải đợi lâu. Quý khách sẽ nghỉ lại khách sạn chúng tôi một đêm, phòng deluxe double phải không ạ?”
“Phải,” Nishimura Mieko trả lời khá lãnh đạm.
“Vậy phiền quý khách điền tên và địa chỉ vào phiếu này giúp tôi được không ạ?”
Naomi đặt tờ phiếu thông tin trước mặt vị khách nữ. Sau đó, trong lúc khách điền những cột cần thiết, Naomi tìm phòng trên thiết bị đầu cuối. Vị khách ấy đã yêu cầu một phòng deluxe double được hút thuốc. Cô lướt nhanh màn hình một lượt, chọn phòng 1105.
“Tôi điền xong rồi,” vị khách nữ lên tiếng.
Naomi liếc qua nội dung tờ phiếu, đoạn cất tiếng hỏi, “Quý khách muốn thanh toán bằng tiền mặt hay thẻ ạ?”
“Tiền mặt,” vừa đáp lời Naomi, vị khách nữ vừa lôi ví từ trong chiếc túi Prada ra. Một chiếc ví hiệu Chanel.
“Vậy trước tiên tôi xin phép được thu tiền đặt cọc ạ. Của quý khách hết bảy vạn yên ạ. Tất nhiên lúc quý khách trả phòng…”
Người phụ nữ khẽ giơ tay ra, ý chừng bảo Naomi dừng ở đó, đoạn lẳng lặng rút từ ví ra bảy tờ một vạn yên, đặt lên chiếc khay nhỏ. Móng tay vị khách nữ sơn màu hồng nhạt, còn điểm thêm một đường sọc ngang màu vàng ở đầu móng.
“Vâng ạ.”
Sau khi nhận tiền, Naomi lại nhờ vị khách nữ điền vào giấy biên nhận. Vị khách nữ khó chịu cầm bút viết, mặt như đang hiện rõ mấy chữ “ở có một đêm thôi mà sao rách việc thế?”
Kiểm tra lại giấy biên nhận xong, Naomi đưa thẻ khóa phòng ra, “Phòng của quý khách số 1105, giờ chúng tôi xin phép được dẫn quý khách lên đó ạ.”
Naomi toan gọi nhân viên hành lý lại nhưng vị khách nữ đã gạt đi, “Không cần đâu,” đoạn chìa tay ra.
“Tôi hiểu rồi ạ. Vậy quý khách từ từ nghỉ ngơi ạ.”
Vị khách nữ nhận thẻ khóa phòng, đi thẳng tới sảnh thang máy không chút do dự. Naomi nhìn theo sau, thở phào nhẹ nhõm.
Rồi cô cảm giác như có người đang đứng phía sau mình. Naomi quay lại thì thấy Kuga, lễ tân đàn anh đang đứng đó cười hiền hòa.
“Trông cô có vẻ cũng quen rồi nhỉ? Mọi thứ đều rất vừa vặn, không có gì thừa thãi. Chỉ có điều nét mặt vẫn hơi cứng thì phải?”
“Thế ạ?” Naomi bất giác đưa tay sờ lên má.
“Hình như cô hơi căng thẳng khi gặp khách nữ trẻ à? Hôm qua tôi cũng đã lờ mờ nhận thấy.”
“Tôi đã cố gắng không để ý đến chuyện đó…”
“Tôi nghĩ cái này là phản xạ thôi. Cô thấy tò mò không biết cô gái trẻ như thế đến khách sạn trong thành phố một mình làm gì, đúng không? Thành thử cô quan sát vị khách ấy quá mức cần thiết.”
Thật vậy. Chẳng những thế, nếu khách tầm tầm tuổi cô, Naomi sẽ còn bị tật tưởng tượng ra đủ thứ chuyện, rồi soi mói trang phục, đồ đạc tùy thân của người ta nữa.
“Trước tôi cũng có nói rồi nhỉ, rằng khách đến đây đều đang đeo mặt nạ đấy. Cô không được phép lột những chiếc mặt nạ ấy ra.”
“Tôi sẽ cẩn thận hơn ạ,” Naomi khẽ cúi đầu.
Kuga cười khổ, gõ bộp vào lưng cô rồi rời đi.
Naomi thậm thụt nhăn mũi, đưa tay gãi gãi thái dương. Công việc này đúng là khó nhằn thật. Cô muốn giúp ích gì đó cho mọi người nên mới chọn nghề này, vậy mà giờ họ lại bảo cô không được quan tâm thái quá tới khách…
Naomi làm việc ở khách sạn Cortesia Tokyo này đã được bốn năm. Nhưng phải đến tháng trước cô mới được điều chuyển tới làm ở văn phòng lễ tân như nguyện vọng ban đầu. Nhiệm vụ đầu tiên là làm thủ tục trả phòng cho khách. Công việc này về cơ bản chỉ là tính tiền, thành ra người mới cũng sẽ không gặp khó khăn gì.
Ấy thế mà cô cũng đã mắc vô số sai sót. Tỷ như lần làm thủ tục cho hai vị khách mà cô chắc mẩm đó là một cặp bố con, thấy cô gái trẻ nhìn chăm chăm vào tờ rơi quảng cáo Disneyland, cô đã bộc tuệch luôn với vị khách nam kia, “Giờ ngài với cháu sẽ đi Disneyland hay sao ạ? Thích thật đấy!” Chừng như nghe thấy lời cô, cô gái trẻ phì cười, còn vị khách nam thì mặt đanh lại, chẳng nói chẳng rằng. Hóa ra là một cặp tình nhân chênh lệch tuổi tác, Naomi ngớ người nhận ra nhưng chẳng thể tìm lời nào chữa cháy, đành muối mặt làm cho xong thủ tục trong bầu không khí ngượng ngập. Sau đấy cô còn chẳng có tâm trạng đâu mà cười, đến một câu rập khuôn “Chúc quý khách thượng lộ bình an” cũng không thốt ra nổi.
Rồi có lần cô bị khách mắng vì tội rêu rao cả tiền thanh toán của họ lên, “Sao lại nói oang oang số tiền ra thế hả, người gì đâu mà thiếu tế nhị!” Chừng như vị khách nam kia đã giấu cô gái đi cùng chuyện đặt theo combo để được giá rẻ. Tất nhiên sau đó cô cũng đã bị Kuga nhắc nhở.
Nhưng mưa dầm thấm lâu, cuối cùng cô cũng nắm được hết các quy tắc, và từ tuần trước đã bắt đầu được giao nhiệm vụ làm thủ tục nhận phòng cho khách. Công việc này khó hơn việc cô đảm nhận trước đó rất nhiều, tinh thần lúc nào cũng phải tập trung cao độ. Yêu cầu của khách thì thiên biến vạn hóa, có khi còn bị đòi hỏi những việc vô lý đùng đùng. Dẫu vậy, đã là một nhân viên lễ tân chuyên nghiệp thì buộc phải tùy cơ ứng biến mà xử lý tình hình, tránh gây rắc rối. “Chúng tôi không thể làm vậy” là câu cấm kỵ đối với một nhân viên khách sạn.
Cứ mỗi lần gây ra lỗi gì đó, Naomi lại bất an tự vấn, liệu mình có thể trở thành một nhân viên chuyên nghiệp không đây, liệu cái ngày ấy có đến?
Khoảng hơn 8 giờ tối, một nhóm ba người đi tới quầy lễ tân. Cả ba đều là nam nhưng chỉ duy nhất một người vận com-lê, còn hai người kia ăn mặc quấy quả. Hai người này tướng tá đều cao to nhưng một trong hai người còn đặc biệt đẫy đà. Nom mặt người ấy, Naomi có chút căng thẳng. Anh ta chính là tuyển thủ bóng chày chuyên nghiệp Oyama Masahiro đã giải nghệ cách đây hai năm, hiện đang hoạt động trong lĩnh vực giải trí truyền hình và bình luận bóng chày. Đến người chẳng hiểu gì về môn bóng chày như Naomi còn biết tiếng, tất nhiên anh ta phải thuộc hàng siêu sao.
Nhìn kỹ mới thấy người cao lớn còn lại cũng rất quen mặt. Hình như cũng là một cựu tuyển thủ bóng chày, Naomi không nhớ tên, nhưng anh ta vẫn thường xuyên xuất hiện trên ti-vi dưới danh nghĩa cậu em chí cốt của Oyama Masahiro. Cô có nghe loáng thoáng người này chơi bóng thì không xuất sắc nhưng được cái tếu táo, rất được lòng khán giả xem đài.
Naomi nhác thấy một nhân viên hành lý đang đẩy xe goòng chất va-li phía sau ba người đàn ông. Trông như họ sắp đi du lịch nước ngoài. Có lẽ họ sẽ ở đây một đêm để sáng mai ra sân bay Narita sớm. Chẳng là khách sạn này rất tiện đường, bến xe bus chạy thẳng tới sân bay lại ở ngay bên cạnh. Nhưng mấy vị khách đây thì hẳn sẽ dùng xe thuê hoặc taxi.
Người đàn ông vận com-lê rảo bước tới quầy lễ tân. “Tôi là Miyahara…”
Naomi đưa mắt nhìn thiết bị đầu cuối. Miyahara? Cái họ này nghe quen quen.
Thấy tên Miyahara Takashi hiện trên màn hình, Naomi có chút thất kinh. Đến cả tên cũng giống. Cô bất giác nhìn chằm chằm gương mặt người đàn ông, nín thở rồi khẽ kêu lên, “A.”
Chừng như đối phương cũng đã nhận ra. Vừa quay sang nhìn cô, người đàn ông đã tròn mắt lên ngạc nhiên, miệng hé mở.
Sau đó anh ta nhìn xuống phía ngực trái Naomi. Cô chắc mẩm anh ta đang nhìn bảng tên mình.
Sau đấy anh ta lại quay lên nhìn mặt cô, chớp mắt đôi ba lần rồi mới khẽ mỉm cười. “Bất ngờ thật đấy. Em làm việc ở đây à…”
Naomi từ tốn cúi đầu, đáp, “Đã lâu không gặp quý khách ạ.” Cô đã được tập huấn cách ứng xử khi gặp người quen. Khách sạn còn quy định phải hạn chế tối đa các cuộc nói chuyện riêng tư. Nhưng dù gì đối phương cũng là khách nên những lúc thế này buộc phải tùy cơ ứng biến.
“Mà đúng là ngày trước em cũng bảo sau này muốn làm việc ở khách sạn nhỉ. Anh vẫn nhớ đấy.”
Naomi mỉm cười gật đầu, kiểm tra lại nội dung đặt phòng trong máy đầu cuối.
“Quý khách đặt một phòng suite, một phòng deluxe twin và một phòng single không hút thuốc phải không ạ?”
“Ừ, đúng rồi.”
Naomi đặt ba tờ phiếu thông tin lên mặt quầy, đoạn nhờ Miyahara điền vào đó.
“Anh điền luôn ba tờ được không?”
“Có thể phiền mấy vị kia điền giúp được không ạ?”
“Anh hiểu rồi,” nói đoạn Miyahara quay lại chỗ hai người đàn ông kia. Hai người đó đang nói cười vui vẻ nhưng khi Miyahara lên tiếng thì Oyama bỗng im bặt.
“Cậu điền luôn giúp tôi đi cái chứ,” giọng Osaka khàn khàn ấy vang đến cả chỗ Naomi.
Miyahara vội vàng chạy lại. “Anh xin lỗi, để anh điền hết nhé.”
“Vâng ạ.”
Trong khi Miyahara điền thông tin, Naomi vừa kiểm tra nội dung đặt trước vừa chọn phòng trên máy đầu cuối. Đến lúc ấy cô mới để ý công ty của Miyahara tên là Oyama Production. Dường như đó là công ty do Oyama Masahiro quản lý.
Naomi lén quan sát và phát hiện người này đã phát tướng hơn xưa ít nhiều. Chiếc cằm thon gọn ngày nào nay tròn trịa hẳn ra. Có điều khuôn mặt trầm ngâm hồi ấy giờ lại có nét gì đó dịu dàng. Cô nhìn thấy tay trái anh không đeo nhẫn.
“Thế này được chưa em?” Miyahara hỏi.
Naomi kiểm tra lại ba tờ phiếu thông tin. Oyama sẽ nghỉ tại phòng suite, Miyahara ở phòng single, và người còn lại thì ở deluxe twin.
Nhìn nét bút của Miyahara, những kỷ niệm xưa cũ chợt ùa về trong tâm trí Naomi.
“Được rồi ạ,” nói đoạn cô đặt ba thẻ khóa phòng cài trong ba kẹp giấy xếp lên trên mặt quầy. Cô giải thích số phòng, gọi nhân viên hành lý lại và đưa cả ba chiếc thẻ cho người đó.
“Vậy quý khách từ từ nghỉ ngơi ạ,” Naomi lịch sự cúi đầu chào Miyahara.
“Ừm,” Miyahara gật đầu rồi quay lưng đi. Nhưng đột nhiên anh quay lại, rướn người về phía quầy lễ tân.
“Mấy giờ em tan ca vậy?” Anh ta hỏi nhỏ.
Naomi đã gắng gượng để không thốt ra câu “Tôi làm đến 10 giờ.”
“Nếu có việc gì cần xin quý khách cứ báo với chúng tôi. Nhân viên chúng tôi làm việc 24/24 giờ ạ.” Naomi trả lời với tông giọng như đã được huấn luyện. Tất nhiên là kèm theo cả một nụ cười khuyến mãi nữa.
Trong một thoáng, anh ta trông như bị tổn thương nhưng cũng nhanh chóng gật đầu cười. “Anh hiểu rồi.”
Nhìn theo sau bốn người đi về phía thang máy, Naomi bắt gặp ánh mắt của Kuga, người đã đứng bên cạnh từ lúc nào.
Đàn anh của cô thu cằm lại, ý chừng “xử lý tốt lắm.” Cô đoán anh ấy đã nghe hết đoạn đối thoại ban nãy. Naomi ngượng ngùng, cúi gằm mặt xuống.