Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1859 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 2 ❀

Miyahara Takashi là đàn anh của Naomi ở trường đại học. Naomi vốn là dân tỉnh lẻ nên hồi đó đã cố gắng tham gia nhiều câu lạc bộ để nhanh chóng kết giao được với nhiều người. Và tình cờ Miyahara là thành viên của một trong số đó, câu lạc bộ nghiên cứu điện ảnh. Anh hơn cô bốn tuổi, nhưng do Miyahara bị trượt một năm thành thử năm Naomi nhập học thì anh mới là sinh viên năm tư.

Lần đó, ở buổi liên hoan chào đón thành viên mới, mấy người Naomi bị bắt giới thiệu về những bộ phim mà họ thích nhất. Naomi đã nhắc tới khoảng ba bộ phim, trong đó có Grand Hotel. Cô cũng chỉ mới thuê DVD bộ phim này về xem trước khi nhập học ít lâu. Nội dung phim đã khiến cô vô cùng cảm động, đến mức sau đó Naomi còn mua luôn cả đĩa về.

Đến khoảng giữa buổi liên hoan, Miyahara mon men đến gần chỗ Naomi. Vừa rót bia anh vừa thủ thỉ, “Em nhắc đến bộ phim ấy làm anh vui quá.”

“Một tác phẩm đoạt cả giải Oscar như vậy mà trong câu lạc bộ chẳng có mấy người xem. Dù có hơi cũ, lại là phim đen trắng, nhưng Grand Hotel có khác nào khởi nguồn của loại hình nghệ thuật này đâu. Mà trong phim em thích nhân vật nào nhất? Anh thì khỏi phải bàn, chắc chắn là ngài nam tước bịp bợm do John Barrymore thủ vai. Mấy ai diễn được một vai hời hợt đạt đến mức ấy chứ. Em có nghĩ vậy không?”

“Có ạ,” Naomi đồng tình. “Nhưng em không đặc biệt thích nhân vật nào cả. Nhân vật nào cũng rất cá tính, cuộc đời của họ đều mang ý nghĩa sâu xa nào đó. Em thích bộ phim bởi thấy ngưỡng mộ một nơi như khách sạn – ngày nào cũng vui vẻ chào đón biết bao nhiêu vị khách với bao nhiêu cuộc đời.”

Giờ nghĩ lại cô chỉ thấy đó là những lời huênh hoang của một thành viên mới vào câu lạc bộ, không hơn. Có điều, quả thực cái suy nghĩ ấy đến giờ, sau tám năm trôi qua vẫn chẳng hề thay đổi.

Cô không rõ Miyahara có nghĩ cô làm màu không. Song khi đó anh đã tỏ ra vô cùng hứng thú. Sau đấy họ còn trò chuyện rất lâu và rất sôi nổi về bộ phim ấy. Có vẻ Miyahara thực sự thích Grand Hotel.

Cũng nhờ vậy mà hai người nhanh chóng trở nên thân thiết. Câu lạc bộ nghiên cứu điện ảnh thường xuyên tụ tập ăn uống, bàn tán chẳng riêng gì chuyện phim ảnh, mà còn đủ chuyện trên trời dưới biển. Song Naomi và Miyahara lại khác. Hai người cùng nhau xem biết bao nhiêu là phim, chuyện trò nhiều giờ không biết chán. Kết quả là, chẳng mấy chốc mối quan hệ anh khóa trên em khóa dưới thăng hoa thành tình yêu. Đến cả sau khi Miyahara tốt nghiệp, hai người vẫn tiếp tục qua lại.

Miyahara khá nhút nhát, lại luôn giữ kẽ với người khác quá mức cần thiết, thành ra chỉ toàn chịu thiệt vào thân. Nhưng đối với Naomi, trong số những người cô quen biết, chỉ có anh mới hiền lành tinh tế đến vậy.

Lúc đi xem phim bao giờ anh cũng ngồi thụt xuống vì sợ che tầm nhìn người phía sau. Còn nếu người ngồi phía trước Naomi cao quá, kiểu gì anh cũng sẽ đòi đổi chỗ cho cô. Naomi lo anh không xem được thì chắc chắn anh cũng chỉ đáp: “Có sao đâu. Không xem được thì Nao kể lại cho anh là được mà.” Rồi anh còn nói thêm, “Thế nên em phải xem cho kỹ cả phần của anh nữa đấy nhé.”

Mà sự tinh tế của anh không chỉ dừng ở đó. Mỗi lần đi xem phim anh đều mang theo một cái túi to đùng, và Naomi thừa biết trong đó đựng khăn đắp chân. Anh mang theo phòng khi rạp chiếu không cho mượn. Tất nhiên chiếc khăn ấy anh chuẩn bị cho cô chứ không phải cho bản thân.

Miyahara làm việc cho một nhà thầu hạng trung. Dù Naomi cũng không rõ cụ thể anh làm gì. Cô nghe anh bảo cấp trên vẫn chưa giao cho anh việc gì quan trọng, tóm lại tạm thời chỉ lăng xăng chạy theo phụ giúp đàn anh. Nhưng nhìn Miyahara hào hứng kể chuyện, cô chắc mẩm hẳn công việc ấy cũng có ý nghĩa nào đó. Thành thử Naomi chỉ biết khấp khởi dõi theo.

Nhưng chẳng bao lâu sau tai ương ập tới, công ty anh phá sản. Cô biết anh đã không khỏi bàng hoàng, bởi lúc họ gặp nhau anh thất thần than thở, “Không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra như vậy.”

Anh thành kẻ thất nghiệp, tất nhiên chuyện hẹn hò của họ cũng chẳng thể vui vẻ nữa. Dần dà anh liên lạc với cô ít đi. Còn Naomi cũng không thể vô tư tìm anh được.

Phải đến sau ba tuần bặt vô âm tín anh mới gọi điện hẹn cô ra nói chuyện. Cô đến chỗ hẹn mà lòng cảm thấy không yên.

Thấy Miyahara mặt mày rạng rỡ, Naomi còn tưởng bản thân chỉ lo hão. Nhưng đến khi anh thổ lộ thì lại đúng điều cô dự đoán. Miyahara đề nghị chia tay.

“Một công ty ở Osaka nhận anh vào làm rồi. Vẫn công việc liên quan tới bất động sản thôi. Nhưng anh nghĩ lần này mọi chuyện sẽ ổn.”

Thật ra Miyahara vốn là dân Kyoto. Anh bảo dù sao ở Kansai sẽ thuận lợi mọi bề hơn.

“Anh cũng đã tính đến chuyện yêu xa, nhưng chỉ e công việc lu bu sẽ không có thời gian để nghĩ tới những chuyện khác. Anh tùy tiện quá nhỉ, thật sự rất xin lỗi em.”

“Em…”

“Xin lỗi em,” Miyahara cúi đầu.

Nhìn anh như vậy cô càng thấm thía, anh quả nhiên rất nghiêm túc và thành thật đến ngốc nghếch. Giả như anh có người khác hoặc dù không phải vậy, anh vẫn có thể lựa chọn tiếp tục qua lại với cô, chuyển tới Osaka rồi sau đó lựa tình hình mà quyết. Nhưng đúng là với tính cách của anh, Miyahara sẽ không chọn cách nửa đục nửa trong như vậy.

“Em hiểu rồi,” Naomi lên tiếng rồi còn nói thêm, “Anh cố gắng làm việc thật tốt nhé. Chú ý giữ gìn sức khỏe nữa đấy.”

“Cảm ơn em,” Miyahara đáp.

Thời cấp hai Naomi cũng từng có bạn trai nhưng hẹn hò trên hai năm thế này thì Miyahara là người đầu tiên. Khi đó, cô vẫn còn tình cảm với anh, nhưng thật lạ, lúc hai người bắt tay nhau từ biệt, Naomi lại không thấy quá đau khổ. Bởi khi ấy nỗi bất an không biết liệu người này có ổn không đây đã choán hết tâm trí cô.

Sau đó hai người tiếp tục gửi mail qua lại. Qua thư cô phần nào nắm được tình hình anh đang rất cố gắng cống hiến ở công ty mới. Thế nhưng, đến khi Naomi sắp tốt nghiệp thì họ không còn thường xuyên liên lạc nữa. Hồi ấy cô đầu tắt mặt tối lo xin việc đâm cũng không có thời gian để ý tới anh.

Bỗng tên nơi làm việc hiện giờ của anh chạy roẹt qua đầu cô. Công ty Oyama Production…

Naomi vẫn đinh ninh Miyahara đang làm cho một công ty bất động sản. Nhưng sao trông anh giờ lại giống quản lý một cựu cầu thủ bóng chày thế này?

Naomi đang mơ hồ nghĩ ngợi thì bị tiếng chuông điện thoại đặt phía sau kéo về thực tại. Naomi phản ứng hơi chậm nên Kuga đã nhấc ống nghe lên trước. Khách sạn có quy định phải nhấc máy trong vòng ba hồi chuông.

Kuga vừa đáp, “Vâng, nối máy giúp tôi,” vừa thao tác trên máy đầu cuối. Chắc ai đó gọi đặt phòng cho ngày hôm nay, Naomi đoán. Và trong trường hợp đó, tổng đài sẽ chuyển máy cho lễ tân chứ không phải bộ phận đặt phòng.

“Xin lỗi vì đã để quý khách phải đợi lâu. Quý khách sẽ ở luôn hôm nay đúng không ạ? Quý khách tới một mình ạ?… À, hai người ạ. Vâng, vậy đã đúng chưa ạ? Tôi hiểu rồi ạ. Xin quý khách chờ cho một chút ạ.” Kuga gõ bàn phím, nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi hơi đánh mắt ra phía Naomi. Ơ, Naomi trộm nghĩ. Chưa bao giờ cô thấy mắt anh ấy lại ánh lên vẻ gian xảo như vậy.

Kuga đưa ống nghe lại gần mặt.

“Thành thật xin lỗi quý khách, rất tiếc hôm nay khách sạn chúng tôi lại hết cả phòng double lẫn deluxe double rồi ạ, chỉ còn phòng suite hoặc phòng hạng trên đó thôi ạ… Tôi hiểu rồi ạ, vậy là… Ôi, xin lỗi quý khách, phòng suite cũng hết mất rồi ạ. Hiện chúng tôi chỉ còn phòng presidential suite…”

Naomi ngạc nhiên nhìn vào màn hình máy đầu cuối. Double lẫn deluxe double đều vẫn còn chứ chưa nói tới phòng suite. Với lại ở khách sạn này phòng presidential suite chỉ xếp hạng sau royal suite. Tiền thuê một đêm cũng phải mười tám vạn yên.

Nhưng xem ra chủ nhân cuộc điện thoại kia đáp lại rất nhiệt tình. Giọng Kuga đang trò chuyện đột nhiên cao hơn hẳn.

“Tôi hiểu rồi ạ. Vậy chúng tôi xin phép được chuẩn bị phòng presidential suite cho quý khách đêm nay ạ. Tôi có thể biết họ tên quý khách là gì được không ạ? Vâng, ngài Kamota ạ. Tôi có thể biết cả tên quý khách không ạ?”

Ngoài tên, Kuga còn hỏi địa chỉ liên lạc, giờ dự định nhận phòng rồi cả số thẻ thanh toán của khách. Hẳn là để tránh việc khách hủy phòng vào phút chót.

“Vậy rất mong được đón tiếp quý khách ạ,” nói đoạn Kuga cúp điện thoại, nháy mắt với Naomi. “Thắng cược!”

“Vậy mà khách cũng đồng ý nhỉ. Anh không nghĩ phòng hạng sang như vậy họ sẽ chạy mất dép luôn à?”

“Thế mới nói đánh cược. Nhưng tôi nghe giọng là đoán được ngay, vị khách này muốn tìm phòng bằng được. Tôi dám cá người này đi cùng bạn gái, mãi chưa tìm được phòng nên mới gấp gáp như vậy.”

“Dù thế anh chèo kéo người ta ở phòng presidential suite thì có hơi…” Naomi nhìn mặt đàn anh, khẽ lắc đầu. “Anh đúng là giỏi thật đấy.”

“Chỉ trong 5 phút mà tôi kiếm được thêm cho khách sạn mười vạn yên còn gì,” Kuga chỉ vào đồng hồ đeo tay, cười.

Ở khách sạn, không riêng gì khách đeo mặt nạ. Nhân viên khách sạn mà lột mặt nạ xuống thì cũng toàn mặt con buôn cả, Naomi thầm nghĩ.

« Lùi
Tiến »