Hôm ấy, Naomi hết ca lúc 10 giờ đêm. Song vẫn còn khâu giao ca cho mấy người phụ trách làm đêm nữa nên cô chưa thể về ngay. Với lại lính mới tò te như cô cũng còn khối việc phải làm.
Khách sạn Cortesia Tokyo còn có một tòa nhà nữa bên kia đường. Các bộ phận văn phòng của công ty nằm hầu hết ở đó. Xong việc, Naomi chưa thay đồ luôn mà cứ thế vùi đầu tổng hợp lại các nội dung công việc trong ngày vào máy tính. Tất nhiên là những việc cô tự làm chứ không phải việc cấp trên giao cho. Cô muốn theo kịp mấy anh chị tiền bối càng nhanh càng tốt, không thể làm vướng tay vướng chân họ mãi được. Tuần này Naomi làm ca tối nên 4 giờ chiều mai cô mới lại phải đi làm. Cô đang định trên đường về sẽ ghé cửa hàng tiện lợi mọi khi mua gì đó ăn. Mặc cho mẹ cô suốt ngày càm ràm, “Có chịu khó nấu cơm mà ăn không đấy? Suốt ngày ăn ngoài với cơm hộp thì lấy đâu ra dinh dưỡng,” cô cũng chẳng có thời gian quan tâm tới chuyện đó. Về đến nhà cô sẽ đi tắm, ăn cơm hộp mua ở cửa hàng tiện lợi rồi lên giường ngủ. Giờ với cô, ngủ mới là nguồn dinh dưỡng tốt nhất.
Cuối cùng việc cũng hòm hòm. Naomi toan đứng dậy đi thay đồ thì di động để trong túi áo khoác đổ chuông.
Giờ này mà ai gọi vậy nhỉ, Naomi nghi ngại nhìn màn hình LCD. Thế rồi cô bất giác dựng thẳng lưng. Màn hình điện thoại đang hiển thị dòng chữ Miyahara Takashi.
Đắn đo một hồi, cuối cùng cô vẫn quyết định bắt máy. “Tôi nghe ạ.”
“Nao đấy à, anh, Takashi đây.”
Nao gì mà Nao. Naomi cố kiềm chế để không vặc lại “Anh đừng tỏ ra thân thiết với tôi nữa đi,” cô lịch sự đáp dứt khoát, “Vâng, ngài Miyahara đúng không ạ?”
“May quá, em vẫn chưa đổi số.”
Nghe anh ta nói vậy Naomi mới thấy đúng thật. Cô dùng điện thoại di động từ hồi cấp ba, và từ đó tới giờ chưa hề đổi số. Mà Miyahara chắc cũng vậy. Bởi màn hình điện thoại của cô vẫn đang hiện tên anh ta.
“Có chuyện gì vậy, thưa quý khách?” Naomi hỏi giọng công việc. “Nếu là chuyện khách sạn, phiền quý khách gọi điện tới quầy lễ…”
“Chuyện gấp lắm,” anh ta ngắt lời. “Em có thể giúp anh được không?”
“Sao cơ?” Naomi cố kìm lại trước khi thốt ra câu “rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” đoạn hỏi, “Quý khách gặp chuyện gì vậy ạ?”
“Chuyện này không nói qua điện thoại được. Em tới phòng anh được không?”
“Phòng?… Nhưng hiện tôi đã hết giờ làm việc, hay để tôi nhờ người khác…”
“Thế không được,” giọng anh ta nghe có vẻ cấp bách. “Chuyện này chỉ em giúp được thôi. Chứ nếu ai cũng xong thì anh đã gọi luôn xuống quầy lễ tân. Biết là sẽ phiền em nhưng anh đành mạo muội. Anh như người sắp chết đuối, nên cọng rơm cũng phải bám lấy thôi.”
“Tôi là rơm cho nhà anh bám chắc,” Naomi toan vặc lại nhưng cố kìm. “Đành là vậy nhưng quả thật tôi đã hết giờ làm việc, e sẽ không giúp được gì cho quý khách.” Cô ướm thử.
“Sao em biết chắc chuyện đó? Nhỡ em giúp được anh thì sao? Tóm lại anh mong em sẽ đến. Không phải khách sạn sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của khách trừ những việc phạm pháp à? Trước em chẳng bảo, nhân viên khách sạn tuyệt đối không được nói ‘không’ còn gì.”
Lời anh ta nói, Naomi không thể phản biện. Quả là cô từng nói với anh ta thế thật. Và đó cũng là kỷ luật thép của nhân viên khách sạn các cô.
Naomi đưa điện thoại ra xa, trút tiếng thở dài rõ to. Sau đó lại đưa điện thoại tới gần miệng.
“Tôi hiểu rồi ạ. Giờ tôi sẽ lên đó.”
Giọng nói được truyền tới từ đầu dây bên kia nhẹ nhõm hẳn.
“Cảm ơn em. Anh thật sự rất cảm kích.”
“Tôi còn chưa biết có giúp được gì cho quý khách không nên không dám nhận đâu ạ. Xin hỏi quý khách ở phòng nào vậy ạ?”
“Em chịu trò chuyện cùng anh là tốt lắm rồi. Anh ở phòng 1105.”
“Phòng 1105 đúng không ạ?” Naomi cầm bút viết lên mu bàn tay trái số 1105, Đúng khoảnh khắc đó, cô cảm giác có gì sai sai. “Ơ… nếu tôi nhớ không nhầm hình như quý khách ở tầng khác cơ mà?”
“Quả nhiên. Em nhớ đúng đấy. Đây không phải phòng anh.”
“Vậy đó là…”
“Chuyện đó thì em cứ tới đây rồi sẽ biết.”
“Vâng, nhưng…”
“Tóm lại là anh chờ em nhé. Mà nhớ đừng nói chuyện này cho ai biết đấy, dù là cấp trên hay đồng nghiệp.”
“Chuyện này… nhưng cũng có việc tôi bắt buộc phải báo cáo.”
“Chuyện đó nhờ cả vào em vậy. Cả đời anh mới cầu xin em lần này thôi đấy.”
Nghe những lời khẩn khoản của Miyahara, Naomi lại nhớ trước đây, lâu lắm rồi cô cũng đã từng nghe một câu tương tự. Lần đó, hai người hẹn hò về, đưa cô tới trước chung cư, anh ta cứ đứng vậy chắp tay nằng nặc đòi cô cho lên phòng. Trước đấy hai người chưa từng phát sinh quan hệ thể xác.
Hồi ấy chẳng phải vì nghe anh ta cầu xin mà cô đồng ý, chỉ là đúng lúc cô cũng muốn thử thôi.
“Tôi hiểu rồi. Vậy giờ tôi sẽ tới đó.”
“Cảm ơn, thật sự rất cảm ơn em. Vậy anh đợi nhé,” nói đoạn anh ta cúp máy.
Naomi mặt mày nhăn nhó, cầm áo khoác lên tay. Không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Một mặt, cô không muốn bị kéo vào mấy chuyện phiền phức, nhưng mặt khác cũng lại bị kích thích bởi trí tò mò.
Lúc Naomi quay lại quầy lễ tân, mặt nhân viên làm ca đêm lộ rõ vẻ ngạc nhiên, hẳn là vậy rồi.
“Ấy, cô Naomi vẫn chưa về cơ à? Có chuyện gì sao?” Vị lễ tân đàn anh hơn Naomi đúng mười tuổi hỏi.
“Không có chuyện gì quan trọng đâu ạ, tôi có chút đồ muốn đưa cho khách thôi,” vừa đáp cô vừa kiểm tra tên vị khách dùng phòng 1105 trên máy đầu cuối. Nhìn thấy dòng chữ Nishimura Mieko, Naomi liền nhớ ra ngay người phụ nữ ấy. Chính là cô mỹ nhân dáng mảnh mai vận chiếc váy liền thân Foxey.
Tại sao anh ta lại ở trong phòng của vị khách nữ đó nhỉ… Lòng Naomi dấy lên một dự cảm xấu. Mà cô cũng đoan chắc là mình không nhầm.
Lẽ ra mình nên từ chối mới phải, Naomi hối hận nhưng cũng đã muộn. Giờ đành lên đó thôi.
Cô đi thang máy lên tầng 11, rảo bước trên hành lang, đứng trước cửa phòng deluxe double 1105. Khách nữ chẳng mấy khi một mình thuê loại phòng này cả.
Naomi hít một hơi thật sâu, gõ cửa. Má đã cứng lại, Naomi gắng gượng nhếch hai bên mép lên.
Cửa mở, Miyahara thò mặt ra từ khe hở, mắt hết lia trái lại lia phải.
“Cuối cùng em cũng tới. Mà em không nói chuyện này với ai đấy chứ?”
“Quý khách chẳng đã dặn tôi vậy sao?”
“Tốt rồi.”
Miyahara mở cửa, Naomi vừa cúi đầu nói “Tôi xin phép” vừa bước vào phòng. Ngay khi ngẩng mặt lên, đập ngay vào mắt cô là chiếc xe đẩy dùng khi phục vụ phòng của khách sạn. Trên đó đặt một xô ướp lạnh, bên trong đựng chai Pérignon. Nhìn kỹ hơn còn thấy cả hai ly uống sâm-panh cùng khay đồ nhắm. Một trong hai chiếc ly dính vệt son môi còn khá mới.
Naomi quay lại, chưa kịp hỏi hết câu “Rốt cuộc là có chuyện…” thì đã thất kinh. Miyahara chỉ khoác áo choàng tắm.
“Ít ra thì anh cũng nên mặc quần áo vào chứ.” Naomi chau mày, bất giác đưa tay lên miệng. “Ấy chết, tôi xin lỗi.”
“Em đừng nói chuyện kiểu đó nữa được không?” Miyahara nói vẻ chán nản, sau đó đưa mắt nhìn chiếc gương treo trên tường. “Nhưng em nói đúng. Anh xin lỗi. Anh thay đồ ngay đây,” nói đoạn anh ta mở cửa phòng tắm, bước vào trong.
Naomi thở hắt ra, lại nhìn quanh phòng một lượt. Chiếc giường đôi có vẻ chưa được dùng tới, khăn trải giường vẫn nguyên vẹn ở đó. Một chiếc quần tất màu da chân vắt trên lưng ghế đặt trước kệ đầu giường.
Cửa phòng tắm mở, Miyahara bước ra. Anh ta vận chiếc quần tây cùng áo sơ mi trắng. Cô chắc mẩm anh ta đã vứt áo khoác và cà vạt ở phòng mình.
Anh ta gãi gãi đầu, lẩm bẩm, “Gay thật.”
“Tóm lại là có chuyện gì vậy ạ?”
Nghe Naomi hỏi, anh ta liền cong môi vẻ chán nản, thả mình xuống giường.
“Anh đã bảo em đừng nói kiểu đó nữa rồi cơ mà? Em cũng nói hết giờ làm việc rồi đấy thôi? Nói chuyện bình thường đi.”
Naomi hít một hơi thật sâu, nhìn xuống anh người yêu cũ, quăng ra một câu, “Thế có chuyện gì?”
Anh ta xoa xoa gáy. “Như em thấy đấy.”
“Tôi nhìn mãi không hiểu nên mới phải hỏi anh chứ.”
Nghe xong anh ta đáp với vẻ mặt buồn thiu khó đoán. “Cô ta biến mất rồi.”
“Biến mất?”
“Anh tắm xong, đi ra thì không thấy cô ta đâu nữa cả.”
“Đợi đã. Anh nói chuyện phải có đầu có cuối chứ. Tôi đang chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào cả. Cô ta mà anh đang nói là ai? Cô Nishimura Mieko à?”
“Nishimura? À, lần này cô ta dùng tên đó để nhận phòng à? Nếu thế thì, ừ. Đúng là cô ta đấy. Người thuê căn phòng này.” Miyahara đáp, lộ rõ vẻ chán nản.
Naomi chỉ xuống sàn nhà. “Tại sao anh Takashi… à không anh Miyahara lại ở trong phòng này vậy?”
“Sao à? Thì…” anh ta nhún vai. “Quan hệ của bọn anh là vậy.”
Trong một thoáng, Naomi thấy choáng váng. Đúng như cô tưởng tượng.
“Tóm lại,” Naomi liếm môi. “Anh và cô ấy là mối quan hệ có thể thoải mái cùng nhau uống rượu sâm-panh trong một phòng deluxe double? Tất nhiên, tôi nghĩ chuyện sẽ không kết thúc ở đó. Tắm xong, hai người sẽ…” Naomi ném ánh nhìn về phía chiếc giường.
“Ừm,” Miyahara khoanh hai tay lại, gật đầu.
“Cô ấy là gì của anh?”
“Nói thế nào bây giờ nhỉ,” anh ta nghiêng đầu. “Nói cho dễ hiểu nhất thì, cô ấy là tình nhân của anh.”
Lại một cơn choáng váng nữa. “Anh Miyahara kết hôn rồi à?”
“Ừm, hai năm trước,” nói đoạn anh ta ngại ngùng vòng tay ra sau cổ.
Naomi mở to mắt. “Mới có hai năm mà anh đã chán cơm thèm phở thế à?”
“Thì cũng tại chuyện này chuyện kia. Lúc đầu chỉ vì bốc đồng thôi, anh cũng không ngờ lại dây dưa lâu thế này. Anh xin lỗi.”
“Anh đừng xin lỗi tôi thế.”
“Ừm,” Miyahara ủ rũ, co vai như để làm mình bé lại. Trông chẳng khác nào một con vật bé nhỏ.
“Sao anh lại dẫn người tình đến tận đây?”
“Bọn anh ít có cơ hội gặp nhau. Mai anh lại phải ra nước ngoài nữa…”
“Lúc nào anh cũng dùng cách này à? Để cô ấy nhận một phòng khác rồi đêm sẽ mò tới?”
“Không hẳn lúc nào cũng vậy. Nhưng thường những lúc phải qua đêm bên ngoài vì công việc thì là vậy.”
“Những người khác thì sao, họ có biết chuyện này không? Anh Oyama chẳng hạn?”
“Không ai biết cả. Đại tướng không nhạy bén đến mức ấy, với lại anh ta cũng chẳng bận tâm tới chuyện của người khác.”
Đại tướng chắc là Oyama Masahiro.
Naomi hai tay chống nạnh, ngó xuống anh người yêu cũ.
“Thế sao cô nhân tình đó của anh lại biến mất?”
“Anh đã bảo không biết mà lại. Như em thấy đấy, anh và cô ấy uống rượu rất vui vẻ. Sau đó anh đi tắm, rồi đột nhiên, cô ấy mở cửa, ló mặt vào và nói.”
“Nói? Nói gì cơ?”
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt?”
“Giờ thì tôi biết bản tính thật của anh rồi. Tôi đúng là con ngốc. Tôi thấy mình thật chẳng đáng sống. Vậy nên… tạm biệt!” Mắt Miyahara ngơ ngẩn nhìn vào khoảng không như thể đang nhớ lại chuyện lúc đó. Sau đấy anh ta quay qua nhìn Naomi. “Cô ấy nói vậy rồi đi mất. Anh cũng toan giữ lại, khổ nỗi lúc ấy người đang trần như nhộng. Rồi anh cuống cuồng lao ra ngoài hành lang, nhưng lúc đó chẳng thấy bóng dáng cô ấy đâu nữa.”
Naomi gườm gườm nhìn Miyahara. “Thế trước đó anh nói gì với cô ấy?”
“Anh có nói gì đâu. Bọn anh chỉ vui vẻ uống rượu thôi.”
“Không nói gì mà tự nhiên cô ấy lại nói với anh những lời như vậy à?”
“Sao anh biết được. Anh cũng muốn hỏi cô ấy đây.”
Naomi vừa chớp mắt liên hồi, vừa bước về phía cửa sổ. Rèm cửa mở toang, cảnh đêm tuyệt đẹp bên ngoài trải ra trước mắt.
Cô thả mình xuống ghế sofa bên cạnh. Lẽ ra cô không được phép làm vậy trước mặt khách, song lúc này cô hết muốn coi Miyahara là khách rồi.
Cô lại đưa mắt nhìn lên mặt bàn. Ở một góc khay đồ nhắm, kem trắng còn thừa vô số.
“Thế tóm lại hai người đã nói chuyện gì?”
“Toàn chuyện vô thưởng vô phạt thôi, thông báo tình hình gần đây, rồi chọn quà du lịch.”
“Anh cố nhớ lại xem nào. Có thể với anh toàn chuyện trên trời dưới đất nhưng biết đâu chúng lại khiến cô ấy tổn thương thì sao?”
“Em nói vậy nhưng anh thật chẳng nghĩ ra được gì. Với lại giờ đâu phải lúc chúng ta bàn luận chuyện đó? Phải tìm cô ấy trước đã chứ.” Miyahara khẽ cử động đầu gối, chừng như bắt đầu điên tiết. “Trước cô ấy cũng bày trò này nhiều lần rồi.”
“Bày trò? Trò gì cơ?”
“Thì tự sát không thành ấy.”
Naomi nghẹn lời trong giây lát. Rồi cô nuốt nước bọt, hỏi: “Thật à?”
“Đầu tiên là cắt cổ tay, sau thì uống thuốc ngủ. Cũng may cả hai lần đều không nguy hiểm gì lắm.”
“Sao cô ấy lại làm tới mức đó? Anh biết động cơ là gì không?”
“Anh chịu,” Miyahara ngửa hai bàn tay ra. “Hình như thi thoảng thần kinh cô ấy không được ổn định cho lắm. Và những lúc như vậy, có làm gì cũng vô ích.”
Naomi chau mày, nhớ lại chuyện ban nãy Miyahara kể.
“Cô ấy bảo ‘tôi thấy mình thật chẳng đáng sống…’ à? Nghe có vẻ không được tốt lành cho lắm. Anh báo cảnh sát chưa?”
Miyahara lắc đầu thật mạnh. “Sao anh dám?”
“Tại sao?”
“Em còn hỏi tại sao…”
“Anh sợ chuyện ngoại tình đến tai vợ à?”
“Không chỉ có vậy. Xử lý không khéo có khi còn phiền hà đến Đại tướng và cả công ty nữa.”
“Cùng lắm là anh bị đuổi việc chứ gì,” Naomi lạnh lùng tuyên bố.
Miyahara im bặt. Rồi anh ta cúi gằm xuống, mặt trầm ngâm.
Naomi đứng dậy, lại gần tủ đầu giường.
“Em định làm gì?” anh ta hỏi.
“Tôi gọi xuống quầy lễ tân chứ gì nữa. Phải báo với quản lý ca đêm để tìm hướng giải quyết.” Quản lý ca đêm mà cô nói là người phụ trách bộ phận buồng phòng vào ca đêm.
Naomi vừa mới nhấc ống nghe lên, Miyahara đã lao tới, giơ tay ra, ấn nút tắt. “Em đừng làm khó anh vậy chứ.”
“Anh bình tĩnh nghĩ mà xem, chuyện này liên quan đến mạng người đấy.”
“Anh không biết mà lại cầu cứu em thế này à?”
“Một nhân viên khách sạn quèn như tôi thì giúp gì được anh?”
“Nếu làm lớn chuyện, hình ảnh khách sạn sẽ không tránh khỏi bị ảnh hưởng. Còn nếu cứ để vậy, đâu có chuyện gì, khách sạn cũng vô can. Em có thể nhắm mắt cho qua được mà? Anh xin thề sẽ không tiết lộ chuyện đã trao đổi với em.”
“Hình ảnh khách sạn không liên quan gì ở đây cả…”
“Xin em đấy, thành thật xin lỗi em,” tay vẫn ấn nút tắt, Miyahara cúi đầu.
Naomi quay mặt đi, thế rồi cái gạt tàn đặt cạnh đó lọt vào mắt cô. Trong đó có hai đầu lọc thuốc lá màu trắng vẫn còn tàn thuốc. Cô không rõ loại nào, nhưng có vẻ là loại điếu nhỏ vẫn được cánh phụ nữ ưa chuộng.
Cô quay lại nhìn Miyahara. Anh ta vẫn đang cúi đầu. Cô nhận ra xoáy tóc anh ta đã phất phơ vài sợi bạc. Con người này mới bước sang tuổi băm thôi mà…
Naomi thở dài, “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ không nói với ai.”
Miyahara ngước mặt lên, “Thật không?”
“Thật.”
“May quá,” trông anh ta như trút được gánh nặng, rồi anh ta lại thả mình xuống giường.
Naomi dập ống nghe xuống.
“Thế giờ anh tính sao? Ban nãy tôi cũng nói rồi đấy, tài hèn sức mọn như tôi không giúp gì được anh đâu.”
“Em có cách nào hay ho để tìm cô ấy không?”
“Anh gọi điện cho cô ấy chưa?”
“Anh gọi mãi rồi, nhưng điện thoại vẫn tắt nguồn. Anh gửi cả tin nhắn thoại lẫn tin nhắn thường, nhưng không thấy hồi âm gì cả.”
Naomi vừa lắc đầu vừa ngồi lại xuống sofa. “Anh gặp cô ấy ở đâu?”
Miyahara khó nhọc mở miệng, đáp: “Một câu lạc bộ ở Kitashinchi.”
“Nữ phục vụ à? Cô ấy quê ở đâu?”
“Ở đâu ấy nhỉ?” Miyahara nghiêng đầu. “Mà em hỏi những chuyện này làm gì?”
“Xem anh có thông thuộc địa lý không ấy mà. Thế cô ấy có bạn thân không?”
“Hừm, mấy chuyện đó anh chưa từng hỏi.”
Naomi suy nghĩ. Một mình rời khách sạn, cô ấy có thể đi đâu được nhỉ? Có khi nào cô ấy đi uống tiếp để giải khuây không? Nếu đúng thế thì Ningyo ngay đây, Ginza cũng không quá xa.
Miyahara khoanh tay, ngoẹo hẳn cổ sang một bên. Hẳn là anh ta đang rất mệt mỏi.
“Mà này, sao anh lại làm ở công ty giải trí của Oyama vậy? Không phải lần đó anh xin việc ở một công ty bất động sản sao?” Naomi hỏi.
Miyahara ngẩng đầu lên, vừa cười nhạt vừa gãi gãi đầu.
“Anh có làm ở đó nhưng sau tình hình kinh doanh của công ty bi đát quá, anh bị cho vào diện cắt giảm nhân sự. Hồi đấy anh chỉ là nhân viên hợp đồng thôi mà.”
“Ra là vậy à…”
“Cô em họ anh chơi thân với vợ Đại tướng. Mà chị vợ ấy lại là giám đốc công ty Oyama Production. Nhờ mối quen biết đó anh được nhận vào làm. Hồi đấy vừa đúng dịp người quản lý kiêm lái xe xin nghỉ, công ty đang phải tìm người thay thế.”
“Hừm, từ nhân viên bất động sản nhảy phắt qua quản lý nghệ sĩ à?”
“Đến anh còn kinh ngạc cơ mà. Anh đâu có nghĩ mọi chuyện lại thành ra như vậy. Nhưng làm rồi mới thấy cũng thú. Có khi còn hợp với anh nữa là đằng khác.” Miyahara vui vẻ giãi bày, nhưng rồi, như sực tỉnh ra, anh ta chau mày. “Chết thật, giờ đâu phải lúc hàn huyên tâm sự chứ. Phải mau chóng tìm cô ấy.”
“Mai anh sẽ đi nước ngoài à?”
“Ừm. Anh sang Tây Ban Nha xem bóng đá, theo một chương trình truyền hình. Hơn 7 giờ sáng mai anh phải rời khỏi đây rồi.”
Naomi nhìn đồng hồ đeo tay, gần một giờ sáng. Rồi cô đứng dậy.
“Em đi đâu vậy?” Miyahara hỏi.
“Anh bảo phải tìm cô ấy mà? Để tôi nghĩ xem có cách gì không.”
“Thế anh phải làm gì bây giờ?”
“Anh cứ ở đây đi. Biết đâu cô ấy quay lại.”
“Ừ nhỉ, anh hiểu rồi.”
Naomi vừa mới dợm bước đi ra phía cửa thì thoáng trông thấy thứ gì đó ánh lên dưới gầm giường. Nhìn kỹ hóa ra là hoa tai. Cô nhặt nó lên, phần trang trí hình trái tim màu phớt hồng khẽ đung đưa. Chắc là Nishimura Mieko đã đánh rơi.
Naomi toan đặt nó lên mặt tủ đầu giường nhưng rồi lại thôi. Nhỡ đâu cô ấy chỉ làm rơi một chiếc, và giờ vẫn đang đeo chiếc kia. Nếu đúng vậy chiếc bông tai này sẽ thành vật nhận dạng để hỏi nhân chứng.
Cô rút một tờ giấy ăn, bọc bông tai lại, nhét vào túi áo khoác.