Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1862 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 4 ❀

“Không, tôi không thấy.”

Vừa mới liếc mắt nhìn chiếc bông tai Naomi chìa ra, Sugishita, nhân viên hành lý đã lắc đầu. Cô đã thử hỏi xem anh có gặp người phụ nữ đeo một bên bông tai như vậy không. Nói là nhân viên hành lý nhưng Sugishita vào làm trước cô một năm, thành thử về điểm tiếp xúc với khách, anh dày dạn kinh nghiệm hơn Naomi nhiều. Chẳng thế mà từ khi được điều chuyển tới văn phòng lễ tân, cô hỏi han anh rất nhiều.

“Hình như cô ấy mặc váy liền thân màu xám, dáng mảnh khảnh, mặt thanh tú.”

“Tôi ở đây suốt nhưng không thấy đâu. Mà bông tai gì chứ, giờ đấy khách nữ còn chẳng có nữa là. Tất nhiên cũng có thể là tôi không để ý.”

Sugishita đang nói đến vị trí của bàn đội trưởng đội hành lý. Từ đây có thể quan sát toàn bộ hành lang khách sạn. Và tất nhiên có thể thấy hết khách ra vào từ sảnh chính.

“Có chuyện gì với người đó vậy?”

“À, không có gì quan trọng đâu ạ…”

“Hôm nay cô không phải làm ca đêm đúng không? Nếu chuyện không quan trọng thì cứ giao lại cho ai đó giải quyết rồi về nhà nghỉ ngơi đi.”

“Vâng, tôi hiểu rồi ạ.” Naomi nói lời cảm ơn rồi rời khỏi đó.

Hành lang khách sạn về đêm vắng tanh vắng ngắt. Đến cả bar trong khách sạn cũng đã đóng cửa.

Naomi đứng ở chỗ tường hành lang, nhìn chong chong về phía sảnh chính, lạ thật đấy, cô nghiêng đầu. Nishimura Mieko có bỏ đi cũng phải sau 11 giờ. Nhưng trước đó, người qua kẻ lại hẳn cũng chỉ loáng thoáng. Một người ưu tú trong số những nhân viên hành lý luôn đòi hỏi sự tập trung tối đa như Sugishita không thể nhìn sót được.

Nhưng như cô vừa liếc nhanh qua màn hình đầu cuối, Nishimura Mieko chưa hề trả phòng. Nếu như cô ta không định quay lại khách sạn thì phải thanh toán tiền luôn rồi chứ? Cô ta đang đặt cọc bảy vạn yên cơ mà. Hay cô ta định tự tử thật, nên không màng chuyện tiền nong nữa?

Vừa mông lung nghĩ vậy, cô vừa bất giác nhìn về phía quầy lễ tân. Đúng lúc vị lễ tân đàn anh vừa trò chuyện ban nãy đang nghe điện thoại. Mặt anh ta lộ rõ vẻ nghiêm trọng.

Naomi thấy đáng ngờ, bèn tiến lại gần.

Vị lễ tân đàn anh nhận ra cô sau khi đặt ống nghe xuống, mắt anh ta mở to, vẻ thảng thốt.

“Cô vẫn chưa về à?”

“Tôi quên chút đồ ạ. Nhưng mà có chuyện gì thế ạ?”

“Không có chuyện gì cả. Vị khách ở phòng presidential suite ban nãy gọi phục vụ đồ cao cấp quá nên phía nhà bếp gọi xác nhận thôi. Tôi có gọi điện tới công ty thẻ tín dụng kiểm tra rồi, không có ai báo mất thẻ cả, cũng không thấy tên người này trong danh sách đen. Nên tôi báo lại với nhà bếp là không có vấn đề gì.”

“À thế ạ…”

Chuyện này thỉnh thoảng cũng có. Chẳng hạn, nghỉ tại khách sạn, ăn uống toàn đồ hảo hạng xong, gộp hết tiền thanh toán vào tiền phòng rồi cứ thế bỏ đi mà không thèm làm thủ tục gì hết. Tất nhiên thẻ để lại coi như tiền đặt cọc cũng chẳng đáng gì. Đây là một mánh quen thuộc của “thuyền trưởng.” Nhưng nghe chuyện vừa rồi, Naomi đoán vị khách lần này không phải dạng đó.

“Lúc giao ca tôi có nghe chuyện rồi. Anh Kuga đã dùng chút mánh khóe đúng không? Vậy chắc vị khách này không thuộc dạng cá biệt đâu.”

Naomi cũng lờ mờ nhớ chuyện lúc vị khách đó nhận phòng. Vị khách đó mang họ Kamoto, một người đàn ông giản dị. Khi ấy Kuga phụ trách làm thủ tục nên Naomi cũng không nhìn rõ mặt người này.

Naomi đưa mắt nhìn máy đầu cuối, trên đó hiển thị nội dung phục vụ phòng xa hoa kia. Chỉ liếc mắt cô cũng nhận ra tên loại rượu và món ăn thượng hạng đang hiển thị trên đó. Hơn nữa đồ ăn còn được lưu ý rất chi tiết.

Thế rồi, trong lúc nhìn màn hình, đầu Naomi chợt lóe lên một suy nghĩ. Cô liền vòng ra sau quầy lễ tân, bước về phía hành lang dành cho nhân viên, đi thang máy xuống tầng hầm B1. Nhà bếp làm những món ăn theo yêu cầu của khách nằm ở đây.

Ở giữa nhà bếp và lối đi có đặt một quầy, một nhân viên hành lý trẻ đang lặng lẽ đứng đó. Nhìn thấy Naomi, cậu ta không giấu nổi sự bối rối. “Ơ chị Yamagishi, có chuyện gì vậy ạ?”

Naomi không đáp mà hỏi luôn cậu ta: “Cậu chờ để mang đồ lên phòng presidential suite đấy à?”

“Vâng. Vị khách này khủng khiếp lắm. Đây là chai Dom Pérignon thứ hai rồi đấy ạ.” Cậu ta vừa dứt lời thì đầu bếp trẻ đi tới, đặt xô làm lạnh đựng chai Dom Pérignon lên mặt quầy.

“Tôi có chút chuyện này muốn nhờ cậu,” Naomi nhìn cậu nhân viên hành lý nói, hai tay chắp lại, đặt trước ngực. “Cậu có thể giúp tôi không? Cả đời tôi sẽ chỉ nhờ cậu lần này thôi.”

« Lùi
Tiến »